Ray đã tập hợp xong đội ngũ cho Chiến dịch Break. Ông trao cho Kate vai trò sĩ quan xử lý tang vật và đó là một nhiệm vụ lớn cho một người mới chỉ tham gia đội ngũ thám tử được có 18 tháng. Tuy nhiên ông tin chắc rằng cô có thể đảm đương được.
“Tất nhiên tôi có thể làm được.” Kate nói khi Ray bày tỏ mối quan ngại của ông, “Và tôi luôn có thể tìm tới ông nếu có thắc mắc gì, đúng không?”
“Bất cứ khi nào cô muốn.” Ray nói, “Nhậu nhẹt một chút sau giờ làm thì sao?”
“Cứ thử ngăn tôi xem.”
Họ đã quyết định gặp nhau từ hai đến ba lần mỗi tuần sau giờ làm để theo đuổi vụ gây tai nạn rồi bỏ chạy. Khi những manh mối đáng chú ý cạn dần, họ cũng ít thảo luận về vụ án và thay vì thế, nói nhiều hơn về cuộc sống riêng của nhau. Ray ngạc nhiên với phát hiện rằng Kate cũng là một người ủng hộ nhiệt thành với thành phố Bristol như ông vậy. Họ đã dành nhiều buổi tối để than vãn và sẻ chia với nhau về việc bị kẻ khác đày ải trong thời gian gần đây ra sao. Lần đầu tiên sau nhiều năm, ông cảm thấy mình không chỉ là một người chồng, một người cha hoặc viên cảnh sát bình thường. Ông đã trở lại là Ray của ngày nào.
Ray cẩn trọng không tiếp tục làm việc về vụ tai nạn trong giờ làm việc bình thường. Ray đang chống lại lệnh trực tiếp của giám đốc, nhưng nếu không xử lý vụ này trong giờ làm, ông tin mình sẽ chẳng gặp vấn đề gì với sếp. Và nếu họ tìm ra một manh mối mạnh, giúp dẫn tới một vụ bắt giữ, bà ấy chắc chắn sẽ thay đổi thái độ với họ.
Việc phải che giấu vụ điều tra tai nạn với toàn bộ Phòng Điều tra Hình sự có nghĩa Ray và Kate phải gặp nhau trong quán rượu ở một nơi rất xa thay vì các điểm gặp gỡ bình thường của giới cảnh sát. Quán The Horse và Jockey rất tĩnh lặng, được chia thành nhiều ô với vách cao ngăn cách nhau nên họ có thể rải giấy tờ ra đó mà không sợ người khác nhìn thấy, trong khi chủ quán thì chẳng bao giờ rời mắt khỏi trò chơi ô chữ của ông. Những cuộc gặp như thế mang lại cơ hội thú vị để tổng kết một ngày, để xả stress trước khi về nhà và dần dần, vào ngày có cuộc hẹn, Ray nhận thấy ông hay để ý đồng hồ xem sắp hết giờ làm chưa.
Thông thường thì một cú điện thoại vào lúc 5 giờ chiều sẽ khiến Ray đến muộn và vào thời điểm ông đặt chân tới quán rượu, Kate đã uống được nửa ly. Thỏa thuận bất thành văn giữa hai người là ai tới trước sẽ kêu đồ uống trước và ly bia Pride của ông đang nằm sẵn trên bàn.
“Được rồi”, Kate nói, đẩy ly bia về phía Ray, “có gì thú vị không?”
Ray nhấp một ngụm bia. “Một số thông tin tình báo có thể sẽ được chuyển tới chúng ta”, ông nói, “có một tay buôn ma túy ở khu dân cư Creston đã dùng sáu hoặc bảy tên tay sai để làm các công việc bẩn thỉu cho hắn - có vẻ như vụ này sẽ sớm trở nên hay ho.” Một nghị sĩ Công đảng đặc biệt mạnh miệng đã bắt đầu sử dụng nhiều vấn đề trong xã hội làm nền móng cho nhiệm kỳ của ông và đã công khai nói về mối đe đọa cho xã hội do các “khu dân cư vô pháp vô thiên” này tạo ra. Ray hiểu rằng cảnh sát trưởng rất muốn được nhìn nhận rằng bà đang triển khai các biện pháp mang tính chủ động để chống lại những vấn đề được nêu ra. Ray hy vọng rằng nếu Chiến dịch Break diễn ra tốt đẹp, ông có thể ghi đủ điểm tốt để giám đốc cho xử lý tiếp vụ này.
“Không may là Đội chống Bạo lực gia đình đã liên lạc với Dominica Letts.” Ray nói với Kate, “Cô bạn gái của một trong các tay buôn ma túy và họ đang thuyết phục cô đâm đơn chống lại gã. Hiển nhiên chúng ta không muốn đánh động gã này, bằng việc điều tới một đội cảnh sát xử lý vấn đề bạo lực gia đình, trong khi đang chuẩn bị tóm gã vì phạm tội ma túy. Nhưng ta cũng phải có trách nhiệm chăm sóc cho cô bạn gái kia.”
“Cô ấy có gặp nguy hiểm không?”
Ray ngừng lại trước khi trả lời, “Tôi không biết nữa. Đội chống Bạo lực gia đình khẳng định cô ấy gặp rủi ro cao. Nhưng cô ấy kiên quyết không cung cấp chứng cứ chống lại bạn trai và hiện tại thì không hợp tác chút nào với đơn vị này.”
“Còn bao lâu nữa trước khi ta có thể hành động?”
“Có thể là nhiều tuần.” Ray nói, “Quá lâu. Chúng ta nên xem xét khả năng đưa cô gái đó vào một nơi lánh nạn - giả dụ rằng cô ấy sẽ đồng ý đi - và tạm ngưng cáo buộc bạo lực gia đình cho tới khi có thể tóm được gã bạn trai vì tội buôn ma túy.”
“Sự lựa chọn thuộc về Hobson.” Kate nói một cách thận trọng, “Điều gì là quan trọng hơn: một vụ buôn ma túy hay một vụ bạo lực gia đình?”
“Chuyện không đơn giản như thế, đúng không? Bạo lực do sử dụng ma túy gây ra thì sao? Các vụ cướp do những gã nghiện thực hiện trong lúc tìm kiếm liều ma túy tiếp theo? Tác động của một vụ buôn ma túy có thể không tới ngay lập tức như một cú đấm thẳng vào mặt, nhưng nó có tác động rất sâu rộng và đau đớn.” Ray nhận ra ông đang nói to hơn bình thường nên đột ngột im bặt.
Kate đặt bàn tay cô lên tay ông để trấn an, “Này, tôi chỉ đang đưa ra một giả định mang tính khiêu khích thôi mà. Đó không phải là quyết định dễ dàng.”
Ray cười chữa thẹn, “Xin lỗi, tôi đã quên mất mình có thể dễ dàng căng thẳng đến thế nào khi vướng phải những chuyện như thế này.” Thực tế thì đã rất lâu rồi Ray mới suy nghĩ về tầm quan trọng của một vụ án như thế này. Ông đã ở trong nghề nhiều năm và động lực làm việc dần bị chôn vùi dưới các vấn đề của công việc bàn giấy và cuộc sống riêng tư. Thật tốt khi được nhắc nhở để nhớ rằng điều gì là quan trọng.
Mắt Ray chạm mắt Kate trong một thoáng và ông cảm nhận được hơi ấm của làn da cô trên tay ông. Một giây sau, Kate rút tay đi và cười ngượng ngùng.
“Một ly nữa cho vụ tai nạn nhé?” Ray nói. Khi Ray bưng những ly bia trở lại bàn, khoảnh khắc rung động đã trôi qua và ông băn khoăn không biết có phải mình vừa tưởng tượng mọi chuyện hay không. Ông đặt những ly bia xuống và mở một gói hạt rồi để ra chỗ giữa hai người.
“Tôi chẳng có gì mới trong vụ Jacob cả.” Ông nói.
“Tôi cũng thế.” Kate thở dài, “Chúng ta sẽ phải bỏ cuộc, đúng không?”
Ông gật đầu, “Có vẻ là như thế. Tôi xin lỗi.”
“Cảm ơn ông vì đã để tôi theo vụ này lâu đến thế.”
“Cô đã đúng khi không bỏ cuộc” Ray nói, “và tôi mừng vì chúng ta vẫn theo đuổi vụ án.”
“Kể cả khi chúng ta không tiến thêm được chút nào?”
“Đúng vì giờ ta mới cảm thấy cần phải dừng lại, đúng không? Ta thực sự đã làm mọi thứ có thể trong khả năng.”
Kate gật đầu chậm rãi, “Cảm giác đúng là có khác biệt, thật đấy.” Kate nhìn Ray với con mắt như đang đánh giá ông.
“Gì vậy?”
“Tôi đoán sau rốt thì ông không phải mẫu người chỉ biết vâng lời sếp.” Cô nói và Ray cười phá lên. Ông rất vui vì đã được cô đánh giá cao hơn.
Họ ăn đồ nhậu trong sự im lặng đồng cảm và Ray kiểm tra điện thoại phòng khi Mags gửi tin nhắn. “Chuyện nhà ông sao rồi?”
“Vẫn như cũ thôi.” Ray nói, nhét điện thoại trở lại túi, “Tom vẫn lầm bầm nói chuyện trong các bữa ăn và Mags cùng tôi vẫn tranh cãi rằng cần phải làm gì để giải quyết chuyện đó.” Ông bật ra tràng cười, nhưng Kate không hưởng ứng.
“Khi nào vợ chồng ông sẽ có cuộc gặp tiếp theo với cô giáo của thằng bé?”
“Chúng tôi đã tới trường một lần nữa vào ngày hôm qua.” Ray nói với vẻ nghiêm trọng. “Mới chỉ vào năm học mới được sáu tuần và có vẻ như Tom đã bắt đầu không tới lớp học.” Ông gõ ngón tay trên mặt bàn. “Tôi không thể hiểu được thằng bé nữa. Nó rất ổn trong suốt mùa hè, nhưng ngay khi phải đi học, nó trở lại đúng một thằng Tom như cũ: không giao tiếp, cáu kỉnh, bất hợp tác.”
“Ông có nghĩ rằng thằng bé bị bắt nạt không?”
“Trường học nói không có chuyện đó, nhưng vì sao họ phải thừa nhận nếu có chuyện như vậy, đúng không?” Ray không đánh giá đặc biệt cao vị hiệu trưởng ngôi trường của Tom, người đã nhanh chóng đổ lỗi cho Mags và Ray vì không thể hiện một “mặt trận thống nhất” trong các buổi họp mặt với phụ huynh. Mags từng đe dọa sẽ tới văn phòng của Ray để lôi ông đi tới buổi họp phụ huynh tiếp theo và Ray quá lo lắng tới việc quên lịch hẹn, đến mức ông ở nhà làm việc trong suốt ngày hôm đó để sẵn sàng lái xe chở Mags tới cuộc họp. Nhưng ngay cả nỗ lực đó cũng chẳng tạo ra chút khác biệt nào cả.
“Giáo viên của Tom nói rằng thằng bé đang gây ảnh hưởng xấu tới toàn bộ lớp học.” Ray nói, “Hiển nhiên thằng bé bị liệt vào dạng thích nổi loạn.” Ông khịt mũi, “Ở cái tuổi đó ư! Thật kỳ cục. Họ không nên làm nghề dạy học nếu chẳng thể xử lý những đứa trẻ bất hợp tác. Tom không phải là đứa thích nổi loạn, nó chỉ có hơi ương ngạnh thôi.”
“Tôi băn khoăn không biết thằng bé thừa hưởng cá tính đó từ đâu.” Kate nói và nén cười.
“Coi chừng đó thám tử Evans! Hay cô muốn quay trở lại làm cảnh sát bình thường?” Ray vờ dọa dẫm.
Nụ cười của Kate chuyển thành một cái ngáp, “Xin lỗi vì tôi phải phá ngang. Nhưng tôi nghĩ buổi tối nay phải dừng lại ở đây. Xe của tôi đang nằm ở tiệm sửa xe nên tôi phải để ý giờ giấc của xe buýt.”
“Tôi sẽ cho cô đi nhờ.”
“Ông chắc chứ? Chẳng giống ông chút nào cả.”
“Không thành vấn đề. Xem nào, cô có thể cho tôi xem phần hào nhoáng của thành phố trông ra sao.”
Căn hộ của Kate nằm trong một tổ hợp căn hộ thông minh ở trung tâm Clifton, nơi giá nhà đất đã bị thổi phồng quá mạnh, ít nhất là theo quan điểm của Ray.
“Cha mẹ đã rót tiền giúp tôi”, Kate giải thích, “nếu không thì tôi chẳng bao giờ có đủ tiền mua cả. Ngoài ra thì căn hộ đó bé xíu; về mặt kết cấu thì có hai phòng ngủ nhưng thực tế thì ta sẽ chẳng muốn thêm một cái giường vào căn phòng thứ hai.”
“Chắc chắn cô sẽ mua được nhiều hơn thế nếu đi tới nơi khác?”
“Có lẽ, nhưng Clifton có đủ mọi thứ!” Kate vung tay minh họa cho câu nói, “Ý tôi là làm sao ông có thể mua món đậu viên rán ngon lành vào lúc 3 giờ sáng, nếu ở chỗ khác?”
Do điều duy nhất Ray muốn làm vào lúc 3 giờ sáng chỉ là dậy đi vệ sinh nên ông không thấy sự hấp dẫn của cuộc sống ở Clifton.
Kate tháo dây an toàn rồi dừng lại, tay cô đặt trên cánh cửa xe, “Ông có muốn lên ngắm căn hộ một chút không?” Giọng Kate rất bình thường, nhưng không khí chợt thấm đẫm sự chờ đợi và trong khoảnh khắc đó, Ray biết ông đang đi quá lằn ranh mà bản thân đã từ chối thừa nhận trong nhiều tháng trời.
“Có chứ.” Ông nói.
Căn hộ của Kate nằm trên tầng thượng, với một chiếc thang máy hào nhoáng đã đưa họ tới nơi chỉ sau vài giây. Khi cánh cửa thang mở ra, họ bước vào một khu vực trải thảm nhỏ, với một cánh cửa sơn màu kem nằm ngay trước mặt. Ray theo chân Kate ra khỏi thang máy và họ đứng đó trong im lặng khi cánh cửa thang đóng lại. Cô đột nhiên nhìn thẳng vào Ray, cằm ngẩng lên một chút và một lọn tóc còn vương lại trên trán cô. Ray đột nhiên nhận ra rằng ông chẳng phải có nhu cầu vội vã rời đi.
“Đây mới chính là tôi đó.” Kate nói, mắt không rời Ray.
Ray gật đầu, đưa tay vén lọn tóc vương trên trán ra phía sau tai Kate. Rồi trước khi Ray có thể băn khoăn tự hỏi chuyện quái gì đang diễn ra, ông đã hôn Kate.