Bethan rảo bước về phía tôi, đầu đội một chiếc mũ len chụp kín lấy mái tóc. Chị bắt đầu nói khi vẫn còn ở cách tôi một quãng. Đó là một chiêu thông minh: tôi không thể nghe thấy rõ ràng những lời chị nói, nhưng cũng không thể bỏ đi khi chị đang nói với mình. Tôi đành phải đứng im tại chỗ và chờ chị tới gần.
Trước đó, Beau và tôi đang đi bộ dọc theo các cánh đồng. Chúng tôi tránh xa khu vực đỉnh vách đá và biển đang dậy sóng ở phía dưới. Tôi vẫn còn quá hãi hùng, không muốn tới gần biển một lần nữa, dù rằng thứ khiến tôi sợ hãi là tâm trí của mình, thay vì những con sóng. Tôi có thể cảm thấy bản thân đang dần trở nên điên loạn và cho dù đã tản bộ được một lúc lâu, tôi vẫn không thể thoát khỏi cảm giác ấy.
“Từ nhà mình, chị nhìn thấy có người đang đi ở đây và nghĩ rằng đó là em.” Chị nói.
Bãi đậu xe dã ngoại nằm rất xa so với khu vực này. Tôi chỉ có thể là một dấu chấm bé tí tẹo trên sườn đồi nếu nhìn từ nhà Bethan. Nụ cười của chị vẫn rộng rãi và ấm áp, như thể chưa có chuyện gì xảy ra từ lần cuối chúng tôi trò chuyện với nhau. Nhưng chắc chắn chị phải biết rằng tôi đang được cảnh sát tạm trả tự do. Cả thị trấn hẳn đã biết chuyện.
“Chị đang chuẩn bị đi dạo”, chị nói, “em có muốn đi cùng không?”
“Trước đây chị có bao giờ đi dạo đâu.” Tôi trả lời.
Miệng Bethan khẽ nhếch lên một chút, “Chà, vậy thì lần này có lẽ là bởi chị rất muốn được gặp em, phải không nhỉ?”
Chúng tôi bước đi cùng nhau, Beau vượt lên trước để tiếp tục cuộc săn thỏ không dứt của nó. Trời trong xanh và không khí thì rất khô. Hơi thở của chúng tôi nhanh chóng biến thành những luồng hơi nước, ngưng tụ lại và giăng mắc ngay trước mặt. Lúc này đã gần trưa nhưng mặt đất vẫn còn rắn đanh vì giá lạnh của buổi sáng chưa tan hết và mùa xuân như thể còn ở chốn xa xôi nào đó. Tôi đã đánh dấu những ngày quan trọng trên lịch; ngày tôi phải trình diện cơ quan cảnh sát được thể hiện bằng một dấu cộng có màu đen đậm. Tôi chỉ còn mười ngày nữa. Từ tờ thông tin được chuyển tới trong giai đoạn bị tạm giam, tôi biết mình sẽ phải chờ thêm một thời gian nữa mới phải ra tòa. Nhưng chắc chắn tôi sẽ không có cơ hội được đón thêm một mùa hè nữa ở Penfach. Tôi băn khoăn tự hỏi rồi mình sẽ còn lỡ thêm bao mùa hè ở đây nữa.
“Em đoán là chị đã nghe tin.” Tôi nói, sau khi không còn có thể chịu đựng nổi sự im lặng.
“Ở Penfach thì khó mà lờ đi được.” Hơi thở của Bethan thật nặng nhọc và tôi bước chậm lại một chút. “Dù sao thì chị cũng chẳng để tâm lắm tới các tin đồn thổi. Chị muốn nghe chuyện từ người trong cuộc, nhưng có cảm giác em đang lảng tránh chị.”
Tôi không chối bỏ điều này.
“Em có muốn nói về chuyện đó không?”
Theo bản năng, tôi muốn nói không, nhưng rồi chợt nhận ra là mình có nhu cầu chia sẻ câu chuyện. Tôi hít một hơi thật sâu.
“Em đã giết một đứa bé trai. Tên cậu bé là Jacob.”
Tôi nghe một âm thanh nhỏ phát ra từ Bethan - một hơi thở, có lẽ vậy, hoặc tiếng lắc đầu - nhưng chị chẳng nói gì. Tôi nhìn thoáng về phía biển, khi chúng tôi tiến tới gần khu vực vách núi.
“Khi ấy trời tối đen và lại đang mưa nữa. Em chẳng nhìn thấy cậu bé, cho tới khi đã quá muộn.”
Bethan thở dài, “Đó là một vụ tai nạn.” Lời chị nói không mang âm điệu của một câu hỏi và tôi cảm động bởi sự thủy chung của Bethan. “Vâng.”
“Nhưng câu chuyện không chỉ có thế, phải không?”
Lò tin đồn ở Penfach thật ấn tượng. “Không, câu chuyện không chỉ có vậy.”
Hai chị em đã tới đỉnh vách đá. Chúng tôi quyết định rẽ trái và đi về phía vịnh. Tôi phải cố gắng lắm để cất lời.
“Em đã không dừng lại. Em bỏ đi và để mặc đứa bé đó nằm trên đường, cùng mẹ của nó.” Tôi không dám nhìn vào Bethan và chị chẳng nói gì trong vài phút. Khi Bethan cất lời trở lại, chị đã hỏi rất thẳng.
“Vì sao em lại làm thế?”
Đây là câu hỏi khó trả lời nhất. Nhưng ở đây, ít nhất là vào lúc này, tôi có thể nói ra sự thực. “Bởi vì em quá sợ hãi.”
Cuối cùng tôi mới dám liếc nhìn Bethan, nhưng không thể biết được chị đang nghĩ gì. Chị nhìn ra biển và tôi dừng lại bên cạnh. “Chị có căm ghét em vì những gì em đã làm không?”
Chị nở nụ cười buồn bã, “Jenna, em đã làm một điều tồi tệ và mỗi ngày qua đi, em sẽ phải trả giá cho nó, trong suốt phần đời còn lại. Chị nghĩ rằng hình phạt đó là đã quá đủ rồi, phải không?”
“Dân làng không hề chào đón khi em vào cửa hàng của họ.” Tôi cảm thấy có chút xấu hổ khi kể về trải nghiệm của bản thân tại cửa hàng tạp hóa. Nhưng rõ ràng cảm giác bị coi thường khiến tôi đau đớn nhiều hơn mức bản thân muốn thừa nhận.
Bethan nhún vai, “Dân làng à, họ hài lắm. Họ không thích dân ngụ cư và nếu tìm thấy lý do gì để bài xích thì, chà…”
“Em chẳng biết phải làm gì nữa.”
“Phớt lờ họ đi. Em cứ việc mua sắm ở các khu vực nằm ngoài làng này và ngẩng cao đầu. Những gì đã xảy ra là chuyện của em và tòa án, chả liên quan gì tới thiên hạ.”
Tôi dành cho chị một nụ cười cảm kích. Lối tư duy thực tế của Bethan khiến chị thật khác biệt.
“Hôm qua chị đã phải mang một trong những con mèo tới phòng khám thú y.” Bethan đổi chủ đề rất tự nhiên.
“Chị đã nói chuyện với Patrick à?”
Bethan ngừng bước và xoay người sang nhìn tôi, “Cậu ấy chẳng biết phải nói gì với em.”
“Patrick có vẻ khá ổn trong lần cuối cùng em gặp anh ấy.” Tôi nhớ lại sự lạnh lẽo trong giọng nói của Patrick, cũng như đôi mắt vô cảm khi anh rời đi.
“Cậu ấy là đàn ông, Jenna ạ, một giống loài đơn giản. Hãy trò chuyện với cậu ấy. Nói với cậu ấy như em đã chia sẻ với chị trong ngày hôm nay. Cho cậu ấy biết rằng em đã sợ đến thế nào. Cậu ấy sẽ hiểu em đã hối tiếc ra sao với những việc mà bản thân gây ra.”
Tôi nghĩ tới việc Patrick và Bethan rất thân thiết do họ lớn lên cùng nhau. Trong một phút chốc, tôi băn khoăn tự hỏi rằng không biết lý lẽ của Bethan có đúng không: liệu có còn cơ hội nào cho tôi và Patrick? Nhưng chị ấy đã chẳng được tận mắt chứng kiến cái cách Patrick nhìn tôi.
“Không.” Tôi nói. “Chuyện của bọn em kết thúc rồi.”
Chúng tôi đã đi tới vịnh. Ngoài một đôi vợ chồng đang dẫn chó đi xuống phía biển, không gian gần như vắng vẻ. Thủy triều đang lên và những con sóng liếm vào bờ cát khi biển tiến sâu hơn về phía bờ. Một con mòng biển đứng chơ vơ trên bờ cát, liên tục mổ vào một chiếc mai cua. Tôi định nói lời tạm biệt với Bethan thì bất chợt nhìn thấy thứ gì đó nằm trên cát, gần với khu vực thủy triều đang lên. Tôi dụi mắt và nhìn lại lần nữa, nhưng sóng biển đã tràn lên bờ cát nên tôi không thấy rõ dòng chữ trên đó.
Thêm một con sóng nữa và tất cả biến mất, nhưng tôi vẫn có cảm giác rất chắc chắn về dòng chữ. Thốt nhiên tôi thấy lạnh toát và phải kéo lại chiếc áo khoác để nó ôm chặt hơn lấy thân thể. Tôi nghe có tiếng động ở con đường nằm phía sau chúng tôi và quay ngoắt lại nhìn, nhưng chẳng có gì ở đó cả. Đôi mắt tôi quét dọc theo đường bờ biển, đỉnh của vách đá rồi trở lại bãi biển thêm một lần nữa. Có phải Ian đang đứng ở ngoài kia hay tại chốn nào đó? Có phải anh ta đang theo dõi tôi?
Bethan nhìn tôi đầy lo lắng, “Chuyện gì vậy? Có gì không ổn hả em?”
Tôi nhìn Bethan, nhưng chẳng thấy chị. Tôi chỉ thấy những con chữ: của một dòng chữ không rõ thực sự nằm trên cát hay trong đầu tôi. Các đám mây trắng giống như đang quay cuồng trên đầu và máu sôi lên trong đôi tai, khiến tôi không thể nghe thấy âm thanh nào từ phía biển cả.
“Jennifer.” Tôi nói khẽ.
“Jennifer à?” Bethan hỏi. Chị nhìn xuống biển, nơi những con sóng đang tràn lên bờ cát mịn, “Ai là Jennifer?”
Tôi cố nuốt, nhưng hơi ẩm bám chặt lấy cô họng, “Là em. Em chính là Jennifer.”