Giải Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14
Chương 14

❊ ❊ ❊

Beau dụi mũi vào mu bàn chân tôi, còn tôi thì cúi xuống sờ vào tai nó. Tôi yêu quý Beau vô cùng và vì thế, nó được ngủ trên giường của tôi, giống như nó vẫn mong muốn ngay từ đầu. Mỗi khi cơn ác mộng ập đến và tôi tỉnh giấc trong tiếng thét của chính mình, nó đã có mặt ở đó, liếm láp tay tôi và trấn an. Từ lúc nào không rõ, tôi thấy nỗi đau của mình biến đổi hình dạng; từ thô ráp, xù xì và không chịu câm nín sang hiền lành, tẻ nhạt hơn và tôi đã có thể nhốt nó lại một góc trong tâm trí mình. Tôi biết giờ đây mình đã có thể giả vờ rằng cuộc sống đang khá ổn. Như thể tôi chưa từng có cuộc sống khác.

“Đi ngủ thôi nào.” Tôi với tay tắt ngọn đèn bên giường, lúc này tỏa ra ánh sáng quá yếu ớt so với những tia sáng mặt trời xuyên qua khung cửa sổ. Tôi đã dọn đến sống ở nơi này được tròn một năm và trải qua đủ bốn mùa trên vịnh biển. Mọi thứ ở nơi này luôn thay đổi, chẳng ngày nào giống ngày nào. Thủy triều biến đổi, thời tiết thất thường và thậm chí cả lượng rác thải trên bãi biển cũng khác nhau theo từng giờ. Hôm nay, biển trở nên mênh mông hơn bởi trận mưa đêm qua, cát thì xám xịt và những đám mây nặng trĩu nước. Chẳng có cái lều nào ở bãi xe, chỉ có những cái xe dã ngoại của Bethan nằm ở đó và một vài cái xe nhà di động của các vị khách, tìm tới đây vì đợt giảm giá cuối mùa. Sau đó, bãi xe sẽ đóng cửa một thời gian dài và nơi này lại thuộc về tôi.

Beau chạy thật nhanh ra bờ biển. Thủy triều dâng lên và nó chìm nghỉm. Nó kêu ăng ẳng trong làn nước lạnh. Tôi cười phá lên.

Giờ trông nó giống loại chó Spaniel hơn Collie với cái chân thon dài khi ở tuổi trưởng thành và tràn đầy năng lượng, tới mức tôi thậm chí còn tự hỏi liệu nó có thể chạy liên tục không ngừng nghỉ hay không.

Tôi nhìn sang phía vách đá nhưng không có ai và hơi thất vọng trước khi giũ bỏ cảm giác này. Thật nực cười khi hy vọng sẽ gặp lại Patrick ở đây - trên bãi biển này dù chỉ một lần, nhưng tôi lại không thể thôi không nghĩ về điều đó.

Tôi đã tìm được một dải cát phẳng để viết. Tôi nghĩ mọi hoạt động sẽ trở nên chậm chạp hơn vào mùa đông, nhưng lúc này công việc kinh doanh vẫn đang tiến triển tốt. Tôi vui mừng mỗi khi nhận được đơn đặt hàng mới và hào hứng đoán biết những câu chuyện ẩn chứa sau từng lời nhắn. Hầu hết khách hàng của tôi đều có mối liên hệ nào đó với biển và sau khi nhận hàng, họ đều gửi email để nói rằng rất ưng ý với những bức ảnh; rằng họ có những kỷ niệm thời thơ ấu nào trên bãi biển; hay chỉ đơn giản là lưu giữ để nhớ về những kỳ nghỉ của gia đình bên bãi biển. Đôi khi họ có hỏi bãi biển trong những bức ảnh của tôi nằm ở đâu nhưng tôi không bao giờ trả lời.

Khi tôi chuẩn bị làm việc, Beau bỗng sủa lên ăng ẳng. Tôi nhìn quanh và thấy một người đàn ông đang tiến về phía mình. Tôi nín thở căng thẳng, nhưng rồi anh giơ tay chào và tôi nhận ra Patrick. Tôi không giấu nổi niềm vui và nở một nụ cười dù con tim đang đập loạn nhịp, không phải vì sợ hãi.

“Anh đã hy vọng sẽ tìm được em ở đây.” Anh nói trước khi lại gần chỗ tôi đứng, “Em có hứng thú với một người học việc không nhỉ?” Hôm nay anh không đi ủng và cát ướt dính cả lên chiếc quần nhung kẻ. Anh mặc chiếc áo khoác da, một bên cổ áo dựng đứng lên. Tôi kiềm chế sự cám dỗ của việc tiến đến và bẻ cổ áo xuống giúp Patrick.

“Chào anh”, tôi đáp, “người học việc là sao?”

Anh giơ tay trái và khua một vòng quanh bãi biển, “Anh nghĩ mình có thể giúp việc cho em.”

Tôi không biết có phải anh đang trêu chọc mình không nữa. Tôi chẳng nói gì.

Patrick lấy cái que khỏi tay tôi và đứng chờ sẵn ở chỗ bãi cát trống. Tự nhiên tôi cảm thấy bối rối. “Việc này khó hơn anh tưởng đấy.” Tôi nói với giọng nghiêm túc để giấu đi sự lúng túng của mình. “Ta không thể để lại bất kỳ dấu chân nào trong ảnh và phải làm việc thật nhanh trước khi thủy triều lên cao.”

Tôi không thể nhớ nổi rằng có ai muốn chia sẻ phần đặc biệt này trong cuộc đời mình không: nghệ thuật luôn là thứ được cất giữ ở một nơi rất riêng, là thứ chỉ mình tôi được trải nghiệm, như thể nó không thuộc về thế giới này vậy.

“Được rồi.” Patrick thể hiện sự tập trung cao độ trên gương mặt, đến mức tôi thấy cảm động. Sau rốt thì công việc cũng đâu có gì to tát, chỉ là một thông điệp trên cát thôi mà.

Tôi đọc to đơn đặt hàng. “Thông điệp này đẹp đẽ nhưng đơn giản: Cảm ơn anh, David.”

“À ha, anh đang băn khoăn tự hỏi rằng chính xác vị khách này muốn cảm ơn vì điều gì nhỉ?” Patrick cất lời, nghiêng nghiêng người trên bãi cát để viết những chữ đầu tiên. “Cảm ơn vì đã cho mèo ăn? Cảm ơn vì cứu lấy cuộc đời em? Cảm ơn vì vẫn đồng ý làm đám cưới, sau khi em tỏ ra có tình ý với anh đưa thư?”

Tôi nhoẻn miệng cười.

“Cảm ơn vì đã dạy em nhảy điệu Flamenco.” Tôi nén cười, cố tỏ ra nghiêm túc.

“Cảm ơn vì những điếu xì gà Cuba hảo hạng.”

“Cảm ơn vì đã tăng hạn mức thấu chi.”

“Cảm ơn vì…” Patrick vươn cánh tay ra để viết nốt chữ cuối cùng thì bị mất thăng bằng và ngã nhào về phía trước. Anh chỉ có thể đứng thẳng lại được, sau khi đặt một chân vào chính giữa dòng chữ vừa viết. “Ôi chết tiệt.” Anh lùi lại, nhìn những dòng chữ đã bị hỏng rồi hướng ánh mắt biết lỗi về phía tôi.

Tôi không nhịn được nữa, cười phá lên, “Em đã nói việc này khó hơn anh tưởng mà.”

Patrick trao lại cái que cho tôi, “Anh nghiêng mình trước kỹ năng nghệ thuật đẳng cấp của em. Nhưng nếu không để lại dấu chân kia thì nỗ lực của anh cũng chẳng gây ấn tượng cho lắm. Những chữ này chẳng đều nhau, chữ to chữ bé.”

“Đó là một nỗ lực đầy can đảm.” Tôi nói với anh. Tôi nhìn quanh để tìm Beau, nhắc nó tránh xa con cua biển mà nó đang định chơi đùa cùng.

“Bây giờ thế nào nhỉ?” Patrick nói. Tôi nhìn vào dòng chữ anh đã viết trên cát, chờ đợi đề nghị được thử lần thứ hai với chữ dòng chữ Cảm ơn.

Mình đi uống gì nhé?

“Đề nghị hay đấy”, tôi nói, “mặc dù đây không phải là một trong những đơn…” Tôi dừng lại và cảm thấy hơi ngớ ngẩn.

“Ra quán Cross Oak nhé? Tối nay được không?” Patrick hơi lúng túng và tôi nhận ra là anh cũng đang lo lắng. Điều này lại khiến tôi cảm thấy tự tin.

Tôi ngập ngừng giây lát, lờ đi tiếng trống ngực đang đánh liên hồi, “Thế cũng được.”

Suốt cả ngày hôm đó, tôi đã thấy hối tiếc cho quyết định bốc đồng của mình. Tối hôm ấy, tôi quá lo lắng đến nỗi người run lên. Tôi thử điểm lại mọi kịch bản có thể khiến chuyện này trở nên tồi tệ và nhớ lại từng lời Patrick đã nói với mình, tìm kiếm xem có dấu hiệu nào đáng ngại hay không. Liệu anh ấy có phải là người thẳng thắn như vẻ bề ngoài không? Liệu có ai là người thẳng thắn như thế không? Tôi nghĩ về việc đi bộ đến Pentach để gọi điện tới phòng khám thú y và hủy bỏ cuộc hẹn, nhưng nhận ra mình không có gan làm chuyện đó. Tôi đi tắm để giết thời gian. Nước quá nóng khiến da tôi ửng hồng. Sau đó tôi ngồi lên giường và tự hỏi mình sẽ mặc gì. Đã mười năm kể từ lần hẹn hò cuối cùng và tôi sợ phải phá vỡ những quy tắc vẫn ngự trị lâu nay. Bethan vẫn tiếp tục dọn lại tủ quần áo, bỏ đi những đồ mà chị ấy không còn mặc vừa nữa và đa số chúng quá rộng với tôi. Nhưng tôi cố thử một chiếc váy màu tím đậm và dù phải dùng một chiếc khăn để thắt eo, trông nó cũng không quá tệ. Tôi đi vòng quanh phòng, tận hưởng cảm giác đụng chạm lạ lẫm ở đôi chân mỗi khi bước đi: từ chiếc váy đang xoay quanh đùi tôi. Tôi thấy chút bóng dáng mình, thời còn là một cô gái mơ mộng của ngày xưa. Nhưng khi soi mình kỹ càng hơn trong gương, tôi thấy chiếc váy ngắn trên đầu gối, khoe ra đôi chân ở phía dưới một cách táo bạo. Tôi bèn cởi váy ra, ném nó vào cái sọt để phía sau tủ quần áo rồi mặc lại cái quần jean vừa thay ra trước đó. Tôi mặc thêm một cái áo sạch sẽ rồi chải đầu và trở lại nguyên hình dáng tôi vẫn mang lâu nay. Tôi nghĩ về mình thời còn con gái, thường dành ra nhiều giờ để chuẩn bị trước mỗi lần đi chơi: nhạc bật liên tục, phòng tắm bày la liệt đủ thứ đồ trang điểm, không gian thì sực nức mùi nước hoa. Khi ấy tôi đâu có biết rõ cuộc sống đời thực sẽ như thế nào.

Tôi đi bộ ra bãi đỗ xe dã ngoại, nơi tôi hẹn gặp Patrick. Vào phút cuối, tôi quyết định mang Beau đi cùng. Nó mang thêm dũng khí tới cho tôi, giống như hồi sáng trên bãi biển. Khi tôi đến bãi đỗ xe, Patrick đang đứng cạnh cửa hàng và Bethan đang tựa cửa nói chuyện cùng anh.

Họ cười vì điều gì đó tôi không rõ và tự hỏi liệu nhân vật trong câu chuyện có phải là mình. Bethan nhìn thấy tôi và Patrick quay lại mỉm cười khi tôi tiến đến gần. Lúc đầu tôi nghĩ Patrick sẽ hôn lên má tôi, nhưng anh chỉ chạm nhẹ vào tay khi nói lời chào. Tôi băn khoăn liệu có phải vì trông tôi rất tệ.

“Hai người vui vẻ nhé!” Bethan vừa cười vừa nói.

Patrick cười lớn và chúng tôi đi về phía ngôi làng. Patrick dễ dàng tìm ra đủ thứ chuyện để nói và dù tin chắc anh đang cường điệu những câu chuyện tếu táo về vài vị khách, tôi vẫn thấy vui vẻ với lối kể chuyện ấy và thấy thư thái đôi chút trên đường đi.

Chủ quán Cross Oak là Dave Bishop, một người vùng Yorkshire đến Penfach trước tôi chỉ vài năm. Dave và vợ ông là Emma đã tạo dựng được chỗ đứng vững chắc tại cộng đồng nơi đây và - giống như những cư dân khác của Penfach - họ đều biết hết tên mọi người cũng như nghề nghiệp của nhau. Tôi chưa bao giờ vào trong quán rượu của Dave nhưng đã chào hỏi ông trong một lần cùng Beau ghé qua bưu điện của làng.

Hy vọng sẽ được thưởng thức đồ uống trong không gian yên tĩnh lập tức bốc hơi ngay khi tôi bước qua cánh cửa vào quán rượu.

“Patrick! Tới lượt anh mời phải không?”

“Tôi phải lôi anh đi khám lại cho Rosie một lần nữa, nó vẫn không ổn.”

“Bố ông khỏe không? Không nhớ thời tiết của xứ Wales quá chứ?”

Các cuộc trò chuyện diễn ra liên hồi và không gian chật hẹp của quán rượu làm tôi lo lắng. Tôi chạm tay vào vòng đeo cổ của Beau và cảm nhận lớp da của cái vòng đang trượt khỏi lòng bàn tay ẩm ướt của mình. Patrick đáp lời với mọi người nhưng vẫn không quên trò chuyện với tôi. Anh đặt một tay lên lưng tôi và nhẹ nhàng hướng tôi đi qua đám người đang đứng trong quán. Tôi cảm nhận được hơi ấm của tay anh trên tấm lưng bé nhỏ của mình và vừa thở phào nhẹ nhõm lại vừa thất vọng khi anh bỏ cánh tay đó xuống, khoanh tay dựa vào quầy. “Em muốn uống gì?”

Tôi ước rằng anh gọi đồ uống trước. Tôi thì rất muốn uống một chai bia tươi và nhìn quán rượu một vòng xem có người phụ nữ nào đang uống bia không.

Dave ho lên một cách tế nhị. “Một ly gin và tonic đi.” Tôi nói và đỏ mặt. Tôi chưa bao giờ uống gin cả. Sự bất lực khi không thể đưa ra quyết định này vốn không phải là điều xa lạ trong tôi, nhưng tôi không thể nhớ nổi nó xuất hiện từ khi nào.

Patrick gọi một chai Becks và tôi thấy nước ngưng tụ ở bên ngoài chai bia lạnh.

“Vậy cô là một nhiếp ảnh gia đang sống ở Blaen Cedi? Bọn tôi băn khoăn rằng lâu nay cô đang trốn ở đâu.” Người đàn ông đang nói chuyện với tôi trạc tuổi Iestyn. Ông ta đội một cái mũ nồi và có một bộ râu quai nón.

“Đây là Jenna.” Patrick nói, “Cô ấy đang gây dựng việc làm ăn nên không có nhiều thời gian để đi nhậu với mấy ông già như các vị.”

Người đàn ông kia cười lớn và mặt tôi đỏ ửng lên, cảm kích vì lời giải thích đơn giản của Patrick cho cuộc sống biệt lập của mình. Chúng tôi chọn một cái bàn ở trong góc để ngồi và dù tôi biết nhiều con mắt đang hướng về phía mình, cũng như các câu chuyện đồn thổi đã tăng lên trong quán nhưng chỉ lát sau, tất cả đều quay lại chè chén tiếp với nhau.

Tôi cẩn thận không nói quá nhiều và may mắn thay Patrick thì lại có nhiều chuyện để nói - những mẩu chuyện nho nhỏ thú vị về lịch sử của địa phương.

“Đây là một nơi đáng sống.” Tôi nói.

Patrick duỗi thẳng chân ra phía trước. “Đúng vậy. Không phải anh cảm thấy thế vì lớn lên ở đây. Bọn trẻ con ngày nay thường không thích vùng nông thôn đẹp đẽ hay cảm giác về tình làng nghĩa xóm đúng không? Nhưng hồi bé anh suốt ngày mè nheo đòi bố mẹ chuyển đến Swansea - anh đã thuyết phục họ rằng đây sẽ là nơi thay đổi cuộc đời và bỗng chốc anh sẽ trở nên thực sự nổi tiếng, quan hệ rộng và có hàng tá bạn gái.” Patrick cười toe toét, “Nhưng họ không hứng thú với ý tưởng dọn nhà nên anh chuyển tới đây một mình.”

“Anh đã luôn muốn trở thành một bác sĩ thú y phải không?”

“Kể từ khi anh là một đứa trẻ mới chập chững biết đi. Anh thường xếp tất cả thú nhồi bông trong phòng lớn rồi bắt mẹ phải mang chúng vào bếp để có thể làm phẫu thuật cho chúng.”

Khi Patrick nói chuyện, khuôn mặt anh rất sinh động; khóe mắt nheo lại trong tích tắc trước khi anh bật cười. “Anh đã cố gắng đạt nhiều điểm A và đi học tại Đại học Leeds, khoa Thú y, nơi giúp anh có cuộc sống với nhiều mối quan hệ rộng rãi như từng mong muốn.”

“Và hàng tá cô bạn gái phải không?” Tôi nói. Patrick lại cười toe toét.

“Có lẽ chỉ một hay hai cô thôi. Nhưng sau bao nỗ lực đào tẩu khỏi xứ Wales, rốt cục anh lại nhớ nơi đó vô cùng. Khi tốt nghiệp đại học, anh tìm được một công việc ở gần Leeds, nhưng khi có cơ hội làm công việc phẫu thuật ở Port Ellis, anh đã lập tức nắm lấy. Bố mẹ anh cũng đều đã cao tuổi rồi, còn anh thì đang nóng lòng muốn được quay trở về đây.”

“Vậy bố mẹ anh đã từng sống ở Port Ellis?” Tôi luôn tò mò về những người gần gũi với cha mẹ mình. Không phải vì tôi đố kỵ mà chỉ đơn giản là không thể hình dung cuộc sống đó ra sao. Có lẽ nếu bố tôi ở lại, mọi thứ đã rất khác.

“Mẹ anh sinh ra ở đây. Bố anh chuyển tới đây cùng gia đình từ thời niên thiếu. Ông cưới mẹ anh khi cả hai mới 19 tuổi.”

“Bố anh có phải là một bác sĩ thú y không?” Tôi đang hỏi quá nhiều nhưng sợ nếu im lặng thì sẽ phải trả lời các câu hỏi. Patrick dường như chẳng để ý, anh kể tôi nghe về gia đình và nở một nụ cười đầy hoài niệm.

“Ông là một thợ máy. Bây giờ ông đã nghỉ hưu nhưng trước đây ông làm việc cho một công ty gas ở Swansea. Vì bố mà anh trở thành một người cứu hộ biển tình nguyện. Bố đã làm công việc này được vài năm. Bố anh vẫn thường phải bỏ dở bữa ăn và lao đi cứu người. Khi ấy mẹ sẽ yêu cầu bọn anh cầu nguyện để tất cả được bình an trở về bờ. Anh đã từng nghĩ bố mình là một siêu anh hùng thực sự.” Anh uống một hớp bia. “Đó là những ngày tháng ở trạm thuyền cứu hộ cũ tại Penfach - trước khi khi họ xây một trạm mới ở Port Ellis.”

“Anh có thường bị điều đi cứu người không?”

“Còn tùy. Thường là vào mùa hè khi bãi đỗ xe dã ngoại đầy khách. Dù ngoài kia đã gắn bao nhiêu biển cảnh báo, cho người ta biết về sự nguy hiểm của vách đá hoặc nhắc nhở không được bơi khi thủy triều dâng cao, họ vẫn chẳng quan tâm.” Đột nhiên anh nhìn tôi một cách nghiêm túc, “Em phải cẩn thận khi bơi trên vịnh, sóng ngầm rất dữ dội đó.”

“Em không phải là một người bơi giỏi.” Tôi nói với anh, “Em chưa bao giờ đứng ở chỗ có mực nước cao quá đầu gối.”

“Đừng.” Patrick nói. Ánh mắt dữ dội của anh khiến tôi lo sợ và ngọ nguậy một cách không thoải mái. Patrick nhìn đi chỗ khác rồi nhấp một ngụm nữa. “Thủy triều”, anh nhẹ nhàng nói, “cuốn mọi người ra xa.”

Tôi gật đầu và hứa với Patrick sẽ không bơi.

“Nghe có vẻ lạ nhưng cách bơi an toàn nhất là tiến ra thật xa.” Mắt Patrick sáng lên, “Vào mùa hè, sẽ rất tuyệt khi đi thuyền ra xa và lặn ở những vùng nước sâu. Thi thoảng anh sẽ đưa em đi nếu thích.”

Đây là một lời đề nghị bình thường nhưng làm tôi lạnh run. Suy nghĩ tới việc sẽ chỉ có tôi và Patrick - hay với bất kỳ ai - ở giữa biển thật sự đáng sợ.

“Nước biển không lạnh như em nghĩ đâu.” Patrick nói, dường như hiểu sai về sự không thoải mái của tôi. Anh dừng lại và có một sự im lặng kỳ lạ giữa chúng tôi.

Tôi cúi xuống và vuốt ve Beau khi nó đang gật gù vì buồn ngủ ở dưới chân bàn và cố nghĩ ra điều gì đó để nói. “Bố mẹ anh vẫn sống ở đây chứ?” Cuối cùng tôi cũng có cái để hỏi. Tôi đã luôn là một người tẻ nhạt như thế này sao? Tôi cố nghĩ lại thời còn là sinh viên, khi tôi là trung tâm của một bữa tiệc; bạn bè đều chú ý đến tôi và vui cười với những điều tôi nói. Bây giờ thì ngay cả những đoạn hội thoại đơn giản, tôi cũng cần phải cố gắng quá mức mới nói được.

“Họ chuyển tới Tây Ban Nha vài năm nay rồi, những con người may mắn. Mẹ anh bị bệnh viêm khớp và anh nghĩ thời tiết ấm áp sẽ tốt cho các khớp xương - dù sao đó cũng là lý do bà nêu ra. Thế còn em? Bố mẹ em vẫn khỏe chứ?”

“Không hẳn.”

Patrick nhìn tôi tò mò và tôi nhận ra mình chỉ nên trả lời anh đơn giản là “không”.

Tôi hít một hơi thật sâu. “Em chưa bao giờ thực sự hợp với mẹ em.” Tôi nói với anh, “Bà đuổi bố ra khỏi nhà khi em 15 tuổi và em chưa gặp lại ông kể từ đó. Em sẽ không bao giờ tha thứ cho bà về chuyện này.”

“Mẹ em chắc chắn phải có lý do riêng.” Anh đặt câu hỏi và tôi liền chống lại ý kiến này.

“Bố em là một người đàn ông tuyệt vời.” Tôi nói, “Mẹ không xứng đáng với ông.”

“Vậy là em không gặp mẹ mình phải không?”

“Em có gặp mẹ, trong mấy năm, nhưng rồi đôi bên không hợp nữa sau khi em…” Tôi ngừng lại, “Nói chung em và mẹ không liên lạc với nhau nữa. Hai năm trước, em gái viết thư và báo cho em biết bà đã qua đời.” Tôi cảm nhận được ánh mắt cảm thông của Patrick nhưng lờ đi. Tôi đã khiến mọi thứ rối tung lên. Tôi không phù hợp với cái khuôn gọn gàng ngăn nắp mà Patrick vẫn quen thuộc: anh hẳn đang hối tiếc vì đã mời tôi đi uống. Tối nay chỉ toàn những chuyện kỳ cục cho cả hai chúng tôi. Chúng tôi đã hết những mẩu chuyện nhỏ và tôi không thể nghĩ ra cái gì khác để nói. Tôi lo sợ những câu hỏi đang chất đầy trong tâm trí Patrick: tại sao tôi đến Penfach; tại sao tôi không còn điêu khắc nữa; tại sao tôi ở đây một mình. Anh hẳn sẽ hỏi những câu ấy vì lịch sự, không nhận ra rằng mình chẳng muốn nghe câu trả lời. Không nhận ra rằng tôi chẳng thể nói với anh sự thật.

“Đã đến lúc em phải về rồi.” Tôi nói.

“Ngay bây giờ sao?” Anh chắc hẳn phải thở phào nhẹ nhõm mặc dù không thể hiện điều đó. “vẫn còn sớm mà, chúng ta hãy gọi thêm đồ uống hoặc đồ ăn đi.”

“Không, thực sự, tốt nhất là em nên đi. Cảm ơn anh vì buổi tối.” Tôi đứng dậy, trước khi Patrick cảm thấy cần một sự gợi ý để chúng tôi có cuộc gặp khác, nhưng anh cũng đẩy ghế về phía sau.

“Anh sẽ đi bộ về nhà cùng em.”

Tôi nghe thấy tiếng chuông cảnh báo vang lên trong đầu mình. Tại sao anh lại muốn đi cùng tôi? Không khí trong quán rượu thì ấm cúng và bạn anh cũng đang ở đây; anh mới chỉ uống hết nửa chai bia. Đầu tôi nặng trịch. Tôi nghĩ về việc ngôi nhà của mình nằm ở nơi hẻo lánh, về việc chẳng ai sẽ nghe thấy gì nếu anh không chịu rời đi. Lúc này Patrick có vẻ tốt bụng và chân thật nhưng tôi biết mọi thứ có thể thay đổi nhanh đến chóng mặt.

“Không, cảm ơn anh.”

Tôi đi xuyên qua một nhóm dân địa phương mà chẳng thèm bận tâm xem họ nghĩ gì về mình. Tôi đã bỏ chạy sau khi rời khỏi quán rượu và rẽ ngay ở một góc quanh. Sau đó, tôi đã khóc suốt dọc con đường đi đến bãi đỗ xe và cả trên con đường từ bãi biển về nhà. Beau chạy theo tôi, ngỡ ngàng vì tốc độ di chuyển quá nhanh. Không khí lạnh cóng không tốt cho lá phổi của tôi. Nhưng tôi không dừng lại cho đến khi về đến nhà, nơi tôi lại phải đánh vật với cái ổ khóa. Cuối cùng tôi cũng mở được cửa để vào trong. Tôi đóng chặt then cài rồi đứng tựa vào cánh cửa.

Tim tôi đập thình thịch và tôi cố gắng hít thở. Lúc này tôi thậm chí còn không biết chắc có phải Patrick chính là nỗi sợ hãi của mình không; tôi lo sợ đủ thứ về anh, nó ám ảnh tôi mỗi ngày. Tôi không tin vào bản năng của mình nữa - trước đây nó thường hay sai - và cái gì đến nhanh cũng qua đi nhanh.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Clare Mackintosh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.