Giải Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10
Chương 10

❊ ❊ ❊

“A, chị cứ tưởng đó là em chứ!” Bethan đuổi kịp tôi trên đường đến Penfach, thở không ra hơi và áo khoác đang bay phần phật sau lưng. “Chị đang định rẽ qua bưu điện. Thật tốt vì gặp em ở đây - chị có tin tốt cho em đây.”

“Tin gì thế chị?” Tôi chờ Bethan lấy hơi.

“Hôm qua bọn chị đã tiếp một đại diện bán hàng từ một công ty thiệp chúc mừng.” Bethan nói, “Chị cho anh ta xem ảnh em chụp và anh ta nói rằng chúng có thể trở thành những tấm bưu thiếp đẹp.”

“Thật không đó?”

Bethan cười, “Thật đấy. Anh ta muốn em in ra vài tấm ảnh mẫu và sẽ mang chúng đi khi ghé qua chỗ chị vào lần sau.”

Tôi không ngăn được bản thân nở một nụ cười, “Đúng là một tin tuyệt vời, cảm ơn chị.”

“Và chắc chắn chị sẽ tích trữ những tấm bưu thiếp đó ở cửa hàng. Thực ra thì nếu em có thể mở một trang web và đưa vài tấm ảnh lên mạng thì còn tốt nữa. Luôn có những người muốn sở hữu một bức ảnh đẹp về nơi họ đến nghỉ mát.”

“Em sẽ làm thế.” Tôi nói với Bethan. Nhưng tôi còn chẳng biết tí gì về cách lập một trang web.

“Em có thể viết những thông điệp hay những cái tên đúng không? Ví dụ như ‘Chúc may mắn’ hay ‘Chúc mừng’ chẳng hạn.”

“Vâng, em có thể làm được.” Tôi hình dung ra một loạt bưu thiếp do mình chụp được để la liệt trên giá trưng bày, có thể nhận ra nhờ chữ “J” nghiêng nghiêng mà tôi dùng làm biểu tượng. Không phải một cái tên, chỉ là một chữ cái đầu tiên. Con chữ đó có thể nói về bất kỳ ai. Tôi phải bắt tay vào việc gì đó để kiếm ra tiền. Tôi không tiêu pha gì nhiều - chủ yếu là tiền ăn - nhưng chẳng bao lâu nữa khoản tiết kiệm sẽ hết và tôi chẳng có nguồn thu nhập nào khác. Vả lại, tôi nhớ cảm giác miệt mài làm việc. Giọng nói trong đầu cười vào mặt tôi và tôi phải kiềm chế không để tiếng cười đó vọng ra ngoài. Tại sao tôi không thể bắt đầu một công việc mới chứ? Tại sao mọi người không thể mua những bức ảnh tôi chụp, như họ đã từng làm với những tác phẩm điêu khắc mà tôi sáng tác?

“Em sẽ làm như vậy.” Tôi nói.

“Vậy là xong nhé.” Bethan tỏ vẻ hài lòng, “Em định đi đâu hôm nay vậy?”

Tôi không nhận ra hai chúng tôi đã tới Penfach từ lúc nào. “Em nghĩ mình sẽ đi khám phá bờ biển thêm một chút nữa”, tôi đáp, “chụp vài bức ảnh ở những bãi biển khác nhau.”

“Em sẽ không tìm được chỗ nào đẹp hơn Penfach nữa đâu.” Bethan quả quyết. Chị liếc nhìn đồng hồ, “Nhưng mười phút nữa sẽ có một chuyến xe buýt đi Port Ellis - đó cũng là một nơi tuyệt vời để bắt đầu.”

Khi xe buýt đến, tôi bước lên xe với một cảm giác khoan khoái. Trên xe không có ai khác ngoài tôi và tài xế. Tôi chọn một chỗ đủ xa tài xế để tránh phải nói chuyện. Chiếc xe đi vào trong đất liền, qua những con đường hẹp, và tôi ngồi ngắm nhìn biển xa thấp thoáng, rồi tìm kiếm xem lúc nào nó lại hiện ra khi chúng tôi tới gần điểm đến.

Con đường yên tĩnh nơi chiếc xe dừng lại bị kẹp giữa hai bức tường đá dường như chạy hết chiều dài của Port Ellis. Đường không có vỉa hè, nên tôi đi bộ trên lòng đường hướng về nơi mà tôi hy vọng là trung tâm của ngôi làng. Tôi lên kế hoạch sẽ khám phá phía trong đất liền trước, rồi hướng ra bờ biển sau.

Xa xa, tôi trông thấy thập thò bên bờ giậu có một chiếc túi ni lông màu đen; chiếc túi được buộc thắt nút và móc vào rãnh nước nông bên vệ đường. Tôi không mảy may để tâm đến bởi nghĩ rằng đó chỉ đơn thuần là một túi rác mà những người đi nghỉ mát vứt lại.

Nhưng rồi nó khe khẽ động đậy.

Nhẹ đến nỗi tôi gần như tin là mình chỉ đang tưởng tượng, rằng âm thanh sột soạt đó là do gió thổi qua.

Tôi tựa vào bờ giậu, với tay nhặt cái túi lên và lập tức có cảm giác không thể nhầm lẫn rằng có thứ gì đó bên trong đang động đậy.

Tôi quỳ gối xuống và mở tung cái túi rác. Một mùi hôi thối khó chịu xộc ra khiến tôi muốn ói. Tôi phải hết sức kiềm chế mới có thể ngăn được cơn buồn nôn khi nhìn thấy hai con vật bên trong. Một con cún nằm bất động, lớp da lưng bị cào xước bởi móng của con cún thứ hai đang oằn mình bên cạnh, tiếng rên của nó nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy. Tôi nấc lên một tiếng rồi bế con cún còn sống lên, ủ ấm cho nó bên trong áo khoác của mình. Một cách lúng túng, tôi nhỏm dậy tìm kiếm xung quanh rồi cất tiếng gọi một người đàn ông đang băng qua đường cách mình khoảng 100 mét.

“Cứu với! Làm ơn giúp tôi với!”

Người đàn ông quay lại và thong thả bước về phía tôi, dường như chẳng bận tâm trước sự hốt hoảng tôi đang thể hiện. Ông ta vươn tấm lưng còng lao người về phía trước, đẩy khuôn cằm hướng xuống, như sắp chạm vào lồng ngực.

“Có bác sĩ thú y nào ở đây không ạ?” Tôi hỏi ngay khi ông ta đến đủ gần. Người đàn ông nhìn con chó nhỏ đang nằm im bất động trong áo khoác của tôi, rồi liếc xuống cái túi đen trên mặt đất. Ông tặc lưỡi một cái rồi chầm chậm gật đầu.

“Con trai của Alun Mathews.” Ông đáp. Ông hất đầu về một hướng, ra hiệu rằng có thể tìm thấy người tôi cần tìm ở hướng đó, rồi nhấc cái túi đen với điều bí mật kinh khủng bên trong lên. Tôi đi theo ông, vừa đi vừa cảm nhận được hơi ấm của chú chó nhỏ đang lan tỏa khắp lồng ngực.

Phòng khám thú y là một tòa nhà nhỏ màu trắng nằm cuối một con hẻm, phía trên cửa vào treo một tấm biến đề dòng chữ “Phòng khám thú y Port Ellis”. Bên trong phòng chờ nhỏ xíu, có một người phụ nữ đang ngồi trên ghế nhựa ôm khư khư cái giỏ đựng mèo trong lòng. Căn phòng sặc mùi thuốc sát trùng và mùi vật nuôi.

Cô nhân viên lễ tân ngước lên từ màn hình máy tính. “Chào ông Thomas, chúng cháu có thể giúp gì ạ?”

Người đàn ông đi cùng tôi gật đầu chào đáp lại rồi thả cái túi đen lên quầy lễ tân. “Cô này vừa tìm thấy một cặp chó con bị bỏ rơi bên bờ giậu.” Ông nói, “Thật đáng xấu hổ.” Ông nghiêng người về phía tôi và vỗ nhẹ lên cánh tay tôi. “Họ sẽ giúp cho cô.” Ông nói, rồi quay lưng rời khỏi phòng khám, làm chiếc chuông treo trên cánh cửa rung lên những âm thanh nghe rất vui tai.

“Cảm ơn chị đã đưa chúng tới đây.”

Cô lễ tân mặc một chiếc áo trùm dài màu xanh dương nhạt, trên ngực cài một phù hiệu có tên “Megan” in đậm màu đen, cất lời.

“Nhiều người sẽ không làm thế đâu, chị biết đấy.”

Những chiếc chìa khóa kêu leng keng trên một sợi dây buộc có gắn những huy hiệu động vật và ghim cài cà vạt từ thiện có màu sắc tươi sáng, giống như những thứ mà các cô y tá nhi khoa hay đeo. Cô mở túi ra, khuôn mặt trong một thoáng tái nhợt đi trước khi kín đáo biến mất khỏi tầm nhìn cùng cái túi.

Vài giây sau, cánh cửa vào phòng chờ mở ra và Megan mỉm cười với tôi, “Chị có muốn mang cục cưng bé nhỏ này qua đây không? Patrick sẽ ra gặp chị ngay.”

“Cảm ơn cô.” Tôi đi theo Megan vào căn phòng có cách bài trí khá kỳ quặc, với những cái tủ được cố nhồi nhét vào các góc. Ở phía cuối phòng có một quầy bếp và một bồn rửa nhỏ bằng thép không gỉ, nơi có một người đàn ông đang rửa tay bằng một bánh xà phòng xanh lét đang sủi bọt lên tận cẳng tay.

“Xin chào, anh là Patrick. Bác sĩ thú y.” Anh ta nói thêm rồi cười, “Nhưng chắc em cũng đoán được rồi.” Patrick là một người đàn ông cao to - cao hơn tôi, đó là một chuyện ít gặp - với mái tóc vàng hoe cáu bẩn không được cắt tỉa theo kiểu cụ thể nào. Anh ta mặc quần bò và sơ mi kẻ caro xắn tay dưới bộ đồng phục bác sĩ màu xanh dương, cùng một nụ cười khoe hàm răng đều và trắng bóng. Tôi đoán anh ta ngoài ba mươi tuổi, hoặc già hơn một chút.

“Tên em là Jenna.” Tôi kéo áo khoác để lấy ra con cún lông trắng đen đã ngủ thiếp đi và đang khụt khịt mũi một cách khẽ khàng, dường như không hay biết gì về cái chết đau buồn của người anh em nó.

“Và chúng ta có ai ở đây thế này?” Anh bác sĩ thú y cất tiếng hỏi, nhẹ nhàng bế con cún khỏi tay tôi. Hành động đó làm nó tỉnh giấc, rụt lại và co rúm mình khỏi anh ta. Patrick trả nó lại cho tôi. “Em giữ yên nó trên bàn hộ tôi nhé?” Anh ta bảo tôi. “Anh không muốn làm nó bị kích động thêm chút nào nữa. Nếu lũ cún bị một người đàn ông nhét vào túi, em sẽ thấy là chúng sẽ cần một thời gian trước khi lại tin tưởng đàn ông.” Anh ta rà hai tay lên khắp người con cún, còn tôi thì cúi xuống và thì thầm những lời vỗ về vào tai con vật, không quan tâm Patrick sẽ nghĩ gì về hành động vô nghĩa này của tôi.

“Nó là giống chó gì thế?” Tôi hỏi.

“Một con Bitza.”

“Chó Bitza ư?” Tôi đứng thẳng người, vẫn để một tay lên người con cún. Con vật đã thả lỏng hơn trước sự khám xét nhẹ nhàng của Patrick.

Patrick toét miệng cười, “Em biết đấy, từ này dùng để gọi một con chó lai tạp. Đa phần là giống Spaniel, anh cho là vậy, căn cứ vào đôi tai. Nhưng có trời mới biết những chỗ còn lại của nó là thuộc giống gì. Có thể là giống Collie hoặc thậm chí có một chút Terrier nữa. Những con chó này sẽ không bị vứt đi nếu thuần chủng đâu, điều đó là chắc chắn.” Patrick bồng con cún lên đưa cho tôi ôm.

“Thật khủng khiếp.” Tôi tự nhủ, hít hà hơi ấm của con chó con. Nó khẽ cọ mũi vào cổ tôi, “Ai có thể làm ra chuyện như vậy chứ?”

“Chúng tôi sẽ báo cảnh sát, nhưng co hội để họ điều tra ra gì đó khá mong manh. Họ kín miệng lắm, những người sống quanh đây ấy.”

“Chuyện gì sẽ xảy ra với con cún này?” Tôi hỏi.

Patrick thọc hai tay vào sâu trong túi áo bộ đồ bác sĩ và tựa mình vào bồn rửa.

“Em nuôi nó có được không?”

Anh ta có những vệt màu trắng ở đuôi mắt, như thể thường xuyên phải nheo mắt nhìn mặt trời. Chắc hẳn anh ta rất hay ra ngoài vận động.

“Theo cái cách mà nó được tìm thấy, không dễ có ai sẽ đến nhận nó đâu.” Patrick nói, “Và cũi chó của bên anh thì lại đang khá chật rồi. Em sẽ giúp chúng tôi rất nhiều nếu có thể cho nó một mái nhà. Đó là một chú chó đáng yêu, nhìn là biết rồi đấy.”

“Ôi trời, em không chăm sóc được cho một con chó đâu!” Tôi khẽ thốt lên. Tôi không thể rũ bỏ cảm giác rằng chuyện này xảy ra chỉ vì hôm nay đã mò tới Port Ellis.

“Tại sao không?”

Tôi ngập ngừng. Làm sao tôi có thể giải thích rằng nhũng chuyện tồi tệ luôn xảy ra quanh tôi?

Tôi rất muốn lại có thứ gì đó để chăm sóc, nhưng đồng thời điều đó cũng khiến tôi kinh hãi. Lỡ tôi không thể chăm sóc cho nó thì sao? Lỡ nó ốm thì thế nào?

“Em còn chẳng biết chủ nhà trọ có cho phép không.” Cuối cùng tôi nói.

“Em đang sống ở đâu? Có ở Port Ellis không?”

Tôi lắc đầu, “Em ở Penfach. Trong một căn nhà nhỏ không xa bãi đậu xe dã ngoại lắm.”

Hai mắt Patrick lóe lên một tia hiểu biết, “Em đang thuê nhà của Iestyn hả?”

Tôi gật đầu. Việc phát hiện ra mọi người đều biết Iestyn không còn là chuyện lạ với tôi nữa.

“Cứ để ông ấy cho anh lo.” Patrick bảo tôi, “Iestyn Jones từng học cùng trường với bố anh, và anh biết đủ chuyện thâm cung bí sử của ông ấy, đủ để giúp em nuôi được cả một bầy voi, nếu muốn.”

Tôi bật cười. Thật khó mà kiềm chế khi nghe thế.

“Em không nghĩ mình sẽ nuôi voi đâu.” Tôi đáp, và lập tức nhận ra mình đang đỏ mặt.

“Giống chó Spaniel quý trẻ con lắm.” Anh ta nói, “Em có con không?” Khoảng lặng dường như kéo dài vô tận.

“Không.” Cuối cùng tôi đáp, “Em không có con.”

Con cún lách được khỏi tay tôi và bắt đầu liếm cằm tôi cật lực. Tôi cảm nhận được nhịp đập trái tim nó dội lại phía mình.

“Được tôi”, tôi nói, “em sẽ nuôi nó.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Clare Mackintosh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.