Giải Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15
Chương 15

❊ ❊ ❊

Ray xoay mình và vùi mặt vào gối để tránh ánh nắng mặt trời đang chiếu vào phòng. Trong một khoảnh khắc, ông không thể xác định được cảm giác gì đang đè nặng bên trong mình, rồi ông nhận ra. Đó là tội lỗi. Ông đã nghĩ gì thế? Ông chưa bao giờ từng có ý nghĩ sẽ phản bội Mags - chưa một lần trong 15 năm hôn nhân. Ông điểm lại các sự kiện đã diễn ra vào tối hôm trước trong đầu. Có phải ông đã lợi dụng Kate? Rồi Ray nghĩ về việc Kate có thể đâm đơn kiện ông và lập tức thấy coi thường bản thân vì ý nghĩ này. Cô ấy không phải là người như thế. Tuy nhiên, nỗi lo lắng bị tố cáo đã suýt chút nữa đẩy cảm giác tội lỗi trong Ray sang một bên.

Tiếng thở đều đều cạnh Ray cho ông biết rằng mình là người duy nhất tỉnh giác. Ông nhẹ nhàng trườn xuống khỏi giường và nhìn vào con người say ngủ bên cạnh mình, với cái chăn đang quấn quanh đầu. Nếu Mags biết chuyện… chà, ông còn không dám nghĩ tiếp.

Khi Ray đứng dậy, cái chăn cũng động đậy và Ray cứng đờ người. Ông đã định lẻn đi một cách hèn nhát vì sợ phải nói chuyện với vợ. Trong ngày sẽ có lúc Ray phải mặt đối mặt với vợ, nhưng lúc này ông chỉ cần có vài giờ đồng hồ để tìm hiểu xem chuyện gì đã thực sự xảy ra với mình.

“Mấy giờ rồi anh?” Mags nói khẽ khàng.

“Mới 6 giờ thôi.” Ray thì thầm, “Anh sắp phải đi làm sớm. Anh phải xử lý chút giấy tờ.”

Mags nhăn nhó rồi ngủ trở lại và Ray thở phào nhẹ nhõm. Ông tắm nhanh hết mức có thể và đã ngồi trong văn phòng khoảng nửa giờ sau đó. Ray đóng chặt cửa và vùi đầu vào giấy tờ, như thể ông sẽ xóa được những chuyện xảy ra tối qua. Thật may mắn là Kate đang đi thu thập chứng cứ và vào giờ ăn trưa, Ray đánh bạo đi ra căng tin ở Sở với Stumpy. Họ tìm thấy một cái bàn còn trống và Ray mang ra hai đĩa lasagna nhưng trông chẳng giống món này chút nào. Moira, nữ đầu bếp trong Sở, đã cẩn thận vẽ một lá cờ Italy bên cạnh cái tên món ăn nổi bật trong ngày và cười toe tự hào khi cả hai gọi món nên Ray cố gắng nuốt hết đĩa lasagna khổng lồ. Vừa ăn ông vừa cố quên đi cảm giác buồn nôn đã nằm thường trực trong cổ họng kể từ khi thức dậy.

“Ông ổn chứ, Ray? Ông có vướng mắc gì trong đầu à?” Stumpy cầm dĩa vét nốt những miếng lasagna còn lại. Được thượng đế ban cho một cái dạ dày thép, Stumpy dường như không chỉ tỏ ra khoan dung với món ăn khó nuốt của Moira mà thậm chí còn đánh chén nó một cách khoái trá.

“Tôi ổn.” Ray đáp, cảm thấy nhẹ nhõm khi Stumpy không hỏi dai. Ông nhìn lên, bất ngờ khi thấy Kate đi vào căng tin và tự trách mình rằng sao không ăn nhanh hơn. Stumpy đứng lên, những cái chân ghế làm bằng kim loại cào xuống mặt sàn phát ra những tiếng rin rít. “Tôi sẽ gặp ông sau trong văn phòng nhé, sếp.”

Không thể nghĩ ra lý do gì khả dĩ để gọi Stumpy lại hoặc bỏ dở bữa trưa trước khi Kate ngồi xuống, Ray đành phải nở một nụ cười. “Chào Kate.” Ông cảm thấy một luồng hơi nóng đang tỏa ra khắp gương mặt mình. Đôi môi Ray khô nứt và ông nuốt thật khó khăn.

“Chào ông.” Kate ngồi xuống và giở chiếc bánh mỳ kẹp của cô, dường như chẳng nhận ra sự bối rối của Ray.

Gương mặt Kate khiến người ta thật khó đoán suy nghĩ của cô và cảm giác buồn nôn lại xuất hiện. Ray đẩy đĩa lasagna sang một bên, quyết định rằng bóng ma đe dọa của Moira không đáng sợ bằng con người ngồi trước mặt và lén nhìn quanh để chắc chắn rằng chẳng ai nghe thấy điều ông nói.

“Về chuyện xảy ra đêm qua…” Ông nói, cảm thấy mình đang hành xử như một gã trai tuổi teen kỳ cục.

Kate hưởng ứng ngay, “Tôi rất xin lỗi. Tôi không biết điều gì đã xảy ra với mình nữa - ông có ổn không?”

Ray thở hắt ra, “Cũng chẳng biết nữa. Cô thì sao?”

Kate gật đầu, “Hơi xấu hổ, thành thật mà nói.”

“Cô chẳng có gì phải xấu hổ cả.” Ray nói, “Lẽ ra tôi không bao giờ nên…”

“Chuyện đó lẽ ra không bao giờ nên xảy ra.” Kate nói, “Nhưng đó cũng chỉ là một nụ hôn thôi mà.” Cô cười với Ray, rồi cắn một miếng bánh mỳ kẹp, vừa nhai phô mai và dưa muối vừa nói. “Một nụ hôn dễ thương, nhưng cũng chỉ là hôn thôi.”

Ray thở ra nhè nhẹ. Chuyện có vẻ sẽ tốt đẹp. Những gì đã xảy ra thật dở tệ và nếu Mags phát hiện được thì đúng là thảm họa, nhưng giờ mọi thứ bỗng ổn thỏa. Cả Ray lẫn Kate đều là người trưởng thành và họ đã có thêm một trải nghiệm mới với nhau, trước khi trở lại cuộc sống bình thường. Lần đầu tiên sau 12 giờ qua, Ray để bản thân tự do nhớ về cảm giác dễ chịu khi được hôn một con người đầy tràn năng lượng và sức sống như Kate. Ông cảm thấy gương mặt mình lại đang đỏ dần nên ho lên một tiếng rồi đẩy suy nghĩ đó đi chỗ khác.

“Nếu cô thấy ổn thì tốt.” Ông nói.

“Ray, tôi ổn mà. Thật đấy. Tôi sẽ không đâm đơn chống lại ông, nếu đó là điều ông lo ngại.”

Ray đỏ mặt, “Chúa ơi, không. Chuyện này chưa từng xuất hiện trong tâm trí tôi. Chỉ là, cô biết đấy, tôi đã có vợ, và…”

“Và tôi lại đi hẹn hò với người khác.” Kate nói thẳng tuột, “Chúng ta đều biết kết quả. Và kết quả ấy sẽ bị quên lãng, được chứ?”

“Đồng ý.”

“Giờ thì”, Kate nói, đổi sang giọng bàn công việc, “lý do tôi tới tìm ông là để hỏi quan điểm của ông về việc một lần nữa kêu gọi công chúng giúp đỡ cung cấp chứng cứ mới, nhân dịp vụ Jacob Jordan tròn một năm rồi.”

“Đã tận một năm rồi ư?”

“Tháng tới mới tròn năm. Chúng ta có thể sẽ chẳng thu được nhiều phản ứng, nhưng nếu có ai đó hé môi, ta sẽ có chút manh mối. Rất có thể ngoài kia có ai đó đã sẵn sàng cung cấp thông tin để lương tâm thanh thản. Ai đó có biết về kẻ đã lái chiếc xe gây họa.”

Đôi mắt Kate bừng sáng và cô có cái nhìn đầy quyết tâm trên gương mặt mà Ray đã trở nên quen thuộc.

“Hãy làm như thế đi.” Ông nói. Ray hình dung phản ứng của giám đốc với đề xuất kêu gọi công chúng giúp đỡ và hiểu rằng chuyện này sẽ không có lợi gì cho con đường thăng tiến của ông. Nhưng một lời kêu gọi nhân dịp tròn một năm vụ án diễn ra là ý tưởng rất hay ho. Đây thực tế là điều mà thi thoảng Phòng Điều tra Hình sự vẫn làm với những vụ án chưa được giải quyết xong, chủ yếu để khiến các gia đình yên tâm rằng cảnh sát vẫn chưa bỏ cuộc hoàn toàn - kể cả khi vụ án đó không còn được điều tra nữa. Vì thế, rất đáng để thử.

“Tuyệt đấy. Tôi có chút giấy tờ liên quan tới công việc của sáng nay cần phải giải quyết, nhưng liệu chúng ta có thể gặp mặt vào chiều nay để lên kế hoạch cho lời kêu gọi công chúng giúp đỡ không?” Kate vẫy tay vui vẻ chào Moira khi cô rời khỏi căng tin. Ray ước ông có khả năng của Kate trong việc dẹp bỏ các sự kiện của tối qua sang một bên. Ông cảm thấy rất khó để nhìn Kate mà không nghĩ tới cảnh đôi tay cô ôm chặt quanh cổ ông. Ray giấu chỗ lasagna còn lại vào dưới một chiếc khăn giấy rồi nhét cái đĩa của mình lên giá đựng đồ bẩn đặt gần cửa. “Ngon lắm, Moira.” Ông nói khi bước qua khu vực phục vụ đồ ăn.

“Ngày mai đồ ăn chủ đề Hy Lạp nhé!” Bà gọi với theo. Ray lẩm nhẩm tự nhắc mình trong đầu rằng sẽ mang theo bánh mỳ kẹp vào ngày mai.

Ray đang gọi điện khi Kate mở cửa vào văn phòng ông mà không gõ. Nhận ra Ray đang nói chuyện với ai đó, Kate nói không thành tiếng với ý xin lỗi rồi bắt đầu lùi ra, nhưng ông ra hiệu cho cô ngồi xuống. Kate đóng cửa nhẹ nhàng và ngồi trên một chiếc ghế thấp, chờ ông kết thúc cuộc gọi. Ông thấy cô nhìn thoáng qua ảnh của Mags cùng các con đặt trên bàn và lại thấy cảm giác tội lỗi xuất hiện. Ray chật vật cố gắng giữ tâm trí tập trung vào cuộc đối thoại với cảnh sát trưởng.

“Có thực sự cần thiết không Ray?” Olivia đang nói ở đầu dây bên kia, “Khả năng có ai đó cung cấp thông tin mới là rất thấp. Tôi thì quan ngại về khả năng dư luận sẽ chú ý tới việc chúng ta vẫn chưa tóm được ai sau cái chết của đứa trẻ.”

Tên cậu bé đó là Jacob, Ray nói thầm trong đầu với Olivia, nhắc lại lời mẹ cậu bé đã nói cách đây gần một năm. Ray băn khoăn tự hỏi có phải sếp thực sự chẳng quan tâm như lời nói của bà hay không?

“Và ngoài kia chẳng có ai kêu gào đòi thực thi công lý cả, việc khuấy lại tất cả mọi chuyện là không cần thiết. Tôi tưởng anh đã có đủ việc để làm rồi, anh sẽ tính thế nào trong các cuộc gặp tới đây với ủy ban xem xét thăng chức.”

Ẩn ý của bà giám đốc thể hiện rất rõ ràng.

“Tôi đã nghĩ tới việc giao cho anh xử lý vụ ma túy ở khu dân cư Creston”, giám đốc nói, “nhưng anh lại thích quan tâm tới một vụ cũ hơn…” Chiến dịch Break đã thành công và đây không phải là lần đầu tiên trong nhiều tuần qua, bà giám đốc lại treo một củ cà rốt - một vụ án lớn hơn nữa - trước mặt Ray. Ông dao động trong một khoảnh khắc tôi bất ngờ nhìn thấy ánh mắt Kate. Cô đang chăm chú dõi theo ông. Thời gian làm việc với Kate đã nhắc nhở Ray vì sao ông quyết định gia nhập lực lượng cảnh sát cách đây nhiều năm. Ray tìm lại được niềm đam mê cũ dành cho công việc và từ nay trở đi, ông sẽ phải làm những chuyện đúng đắn, thay vì chỉ chăm chăm làm hài lòng sếp.

“Tôi có thể xử lý cả hai vụ.” Ông nói một cách kiên quyết, “Tôi sẽ kêu gọi công chúng giúp đỡ. Tôi nghĩ đó là quyết định đúng đắn.”

Có một khoảng im lặng trước khi Olivia nói, “Chỉ một bài báo trên tờ Post thôi, Ray, và vài băng rôn kêu gọi giúp đỡ. Không hơn thế. Tất cả sẽ bị gỡ xuống chỉ trong một tuần.” Rồi bà dập máy.

Kate chờ Ray lên tiếng, gõ bút một cách sốt ruột xuống tay ghế.

“Sếp đã đồng ý.” Ray nói.

Gương mặt Kate giãn ra thành một nụ cười tươi rói, “Ông giỏi lắm. Bà ấy có tức giận không?”

“Bà ấy rồi sẽ ổn thôi.” Ray nói, “Bà ấy muốn nêu rõ quan điểm không đồng tình với chúng ta, chỉ để có thể chứng tỏ mình hoàn toàn đúng đắn trong tình huống chuyện này gây phản ứng bất lợi và sự tin tưởng của công chúng dành cho cảnh sát lao dốc thêm một lần nữa.”

“Hơi bị ích kỷ đó!”

“Bà ấy phải nắm trọng trách quản lý cấp cao mà.”

“Và ông vẫn muốn được thăng chức?” Kate nháy mắt và Ray cười.

“Tôi không thể ngồi ở phòng này mãi.” Ông nói.

“Sao lại không nhỉ?”

Ray nghĩ rằng sẽ thật tuyệt nếu có thể gạt bỏ khía cạnh chính trị của việc được thăng chức và chỉ phải tập trung vào công việc điều tra - thứ mà ông yêu mến. “Vì tôi còn có hai đứa con sẽ theo học đại học.” Ông cất lời, “Dù sao thì tôi sẽ là người khác biệt, bởi không thể quên công việc ngoài thực địa diễn ra thế nào.”

“Tôi sẽ nhắc lại điều này cho ông nhớ, khi ông trở thành cảnh sát trưởng vùng”, Kate pha trò, “và ông sẽ lại nói rằng tôi không thể kêu gọi công chúng giúp đỡ, khi một vụ án khó phá đã trôi qua một năm.”

Ray cười, “Tôi đã nói chuyện với tờ Post rồi: Suzy French rất vui nếu có chúng ta đồng hành trong số báo nhân một năm ngày diễn ra vụ tai nạn. Họ sẽ viết các bài thông tin nên về Jacob. Tôi muốn cô gọi cho Suzy và cung cấp các chi tiết về lời kêu gọi giúp đỡ của cảnh sát cùng một số điện thoại liên lạc. Ngoài ra cũng cần có một câu nói chính thức từ phía cảnh sát, rằng chúng ta rất sẵn lòng giữ bí mật về nguồn cấp tin.”

“Không thành vấn đề. Vậy về người mẹ thì sao?” Ray nhún vai, “Tôi đoán ta sẽ đưa ra lời kêu gọi mà không đề cập tới cô ấy. Thử nói chuyện với hiệu trưởng ngôi trường của Jacob, hỏi xem bà ấy có sẵn lòng cung cấp tư liệu cho tờ báo không. Sẽ rất tuyệt nếu có được một góc độ mới mẻ về câu chuyện. Có lẽ người ta sẽ tìm được một tác phẩm nghệ thuật mà Jacob từng làm ở trường? Một bức tranh hay thứ gì đó. Chúng ta sẽ chờ xem liệu lời kêu gọi này có mang lại gì không, trước khi tìm kiếm người mẹ - cô ấy dường như đã biến mất khỏi bề mặt trái đất.”

Ray rất tức giận vì viên cảnh sát chịu trách nhiệm liên lạc với gia đình nạn nhân đã không thể biết mẹ Jacob đi đâu. Ông cũng chẳng ngạc nhiên khi người phụ nữ đó biến mất. Theo kinh nghiệm của ông, phần lớn người ta sẽ có hai phản ứng điển hình khi mất đi thân nhân. Một là họ sẽ thề không bao giờ chuyển nhà và giữ các căn phòng của người đã khuất giống y như trước đây, biến chúng thành một dạng như nơi thờ tự. Hai là họ sẽ phá sạch tất cả hoặc dọn đi nơi ở mới, làm lại từ đầu, vì không thể chịu nổi ý nghĩ sẽ phải sống như chưa có chuyện gì khủng khiếp xảy ra, trong khi thực tế thì cả thế giới đã đảo lộn.

Sau khi Kate rời khỏi văn phòng, Ray lại gần bức ảnh của Jacob, vẫn được gắn tại tấm bảng nằm trên tường. Mép của bức ảnh đã quăn lên một chút nên Ray giơ tay cẩn thận gỡ nó khỏi tấm bảng rồi vuốt mép cho thẳng. Ông đặt bức ảnh của Jacob dựa lưng vào khung ảnh của Mags và các con, để có thể thấy nó dễ dàng hơn.

Lời kêu gọi công chúng giúp đỡ là nỗ lực cuối cùng và rất khó để thành công, nhưng ít nhất đó cũng là điều nên làm. Nếu việc này cũng không mang lại tác động gì, Ray sẽ chính thức đóng vụ tai nạn lại.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Clare Mackintosh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.