Các y tá đã rất tử tế. Họ xử lý các vết thương của tôi nhẹ nhàng và hiệu quả, dường như không khó chịu khi cứ phải luôn miệng trả lời một câu hỏi duy nhất của tôi, rằng Ian đã chết.
“Tất cả đã kết thúc rồi. Giờ là lúc cô cần phải nghỉ ngơi.” Vị bác sĩ ân cần nói.
Tôi không hề cảm nhận được niềm vui của sự tự do hay giải thoát. Chỉ có sự mệt mỏi tột độ không thể nào cưỡng lại nổi đang choán lấy tôi. Patrick không rời tôi lấy nửa bước. Vài lần bất giác tỉnh dậy lúc nửa đêm bởi những cơn ác mộng, tôi nhận thấy anh đã ở bên cạnh tôi tự lúc nào và ân cần trấn an. Cuối cùng tôi đành phải dùng tới thuốc an thần được y tá đưa cho trước đó để chìm vào giấc ngủ. Tôi nghĩ rằng đã loáng thoáng nghe thấy Patrick đang nói chuyện điện thoại với ai đó. Nhưng cơn buồn ngủ ập đến trước khi tôi kịp hỏi anh đang nói chuyện với ai.
Khi tôi tỉnh dậy, ánh nắng đã xuyên qua cửa sổ, rọi sáng chiếc giường bệnh tôi đang nằm. Một khay trà có lẽ đã được đặt sẵn trên chiếc bàn ở cạnh giường từ rất lâu rồi. “Trà nguội rồi. Để anh nhờ ai đó mang cho em cốc trà mới.” Patrick nói.
“Không sao đâu anh.” Tôi vừa nói vừa gắng gượng ngồi dậy. Phần cổ đau nhức kinh khủng và tôi thử chạm nhẹ vào đó. Điện thoại của Patrick lại kêu lên, báo có tin nhắn gửi đến và anh vồ lấy nó để đọc.
“Có chuyện gì vậy?” Tôi hỏi.
“Chẳng có gì đâu.” Patrick đáp. Rồi anh đổi chủ đề. “Bác sĩ nói rằng em sẽ còn bị đau trong vài ngày nữa, nhưng rất may là không gãy xương. Họ sẽ cho em chút gel để ngăn chặn sự ăn mòn của chất tẩy và em phải bôi hàng ngày để da không bị khô.”
Tôi co chân lên để Patrick có thể ngồi gần bên. Anh nhíu mày và tôi cảm thấy căm ghét mình vì khiến anh lo lắng đến thế.
“Em ổn mà.” Tôi nói, “Em hứa đấy. Em chỉ muốn về nhà thôi.”
Tôi có thể thấy Patrick đang cố tìm đáp án trên gương mặt tôi. Anh ấy muốn biết tôi có cảm giác ra sao về mình, nhưng chính tôi cũng không có được câu trả lời. Tôi biết rằng không thể tin vào trực giác của bản thân. Tôi đành nặn ra một nụ cười để chứng minh với Patrick rằng mình thực sự ổn. Rồi tôi nhắm mắt lại, kỳ thực là để tránh ánh nhìn của Patrick chứ không phải vì mong được ngủ.
Tôi choàng tỉnh bởi những tiếng bước chân phát ra từ ngoài cửa và hy vọng đó là vị bác sĩ. Nhưng không, tôi nghe tiếng Patrick đang nói với ai đó. “Cô ấy đang ở đây. Tôi sẽ tới căng tin uống cà phê, để hai người có thời gian trò chuyện cho thoải mái.”
Dù cố gắng nhưng tôi vẫn không thể đoán ra ai là người đang nói chuyện với Patrick, ngay cả khi cánh cửa phòng đã mở toang và một con người - hình dáng mảnh khảnh trong chiếc áo khoác màu vàng với hàng cúc lớn bước vào. Tôi phải mất đến vài giây để định thần xem đó là ai. Tôi há hốc mồm, nhưng có thứ gì đó chặn lại trong cổ họng khiến tôi không thể thốt nên lời. Eve lao tới, ghì chặt lấy tôi. “Em nhớ chị quá.”
Chúng tôi ôm chặt lấy nhau cho tới khi cùng thôi nức nở rồi ngồi khoanh chân đối diện nhau trên giường. Chúng tôi nắm lấy tay nhau giống như vẫn làm như khi còn bé, tại chiếc giường tầng hai đứa chia sẻ với nhau.
“Em cắt tóc rồi đấy ư? Hợp với em đấy.” Tôi nói với Eve.
Eve vô thức đưa tay vuốt mái tóc ngắn của nó. “Em nghĩ Jeff thích con gái tóc dài. Nhưng em lại thích kiểu tóc này. A, Jeff nhờ em gửi lời hỏi thăm tới chị. Nhưng bọn trẻ đã thay em làm điều này.” Eve lục túi xách và lôi ra từ trong đó một bức tranh hơi nhàu, được gấp làm đôi thành một tấm thiệp.
“Em đã nói với bọn trẻ là chị đang nằm viện. Thế là chúng liền nghĩ ngay rằng chị bị thủy đậu.”
Tôi nhìn bức tranh bọn trẻ vẽ mình mà không thể nhịn nổi cười.
“Chị rất nhớ bọn trẻ. Chị nhớ mọi người rất nhiều.”
“Bọn em cũng rất nhớ chị.” Eve thở dài, “Em lẽ ra đã không nên nói ra những gì mình đã làm. Em không có quyền làm vậy.”
Tôi vẫn còn nhớ thời gian nằm viện sau khi sinh Ben. Khi ấy, dường như không ai có ý định sẽ tháo bỏ chiếc nôi bên giường của tôi và điều đó thật chẳng khác nào một hành động trêu ngươi.
Eve đã đến thăm tôi trước khi nhận được tin dữ, nhưng qua nét mặt, tôi biết rằng các y tá đã chặn nó lại để nói chuyện. Một hộp quà được gói ghém rất đẹp đẽ đã bị nó nhét vội vã, một cách không thương tiếc, vào trong chiếc túi, để tôi không thể nhìn thấy.
Tôi từng băn khoăn tự hỏi rằng nó sẽ làm gì với những thứ có bên trong gói quà - liệu nó có tìm một đứa trẻ khác để cho đi các bộ đồ đã lựa chọn cẩn thận cho con trai tôi không.
Lúc đầu Eve không nói gì nhưng sau đó nó hỏi dồn dập:
“Ian đã làm gì với chị à? Có phải là anh ta thật không?”
Tôi quay đi, nhìn vào chiếc nôi trống trơn và nhắm mắt lại. Eve chưa bao giờ tin tưởng Ian mặc dù anh ta đã rất cẩn trọng không để lộ tính khí nóng nảy của mình cho người ngoài biết.
Tôi tự trách bản thân rằng đã luôn cho rằng chẳng có chuyện gì bất ổn xảy ra cả: Tôi quá mù quáng, không thể nhận ra những vết nứt trong mối quan hệ của chúng tôi. Và sau đó cũng vì lòng sĩ diện quá cao, tôi đã không dám thừa nhận với lòng mình rằng tại sao cứ phải bám lấy một gã đàn ông luôn làm tôi tổn thương.
Tôi muốn Eve ôm lấy tôi. Ôm thật chặt để chống lại nỗi đau đớn quá lớn, khiến tôi gần như ngạt thở. Nhưng em gái tôi lại tỏ ra giận dữ, cảm giác đau khổ làm chính nó cũng muốn có một câu trả lời, một lý do, một kẻ nào đó để đổ lỗi.
“Anh ta chính là vấn đề.” Eve nói. Và tôi nhắm chặt mắt khi em gái không ngừng tuôn ra những lời giận dữ.
“Chị có thể mù quáng. Nhưng em thì không. Chị lẽ ra không nên ở cùng anh ta khi đang mang thai. Mọi chuyện có lẽ sẽ không xảy ra như bây giờ. Chị cũng có phần trách nhiệm trong chuyện này.”
Nỗi tuyệt vọng xâm chiếm cõi lòng tôi. Những lời nói của Eve như những nhát dao cứa sâu vào tim.
“Cút ra ngoài!” Tôi thét lên, giọng lạc đi nhưng rất kiên quyết, “Đừng có xía vào cuộc đời tôi và cô không có quyền bảo tôi phải làm gì. Cút ngay! Tôi không bao giờ muốn nhìn thấy mặt cô nữa.”
Eve chạy khỏi phòng, để lại trong tôi nỗi đau tột độ. Bàn tay tôi chạm một cách vô thức vào cái bụng nay đã trống rỗng. Không phải những lời nói thẳng thắn của Eve khiến tôi thấy đau đớn. Eve đơn giản chỉ cho tôi biết một sự thực. Cái chết của Ben là do lỗi của tôi.
Trong suốt những tuần sau đó, Eve luôn cố liên lạc nhưng tôi nhất quyết không nói chuyện với nó. Dần dần Eve cũng từ bỏ ý định.
Phải tới giờ tôi mới có cơ hội gặp lại Eve. “Chị cuối cùng đã nhận ra con người thật của Ian.” Tôi nói với Eve, “Đáng ra chị nên nghe lời em.”
“Chị đã yêu anh ta. Giống như mẹ đã yêu bố.” Eve thản nhiên nói.
Tôi đứng bật dậy, “Ý em là gì?”
Eve ngập ngừng một lúc. Tôi nhận ra Eve đang cố nghĩ xem nên nói với tôi điều gì. Tôi lắc đầu bởi chợt nhận ra mình thật trẻ con khi phủ nhận những gì Eve vừa nói.
“Bố đã đánh mẹ ư?”
Eve lặng lẽ gật đầu.
Tôi nghĩ về người bố điển trai và thông minh của mình. Ông luôn tìm ra những điều vui vẻ để kể tôi nghe, bế bổng tôi lên và xoay vòng, thậm chí ngay cả khi tôi đã quá lớn để chơi trò đó.
Tôi nghĩ đến mẹ tôi, bà luôn lặng lẽ, khó gần và lạnh lùng. Tôi nghĩ mình đã rất ghét bà khi bà để bố tôi ra đi.
“Mẹ đã chịu đựng chuyện đó nhiều năm rồi.” Eve nói, “Một ngày nọ, sau buổi học, khi về nhà và bước vào bếp, em đã chứng kiến cảnh bố đánh mẹ. Em la lên để bố dừng lại, nhưng ông đã quay lại và đánh sượt qua mặt em.”
“Ôi Chúa ơi Eve!” Tôi kêu lên, cảm thấy phát ốm vì ký ức tuổi thơ của cả hai thật khác nhau.
“Bố thật đáng sợ. Bố nói rằng rất hối hận về chuyện xảy ra, rằng ông không nhìn thấy em ở đó. Nhưng em đã thấy ánh mắt bố trước khi ông đánh em. Trong khoảnh khắc đó, ông căm ghét em và em thậm chí còn tin rằng bố có thể sẽ giết chết mình. Nhưng đó là khi mẹ bất ngờ lên tiếng đuổi bố đi. Và ông ấy đã bỏ đi không nói một lời.”
“Kể từ lúc trở về nhà sau buổi học múa ba lê, chị đã không còn thấy bố nữa.” Tôi nói và nhớ lại nỗi buồn khi nhận ra điều đó.
“Mẹ đã nói với bố rằng bà sẽ báo cảnh sát nếu ông cố đến gần chúng ta. Điều này khiến mẹ rất đau lòng nhưng bà buộc phải làm thế để bảo vệ chúng ta.”
“Mẹ chẳng bao giờ kể chuyện này với chị.” Tôi nói nhưng hiểu rằng mình chưa bao giờ cho mẹ một cơ hội nào cả. Tôi trách bản thân rằng đã nghĩ rất sai về mẹ. Tôi ao ước mẹ vẫn còn ở đây để tôi có thể sửa sai.
Cảm xúc ùa về khiến tôi bắt đầu thổn thức.
“Em hiểu mà chị yêu, em hiểu.” Eve vuốt ve mái tóc của tôi giống như nó thường làm khi chúng tôi còn nhỏ, vòng tay ôm lấy tôi rồi cũng òa khóc theo.
Eve ở lại với tôi chừng hai tiếng trong khi Patrick cứ thi thoảng lại chạy đi đâu đó. Anh muốn dành cho chúng tôi khoảng thời gian riêng tư nhưng cũng lo lắng tôi sẽ bị mệt.
Eve để tôi ở lại với một đống tạp chí mà tôi chắc rằng mình sẽ chẳng bao giờ sờ tới, cùng với lời hứa rằng nó sẽ sớm quay lại khi tôi về quê một vài ngày theo lời khuyên của bác sĩ.
Patrick siết chặt lấy tay tôi. Anh nói Iestyn đã nhờ hai thanh niên ở trang trại dọn dẹp lại căn nhà ở Penfach và khóa nhà sẽ được thay, không quên nhấn mạnh rằng tôi sẽ là người duy nhất có chìa khóa.
Chắc hẳn anh đã nhìn thấy vẻ lo lắng trên khuôn mặt tôi. Anh trấn an tôi rằng mọi thứ “sẽ được sắp xếp như trước kia.”
Không, tôi nghĩ, mọi chuyện sẽ không bao giờ có thể trở lại như xưa nữa.
Nhưng tôi vẫn siết chặt lấy tay Patrick và nhìn vào gương mặt anh, tôi không thấy gì khác ngoài vẻ chân thành và tốt bụng. Tôi thầm nghĩ rằng sau những biến cố đã qua, tôi có thể sống tiếp cùng người đàn ông này. Và cuộc sống đó có thể trở nên tốt đẹp.