Giải Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 23 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
Chương 4

❊ ❊ ❊

Quyết tâm của tôi bị lung lay ngay sau khi tôi rời Bristol. Tôi đã không cân nhắc kỹ xem mình có thể đi đâu. Tôi đi một cách mù quáng về phía Tây với ý nghĩ sẽ tìm đến Devon hoặc Cornwall. Tôi bâng khuâng nhớ về những kỳ nghỉ thời thơ ấu; thời cùng Eve xây lâu đài cát trên bãi biển, liếm láp những cây kem và nghịch ngợm những tuýp kem chống nắng. Ký ức kéo tôi về với biển; vẫy gọi tôi rời khỏi những đại lộ rợp bóng cây mọc hai bên đường ở Bristol, xa khỏi những dòng xe cộ tấp nập. Tôi cảm thấy một nỗi sợ gần như là hữu hình với những chiếc ô tô đã không đủ kiên nhẫn chờ đợi, vội vã vượt lên ngay khi chiếc xe buýt tấp vào bến. Tôi lang thang trong vô định một lúc, rồi đưa mười bảng cho một người đàn ông trong một ki-ốt nằm cạnh những chiếc xe buýt chạy đường dài của hãng Greyhound. Ông ta cũng chẳng buồn quan tâm tôi sẽ đi đâu, như chính tôi vậy.

Chúng tôi vượt qua cầu Severn và tôi nhìn xuống vùng nước màu xám của kênh đào Bristol. Chiếc xe chìm trong tĩnh lặng, đầy những gương mặt chẳng thân quen. Không người nào đọc tờ Bristol Post. Không còn ai nói về Jacob. Tôi ngả người ra phía sau, không cho phép mình chợp mắt dù đang kiệt sức, bởi mỗi khi thiếp đi, những hình ảnh và âm thanh của vụ tai nạn sẽ lại bủa vây. Tôi biết rằng nếu mình chỉ cần nhanh hơn vài phút thôi, chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra.

Chiếc xe buýt này sẽ đi đến Swansea và tôi liếc nhìn những hành khách trên xe, chủ yếu là học sinh, đang cắm tai nghe nhạc và chúi đầu đọc những tờ tạp chí dành cho lứa tuổi của chúng. Một người phụ nữ trạc tuổi tôi đang đọc một số giấy tờ và cẩn thận ghi chú lại phía bên lề. Thật khôi hài khi tôi chưa từng đến xứ Wales, nhưng điều đó hóa ra lại hay vì khi bạn không biết một ai ở nơi đây, nó sẽ thành một chốn hoàn hảo cho một khởi đầu mới.

Tôi là người cuối cùng xuống xe và vẫn đứng lặng lẽ ở bến cho tới khi chiếc xe rời đi. Cảm giác hơi phấn khích khi bỏ nhà ra đi đã tan biến hết. Giờ đây, khi đã đi xa tới tận Swansea, tôi lại chẳng biết mình nên về đâu nữa. Một người đàn ông ngồi phịch xuống vỉa hè; ông ta ngước lên và lẩm bẩm câu gì đó một cách rời rạc khiến tôi lùi ra xa. Tôi không thể ở đây, nhưng cũng chẳng rõ mình đang hướng đến đâu, chỉ cắm cúi rảo bước. Tôi quyết định sẽ tham gia một trò chơi với chính mình. Tôi sẽ rẽ trái ở chỗ ngoặt kế tiếp, không cần biết nó dẫn tới đâu; rồi rẽ phải; tiến thẳng đến ngã tư đầu tiên. Tôi không đọc các biển chỉ đường, mà thay vào đó sẽ chọn con đường nhỏ nhất, ít người qua lại nhất ở mỗi điểm giao cắt. Tôi thấy mình như mê sảng. Tôi đang làm gì thế? Tôi sẽ đi về đâu? Tôi tự hỏi liệu có phải bản thân đang hành xử như người mất trí không và rồi nhận ra mình cũng chẳng quan tâm. Chẳng có gì là quan trọng nữa.

Tôi đi bộ nhiều dặm, bỏ lại Swansea sau lưng. Mỗi khi những chiếc ô tô chạy qua, tôi lại bám vào bờ giậu nhưng tần suất xe qua lại cũng thưa dần khi trời bắt đầu sẩm tối. Chiếc túi to lớn được tôi quàng lên lưng như ba lô, sức nặng của nó khiến dây đeo hằn lên vai nhưng tôi vẫn đi đều đều và không dừng lại. Tất cả những gì tôi nghe thấy chỉ là hơi thở của chính mình và tôi bắt đầu cảm thấy bình tĩnh hơn. Tôi không cho phép bản thân suy nghĩ về những gì đã xảy ra, hoặc về việc mình sẽ đi đâu. Tôi chỉ biết cắm đầu mà đi. Tôi rút điện thoại từ túi áo ra, không cần nhìn xem có bao nhiêu cuộc gọi nhỡ hiện trên màn hình, thả nó một cách dứt khoát xuống mương nước bên cạnh. Chiếc điện thoại rơi tõm xuống khiến nước bắn lên tung tóe. Đó là mảnh ghép cuối cùng kết nối tôi với quá khứ và gần như lập tức tôi thấy mình tự do hơn.

Đôi chân bắt đầu đau nhức và tôi biết rằng chỉ cần dừng lại và ngồi xuống bên vệ đường, tôi sẽ không thể đứng lên nổi nữa. Tôi đi chậm lại và nghe thấy tiếng một chiếc ô tô đang đi phía sau mình. Tôi đi lên vệ cỏ và quay lưng lại với con đường khi chiếc xe đi qua, nhưng thay vì biến mất ở ngã rẽ, nó chạy chậm dần rồi dừng lại cách tôi khoảng năm mét. Có tiếng phanh rít lên khe khẽ, và mùi khí thải xe thoảng nhẹ trong không khí. Tôi nghe rõ tiếng mạch máu của mình đập thình thịch hai bên tai, và lập tức quay đầu bỏ chạy mà không cần nghĩ ngợi, cái túi nặng và liên tục vào lưng.

Tôi lập cập chạy, hai bàn chân đã phồng rộp vì bị chà xát bên trong đôi bốt. Tôi có thể cảm nhận thấy mồ hôi đang nhỏ từng giọt xuống lưng và khe ngực. Tôi không nghe thấy tiếng chiếc xe, và khi ngoái lại để nhìn, tôi đã suýt ngã. Chiếc xe đã biến mất.

Tôi đứng ngây người giữa con đường vắng tanh. Tôi quá mệt và đói để có thể suy nghĩ một cách sáng suốt. Tôi thậm chí còn tự hỏi rằng có phải một chiếc xe ô tô đã ở đó không, hay chỉ là do tôi tưởng tượng ra tiếng lốp cao su nghiến trên mặt đường ở nơi vắng vẻ này, bởi đó là tất cả những gì tôi nghe thấy trong đầu mình. Trời tối dần. Tôi biết mình đang ở rất gần bờ biển. Tôi có thể cảm nhận được vị mặn mòi của biển và nghe thấy âm thanh của tiếng sóng vỗ bờ. Tấm biển chỉ dẫn ghi chữ “Penfach” và xung quanh tĩnh lặng đến nỗi tôi cảm thấy mình như một kẻ xâm nhập trái phép khi đi qua ngôi làng này, thi thoảng liếc mắt nhìn qua những tấm rèm được buông xuống để ngăn không cho cái lạnh của một buổi tối mùa đông xâm nhập vào trong nhà. Ánh trăng màu trắng nhạt nhòa khiến mọi thứ dường như bẹt đi, đẩy cái bóng của tôi dài ra phía trước. Tôi đi bộ qua làng, tới khi có thể nhìn xuống một cái vịnh, nơi những vách đá bao quanh lấy một dải cát như thê đang bảo vệ cho nó. Tôi mò mẫm đi xuống một con đường lộng gió, nhưng bóng tối và không gian rộng lớn không người khiến tôi sợ hãi. Rồi tôi trượt chân trên một phiến đá và hét lên thất thanh. Mất thăng bằng vì cái túi nặng, tôi lăn tròn xuống quãng đường còn lại. Cát ẩm lạo xạo dưới chân, tôi hít vào một hơi và chờ đợi cảm giác đau đớn ập tới. Nhưng hóa ra tôi vẫn ổn. Trong một thoáng, tôi tự hỏi có phải mình đã miễn nhiễm với nỗi đau thể xác. Có phải cơ thể con người đã được thiết kế để không xử lý cùng lúc cả nỗi đau thể xác lẫn tinh thần? Tay tôi vẫn ê ẩm, nhưng tôi cảm nhận rất ít sự đau đớn, giống như đó là tay của ai khác vậy.

Bỗng nhiên tôi thèm có lại khả năng cảm nhận thứ gì đó. Bất kỳ thứ gì. Tôi cởi bỏ đôi bốt, bất chấp cái giá lạnh và thấy các hạt cát đang ép vào lòng bàn chân. Bầu trời xanh thẫm lại, không một gợn mây, ở đó mặt trăng hiện lên tròn trịa và to lớn, soi mình xuống làn nước lấp lánh. Đây không phải là nhà tôi. Đó là điều quan trọng nhất. Chỗ này không mang tới cảm giác thân thuộc như tôi đang ở nhà. Tôi cuộn mình trong chiếc áo khoác tôi ngồi lên cái túi, tựa lưng vào tảng đá và chờ đợi.

Khi bình minh lên, tôi nhận ra mình đã ngủ thiếp đi; cơn mỏi mệt tan theo những con sóng vỡ ra khi xô vào bờ. Tôi duỗi chân tay, đang đau nhức và cứng đờ lại vì lạnh, rồi đứng dậy ngắm quầng sáng màu cam đang trải rộng ra khắp đường chân trời. Dù trời đã sáng, ánh nắng chẳng mang tới chút hơi ấm nào cả và tôi lạnh đến mức run lẩy bẩy. Đây rõ ràng không phải là một kế hoạch được tính toán kỹ càng.

Con đường hẹp trở nên dễ đi hơn vào ban ngày và lúc này tôi mới thấy rằng những vách đá không hoang sơ như mình đã nghĩ. Một ngôi nhà thấp nằm cách đó không xa, thoáng cách đây chừng nửa dặm, gần một dãy xe phục vụ cho việc dã ngoại đang đỗ ngay ngắn bên nhau. Đó có lẽ là một khởi điểm tốt cho tôi.

“Chào buổi sáng.” Tôi nói, giọng nhỏ và cao trong không gian tương đối ấm áp của cửa hàng ở bãi đỗ xe dã ngoại. “Tôi đang tìm một nơi để ở.”

“Em đang đi nghỉ mát ở đây à?” Bộ ngực vĩ đại của người phụ nữ trông coi cửa hàng đè lên bản sao của tờ tạp chí Take a Break. ”Đi vào thời gian này trong năm thì hơi buồn cười đấy.” Một nụ cười thân thiện đã xóa nhòa sự châm chọc trong lời nói của chị và tôi định mỉm cười đáp lại, nhưng gương mặt chẳng hề nghe lệnh.

“Em đang muốn chuyển đến đây sống.” Cuối cùng tôi cũng thốt ra được một câu. Tôi nhận ra rằng có lẽ mình trông nhếch nhác lắm: chưa rửa ráy gì và người ngợm thì lôi thôi. Hai hàm răng của tôi va vào nhau lập cập và cả người tôi run lẩy bẩy, cái lạnh dường như đã thấm sâu vào tận xương tủy.

“À, vậy thì”, chị vui vẻ nói, khá bình thản trước bộ dạng của tôi, “em đang tìm chỗ ở thuê đúng không? Nhưng mà em thấy đấy, bọn chị đóng cửa tới tận cuối mùa. Chỉ có cửa hàng là mở đến tháng Ba thôi. Vì thế Iestyn Jones là người em cần gặp. Ông ta có một cái nhà nhỏ nằm dọc theo con đường này. Chị sẽ gọi cho ông ta giúp em nhé? Hay em muốn uống một tách trà trước đã? Trời bên ngoài rất lạnh và trông em như sắp đóng băng rồi.”

Chị đẩy tôi ngồi lên một cái ghế cao chân phía sau quầy hàng rồi biến mất vào căn phòng bên cạnh, giọng nói tiếp tục vang lên xen lẫn tiếng ấm nước đang sôi.

“Tên chị là Bethan Morgan.” Chị nói, “Chị quản lý khu này, bãi đỗ xe lưu động Penfach, còn Glynn chồng chị thì quán xuyến trang trại.” Bethan ló đầu ra cửa và mỉm cười với tôi. “ít nhất ý tưởng của bọn chị là thế, vì giờ làm trang trại cũng đâu dễ. À, chị đang định gọi cho Iestyn phải không nhỉ?”

Bethan không chờ một câu trả lời, lại biến mất trong vài phút trong khi tôi ngồi cắn môi. Tôi cố nghĩ ra câu trả lời cho những câu mà hỏi mà chị có thể đưa ra khi chúng tôi ngồi uống trà. Cảm giác bồn chồn khiến lồng ngực tôi căng đến khó thở. Nhưng khi Bethan quay lại, chị chẳng hỏi tôi câu nào. Bethan thậm chí không muốn biết xem tôi đến đây khi nào, hay vì sao tôi chọn Penfach, hay tôi đến từ đâu. Chị chỉ đưa cho tôi một cốc trà đầy bị mẻ, rồi ghé người ngồi phịch xuống ghế. Chị mặc đủ loại quần áo lên người đến nỗi không thể thấy được vóc dáng thật của chị, nhưng tôi có thể thấy hai tay ghế thúc vào da thịt mềm mại theo một cách không thể nói là thoải mái. Tôi đoán Bethan khoảng trên dưới 40 tuổi, gương mặt tròn, nhẵn và mái tóc đen dài buộc kiểu đuôi ngựa khiến chị trông trẻ hơn. Chị đi một đôi bốt cao cổ buộc dây và mặc một chiếc váy đen dài cùng vài cái áo phông, bên ngoài khoác một cái áo len dài tới mắt cá chân. Cái áo quét trên mặt sàn đầy bụi khi chị ngồi xuống. Phía sau lưng Bethan, một que hương đã cháy hết để lại một vệt tro dài và mùi hương ngòn ngọt vương trong không khí. Một dải kim tuyến được gắn băng dính vào ngăn kéo đựng tiền kiểu cổ điển trên quầy.

“Iestyn đang trên đường đến đây.” Bethan nói. Chị đặt cốc trà thứ ba lên quầy cạnh mình, nên tôi cho là Iestyn, bất kể ông ta là gã nào, chỉ còn cách đây vài phút đi đường nữa.

“Iestyn là ai?” Tôi hỏi. Tôi tự hỏi liệu mình có sai lầm không, khi tới một nơi mà tất cả mọi người đều biết nhau thế này. Đáng lẽ tôi nên tìm đến một thành phố, một nơi nào đó dễ dàng che giấu danh tính hơn.

“Ông ấy là chủ một trang trại ở phía cuối đường.” Bethan đáp, “Nó nằm ở đầu kia của Penfach, nhưng ông ấy hay đưa bầy dê lên sườn đồi ở đây hoặc dọc theo bờ biển.” Bethan vung tay chỉ về phía biển. “Chúng ta sẽ là hàng xóm với nhau, chị và em ấy, tất nhiên là nếu em thuê nhà của ông ta. Nhưng chỗ đó không phải là cung điện gì đâu.” Bethan cười và tôi cũng cười theo. Sự cởi mở của chị làm tôi nhớ đến Eve, nhưng tôi đồ rằng cô em gái ưa sự gọn gàng và có thân hình mảnh dẻ của mình sẽ tỏ ra kinh hãi trước sự so sánh này.

“Em không đòi hỏi gì nhiều đâu.” Tôi nói với Bethan.

“ Ông ta không phải kiểu người em có thể nói chuyện phiếm được đâu, Iestyn ấy.” Bethan nói, như thể sợ tôi sẽ cảm thấy thất vọng, “Nhưng ông ta là một người tốt bụng. Ông ta chăn cừu ở đây, bên cạnh bầy cừu của chúng tôi.” Chị chỉ tay bâng quơ về phía đất liền. “Và cũng như tất cả mọi người ở đây, ông ta cũng có vài ngón nghề nhỏ. Họ gọi những người như thế là gì ấy nhỉ? Đa năng à?” Bethan khịt mũi một cách nhạo báng. “Dù sao thì, Iestyn sở hữu một nhà nghỉ trong làng, bên cạnh một ngôi nhà nhỏ nữa có tên Blaen Cedi.”

“Và chị nghĩ em sẽ muốn thuê ngôi nhà nhỏ à?”

“Nếu làm thế, cô sẽ là người đầu tiên sau một thời gian dài đấy.” Giọng nói của một người đàn ông vang lên làm tôi giật mình. Tôi quay lại và nhìn thấy một bóng người mảnh dẻ đứng ở cửa vào.

“Đâu có tệ đến thế!” Bethan tỏ ra phật ý, “Uống trà của ông đi rồi đưa cô em Jenna đây đi xem nhà.”

Iestyn có khuôn mặt rám nắng và nhăn nheo với đôi mắt bé tí hi. Bộ quần áo ông đang mặc nằm ẩn dưới bộ quần áo mặc ngoài màu xanh thẫm, bụi bặm với những vết ngón tay dầu mỡ quệt lên lớp vải ở đùi. Ông ta xì xụp tách trà qua bộ ria mép trắng ngả vàng vì nicotine và nhìn tôi tỏ vẻ đánh giá. “Với hầu hết mọi người, Blaen Cedi nằm cách đường quá xa.” Ông nói bằng giọng ồm ồm khiến tôi phải cố hết sức mới nghe ra. “Họ không muốn phải mang hành lý đi xa thế, hiểu không?”

“Cháu có thể đến đó xem được không?” Tôi đứng lên, đột nhiên mong muốn ngôi nhà nhỏ chẳng ai quan tâm này sẽ là câu trả lời cho mình.

Iestyn tiếp tục nhấp từng ngụm trà. Cuối cùng, ông ta thở ra một tiếng tỏ vẻ hài lòng rồi đi ra. Tôi nhìn Bethan.

“Chị đã nói gì với em nào? Một người đàn ông kiệm lời.” Cô cười phá lên, “Đi đi, ông ta không chờ đâu.”

“Cảm ơn chị vì cốc trà.”

“Không có gì. Nhớ đến thăm chị khi đã ổn định nhé.”

Tôi hứa với Bethan như một phản xạ tự nhiên, mặc dù tôi biết sẽ không thể giữ lời hứa ấy, rồi nhanh chóng đi ra ngoài và nhìn thấy Iestyn đang ngồi giạng chân trên một chiếc xe máy bốn bánh nhem nhuốc vết bùn đã khô thành từng mảng.

Tôi lùi lại một bước. Ông ta không nghĩ là tôi sẽ leo lên ngồi đằng sau đấy chứ? Ngồi sau lưng một người đàn ông mới quen chưa đầy năm phút ư?

“Đây là cách duy nhất để đi lại.” Ông ta gào lên át đi tiếng ồn của động cơ. Đầu tôi quay mòng mòng. Tôi cố gắng cân bằng nhu cầu xem nhà với nỗi sợ nằm trong sâu thẳm, đang khiến chân tôi bất động.

“Leo lên, nếu cô muốn đi.”

Tôi tiến về phía trước và rón rén ngồi lên sau lưng ông ta. Chẳng có tay vịn nào trước mặt và tôi cũng không thể vòng tay ôm lấy Iestyn. Vậy là tôi đành bấu chặt vào ghế ngồi khi ông ta đạp ga và chiếc xe phóng vút đi trên con đường bờ biển gập ghềnh. Vịnh biển trải dài bên cạnh chúng tôi, thủy triều đã dâng lên hết tầm và những con sóng đang vỗ rì rào đập vào các vách đá. Nhưng khi chúng tôi tới gần con đường dẫn từ biển lên, Iestyn ngoặt chiếc xe bốn bánh về hướng ngược lại. Ông ta nghiêng đầu về phía sau nói to điều gì đó và ra dấu cho tôi nhìn vào phía đất liền. Chúng tôi đi trên một con đường xóc nảy và tôi đưa mắt tìm kiếm nơi mà mình đã đặt hy vọng sẽ là ngôi nhà mới.

Bethan gọi đây là một căn nhà nhỏ, nhưng Blaen Cedi trông chỉ hơn cái chòi của người chăn cừu một chút. Từng được sơn màu trắng, lớp vữa trát của ngôi nhà đã bong tróc dưới tác động của thiên nhiên, để lại một màu xám bẩn thỉu. Cánh cửa gỗ lớn trông chẳng hề cân đối với hai bên cửa sổ nhỏ xíu nhô ra dưới mái nhà và một ô cửa sổ nằm trên mái cho tôi biết chắc rằng căn nhà có hai tầng được nhét vào không gian chật chội đó. Tôi có thể hiểu vì sao Iestyn lại gặp khó khăn trong việc cho thuê căn nhà này vào mỗi kỳ nghỉ. Ngay cả một tay môi giới nhà đất sáng tạo nhất cũng sẽ khó có thể quảng cáo được về mảng tường thấm nước đang lan ra bên ngoài, hay những viên ngói vảy cá đã bung ra trên mái.

Tôi đứng quay lưng lại với căn nhà và nhìn ra bờ biển trong khi Iestyn mở khóa cửa. Tôi đã nghĩ mình có thể nhìn thấy bãi đỗ xe lưu động từ đây, nhưng con đường đã bị cắt ngang từ bờ biển, bỏ lại chúng tôi trong một vùng trũng với đường chân trời bị che khuất. Tôi cũng chẳng thể nhìn thấy vịnh, dù có nghe tiếng sóng vỗ vào bờ đá, mỗi đợt cách nhau ba nhịp. Những con mòng biển bay vòng vòng trên trời, tiếng kêu của chúng nghe như tiếng mèo con, rền rĩ trong ánh sáng nhạt nhòa và tôi bất giác run lên, đột nhiên chỉ muốn được vào trong nhà. Tầng trệt chỉ rộng có mười hai feet 2; một chiếc bàn gỗ không cân đối ngăn giữa phòng khách với khu bếp, nằm ẩn sau một thanh xà lớn bằng gỗ sồi.

Trên tầng, không gian được chia ra cho phòng ngủ và một phòng tắm nhỏ, với bồn tắm chỉ rộng bằng một nửa so với bình thường. Tấm gương lấm chấm những dấu vết của thời gian; lốm đốm những vệt nứt rạn làm gương mặt tôi méo mó. Tôi có nước da trắng thường thấy ở những người tóc đỏ, nhưng ánh sáng lờ mờ khiến màu da dường như càng trở nên trong suốt, một màu trắng tương phản rõ rệt với mái tóc màu đỏ thẫm xõa trên vai. Tôi đi xuống tầng dưới và thấy Iestyn đang xếp củi cạnh lò sưởi. Xong việc, ông đi ngang qua phòng đến đứng cạnh khu bếp.

“Ngôi nhà này hơi thất thường một chút.” Ông nói rồi mở ngăn giữ ấm của cái bếp, mạnh đến mức tạo ra tiếng động làm tôi giật bắn mình.

“Cháu ở đây được không?” Tôi nói, “Làm ơn đi mà.” Có một chút tuyệt vọng trong giọng nói của tôi, và tôi tự hỏi ông ta sẽ nghĩ gì về tôi.

Iestyn nhìn tôi, vẻ nghi hoặc, “Cô trả được tiền thuê không?”

“Có chứ.” Tôi quả quyết, mặc dù tôi chẳng biết số tiền tiết

2. 1 foot (số nhiều là feet) = 30,48 cm.

kiệm của mình còn tiêu được trong bao lâu, hay tôi sẽ làm gì khi hết tiền.

Trông Iestyn có vẻ không tin lắm, “Cô có công việc không?”

Tôi nhớ về xưởng sáng tác của mình với những mảng đất sét. Cơn đau ở tay không còn nhức nhối nữa, nhưng tôi chẳng cảm nhận được gì mấy ở các đầu ngón tay và tôi sợ mình sẽ không thể làm việc được nữa. Nếu tôi không còn là một nhà điêu khắc, vậy tôi là ai?

“Cháu là một nghệ sĩ.” Cuối cùng tôi cũng cất tiếng.

Iestyn làu bàu như thể điều đó giải thích mọi việc.

Chúng tôi thỏa thuận được một mức tiền thuê rẻ đến lố bịch, nhưng vẫn sẽ sớm ăn dần ăn mòn vào số tiền dành dụm của tôi. Dù sao, căn nhà nhỏ bằng đá này là của tôi trong vài tháng tới, và tôi thở phào nhẹ nhõm vì đã tìm được một chỗ trú chân.

Iestyn nguệch ngoạc viết một số điện thoại di động lên mặt sau tờ hóa đơn ông vừa rút ra trong túi. “Để tiền thuê tháng này ở chỗ Bethan nếu cô muốn.” Ông ta gật đầu với tôi rồi sải bước đến chỗ chiếc xe máy bốn bánh, khởi động nó với một tiếng gầm của động cơ.

Tôi đứng nhìn ông ta ra về rồi khóa cửa lại, gài chiếc then cửa cứng đầu vào đúng chỗ. Dù ngoài trời chỉ là ánh mặt trời mùa đông, nhưng tôi vẫn chạy lên tầng trên để buông rèm phòng ngủ và chốt cửa sổ phòng tắm đang mở hờ. Dưới tầng, những tấm rèm dính chặt vào thanh treo như thể chưa bao giờ bị đóng lại và tôi giật mạnh chúng, khiến một đám mây bụi bay ra từ những nếp gấp. Những cánh cửa sổ kêu lạch cạch trong gió và mấy tấm rèm chẳng có ích gì mấy trong việc ngăn hơi lạnh như băng luồn qua những khung cửa lỏng lẻo.

Tôi ngồi trên sofa và lắng nghe hơi thở của chính mình. Tôi không nghe thấy tiếng biển nữa, nhưng tiếng gọi ai oán của một con mòng biển đơn côi nghe như tiếng khóc của một đứa trẻ và tôi đưa hai tay lên bịt chặt tai.

Cảm giác mệt mỏi nhanh chóng chiếm hữu, làm tôi cuộn mình lại như một quả bóng, hai cánh tay ôm lấy hai đầu gối, úp mặt vào lớp vải bò thô ráp của chiếc quần jean đang mặc. Dù tôi biết là nó đang đến, nhưng cơn sóng cảm xúc vẫn cứ nuốt chửng tôi, bùng nổ dữ dội đến mức tôi gần như không thở nổi. Nỗi đau buồn mà tôi đang cảm nhận hữu hình đến nỗi tôi không thể tin mình vẫn còn sống; rằng tim tôi vẫn tiếp tục đập khi nó đã bị xé thành từng mảnh. Tôi muốn lưu giữ một hình ảnh của con trong đầu, nhưng tất cả những gì nhìn thấy khi nhắm mắt chỉ là cái xác, cứng đờ và vô hồn trong vòng tay tôi. Tôi đã buông tay con, và sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân vì điều đó.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Clare Mackintosh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.