Điện thoại di động của Ray đổ chuông khi ông đang ngồi ăn sáng. Lucy đang cố gắng giành được huy hiệu nấu ăn Brownies, có vẻ như cô bé rất quyết tâm trong lần này. Lưỡi Lucy thè ra khi cô bé thận trọng đổ thịt xông khói đã hơi bị cháy và trứng vào đĩa của bố mẹ. Tom xin được ngủ qua đêm ở nhà bạn và sẽ không về trước bữa trưa: Ray đồng tình với Mags khi bà nói rằng thật hay ho khi Tom đã bắt đầu kết bạn, nhưng cá nhân ông thì thích thú hơn với không khí yên tĩnh của ngôi nhà khi không còn những tiếng sập cửa ầm ầm hay tiếng la hét giận dữ. “Trông ngon quá, con yêu ạ.” Ray nhấc điện thoại ra khỏi túi và liếc mắt vào màn hình.
Ông nhìn Mags, “Công việc mà.” Ray băn khoăn không biết đó có phải là thông tin cập nhật từ Chiến dịch Falcon, cái tên chính thức của hoạt động chống ma túy tại khu dân cư Creston. Giám đốc đã treo củ cà rốt này thêm một tuần nữa trước khi thả nó cho Ray, với mệnh lệnh rõ ràng rằng ông phải chú ý vào vụ này hơn tất cả các vụ khác. Bà không nói gì về lời kêu gọi cung cấp chứng cứ cho vụ tai nạn. Bà chẳng cần phải làm thế.
Mags nhìn Lucy, lúc này đang mê mải bày biện đồ ăn trên đĩa của cha mẹ. “Ăn sáng trước đã. Làm ơn đi anh.”
Ray miễn cưỡng nhấn nút đỏ để từ chối cuộc gọi và chuyển hướng nó qua hòm thư thoại. Ông vừa kịp xúc một dĩa trứng và thịt xông khói thì điện thoại bàn ở nhà đổ chuông. Mags nghe máy, “Ồ, xin chào, Kate à. Có chuyện gì gấp không? Chúng tôi đang ăn sáng.” Ray đột nhiên cảm thấy không thoải mái. Ông lướt qua các lá thư điện tử trên chiếc BlackBerry cho đỡ thừa thãi chân tay, mắt liên tục đảo qua Mags. Bà rõ ràng là không vui trước cú điện thoại đường đột đó. Sao Kate lại gọi cho ông theo số điện thoại ở nhà? Trong ngày Chủ nhật nữa chứ? Ông cố gắng lắng nghe giọng Kate văng vẳng vọng ra từ điện thoại, nhưng chẳng thu được gì cả. Cảm giác nôn nao từng xuất hiện trước đó mấy hôm đã trở lại và ông nhìn xuống đĩa trứng thịt trước mặt, chẳng còn cảm thấy chút hứng thú nào nữa.
Mags chuyển điện thoại cho Ray mà chẳng nói lời nào.
“Chào Ray”, Kate cất giọng vui vẻ, chẳng hề biết tình hình lục đục nội bộ ở nhà sếp, “ông đang làm gì vậy?”
“Vài việc nhà ấy mà. Có gì thế?” Ray cảm thấy đôi mắt Mags đang dõi theo ông và chợt nhận ra mình đang ăn nói cụt lủn không giống bình thường.
“Xin lỗi vì làm phiền ông”, Kate đổi giọng lạnh tanh, “nhưng tôi không nghĩ rằng chúng ta sẽ muốn đợi tới ngày mai.”
“Chuyện gì thế?”
“Một cuộc điện thoại sau lời kêu gọi công chúng giúp đỡ vụ tai nạn. Chúng ta đã có một nhân chứng.”
Ray ở văn phòng chỉ sau đó có nửa giờ. “Thế chúng ta có gì nào?”
Kate lôi ra một bức thư điện tử đã được in thành văn bản do Trung tâm Thẩm vấn cảnh sát gửi tới.
“Một người đàn ông nói rằng ông ta đã bị một chiếc xe đỏ chạy băng qua mặt rất ẩu vào thời điểm vụ tai nạn xảy ra.” Cô nói, “Ông ta đã định báo cáo vụ việc, nhưng rồi lại không làm thế.”
Ray cảm thấy sự phấn khích dâng lên trong mình. “Sao ông ta không liên lạc khi chúng ta kêu gọi công chúng giúp đỡ lần đầu tiên nhỉ?”
“Ông ta không phải dân địa phương.” Kate nói, “Ông ta chỉ tới đây thăm chị gái nhân dịp sinh nhật bà - đó là lý do vì sao người này lại nhớ rõ ngày tháng - nhưng sau đó đã trở lại Bournemouth trong cùng ngày và chẳng biết gì về vụ tai nạn cả. Ông ta đã liên lạc ngay sau khi được chị gái cho biết về lời kêu gọi của cảnh sát vào tối qua.”
“Ông ta có phải người đáng tin cậy không?” Ray hỏi. Các nhân chứng thường là những người không thể đoán trước được. Một số có thể nhớ chi tiết rất tuyệt vời, số khác thậm chí còn không biết họ đang mặc áo màu gì nếu không nhìn xuống kiểm tra. Nhưng ngay cả những kẻ có trí nhớ tốt vẫn có thể nhầm lẫn.
“Chẳng biết nữa. Chúng ta chưa liên lạc với ông ấy.”
“Vì quái gì mà vẫn chưa liên lạc vậy?”
“Lúc đó là 9 giờ rưỡi sáng.” Kate cao giọng khi đã đạt đến giới hạn của sự chịu đựng, “Chúng tôi mới nhận thông tin chỉ khoảng 5 phút trước khi tôi gọi điện cho ông. Tôi còn nghĩ rằng ông có thể muốn tự mình gọi cho người đó.”
“Xin lỗi.”
Kate nhún vai trước lời nói của Ray.
“Và tôi xin lỗi vì đã không trả lời khi cô gọi vào di động. Tôi cảm thấy hơi khó xử một chút, cô biết đấy.”
“Mọi chuyện vẫn ổn phải không?”
Câu hỏi đó nghe nặng trĩu. Ray gật đầu, “Ổn mà. Tôi chỉ đột nhiên thấy không thoải mái thôi.”
Họ nhìn nhau một lúc, trước khi Ray quay đi chỗ khác.
“Phải rồi, chà, hãy liên lạc với ông ta. Tôi muốn có mọi chi tiết ông ta cung cấp về chiếc xe đó. Hãng xe, màu xe, các thông số - bất cứ thứ gì có được về kẻ đang lái xe. Trông giống như chúng ta sẽ có thêm một cơ hội nữa trong vụ này; hãy xử lý nó thật chuẩn.”
“Không một manh mối chết tiệt nào cả!” Ray bước nhanh trước cửa sổ văn phòng của ông, chẳng hề muốn che giấu sự bực dọc. “Không thể cho chúng ta biết tay tài xế bao nhiêu tuổi, da trắng hay da đen. Chúa ơi! Ông ta thậm chí còn không biết đó là đàn ông hay đàn bà nữa!” Ray vò đầu bứt tóc dữ dội, như thể làm thế sẽ giúp ông nảy ra ý tưởng mới nào đó.
“Tầm nhìn rất tệ”, Kate nhắc ông, “và người đó đang tập trung điều khiển xe nữa.”
Ray đang không có hứng để làm một con người dễ tính. “Gã đó không nên ra đường nếu chỉ một chút mưa cũng gây ảnh hưởng nhiều đến thế.” Ông ngồi phịch xuống và húp một ngụm cà phê lớn rồi rên rỉ khi nhận ra nó đã lạnh như băng.
“Đó là một chiếc xe J-reg Ford”, Kate nói sau khi đọc sổ tay của cô, “với một chiếc kính chắn gió bị nứt. Có thể đó là loại Fiesta hoặc Focus. Ít nhất ta đã thu được vài thứ.”
“Ừ, có còn hơn không.” Ray nói, “Hãy thử giải mã bí ẩn. Tôi muốn cô dành ưu tiên cho việc tìm mẹ Jacob. Nếu ta tóm được kẻ nào đó nhờ manh mối mới, tôi muốn bà ấy biết rằng ta chưa hề từ bỏ vụ này.”
“Tôi hiểu rồi”, Kate nói, “tôi đã tạo được quan hệ khá tốt với hiệu trưởng ngôi trường khi gọi điện tới để bàn về việc đưa ra lời kêu gọi công chúng giúp cung cấp chứng cứ. Tôi sẽ gọi lại một lần nữa để khai thác thêm thông tin. Có ai đó hẳn vẫn giữ liên lạc với bà mẹ.”
“Tôi sẽ điều Malcolm xử lý thông tin mới liên quan tới cái xe. Chúng ta sẽ nhờ mạng Máy tính cảnh sát quốc gia kiểm tra và gửi tới mọi thông tin về những chiếc Fiesta và Focus có biển kiểm soát ở khu vực Bristol. Tôi sẽ đãi cô bữa trưa, trong khi ta xử lý các bản in thông tin về đăng ký xe.”
Ray đẩy sang bên những gì còn lại của món ăn mà Moira đã lạc quan gọi là com rang paella kiểu Tây Ban Nha rồi đặt tay lên đống giấy tờ dày cộp trước mặt ông. “942 chiếc xe.” Ông rít lên.
“Và đây mới chỉ là thông tin về số xe có biển kiểm soát trong khu vực này thôi đấy.” Kate nói, “Nếu chiếc xe chạy từ nơi khác đến thì sao?”
“Hãy thử xem ta có thu hẹp quy mô xuống một chút được không.” Ray gấp một bản in rồi đưa cho Kate, “Cô cho kiểm tra danh sách này với ANPR [1]. Nói với họ rằng hãy kiểm tra trong khoảng thời gian từ nửa giờ trước khi vụ tai nạn xảy ra cho tới nửa giờ sau vụ việc. Chúng ta sẽ xem có bao nhiêu chiếc chạy trên đường trong quãng thời gian đó và loại dần từng chiếc một.”
“Chúng ta đang tiến gần hơn tới cái đích được giải mã của vụ này.” Kate nói, đôi mắt cô sáng lên, “Tôi có thể cảm thấy điều đó.”
Ray cười, “Đừng mừng vội. Những việc khác cô đang phải xử lý gồm những gì?”
Kate giơ ngón tay ra nhẩm đếm, “Vụ cướp ở Londis, mấy vụ tấn công tài xế taxi gốc Á, có khả năng là một vụ tấn công tình dục do ca trực gửi đến. À, tôi còn phải tham gia khóa đào tạo Diversity dài hai ngày trong tuần tới nữa.”
Ray khịt mũi, “Cô hãy xem xét khả năng bỏ lớp học Diversity đó đi.” Ông nói, “Và chuyển bớt công việc lại để tôi giao cho người khác. Tôi muốn cô dành toàn bộ thời gian cho vụ tai nạn.”
“Ta sẽ vào cuộc chính thức ư?” Kate nói và nhướn mày, “Hoàn toàn công khai.” Ray nói và cười, “Nhưng đừng làm việc ngoài giờ quá nhiều.”
-----------------------------
❀ ❀ ❀
[1] Automatic Number Plate Recognition: Bộ phận Quản lý Hệ thống tự động nhận dạng biển kiểm soát xe.