“Anh đã giết Jacob sao?” Tôi nói lập bập, “Vì cái gì?”
“Vì thằng nhóc đó đang phá hủy mọi thứ của tôi.” Ian đáp. “Nếu Anya tránh xa tôi, sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Lỗi là tại cô ta thôi.”
Tôi nhớ lại lúc mẹ Jacob đứng ngoài tòa án, chân của cô đi một đôi giày cũ sờn. “Cô ấy cần tiền à?”
Ian bật cười. “Nếu là tiền thì đã đơn giản. Không, cô ta muốn tôi phải trở thành một ông bố. Phải đến gặp con vào những ngày cuối tuần, cho con ở lại nhà, mua những món quà sinh nhật chết tiệt cho nó…” Ian ngừng nói khi tôi đứng lên, tay bám lấy thành chậu rửa mặt để kiểm tra sức nặng cơ thể đang đè lên đôi chân đau nhức của mình. Bàn chân tôi nhói lên khi nó ấm dần trở lại. Tôi nhìn vào gương và chẳng thể nhận ra hình ảnh của con người trong đó.
“Tôi sợ rằng cô sẽ phát hiện câu chuyện về thằng nhóc đó.” Ian nói tiếp, “Về Anya. Rồi cô sẽ bỏ tôi.”
Ian đứng ra phía sau tôi. Anh ta đặt hai tay nhẹ nhàng lên vai tôi. Tôi nhận thấy một sắc thái quen thuộc trên gương mặt anh ta, vốn xuất hiện rất nhiều lần sau những trận đòn nhừ tử. Tôi thường tự nhủ rằng đó là biểu hiện của sự ăn năn hối lỗi - dù rằng anh ta chưa một lần xin lỗi - nhưng giờ thì tôi hiểu đó là nỗi sợ hãi. Sợ rằng tôi có thể nhìn thấy con người thực của anh ta. Sợ rằng tôi sẽ không cần tới anh ta nữa.
Tôi nghĩ về việc mình có thể sẽ rất yêu Jacob, như thể cậu bé là con đẻ tôi vậy; tôi sẽ chào đón Jacob, chơi cùng và mua các món quà chỉ để nhìn thấy niềm vui trên gương mặt của con. Và đột nhiên, tôi cảm thấy Ian đã không chỉ tước đoạt một mà là hai đứa con khỏi cuộc đời mình. Nghĩ về những đứa trẻ đó, những đứa trẻ tội nghiệp đã chẳng có cơ hội để tồn tại trên cõi đời này, ý nghĩ đó khiến tôi có thêm sức mạnh.
Tôi vờ tỏ ra yếu ớt và cúi đầu nhìn xuống chậu rửa nằm phía dưới. Rồi tôi dồn hết sức hất đầu thật mạnh về phía sau. Tôi nghe một âm thanh giống như thứ gì đó bị vỡ ra, khi nửa đầu sau của tôi đập thẳng vào xương sọ Ian.
Đòn tất công bất ngờ khiến Ian phải thả tay khỏi người tôi. Đôi tay anh ta bưng lấy mặt, máu tuôn ra qua các kẽ ngón tay. Tôi chạy qua anh ta, tới phòng ngủ rồi ra đầu cầu thang. Nhưng Ian quá nhanh nên đã nắm được cổ tay tôi, trước khi tôi có thể lao xuống các bậc cầu thang. Các ngón tay của anh ta đẫm máu, trượt trên da tôi, vẫn còn ẩm ướt sau màn hành hạ lúc nãy. Tôi cố gắng thoát khỏi Ian, bằng cách thúc mạnh khuỷu tay vào bụng anh ta. Ngay lập tức tôi nhận lại một cú đấm đau tới nghẹt thở.
Đầu cầu thang tối đen, khiến tôi không thể xác định được phương hướng - các bậc thang nằm ở chỗ nào? Tôi dùng chân để dò xung quanh và ngón chân tôi nhanh chóng chạm vào song sắt nằm ở bậc thang trên cùng. Tôi ngồi thụp xuống phía dưới tầm tay của Ian, giơ cả hai tay mình chạm vào bức tường đối diện cầu thang. Tôi gập khuỷu tay rồi đẩy ra, nhanh và mạnh, khiến cả thân hình tôi lao trúng người Ian. Anh ta rú lên một tiếng ngắn khi bị mất thăng bằng, rồi ngã thẳng xuống dưới, người đập liên tục vào các bậc cầu thang.
Không gian trở lại với sự im lặng vốn có.
Tôi bật đèn.
Ian đang nằm ở chân cầu thang, không động đậy. Gương mặt anh ta úp xuống nền nhà và tôi có thể thấy một vết rách lớn phía sau đầu, một dòng máu đang trào ra từ đó. Tôi đứng ngây người nhìn anh ta, toàn thân run lẩy bẩy.
Tôi nắm chặt lấy tay vịn, từ từ bước xuống, mắt vẫn dán lấy thân hình bất động của Ian. Khi chỉ còn một bậc nữa là hết cầu thang, tôi dừng lại. Tôi có thể thấy ngực Ian vẫn phập phồng nhè nhẹ.
Lúc này tôi cũng đang thở gấp gáp. Tôi thò một chân ra, đặt nó nhẹ nhàng xuống khu vực sàn nhà lạnh cóng bên cạnh Ian. Tôi cố bước qua cánh tay đang giang rộng của anh ta.
Đột nhiên tay Ian nắm lấy cổ chân tôi. Bị bất ngờ, tôi hét lên thất thanh, nhưng đã quá muộn. Ian đè tôi xuống sàn, tìm cách leo lên người tôi. Cả gương mặt lẫn đôi tay anh ta đều đẫm máu. Anh ta cố mở miệng nói gì đó, nhưng câu chữ không thể bật ra thành tiếng; gương mặt anh ta méo mó vì nỗ lực quá sức.
Ian giơ tay ra để nắm lấy vai tôi. Khi thây gương mặt Ian ngang với mặt mình, tôi lấy hết sức bình sinh lên gối thúc vào hạ bộ anh ta. Ian rú lên, buông tôi ra rồi đổ sụp sang một bên vì đau. Tôi vội vã đứng dậy, chạy thẳng ra phía cánh cửa. Tay tôi cuống cuồng lần tìm chốt cửa và bị vuột tay mất hai lần, trước khi có thể rút chốt rồi đẩy cửa mở tung. Không khí ban đêm lạnh khủng khiếp. Mây mù gần như che kín trời, khiến mặt trăng chỉ còn le lói phát ra chút ánh sáng. Tôi chạy trong vô định, nhưng chỉ được một lúc đã nghe tiếng chân Ian nặng nề bám theo sau. Tôi không nhìn lại để xem Ian đang cách mình bao xa, nhưng đã có thể nghe tiếng anh ta gầm gừ trong hơi thở nặng nhọc theo từng bước chạy.
Con đường lát đá khiến cho việc chạy bằng chân trần thật khó khăn. Nhưng âm thanh ở phía sau tôi mỗi lúc một nhỏ dần và tôi nghĩ rằng mình đang thoát khỏi Ian. Tôi cố nhịn thở khi chạy; để tạo ra ít tiếng động nhất có thể. Chỉ tới khi nghe tiếng sóng vỗ vào bờ, tôi mới nhận ra mình đã chạy qua ngã rẽ về phía bãi đậu xe dã ngoại. Tôi nguyền rủa mình vì sự ngu ngốc của bản thân. Giờ tôi chỉ có hai sự lựa chọn: chạy thẳng xuống bãi biển hoặc rẽ phải và tiếp tục chạy trên con đường nằm ven biển dẫn ra khỏi Penfach. Đó là con đường tôi đã đi qua rất nhiều lần cùng Beau, nhưng chưa bao giờ trong cảnh trời tối đen như mực - con đường này nằm quá gần vách đá và tôi luôn lo rằng Beau có thể sa chân ngã xuống dưới. Tôi do dự một chút, nhưng rồi ý nghĩ sẽ mắc kẹt dưới bãi biển khiến tôi kinh hãi: tôi sẽ có nhiều cơ hội hơn nếu tiếp tục chạy, phải không? Tôi quyết định rẽ phải để bám theo con đường ven biển. Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, xua bớt mây đen và khiến trăng sáng hơn một chút. Tôi đánh liều liếc mắt lại phía sau, nhưng con đường trống trơn.
Tôi giảm dần tốc độ, bắt đầu đi bộ thay vì chạy. Rồi tôi dừng hẳn lại để nghe ngóng. Không gian xung quanh hoàn toàn yên ắng, ngoại trừ âm thanh của biển cả, khiến tôi lấy lại chút cảm giác yên tâm. Sóng vỗ đều đặn vào bãi biển và tôi nghe một hồi còi vẳng tới từ nơi nào đó xa xôi, của một con tàu đang bắt đầu hành trình ra biển. Tôi vừa hít thở vừa cố xác định phương hướng.
“Chẳng có nơi nào để chạy trốn cả đâu, Jennifer.”
Tôi xoay vòng vòng tìm kiếm, nhưng chẳng thấy anh ta. Tôi căng mắt nhìn trong bóng đêm và thấy những bụi cây; một bậc thang để leo qua hàng rào; một ngôi nhà nhỏ của người chăn cừu nằm ở phía xa.
“Anh đang ở đâu thế?” Tôi cất tiếng, nhưng gió đã chộp lấy lời tôi và mang thẳng ra biển. Tôi hít một hơi thật sâu, định hét lên thật to, nhưng Ian đã hiện ra từ phía sau. Cánh tay anh ta chặn cổ họng tôi rồi ghì lấy, cho tới khi tôi bắt đầu nghẹt thở. Tôi cố thúc khuỷu tay vào mạng sườn Ian, làm tay anh ta nới lỏng ra một chút và tôi nhân cơ hội để thở như điên. Tôi nghĩ mình sẽ không thể chết vào lúc này. Tôi đã cố gắng ẩn náu trong phần lớn những năm tháng trưởng thành của mình; luôn chạy trốn và sợ hãi. Giờ đây, khi tôi vừa cảm thấy an toàn, anh ta đã trở lại để tước đoạt cảm giác ấy. Nhưng tôi sẽ không cho phép anh ta làm điều đó. Tôi cảm thấy phấn chấn hơn và bắt đầu giật người về phía trước. Hành động đó khiến Ian mất thăng bằng, đủ để tôi thoát khỏi tay anh ta.
Nhưng tôi không bỏ chạy. Trốn chạy khỏi anh ta suốt thời gian qua là quá đủ rồi.
Ian lại với tay về phía tôi, nhưng tôi đã đấm thẳng vào khu vực dưới cằm anh ta. Cú đấm khiến Ian loạng choạng lùi lại một chút và mất thăng bằng bên rìa vách đá. Anh ta cuống cuồng túm lấy tôi, ngón tay đã rờ được vào mặt vải của chiếc váy. Tôi rú lên, lùi lại và cũng mất thăng bằng. Trong một khoảnh khắc, tôi nghĩ mình sẽ ngã xuống dưới vách núi cùng anh ta. Nhưng cuối cùng, tôi chỉ ngã úp mặt bên rìa vách đá, còn anh ta thì rơi hẳn xuống dưới. Trong khoảnh khắc cuối cùng, tôi vẫn còn thấy mắt Ian đang trợn lên, trước khi những con sóng nuốt chửng thân hình khốn nạn ấy.