Tôi ngồi trước máy tính đặt trên chiếc bàn ở trong bếp.
Tôi mặc một chiếc áo len rộng thùng thình dài quá đầu gối, chiếc áo tôi vẫn mặc khi làm việc trong xưởng điêu khắc vào những tháng mùa đông. Tôi ngồi ngay cạnh cái bếp nhưng người lại đang run lẩy bẩy. Tôi kéo tay áo xuống cho khỏi lạnh. Bây giờ thậm chí còn chưa đến giờ ăn trưa nhưng tôi đã tự rót một ly to rượu vang đỏ. Tôi gõ vào công cụ tìm kiếm rồi lại dừng lại. Tôi tự hành hạ bản thân bằng việc tìm kiếm nhiều tháng nay. Nó sẽ chẳng giúp ích được gì - sẽ không bao giờ - nhưng làm thế nào để tôi có thể thôi nghĩ đến Jacob, hôm nay và cả những ngày khác nữa?
Tôi uống một ngụm rượu và bấm chuột để quay trở lại màn hình chính.
Trong vài giây, màn hình tràn ngập những tin tức, báo cáo về vụ tai nạn; những mẩu tin và lời tưởng nhớ dành cho Jacob. Màu sắc của các con chữ trên những đường link cho tôi biết rằng mình từng ghé qua những trang này trước đây.
Nhưng bây giờ, chính xác là một năm sau khi thế giới của tôi sụp đổ, một bài báo mới tinh đã xuất hiện trên ấn bản điện tử của tờ Bristol Post.
Tôi nấc lên một tiếng, bàn tay nắm chặt tới mức các khớp xương nhô lên trắng bệch sau lớp da thịt mỏng manh. Sau khi đọc một mạch toàn bộ bài báo, tôi đọc lại từ đầu. Vụ này chưa có tiến triển thêm chút nào: không có manh mối từ phía cảnh sát, không có thông tin về chiếc xe, chỉ nhắc lại một điều là cảnh sát đang truy nã người lái xe vì đã mất lái gây ra vụ tai nạn chết người. Điều này làm tôi phát ốm và tôi đóng bài báo đó lại. Nhưng dù hình nền máy tính trở lại là bức ảnh phong cảnh của vịnh, nó cũng không khiến tôi bình tĩnh được. Tôi chưa đi xuống bãi biển kể từ ngày gặp Patrick. Tôi có những đơn hàng cần thực hiện để giao cho khách, nhưng quá xấu hổ với cách xử sự của mình nên sợ sẽ phải gặp lại anh.
Khi tỉnh giấc một hôm sau buổi hẹn hò đó, thật buồn cười khi tôi là người cảm thấy lo lắng và tôi đã suýt có đủ dũng khí để gọi điện cho anh, nói lời xin lỗi. Nhưng sau một lúc, dũng khí tan biến và sau hai đêm, anh cũng chưa hề liên lạc lại với tôi. Tự nhiên tôi cảm thấy mệt mỏi. Tôi đặt ly rượu xuống bên chậu rửa và quyết định đưa Beau đi dạo dọc theo con đường mòn cạnh bờ biển.
Chúng tôi đi dạo khoảng vài dặm quanh khu vực mỏm núi đá hướng về Port Ellis. Phía bên dưới là một tòa nhà màu xám, tôi đoán chắc hẳn đó là trạm thuyền cứu hộ. Tôi đứng trên đó một lúc và hình dung những sinh mệnh được các tình nguyện viên với thân hình lực lưỡng cứu sống. Nhưng tôi không thể thôi nghĩ về Patrick khi đi bộ trên con đường dẫn tới Port Ellis. Tôi cứ thế bước đi vô định cho đến khi về tới làng và quyết định đến phòng khám thú y. Chỉ đến khi mở cửa vào phòng khám và tiếng chiếc chuông nhỏ vang lên báo có khách, tôi mới sực tỉnh, tự hỏi mình sẽ nói điều gì đây.
“Tôi có thể giúp gì cho cô?” vẫn là nữ nhân viên lễ tân lần trước, dù lẽ ra tôi chẳng cần phải nhớ về cô ấy làm gì.
“Tôi có thể gặp Patrick một lúc được không?” Tôi nghĩ mình nên đưa ra một lý do nào đó nhưng cô ấy không hỏi lại tôi điều gì.
“Tôi sẽ quay lại ngay.”
Tôi đứng ở phòng chờ với vẻ lúng túng. Ở đó một người phụ nữ đang ngồi với một đứa trẻ và có thứ gì đó trong chiếc giỏ đan của cô ấy. Beau kéo căng cái dây định nhào đến, nhưng tôi giữ nó lại.
Vài phút sau tôi nghe thấy tiếng bước chân và Patrick xuất hiện. Anh mặc chiếc quần màu nâu và chiếc áo sơ mi kẻ sọc, đầu tóc bù xù như thể dùng ngón tay làm lược chải đầu vậy.
“Có chuyện gì với Beau không?” Patrick hỏi một cách lịch sự nhưng không mỉm cười và điều này khiến quyết tâm của tôi giảm đi phần nào.
“Không, em tự hỏi liệu có thể nói chuyện với anh không. Chỉ một lúc thôi.”
Anh do dự và tôi chắc rằng anh định nói không. Má tôi nóng ran, biết thừa là cô lễ tân đang nhìn chúng tôi.
“Em vào đây.”
Tôi đi theo Patrick vào trong căn phòng, nơi anh đã kiểm tra sức khỏe cho Beau lần đầu tiên và anh tựa người vào bồn rửa. Anh không nói gì - anh khiến mọi thứ trở nên khó khăn với tôi.
“Em muốn… Em muốn xin lỗi.” Tôi cảm thấy cay cay trong mắt nhưng sẽ không khóc.
Patrick nở một nụ cười. “Trước kia anh từng bị từ chối tình cảm rồi, nhưng không phải với tốc độ nhanh như thế.” Đôi mắt anh dịu dàng hơn và tôi khẽ cười.
“Em rất xin lỗi.”
“Anh đã làm sai điều gì? Có phải anh đã nói gì đó không đúng?”
“Không. Anh chẳng nói gì sai, dù là nhỏ nhất. Anh chỉ…” Tôi cố tìm một từ nào đó thật phù hợp nhưng rồi bỏ cuộc. “Đó là lỗi của em, em đã cư xử không đúng trong trường hợp này.”
Tôi ngừng lại và Patrick nhìn chằm chằm vào tôi, “Có lẽ em cần tập phát biểu thêm một chút đấy.”
Tôi không thể nhịn cười, “Có lẽ thế.”
“Xem này, anh còn có hai bệnh nhân nữa cần khám sau đó anh sẽ hết ca làm. Em thấy thế nào nếu anh nấu bữa tối cho em? Anh có một nồi thịt hầm và món đó đủ cho cả hai chúng ta. Thậm chí anh sẽ dành một phần cho cả Beau.”
Bây giờ nếu từ chối, tôi chắc sẽ không gặp lại anh nữa.
“Em thích điều này.”
Patrick nhìn đồng hồ, “Gặp lại em ở đây sau một giờ nữa nhé, được không?”
“Được mà. Dù sao em cũng muốn chụp vài bức ảnh về ngôi làng.”
“Tuyệt, sau đó chúng ta sẽ gặp nhau.” Anh cười rất tươi. Anh tiễn tôi ra ngoài và tôi bắt gặp ánh nhìn của cô lễ tân.
“Vấn đề được giải quyết xong rồi à?”
Tôi tự hỏi đang nghĩ gì khi tôi muốn gặp Patrick, nhưng sau đó quyết định rằng chẳng phải bận tâm làm gì. Tôi đã rất can đảm. Đúng là tôi bỏ chạy khỏi quán rượu, nhưng đã quay lại và tối nay tôi sẽ dùng bữa tối với một người đàn ông thích tôi, đủ để khiến tôi không cảm thấy căng thẳng vì lo lắng.
Tôi nhìn đồng hồ liên tục, nhưng làm như vậy cũng không thể khiến thời gian trôi nhanh hơn. Cả Beau và tôi đã đi bộ được vài vòng quanh làng trước khi đến giờ hẹn quay lại phòng khám. Tôi không muốn vào bên trong nên thở phào nhẹ nhõm khi thấy Patrick đi ra, khoác chiếc áo da và cười tươi với tôi. Anh gãi vào tai Beau rồi sau đó chúng tôi đi bộ từ phòng khám đến một ngôi nhà mái bằng nho nhỏ ở con phố tiếp theo. Anh dẫn chúng tôi vào phòng khách và ngay tức thì Beau chạy đến nằm dài trước lò sưởi.
“Em uống một ly rượu nhé?”
“Vâng.” Tôi ngồi xuống nhưng vì lo lắng nên lại đứng dậy luôn. Căn phòng nhỏ nhưng ấm cúng với một tấm thảm lớn phủ kín sàn nhà. Mỗi bên lò sưởi có một cái ghế tựa và tôi băn khoăn không biết cái nào là của anh - chẳng có dấu hiệu nào cho thấy một cái ghế được dùng nhiều hơn cái còn lại. Chiếc ti vi nhỏ dường như được đặt ngẫu nhiên trong phòng, hai kệ sách lớn đặt ở góc tường cạnh những chiếc ghế. Tôi nghiêng đầu để đọc tựa của những cuốn sách trên kệ.
“Anh mang về nhiều sách quá.” Patrick nói, rồi quay lại cầm hai ly rượu. Tôi cầm một ly và cảm thấy thoải mái hơn với ly rượu trên tay. “Thực sự là anh nên bỏ đi một vài cuốn trong số đó nhưng cuối cùng thì vẫn giữ lại.”
“Em thích đọc sách.” Tôi nói, “Dù em hiếm khi chọn mua được một cuốn sách kể từ khi chuyển đến đây.”
Patrick ngồi xuống một cái ghế và tôi ngồi vào cái còn lại, tay nghịch ly rượu.
“Em thành nhiếp ảnh gia được bao lâu rồi?”
“Thực sự thì em không phải là nhiếp ảnh gia.” Tôi nói, bất ngờ vì sự chân thật của mình, “Em là nhà điêu khắc.” Tôi nghĩ về phòng sáng tác điêu khắc trong khu vườn ở nhà cũ: đất sét tung tóe, mảnh vỡ từ những bức tượng đã hoàn thành rơi vãi khắp nơi. “Ít nhất thì em đã từng làm công việc đó.”
“Em không làm điêu khắc nữa sao?”
“Em không thể.” Tôi do dự rồi sau đó mở lòng bàn tay trái ra, nơi có một vết sẹo gồ lên chạy dọc lòng bàn tay. “Em gặp một tai nạn. Bây giờ em có thể cử động bình thường trở lại nhưng không thể cảm nhận thứ gì bằng các đầu ngón tay.”
Patrick xuýt xoa, “Tội nghiệp em. Chuyện gì đã xảy ra vậy?”
Bất chợt ký ức về cái đêm khủng khiếp đó ùa về và tôi cố nén nó lại trong lòng. “Vết thương này trông nghiêm trọng hơn vẻ bề ngoài.” Tôi nói, “Đáng lẽ ra em phải cẩn thận hơn.” Tôi không thể nhìn Patrick nhưng anh khéo léo đổi chủ đề.
“Em thấy đói chưa?”
“Đói ngấu ấy chứ.” Dạ dày của tôi réo lên khi mùi thơm của món ăn tỏa ra từ bếp. Tôi theo Patrick đi đến một căn phòng lớn một cách đáng kinh ngạc, với một cái tủ làm bằng gỗ thông kê dọc theo chiều dài bức tường. “Cái tủ này có từ thời bà anh.” Anh nói và đặt nồi hầm xuống.
“Bố mẹ anh được thừa kế nó khi bà mất nhưng họ đã chuyển ra nước ngoài sinh sống hai năm nay rồi nên giờ anh sở hữu nó. Nó to lắm phải không? Tất tần tật mọi thứ đều được để trong đó. Nên dù có làm gì thì cũng không thể mở cửa tủ quá nhanh được.”
Tôi quan sát Patrick khi anh cẩn thận múc từng thìa thức ăn lên hai chiếc đĩa, lau sạch vết nước thịt nhỏ ra bằng một góc của chiếc khăn ăn nhưng lại khiến vết bẩn còn loang ra rộng hơn.
Anh mang những chiếc đĩa đầy thức ăn nóng hổi ra bàn và đặt một đĩa trước mặt tôi.
“Đây là món duy nhất anh biết làm.” Anh nói, “Anh hy vọng là nó ngon.” Anh múc mấy thìa thức ăn vào chiếc đĩa bằng kim loại và lập tức Beau phi thật nhanh vào trong bếp, chờ đợi đầy kiên nhẫn khi Patrick đổ thức ăn vào cái bát trên sàn cho nó.
“Từ từ nào cậu bé.” Patrick nói. Anh lấy một cái dĩa và đảo đảo miếng thịt trong cái bát để nó nhanh nguội.
Tôi nhìn xuống cố giấu đi nụ cười. Ta có thể đánh giá được nhiều điều về ai đó chỉ qua cái cách họ đối xử với các con vật và tôi cảm nhận được sự ấm áp từ Patrick.
“Trông hấp dẫn quá.” Tôi nói, “Cảm ơn anh.” Tôi không thể nhớ nổi lần cuối cùng được ai đó chăm sóc như thế này là từ khi nào. Tôi luôn là người nấu nướng, lau chùi và làm việc nhà. Tôi dành ra quá nhiều năm cố gắng vun vén một gia đình hạnh phúc, chỉ để sau đó nó sụp đổ dưới chân mình.
“Theo công thức của mẹ anh đó.” Patrick nói, “Lần nào qua đây thăm bà cũng chỉ anh cách làm món này. Có lẽ bà cho rằng lâu nay con mình chỉ sống nhờ pizza và khoai tây chiên, giống như bố anh vẫn làm khi mẹ vắng nhà.”
Tôi cười.
“Họ sẽ ở bên nhau tròn 40 năm vào mùa thu này.” Anh nói, “Anh không thể tưởng tượng được điều đó, em có thể không?”
Tôi không thể. “Anh đã kết hôn chưa?” Tôi hỏi.
Mắt Patrick tối lại, “Chưa. Anh từng suýt kết hôn nhưng chuyện đó đã không thể thực hiện được.”
Câu chuyện tạm dừng một lúc và tôi nghĩ tôi cảm nhận được sự nhẹ nhõm trên khuôn mặt Patrick khi không hỏi tiếp anh lý do tại sao lại như vậy.
“Thế còn em?”
Tôi hít một hơi thật sâu, “Em đã từng kết hôn một thời gian. Nhưng cuối cùng chúng em lại mong muốn những điều khác nhau.” Tôi cười vì đã giảm bớt đi sự thật trong câu nói đó.
“Em sống một mình ở Blaen Cedi.” Patrick nói, “Em không bận tâm vì điều đó sao?”
“Em thích nơi này. Một vùng đất xinh đẹp và có Beau đồng hành bên cạnh.”
“Em không thấy đơn độc khi không có bất kỳ hàng xóm nào ở bên cạnh sao?”
Tôi nghĩ về những đêm mất ngủ khi bừng tỉnh vì chính tiếng thét của mình mà không có một ai an ủi. “Em gặp Bethan mỗi ngày.” Tôi nói.
“Chị ấy là một người bạn rất tốt. Anh chơi thân với chị ấy nhiều năm nay rồi.”
Tôi hỏi Patrick và Bethan thân nhau như thế nào. Anh bắt đầu kể tôi nghe câu chuyện về thời họ lấy thuyền của bố Patrick mà không xin phép và chèo ra khu vịnh.
“Bọn anh ra xa chỉ vài phút, nhưng thoắt cái đã biến thành một chấm nhỏ li ti trên vịnh. Anh có thể nhìn thấy bố mình đứng trên bờ với cánh tay vẫy vẫy ra hiệu vào bờ. Lúc đó có ông và bố của Bethan. Bọn anh biết mình đang gặp phải rắc rối lớn nên ở lì trên thuyền, còn họ thì đứng trên bờ, có lẽ phải tới hàng giờ đồng hồ.”
“Chuyện gì đã xảy ra sau đó?”
Patrick cười, “Tất nhiên là bọn anh phải chèo thuyền quay vào bờ và chuẩn bị nghe ‘một bài ca’. Bethan lớn hơn anh mấy tuổi vì thế chị ấy bị mắng nhiều hơn nhưng anh thì bị cấm túc ở nhà trong hai tuần.”
Tôi mỉm cười khi anh lắc cái đầu giả vờ buồn bã với hình phạt đó. Tôi có thể hình dung anh là một cậu bé với mái tóc bù xù như bây giờ và cái đầu lúc nào cũng đầy ắp những trò nghịch ngợm tinh quái.
Đĩa thức ăn của tôi sạch trơn và được thay bằng một đĩa bánh táo bơ kem. Mùi thơm của vị quế nóng kích thích vị giác. Tôi ăn một thìa bánh nhưng bỏ lại lớp bơ ở trên và thưởng thức miếng bánh một cách nhỏ nhẹ.
“Em không thích món này sao?”
“Nó rất ngon”, tôi nói, “thật ra thì em chỉ không ăn được các loại bánh pudding”. Thói quen ăn kiêng khó mà bỏ được.
“Em đang bỏ lỡ một món ăn ngon đấy.” Patrick nhai nhồm nhoàm miếng bánh của mình. “Anh không làm món này - một trong những cô gái ở chỗ làm đã mua nó cho anh.”
“Em không ăn được.”
“Thật sự rất ngon. Anh sẽ để nó nguội một chút rồi sau đó cho Beau ăn. Nó có thể ăn hết sạch bong cái đĩa.”
Cái tai Beau dựng lên khi nghe thấy mọi người nhắc đến mình.
“Nó là một con chó đáng yêu”, Patrick nói, “và may mắn nữa.”
Tôi gật đầu đồng ý với câu nói đó của anh dù tôi biết bây giờ tôi cần Beau nhiều như nó cần tới tôi vậy. Tôi cũng đang là một người may mắn. Patrick chống cằm và trêu chọc Beau. Thoải mái và thẳng thắn: một người đàn ông không có những bí mật hay nỗi đau.
Anh nhìn lên và bắt gặp tôi đang quan sát mình. Cảm thấy kỳ quặc, tôi nhìn đi chỗ khác và chú ý đến một cái kệ khác ở góc bếp. “Lại là kệ để sách nữa sao?”
“Anh không thể kìm lòng được.” Patrick nói và cười toét miệng. “Trên đó anh để những quyển sách nấu ăn mà mẹ đưa cho anh mấy năm trước, cũng có cả tiểu thuyết viết về tội phạm. Anh sẽ đọc bất kỳ sách gì khi có một kế hoạch chỉn chu.”
Anh bắt đầu dọn bàn, còn tôi lùi ghế ra sau và quan sát anh.
Em sẽ kể anh nghe một câu chuyện được không Patrick?
Câu chuyện về Jacob và vụ tai nạn. Về sự trốn chạy vì tôi không thể tìm thấy bất kỳ con đường nào khác để sống sót ngoài lựa chọn làm lại từ đầu; và về tiếng la hét mỗi đêm bởi sự ám ảnh quá khứ đến tột cùng không lối thoát.
Em kể anh nghe câu chuyện đó được chứ?
Tôi hình dung anh đang chăm chú lắng nghe, đôi mắt anh mở to khi tôi kể tới đoạn tiếng rít của phanh xe; tiếng nứt vỡ của hộp sọ Jacob khi va vào kính xe. Tôi sẽ muốn anh vươn người về phía mình để thể hiện sự cảm thông, nhưng anh không thể làm điều đó, kể cả cầm tay tôi an ủi. Tôi muốn Patrick nói rằng anh thấu hiểu; rằng đó không phải là lỗi của tôi; rằng đó là chuyện có thể xảy ra với bất kỳ ai. Nhưng anh sẽ chỉ lắc đầu; đứng dậy rồi đẩy tôi ra xa. Anh đang phẫn nộ. Nổi giận.
Tôi sẽ không bao giờ kể câu chuyện đó với anh.
“Em ổn chứ?” Patrick đang nhìn tôi một cách lạ lẫm và trong một giây tôi có cảm giác như thể anh đọc được suy nghĩ của mình.
“Bữa ăn thật ngon quá.” Tôi nói. Tôi có hai lựa chọn: hoặc phải rời xa khỏi Patrick, hoặc phải che giấu sự thật với anh. Tôi ghét việc phải nói dối, nhưng cũng không thể chịu được nếu để anh ra đi. Tôi nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường. “Em phải đi rồi.” Tôi nói.
“Không phải là một cuộc chạy trốn kiểu Lọ Lem nữa chứ?”
“Không phải lúc này.” Tôi đỏ mặt còn Patrick thì mỉm cười. “Chuyến xe buýt cuối tới Penfach là 8 giờ tối.”
“Em không đi xe hơi đến đây à?”
“Em không thích lái xe.”
“Anh sẽ đưa em về. Anh chỉ uống có chút rượu vang, vẫn lái xe tốt.”
“Thật ra là em muốn tự đi hơn.”
Tôi nghĩ tôi đã nhìn thấy chút phật ý trong ánh mắt của Patrick.
“Có thể em sẽ gặp anh trên bãi biển vào sáng mai.” Tôi nói.
Anh thư thái và mỉm cười, “Thế thì tuyệt quá. Thực sự rất vui vì được gặp lại em - anh mừng vì em đã quay trở lại.”
“Em cũng vậy.”
Anh lấy đồ giúp tôi. Hai chúng tôi đứng ở hành lang bé xíu trong lúc tôi mặc áo khoác. Nó bé đến nỗi tôi không thể cử động khuỷu tay mình và buộc phải đứng sát vào anh. Điều đó càng khiến tôi trở nên vụng về, cứ loay hoay mãi với cái khóa.
“Đây”, anh nói, “để anh làm cho.”
Tôi chăm chú nhìn đôi tay anh nhẹ nhàng kéo khóa áo lên cho tôi. Tôi cứng đờ vì lo lắng nhưng anh chỉ kéo khóa đến gần sát cổ và quàng khăn cho tôi. “Được rồi. Em sẽ gọi cho anh khi em về đến nhà chứ? Anh sẽ cho em số.”
Sự lo lắng của anh làm tôi sực tỉnh. “Em rất muốn làm thế nhưng em không có điện thoại.”
“Em không dùng điện thoại di động sao?”
Tôi suýt bật cười vì sự hoài nghi của anh. “Không. Có một đường dây điện thoại cố định ở chỗ em ở để kết nối internet nhưng em không có máy để dùng. Em sẽ ổn thôi, em hứa đấy.”
Patrick đặt tay lên vai tôi và trước khi tôi kịp phản ứng, anh đã rướn người về phía trước và hôn nhẹ lên má tôi. Hơi thở ấm nóng của anh mơn man trên gò má làm tôi chuếnh choáng.
“Cảm ơn anh.” Tôi nói và mặc dù câu đó chẳng có gì đặc biệt, Patrick vẫn mỉm cười như thể tôi vừa nói điều gì đó sâu sắc. Tôi nghĩ mọi chuyện thật dễ dàng với những người không hay đòi hỏi.
Tôi dắt Beau theo và chúng tôi chào tạm biệt nhau. Tôi biết Patrick sẽ dõi theo chúng tôi và quả vậy, khi bắt đầu rẽ sang một con đường khác, tôi thấy anh vẫn đứng ở trước cửa nhà.