Giải Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 43
Chương 43

❊ ❊ ❊

Lối vào Tòa án Hoàng gia Briston nằm sau một con đường nhỏ hẹp, với cái tên không thể phù hợp hơn là phố Small [1].

“Tôi để cô xuống đây nhé, cô gái.” Tài xế taxi nói với tôi một cách trìu mến. Nếu nhận ra tôi từ bài viết trên báo, hẳn ông đã không tỏ ra nhẹ nhàng như thế. “Ở tòa án đang có một phiên xử diễn ra hôm nay. Tôi sẽ không chạy xe ngang qua đám đông đó đâu.”

Ông dừng xe lại tại một góc phố, nơi một nhóm người mặc vest đang ngồi ngoài quán rượu All Bar One sau bữa ăn trưa. Một trong số họ cất lời hướng về phía tôi. “Vào đây làm một ly không em yêu?”

Tôi nhìn đi chỗ khác.

“Đồ con bò nhạt nhẽo.” Gã lẩm bẩm và bạn bè ngồi xung quanh liền cười rộ lên. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng không tỏ ra hoảng loạn khi liếc mắt trên khắp con phố để tìm bóng dáng Ian. Anh ta có ở đây không? Có phải anh ta đang theo dõi tôi không?

Các tòa nhà cao tầng nằm hai bên phố Small như đang nghiêng vào nhau, khiến con đường bên dưới như chìm trong bóng tối, tràn ngập những âm thanh vọng lại từ khắp nơi. Khung cảnh đó khiến tôi run lên khi bước trên đường. Mới đi được vài bước, tôi đã nhìn thấy đám đông mà người tài xế nhắc tới. Cả một đoạn đường đã bị phong tỏa lại bằng những chiếc barrier và đằng sau chúng có khoảng 30 người biểu tình hoặc hơn. Vài người vác theo biểu ngữ trên vai và một tấm băng rôn lớn đã được phủ trên chiếc barrier nằm ngay trước mặt họ. Trên tấm băng rôn, ba chữ “KẺ GIẾT NGƯỜI” được viết bằng mực đỏ, nét đậm, với mỗi chữ được minh họa bằng hình ảnh những giọt máu đang nhỏ xuống phía dưới. Hai sĩ quan cảnh sát mặc áo khoác phản quang đang đứng bên cạnh nhóm người biểu tình, dường như chẳng ngạc nhiên với những khẩu hiệu được họ đồng thanh hô đi hô lại, với âm thanh vang vọng tới tận cuối phố Small.

“Công lý cho Jacob! Công lý cho Jacob!”

Tôi bước chầm chậm về phía tòa án, thầm ước mình đã mang theo một chiếc khăn choàng hoặc ít nhất là một chiếc kính đen. Tôi liếc mắt và thấy một người đàn ông đứng ở vỉa hè đối diện. Anh ta đang đứng dựa vào tường, nhưng ngay khi nhìn thấy tôi thì đã đứng thẳng và rút một chiếc điện thoại ra khỏi túi. Tôi bước nhanh hơn, cố gắng đi vào tòa án càng nhanh càng tốt. Nhưng người đàn ông kia cũng bước đi rất nhanh trên vỉa hè đối diện. Anh ta thực hiện một cuộc gọi chỉ có vài giây. Những ngăn của chiếc túi cài quanh bụng người đàn ông này căng phồng lên và giờ tôi mới hiểu rằng chúng chứa đầy ống kính máy ảnh. Anh ta còn có một cái túi màu đen được choàng qua vai. Anh ta chạy lên phía trước, mở chiếc túi này và lấy ra một chiếc máy ảnh; lắp ống kính vào bằng một động tác nhuần nhuyễn, được tôi luyện qua nhiều năm hành nghề, và bắt đầu chụp ảnh tôi.

Tôi sẽ phớt lờ tất cả họ, tôi nghĩ thế và cảm thấy hơi thở của mình trở nên khó khăn. Tôi chỉ đơn giản là bước vào tòa án và coi như những kẻ này không có mặt ở đó. Họ không thể khiến tôi bị thương - cảnh sát có mặt ở đây để khiến họ phải đứng sau barrier - nên tôi sẽ hành động như thể họ không hiện diện.

Nhưng khi xoay mình về phía lối vào tòa án, tôi bỗng thấy người phóng viên buộc tóc đuôi ngựa đã từng đeo bám khi tôi rời tòa án cách nay vài tuần.

“Jenna, cô có thể dành cho tờ Post vài lời ngắn gọn không? Cơ hội để trình bày câu chuyện của mình với độc giả đó?”

Tôi quay đi, nhưng lập tức sững người lại vì nhận ra mình đang đối mặt với những kẻ biểu tình. Những tiếng hô đồng thanh lúc nãy nhanh chóng chuyển thành lời la ó, nhiếc móc giận dữ. Người biểu tình xô về phía tôi. Một chiếc barrier đổ xuống, đập mạnh vào vỉa hè, tạo âm thanh như một tiếng súng vang vọng giữa các tòa nhà cao tầng. Hai viên cảnh sát bảo vệ lười nhác di chuyển, tay họ giơ ra và đẩy người biểu tình trở lại ranh giới cũ. Một số vẫn còn la ó, nhưng đa phần đã cười đùa và tán chuyện với kẻ khác, như thể họ đang đi mua sắm vậy. Một ngày dạo chơi vui vẻ. Khi những kẻ này đã lùi lại và cảnh sát dựng xong chiếc barrier bị đổ, vẫn có một người phụ nữ đang đứng trước mặt tôi. Cô trông trẻ hơn tôi - vẫn đang trong độ tuổi 20 - và không giống những người biểu tình kia, cô chẳng mang theo băng rôn hay khẩu hiệu. Cô chỉ nắm chặt thứ gì đó trong một tay. Chiếc váy của cô có màu nâu và nó hơi ngắn. Cô đi một đôi tất bó màu đen, nhưng lại xỏ giày màu trắng. Chiếc áo khoác của cô không cài khuy, bất chấp việc trời rất lạnh.

“Jacob là đứa trẻ rất ngoan.” Cô nói như thì thầm.

Ngay lập tức, tôi nhận thấy những đường nét của Jacob trên cơ thể cô ấy. Đôi mắt màu xanh nhạt với lông mày hơi xếch lên; gương mặt hình trái xoan, cái cằm nhọn.

Những người biểu tình im lặng. Tất cả đang nhìn chúng tôi.

“Thằng bé rất ít khi khóc; ngay cả khi bị ốm nó cũng chỉ nằm tựa vào tôi, nhìn tôi và kiên nhẫn chờ cho tới khi khỏe hơn.”

Cô nói một thứ tiếng Anh hoàn hảo, nhưng với một chất giọng tôi không biết thuộc về phương nào. Có thể là một đất nước Đông Âu nào đó. Giọng nói của mẹ Jacob khá dè dặt, như thể cô đang cố nhớ lại thứ gì đó đã thuộc lòng bằng cách học vẹt. Dù người mẹ đang đứng sừng sững trước mặt, tôi có cảm giác cô cũng đang sợ hãi vì cuộc chạm trán này, giống như tôi. Có lẽ cô còn sợ hơn tôi.

“Tôi sinh Jacob khi còn rất trẻ. Khi ấy chính tôi cũng là một đứa trẻ con. Bố của Jacob không muốn giữ con, nhưng tôi không thể phá thai. Tôi đã quá yêu con.” Cô nói với giọng khá bình thường, không để lộ ra chút cảm xúc nào. “Jacob là tất cả những gì tôi có.”

Đôi mắt tôi nhòa lệ và tôi cảm thấy khinh thường bản thân mình khi nghe những lời ấy, còn mắt mẹ của Jacob thì cạn khô không có giọt nước nào. Tôi buộc bản thân phải đứng im, không được giơ tay lên quệt nước mắt trên má. Tôi biết rằng, giống như tôi, mẹ Jacob đã thường xuyên nghĩ về cái đêm định mệnh đó, khi cô nhìn chằm chằm vào kính chắn gió đầy nước mưa của chiếc xe, đôi mắt mở trừng trừng bất chấp ánh đèn pha chói lòa, cố mường tượng về những kẻ trong xe. Ngày hôm nay, chẳng có gì ngăn cách giữa hai chúng tôi, cô đã có thể thấy tôi, rõ ràng như tôi thấy cô vậy. Tôi tự hỏi vì sao cô không lao tới, để đấm đá, cắn, cấu vào mặt tôi. Tôi chẳng biết nếu ở địa vị của mẹ Jacob, liệu mình có kiềm chế được như thế hay không.

“Anya!” Một người đàn ông đứng lẫn với đám người biểu tình cất tiếng gọi mẹ Jacob, nhưng cô lờ đi. Cô giơ tay, đưa ra một tấm ảnh và dúi nó vào tay tôi, cho tới khi tôi cầm lấy.

Đây là bức ảnh tôi không nhìn thấy trên mặt báo hay trên mạng: ghi lại cảnh Jacob mặc đồng phục đang cười toe và hơi nghiêng đầu để người thợ ảnh bấm máy. Trong bức ảnh này, Jacob vẫn còn bé, chỉ khoảng 3 hoặc 4 tuổi. Cậu bé đang ngoan ngoãn trong vòng tay mẹ, cả hai nằm ngả lưng trên một thảm cỏ được điểm xuyết bằng những bông hoa bồ công anh. Góc độ của bức ảnh cho thấy Anya đã tự chụp: đôi tay cô đang vươn sang phải, như thể cố với ra ngoài rìa bức ảnh. Jacob đang nhìn vào chiếc máy ảnh, vừa nheo mắt vì ánh mặt trời, vừa cười rất tươi. Anya cũng cười, nhưng cô đang nhìn vào Jacob và trong mắt cô có một hình ảnh phản chiếu rất nhỏ của cậu bé.

“Tôi vô cùng xin lỗi.” Tôi nói. Tôi căm ghét cảm giác yếu đuối mà mấy từ này tạo ra, nhưng không thể tìm nổi câu nào thích hợp hơn, và tôi không thể chịu được việc mình cứ im lặng trước sự đau khổ của Anya.

“Cô có con không?”

Tôi nghĩ về con trai mình; về thi thể nhẹ bẫng của con được quấn trong một chiếc chăn của bệnh viện; về cơn đau trong tử cung đã mãi mãi ở lại trong tôi không rời. Tôi nghĩ rằng người ta cần phải có từ nào đó dành cho một bà mẹ không con; cho một người phụ nữ bị tước đi đứa trẻ lẽ ra đã khiến cuộc sống của cô rất toàn vẹn.

“Không.” Tôi cố tìm một từ ngữ gì đó để nói ra, nhưng cổ họng cứ nghẹn ứ lại. Tôi giơ bức ảnh về phía Anya, nhưng cô lắc đầu.

“Tôi không cần bức ảnh.” Cô nói, “Tôi luôn mang hình ảnh gương mặt con trong đây rồi.” Cô đặt lòng bàn tay lên ngực mình. “Nhưng còn cô”, có một khoảng lặng trước khi Anya nói tiếp, “tôi nghĩ cô phải nhớ về đứa trẻ. Cô phải nhớ rằng đó là một bé trai. Rằng nó có một người mẹ. Và trái tim của người mẹ ấy đã tan vỡ.”

Cô xoay người rồi luồn qua chiếc barrier, biến mất vào đám đông. Còn lại một mình, tôi hít lấy hít để không khí, như thể mình vừa bị nhúng đầu xuống dưới nước thật lâu.

Luật sư của tôi là một người phụ nữ trong độ tuổi 40. Khi lướt vào căn phòng tư vấn nhỏ, với một sĩ quan an ninh đứng bên ngoài cửa, cô nhìn tôi với một sự quan tâm mang đầy vẻ toan tính.

“Ruth Jefferson.” Cô giới thiệu và chìa bàn tay ra một cách tin cậy. “Quy trình hôm nay khá đơn giản, cô Gray ạ. Cô đã thừa nhận có tội nên phiên xử trong ngày hôm nay chủ yếu phục vụ việc tuyên án. Chúng ta sẽ tham gia phiên xử đầu tiên sau bữa trưa và tôi sợ vụ của cô sẽ do thẩm phán King thụ lý.” Ruth ra ngồi ở bên bàn đối diện tôi.

“Có vấn đề gì với thẩm phán King sao?”

“Cô cứ biết là ông ấy nổi tiếng ít khoan dung.” Ruth đáp, với một nụ cười chẳng có chút hài hước nào trong đó, khoe ra hàm răng trắng tới hoàn hảo của cô.

“Tôi sẽ nhận hình phạt nào?” Tôi hỏi trước khi có thể ngăn mình làm điều đó. Nhưng dù sao thì câu trả lời cũng chẳng có nghĩa lý gì. Tất cả những gì có ý nghĩa lúc này là tôi phải sửa sai.

“Rất khó để nói chắc chắn. Việc không dừng lại và báo cáo tai nạn có thể khiến cô bị cấm lái xe. Nhưng do hành động điều khiển xe nguy hiểm gây tai nạn chết người đã dẫn tới án phạt tối thiểu là cấm lái xe hai năm nên tòa chắc sẽ không cần phải viện tới các vi phạm khác nữa. Mức án tù cũng rất khác nhau. Lái xe nguy hiểm gây chết người có thể mang đến án tù dài tối đa 14 năm. Thường thì kẻ vi phạm sẽ nhận mức phạt từ 2 tới 6 năm tù. Thẩm phán King chắc sẽ xem xét mức án phạt nặng hơn và công việc của tôi là thuyết phục ông rằng án tù 2 năm là phù hợp nhất.” Ruth tháo nắp đậy chiếc bút máy màu đen của cô, “Cô có tiền sử bệnh tâm thần gì không?”

Tôi lắc đầu và thấy một ánh thất vọng thoáng hiện lên trên gương mặt của luật sư.

“Vậy hãy nói về vụ tai nạn. Tôi hiểu rằng ngày hôm đó điều kiện thời tiết khiến tầm nhìn rất tồi. Cô có nhìn thấy đứa trẻ trước thời điểm xảy ra va chạm không?”

“Không.”

“Cô có mắc căn bệnh mạn tính nào không?” Ruth hỏi, “Chúng sẽ hữu ích trong những vụ như thế này. Hoặc cô có cảm thấy mệt trong cái ngày xảy ra tai nạn không?”

Tôi nhìn Ruth với ánh mắt trống rỗng và cô tỏ ra không thể tin nổi.

“Cô đang khiến chuyện này trở nên rất khó khăn, cô Gray ạ. Cô có bị dị ứng gì không? Ví dụ như cô đã bị hắt xì hơi ngay trước khi xảy ra va chạm chẳng hạn?”

“Tôi không hiểu lắm.”

Ruth thở dài và nói chậm lại, như thể đang giảng giải cho một đứa trẻ. “Thẩm phán King có thể đã xem xét báo cáo trước khi phiên tòa diễn ra và đã có một mức án dành cho cô trong đầu rồi. Công việc của tôi là cố chứng minh vụ này chỉ là một tai nạn rất đáng tiếc, không hơn. Một vụ tai nạn đã không thể tránh được và vì thế nên cô cảm thấy rất ân hận. Không, tôi chẳng muốn mớm lời cho cô, nhưng ví dụ thế này”, Ruth nhìn xoáy vào tôi, “cô đã không điều khiển được chiếc xe vì bị hắt xì hơi chẳng hạn.”

“Nhưng tôi đâu có bị hắt xì hơi.” Vậy ra hệ thống này làm việc như thế à? Những lời nói dối chất chồng lên nhau, tất cả chỉ để nhằm có một bản án nhẹ nhất. Hệ thống tư pháp của chúng ta tồi tệ đến vậy sao? Ý nghĩ này khiến tôi thấy bệnh.

Ruth Jefferson đọc các ghi chú và đột ngột nhìn lên. “Đứa trẻ đã chạy qua trước mặt cô mà không có cảnh báo gì à? Theo lời khai của bà mẹ, cô ta đã buông tay đứa trẻ khi họ tới con đường đó, vì thế…”

“Đó không phải là lỗi của cô ấy.”

Nữ luật sư từ từ nhướn mày. “Cô Gray này”, cô nói với một giọng đều đều, “chúng ta không ở đây để đồng tình với nhau rằng lỗi thuộc về ai. Chúng ta ở đây để thảo luận về các tình huống giảm nhẹ liên quan tới vụ tai nạn không may này. Hãy cố gắng đừng để cảm xúc chi phối.”

“Tôi xin lỗi.” Tôi nói, “Nhưng không có tình huống giảm nhẹ nào cả.”

“Công việc của tôi là tìm ra chúng.” Ruth đáp. Cô đặt tập hồ sơ xuống và vươn người ra phía trước. “Tin tôi đi, cô Gray, có sự khác biệt rất lớn giữa mức án 2 năm và 6 năm tù. Nếu còn nắm bất kỳ thông tin nào giúp hợp lý hóa việc cô đã gây tai nạn khiến đứa bé trai 5 tuổi đó thiệt mạng, rồi sau đó bỏ chạy mà không dừng lại, cô cần phải cho tôi biết ngay.” Chúng tôi nhìn nhau.

“Thực sự là chẳng có gì cả.” Tôi đáp.

-------------------------------------

❀ ❀ ❀

[1] Small: Nhỏ.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Clare Mackintosh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.