“Em có cần anh giúp một tay không?” Ray đề nghị, dù ông biết rằng Mags sẽ vẫn kiểm soát mọi thứ. Bà luôn làm như thế.
“Xong hết rồi anh.” Bà nói và tháo bỏ chiếc tạp dề, “Cơm và ớt chuông đang nằm trong bếp lò, bia ở trong tủ lạnh và đồ tráng miệng có bánh brownie sô-cô-la.”
“Tuyệt quá.” Ray nói. Ông lúng túng đi lại trong căn bếp.
“Nếu đang tìm việc gì đó để làm thì anh có thể tháo chén đĩa ra khỏi máy rửa bát.” Mags nói. Ray bắt đầu làm theo lời vợ, vừa dỡ chén đĩa vừa cố nghĩ về một đề tài nào đó mà hai vợ chồng có thể trao đổi bình thường, thay vì cãi nhau.
Buổi tụ tập tối nay là ý tưởng của Mags. Để ăn mừng việc nhóm đã giải quyết tốt một vụ án, như lời bà nói. Ray tự hỏi không biết đây có phải là cách để Mags thể hiện sự hối lỗi vì đã thường xuyên cãi vã với ông không.
“Cảm ơn em lần nữa vì đưa ra ý tưởng này.” Ông nói khi sự im lặng giữa hai vợ chồng tạo thành cảm giác khó chịu. Ông nhấc khay chứa dao dĩa khỏi cái máy rửa bát, vụng về để lại một vệt nước trên sàn nhà. Mags liền đưa cho ông một cái khăn.
“Đây là một trong những vụ nổi tiếng nhất mà anh đã xử lý được.” Bà nói rồi lấy cái khăn từ tay ông và thả nó trở lại vào bồn rửa, “Ngoài ra thì nếu phải lựa chọn giữa việc để ba người bọn anh dành cả đêm ở quán Nag’s Head hay tất cả cùng tới đây dùng bữa và uống vài ly bia thì…”
Ray nhận ra ý chỉ trích trong câu nói này. Vậy ra đó mới là lý do thực của bữa tối nay.
Trong khu bếp của gia đình, vợ chồng Ray hành xử khá thận trọng với nhau, như thể đang bước đi trên bề mặt một tảng băng; như thể Ray không hề ngủ qua đêm một mình trên ghế bành; như thể con trai của họ không có một kho đồ ăn cắp giấu trong phòng ngủ. Ông liều lĩnh liếc mắt về phía Mags, nhưng không thể biết bà đang nghĩ gì nên quyết định rằng tốt hơn hết là giữ im lặng. Gần đây, dường như mọi điều ông nói ra đều là sai lầm. Thật sai trái khi so sánh Mags với Kate, Ray hiểu điều đó. Nhưng mọi thứ ở nơi làm đều dễ xử lý hơn ở nhà. Kate không bao giờ tỏ ra bực dọc và vì thế ông không phải cân nhắc những điều nên nói và không nên nói trước khi thực sự mở miệng. Nhưng đây là điều ông vẫn thường làm trước khi thảo luận về các chủ đề khó nhằn với Mags.
Ông không chắc rằng Kate có muốn tới dùng bữa tối nay hay không.
“Tôi sẽ hiểu rằng cô không muốn tới.” Ông đã nói thế với Kate, nhung cô tỏ ra khó hiểu.
“Tại sao tôi…” Cô cắn môi, “Ồ, tôi hiểu rồi.” Kate cố gắng tỏ ra phù hợp với gương mặt nghiêm trọng của Ray, nhưng cuối cùng vẫn không làm được. Cô nháy mắt, “Tôi đã nói với ông, rằng mình quên hết chuyện cũ rồi. Tôi có thể xử lý vụ ăn tối, nếu như ông thấy ổn.”
“Tôi ổn mà.” Ray nói.
Thực tế ông chỉ dám hy vọng rằng mình nói được thì cũng sẽ làm được. Đột nhiên ông cảm thấy rất không thoải mái trước ý nghĩ Mags và Kate sẽ cùng ngồi trong một căn phòng. Cả đêm hôm trước ông nằm trằn trọc trên sofa, cố gắng rũ bỏ giả thuyết Mags biết vụ ông hôn Kate và nay mời cô tới nhà chỉ để bắn tin rằng bà đã nắm rõ mọi chuyện. Ngay cả khi Ray biết rõ rằng vạch mặt công khai không phải là phong cách của Mags, ông vẫn lo toát mồ hôi trước viễn cảnh một cuộc chạm trán ngay dưới mái nhà của mình.
“Hôm nay trường học đã gửi cho chúng ta một lá thư về Tom.” Mags nói. Do Mags đột ngột lên tiếng, Ray có cảm giác như bà đã cố giấu tin tức này, không cho ông biết sớm.
“Thư về điều gì vậy em?”
Mags lôi lá thư từ trong túi tạp dề và đưa cho ông.
“Ông và bà Stevens kính mến,
Tôi sẽ rất cảm kích nếu ông bà bố trí một cuộc hẹn thông qua bộ phận văn phòng, để thảo luận một vấn đề mới nổi lên trong trường.
Trân trọng,
Ann Cumberland
Hiệu trưởng, Trường Trung học cơ sở Morland Downs.”
“Phải rồi!” Ray nói. Ông đập mu bàn tay vào lá thư, “Cuối cùng thì họ cũng thừa nhận rằng có vấn đề ở trường, phải không nhỉ? Thật đúng lúc quá đi.”
Mags mở chai vang.
“Chúng ta đã nêu ý kiến - thế nào nhỉ, có lẽ phải hơn một năm qua - rằng Tom đang bị bắt nạt, nhưng họ chẳng hứng thú với điều đó, đúng không nhỉ?”
Mags nhìn ông, trong một khoảnh khắc mặt bà nhăn lại và sự phòng thủ biến mất khỏi khuôn mặt.
“Làm sao ta lại không để ý tới điều này nhỉ?” Mags cố gắng tìm kiếm một cách vô vọng chiếc khăn giấy trong túi áo len. “Em có cảm giác mình giống như một bà mẹ vô tích sự!” Bà thò tay vào chiếc túi áo còn lại, nhưng chẳng tìm thấy gì.
“Này Mags, ngừng lại đi em.” Ray rút khăn tay của ông ra và lau những giọt nước mắt vừa xuất hiện trên hàng mi dưới của vợ. “Em chẳng hề bỏ qua khả năng Tom bị bắt nạt. Cả hai chúng ta đều không như thế. Chúng ta đều biết có chuyện gì đó không ổn đang diễn ra kể từ khi thằng bé nhập học và đã nỗ lực yêu cầu nhà trường giải quyết vấn đề ngay từ đầu.”
“Nhưng việc của họ đâu phải là giải quyết mấy chuyện như thế.” Mags xì mũi, “Chúng ta là bậc làm cha làm mẹ mà.”
“Có lẽ vậy, nhưng vấn đề không nằm ở chỗ chúng ta, phải không? Nó nằm ở phía nhà trường và khi họ thừa nhận vấn đề, rất có thể sự thay đổi sẽ xuất hiện.”
“Em chỉ hy vọng chuyện sẽ không trở nên tồi tệ hơn với Tom.”
“Anh có thể gặp mấy viên cảnh sát khu vực phụ trách Morland Downs.” Ray nói, “Để xem họ có nên tới trường và lên lớp về vấn đề bắt nạt bạn không.”
“Đừng làm thế!”
Phản ứng của Mags khiến Ray điếng người.
“Hãy hợp tác với nhà trường để giải quyết chuyện này. Không phải chuyện gì cũng cần tới sự can thiệp của cảnh sát. Em đề nghị anh một lần này thôi, rằng hãy giữ chuyện này chỉ trong khuôn khổ gia đình mình. Em mong anh không nói về Tom tại nơi làm việc.”
Tới đây, tiếng chuông cửa bỗng vang lên.
“Em vẫn ổn chứ? Liệu ta có thể tiếp tục tổ chức bữa tối nữa không?” Ray hỏi.
Mags gật đầu, dùng chiếc khăn tay lau mặt rồi trả nó lại cho Ray. “Em ổn.”
Ray liếc mắt nhìn mình qua chiếc gương ở phòng khách. Vẻ mặt ông trông xám xịt, mệt mỏi và lúc này ông chỉ muốn mời Kate cùng Stumpy về, để có một buổi tối ở bên vợ. Nhưng Mags đã bận rộn nấu nướng suốt cả buổi chiều - bà sẽ không cảm ơn ông vì lãng phí công sức của mình. Ông đành thở dài rồi mở cửa.
Kate mặc một chiếc quần jean, áo đen với cổ khoét hình chữ V, chân xỏ một đôi giày cao cổ. Bộ đồ đó không biến Kate thành một quý cô kiều diễm, nhưng nó giúp cô trông trẻ hơn, thoải mái hơn so với trang phục cô vẫn mặc khi đi làm và điều này khiến Ray hơi lo lắng. Ông lùi lại để cô có thể vào phòng khách.
“Ý tưởng về bữa tối cùng nhau thật tuyệt”, Kate nói, “cảm ơn rất nhiều vì đã mời tôi.”
“Không có gì, cảm ơn cô đã tới.” Ray nói. Ông chỉ lối để Kate đi vào khu bếp. “Cô và Stumpy đã làm việc rất vất vả trong mấy tháng qua và tôi chỉ muốn tỏ ra cảm kích nỗ lực của cả hai người.” Ông cười, “Công bằng mà nói thì đây là ý tưởng của Mags. Tôi chẳng có chút công trạng gì trong đó cả.”
Mags nhận lời khen đó với một nụ cười nhẹ. “Chào Kate, rất vui khi cuối cùng cũng được gặp mặt. Cô có gặp khó khăn gì khi tìm đường đến nhà chúng tôi không?” Hai người phụ nữ mặt đối mặt nhau và Ray hơi sững lại trước sự tương phản giữa họ. Mags không có thời gian để thay đồ, chiếc áo của bà dính đầy những vết nước sốt nhỏ bắn lên quanh vùng ngực. Bà vẫn như mọi khi - nồng ấm, quen thuộc, tử tế - nhưng khi đứng gần Kate, bà trông thật… ông cố tìm từ ngữ thích hợp. Không trau chuốt bằng. Ngay sau đó, Ray cảm thấy tội lỗi nên đã tiến về phía vợ, như thể sự gần gũi về khoảng cách sẽ là liều thuốc chữa lành sự thiếu chung thủy của ông.
“Khu bếp đẹp quá.” Kate nhìn vào các giá bánh brownie mới nướng đang nằm cạnh bếp lò, vẫn đều đặn nhỏ các giọt sô-cô-la trắng xuống dưới. Cô lôi ra một chiếc bánh cheesecake được đặt trong hộp giấy. “Tôi có mua cái bánh này, nhưng giờ trông nó hơi tầm thường trước những cái bánh của bà.”
“Cô chu đáo quá.” Mags nói và tiến lên phía trước để đỡ lấy hộp bánh từ tay Kate. “Tôi luôn nghĩ rằng bánh sẽ ngon hơn nhiều khi nó được người khác làm ra, cô có đồng ý không?”
Kate nở nụ cười cảm kích và Ray thở ra nhè nhẹ. Có lẽ tối nay sẽ không quá tệ như ông lo sợ, dù rằng Stumpy đến càng sớm càng tốt.
“Giờ thì tôi có thể lấy cho cô thứ gì để uống nhỉ?” Mags nói, “Ray chọn bia, nhưng tôi có cả rượu vang nữa.”
“Tuyệt quá.”
Ray hét to lên trên gác, “Tom, Lucy, xuống đây chào khách đi nào. Hai đứa suốt ngày ru rú trong phòng.”
Có những tiếng huỳnh huỵch vang lên và lũ trẻ ào ào chạy xuống cầu thang. Chúng đi vào căn bếp và rụt rè đứng chỗ cánh cửa.
“Đây là cô Kate”, Mags nói, “cô ấy là một thám tử tập sự trong đội của bố.”
Mắt Ray trợn tròn vì lời giới thiệu mang tính “dìm hàng” này của vợ, nhưng Kate dường như chẳng cảm thấy đó là vấn đề gì lớn lao.
“Chỉ vài tháng nữa thôi”, cô cười tươi, “và cô sẽ trở thành một thám tử thực sự. Các cháu có khỏe không?”
“Bọn cháu ổn ạ.” Lucy và Tom nói đồng thanh.
“Cháu chắc là Lucy rồi.” Kate nói.
Lucy có mái tóc dài của mẹ, nhưng các nét còn lại thì là của Ray. Mọi người vẫn thường nói rằng hai đứa trẻ giống Ray như tạc. Bản thân Ray không bao giờ thấy điều đó khi lũ trẻ còn thức - cá tính của hai đứa đều rất mạnh - nhưng khi chúng ngủ, Ray lại dễ dàng nhìn thấy hình ảnh mình phản chiếu qua các đặc điểm gương mặt của hai con. Ông tự hỏi chẳng biết có lúc nào mình trông khó gần như cách mà đứa con trai đang thể hiện bây giờ không. Đôi mắt Tom đang gườm gườm nhìn sàn nhà, như thể nó có thù oán với những viên gạch lát nền. Thằng bé cũng vuốt gel để tóc dựng đứng đầy giận dữ, giống hệt lối cư xử của nó với thế giới bên ngoài.
“Đây là Tom.” Lucy nhanh nhảu.
“Chào cô đi, Tom.” Mags nhắc.
“Chào cô.” Tom lặp lại, mắt vẫn dán xuống sàn nhà.
Mags vẩy một chiếc khăn lau bàn về phía Tom, như để thể hiện phản ứng không vui. “Xin lỗi nhé, Kate.”
Kate cười tươi với Tom và thằng bé nhìn về phía Mags, để xem mẹ có bắt mình ở quanh quẩn trong bếp nữa không.
“Coi nào các con!” Mags nói, tiếp tục lộ vẻ không vui. Bà gỡ màng bọc ra khỏi đĩa đựng bánh mỳ kẹp và đưa nó cho Tom. “Hai con có thể mang thứ này lên lầu ăn, nếu không muốn ở đây với mấy người già bọn mẹ.” Bà trợn mắt vờ dọa các con, khiến Lucy cười khúc khích. Tom trợn mắt dọa lại mẹ rồi nhanh chóng cùng em gái lủi lên phòng.
“Chúng là những đứa trẻ ngoan”, Mags nói, “thường là thế.” Bà kết thúc câu nói rất khẽ khàng, chẳng rõ để dành cho những người trong phòng hay chỉ cho riêng mình.
“Chuyện thằng bé bị bắt nạt ở trường có còn diễn ra nữa không?” Kate hỏi.
Ray thầm kêu khổ trong lòng. Ông nhìn Mags và thấy bà rõ ràng đang cố tình lảng tránh mình. Ông nghiến răng.
“Chẳng có gì mà chúng tôi không lo liệu được.” Mags phản ứng bất ngờ.
Ray nhăn mặt và nhìn về phía Kate, cố gắng gửi đi một lời xin lỗi và không để cho Mags nhận ra hành động đó. Lẽ ra ông phải cảnh báo Kate rằng Mags rất nhạy cảm với các câu chuyện liên quan tới Tom. Có một khoảng im lặng không thoải mái trong căn phòng, rồi điện thoại của Ray báo hiệu có tin nhắn tới. Ông móc điện thoại ra xem và con tim chợt chùng xuống khi đọc dòng tin.
“Stumpy không đến được”, ông nói, “mẹ cậu ấy lại bị ngã.”
“Bà ấy có ổn không?” Mags hỏi.
“Anh nghĩ là ổn - cậu ấy đang trên đường tới bệnh viện.” Ray gửi một tin nhắn tới cho Stumpy rồi nhét điện thoại trở lại túi. “Vậy là chỉ có ba chúng ta thôi.”
Kate nhìn Ray rồi liếc sang Mags, lúc này đang xoay lưng đi để bắt đầu đảo ớt trong món cơm.
“Xem nào”, Kate nói, “sao chúng ta không tiến hành chuyện này vào dịp khác, khi Stumpy có thể góp mặt?”
“Đừng suy nghĩ dở hơi thế chứ.” Ray đáp, giọng vui vẻ một cách không tự nhiên, “Ngoài ra thì chúng tôi đã chuẩn bị rất nhiều đồ và sẽ rất khó để ăn hết nếu không có khách.” Ông nhìn Mags, hơi hy vọng rằng bà sẽ đồng tình với Kate và hủy sự kiện tối nay, nhưng bà vẫn đảo ớt trong lò.
“Đúng vậy.” Mags nói ngắn gọi. Bà đưa đôi găng tay cho Ray, “Anh có thể đem cái đĩa tròn cỡ lớn ra đây không? Kate, cô mang mấy cái đĩa qua phòng ăn tối nhé?”
Khi ra tới bàn ăn, Ray tự động ngồi phía đầu bàn, Kate bên trái ông. Mags đặt chảo cơm lên bàn, trở lại bếp để lấy một bát phô mai bào và một lọ kem chua. Sau đó bà ngồi đối diện Kate và trong một lúc, cả ba bận rộn cho đồ ăn ra đĩa.
Bữa ăn bắt đầu trong sự im lặng của cả ba người, chỉ có tiếng dao dĩa chạm vào đồ sứ vang lên, khiến không khí tĩnh mịch càng hiện ra rõ ràng. Ray lục lọi tâm trí, cố moi ra một câu chuyện nào đó mà cả ba có thể cùng nhau chia sẻ. Mags không muốn họ động tới công việc, nhưng có lẽ đó là chủ đề an toàn nhất vào lúc này. Nhưng trước khi ông kịp đưa ra quyết định, Mags đã để dĩa xuống cạnh chiếc đĩa của bà.
“Cô thấy Phòng Điều tra Hình sự thế nào, Kate?”
“Tôi yêu nơi đó. Giờ giấc thật kinh khủng, nhưng công việc thì rất tuyệt và đó là điều tôi luôn muốn làm.”
“Tôi nghe nói làm việc với ngài thanh tra thám tử đây giống như một cơn ác mộng tồi tệ.”
Ray lườm Mags, nhưng bà đang cười rất thoải mái với Kate. Nụ cười đó chẳng giúp xua tan đi cảm giác không dễ chịu đang đeo bám lấy ông.
“Ông ấy cũng đâu quá tệ.” Kate đáp và liếc mắt sang Ray.
“Dù rằng tôi không biết ông ấy xử lý ra sao với một đống hỗn độn: văn phòng của ông ấy thật kinh khủng. Những cái cốc cà phê dở nằm khắp nơi.”
“Chẳng qua tôi phải làm việc quá nhiều nên không có thời gian để uống hết một cốc.” Ray đáp trả. Những lời chê trách là cái giá quá nhỏ để thoát khỏi hoàn cảnh lúc này.
“Anh ấy lúc nào chẳng đúng, dĩ nhiên là thế rồi.” Mags nói.
Kate vờ ngẫm nghĩ nhận xét này, “Trừ khi ông ấy sai thôi.” Cả hai người phụ nữ cùng bật cười và Ray cho phép ông thư giãn một chút. “Ông ấy có hay ngâm nga bài Chariots of Fire không?” Kate hỏi, “Ông ấy vẫn hay làm thế ở văn phòng.”
“Tôi cũng chẳng biết nữa.” Mags trả lời tỉnh bơ. “Tôi gần như chẳng bao giờ gặp Ray.” Bầu không khí thư giãn lập tức tan biến và trong một lúc, cả ba im lặng ngồi ăn.
Ray ho và Kate nhìn lên. Ông trao cho cô một nụ cười tạ lỗi và cô nhún vai. Nhưng khi xoay qua phía Mags, ông thấy bà đang theo dõi tất cả những cử chỉ ấy và lông mày của bà hơi cau lại. Mags để dĩa xuống, đẩy đĩa ra rìa bàn.
“Mags, bà có nhớ thời làm cảnh sát không?” Kate hỏi.
Ai cũng hỏi Mags câu đó, như thể họ kỳ vọng bà vẫn ham hố giải quyết các công việc bàn giấy của cảnh sát; những giờ làm dài lê thê, những ngôi nhà bẩn thỉu mà khi rời đi phải chùi chân mãi mới sạch.
“Có chứ.” Mags trả lời không ngập ngừng. Ray ngẩng lên, “Em vẫn lưu luyến à?”
Mags tiếp tục nói với Kate, như thể chồng bà chưa lên tiếng, “Chính xác thì tôi không nhớ công việc, mà là con người mình thời còn làm nghề. Tôi nhớ cảm giác có điều gì đó để nói, điều gì đó để dạy bảo người khác.” Ray ngừng ăn. Mags vẫn là con người như thế, một hình mẫu chẳng đổi thay theo thời gian. Mang theo một tấm thẻ cảnh sát cũng không thể thay đổi bà, chắc là vậy?
Kate gật đầu tỏ ra thấu hiểu và Ray cảm kích vì nỗ lực của cô. “Có bao giờ bà cân nhắc việc trở lại làm cảnh sát?”
“Tôi có thể làm điều đó bằng cách nào? Ai sẽ chăm sóc cho hai đứa nhỏ?” Mags trọn mắt rồi nhìn về phía phòng ngủ, “Đó là còn chưa kể tới anh ấy nữa.”
Mags nhìn Ray, không mỉm cười và ông cố gắng giải mã ánh nhìn trong mắt bà. “Cô biết đấy, người ta có câu: đằng sau mọi người đàn ông vĩ đại…”
“Câu đó đúng đấy.” Ray ngắt lời, giọng ông mạnh hơn mức bình thường. Ông nhìn sang phía Mags, “Em đã gắn kết mọi thứ với nhau.”
“Bánh tráng miệng nhé!” Mags ngắt lời Ray và đột ngột đứng lên. “Trừ phi cô thích ăn thêm chút cơm ớt, ý cô thế nào Kate?”
“Tôi đủ rồi, cảm ơn bà. Tôi có thể giúp bà một tay được không?”
“Cô cứ ngồi đó đi, sẽ rất nhanh thôi. Tôi sẽ dọn mấy thứ này rồi lên gác một chút xem bọn trẻ có làm trò gì nghịch ngợm không.” Mags mang mọi thứ ra bếp, rồi Ray nghe tiếng chân bước nhẹ lên gác và giọng nói của Lucy, nhè nhẹ vang ra từ phía phòng ngủ.
“Tôi xin lỗi.” Ông nói nhanh với Kate, “Tôi chẳng biết hôm nay vợ mình có chuyện gì nữa?”
“Có phải là vì tôi không?” Kate hỏi.
“Không, tôi không nghĩ thế. Gần đây Mags đang ở trong trạng thái tâm lý bất ổn. Tôi nghĩ rằng cô ấy đang lo lắng về Tom.” Ông nở một nụ cười trấn an. “Đó luôn là lỗi của tôi - thường là thế.”
Họ nghe tiếng Mags đi xuống cầu thang và khi xuất hiện trở lại, bà đang cầm một đĩa bánh cùng một bình đựng kem.
“Thực sự thì Mags ạ.” Kate vừa nói vừa đứng dậy, “Tôi nghĩ chắc mình sẽ phải bỏ qua món tráng miệng.”
“Cô có muốn ăn chút hoa quả không? Tôi có dưa đấy, nếu cô thích hơn?”
“Không, không phải vậy đâu. Tôi chỉ mệt quá thôi. Tuần vừa rồi bận rộn quá. Bữa tối thực sự rất tuyệt, cảm ơn bà.”
“Chà, nếu thế thì đành thôi vậy.” Mags đặt đĩa bánh xuống. “Tôi quên chưa chúc mừng cô về vụ Gray. Ray nói với tôi rằng tất cả là nhờ công của cô. Đó là một chiến tích rất tuyệt để thêm vào hồ sơ của cô.”
“Ồ thực sự thì đó là nỗ lực chung thôi.” Kate nói, “Chúng tôi là một đội ăn ý.”
Ray hiểu ý Kate là cả đội tại Phòng Điều tra Hình sự. Nhưng Kate đã nhìn qua Ray khi nói câu đó nên ông không dám nhìn sang phía Mags.
Họ đứng ở phòng khách và Mags hôn nhẹ lên má Kate để tạm biệt. “Cô sẽ tới thăm chúng tôi nữa nhé? Thật vui khi được gặp cô.” Ray hy vọng ông là người duy nhất có thể nghe thấy sự không chân thành trong giọng nói của vợ. Ông chào tạm biệt Kate, hơi lưỡng lự về việc có nên hôn tạm biệt cô hay không. Cuối cùng ông quyết định rằng sẽ rất kỳ cục nếu không hôn vào má Kate nên đã làm điều đó, với tốc độ nhanh nhất có thể. Nhưng ông vẫn cảm thấy đôi mắt của Mags đang dõi theo mình. Ông thở ra nhẹ nhàng khi Kate bước đi và cánh cửa đóng lại sau lưng cô.
“Chà, anh không thể cưỡng lại những cái bánh ngon lành đó.” Ray nói với sự vui vẻ trong giọng nói mà ông không cảm nhận được, “Em có ăn không?”
“Em đang ăn kiêng.” Mags nói. Bà đi vào bếp và mở cầu là quần áo ra. Bà đổ nước vào cái bàn là, cắm điện rồi đợi nó nóng lên. “Em đã để một hộp nhựa đựng cơm ớt cho Stumpy - anh có thể mang cho cậu ấy vào sáng mai không? Cậu ấy sẽ không được ăn uống tử tế nếu ngồi cả đêm ở trong viện và chắc cũng chẳng có tâm trạng để nấu nướng gì đâu.”
Ray cầm bát đựng bánh tráng miệng của ông đi vào trong bếp và vừa đứng vừa ăn, “Em chu đáo với cậu ấy quá.”
“Stumpy là người tốt.”
“Đúng thế. Anh đã được làm việc với rất nhiều người tài giỏi như thế.”
Mags im lặng một lúc. Bà nhặt ra một cái quần rồi bắt đầu là nó. Khi Mags lên tiếng, giọng bà rất bình thường, nhưng tay bà lại nhấn mạnh chiếc bàn là vào lớp vải quần.
“Người phụ nữ ấy thật xinh đẹp.”
“Kate à?”
“Không, mẹ Stumpy.” Mags nhìn ông với vẻ bực dọc, “Tất nhiên là cả cô Kate nữa.”
“Anh tưởng em hỏi về cô ấy. Anh thì không để ý lắm.” Đó là một lời nói dối kỳ cục - Mags hiểu Ray còn hơn cả chính ông.
Mags nhướn mày, nhưng Ray bớt lo lắng khi thấy bà nở nụ cười. Ông đánh liều trêu bà, “Em ghen à?”
“Không một chút nào luôn.” Mags nói, “Thực sự thì nếu thích là quần áo, cô ấy có thể dọn tới đây.”
“Anh xin lỗi vì đã nói cho cô ấy nghe về Tom.” Ray nói.
Mags nhấn nút trên bàn là và một làn hơi nóng tỏa ra chiếc quần bà đang là nãy giờ. Bà nhìn chăm chăm vào cái bàn là khi nói tiếp, “Ray à, anh yêu thích công việc của mình và em vui vì điều đó. Công việc là một phần của anh. Nhưng em có cảm giác mình và các con chỉ như đang đóng vai trò phông nền thôi vậy. Em cảm thấy mình vô hình.”
Ray mở miệng định phản đối, nhưng Mags lắc đầu, “Anh trò chuyện với Kate còn nhiều hơn là với em.” Bà nói, “Em có thể thấy điều đó trong tối nay - mối quan hệ thân thiết giữa hai người. Em không phải đồ ngốc, em biết chuyện rồi sẽ như thế nào khi anh làm việc toàn thời gian cùng ai đó: anh chia sẻ và trò chuyện với họ, dĩ nhiên là thế. Nhưng điều này chẳng có nghĩa anh không thể nói chuyện với em.” Bà nhấn nút để cái bàn là xịt thêm hơi nóng và đẩy nó mạnh hơn trên cầu là.
“Khi hấp hối, chẳng có ai ao ước rằng họ đã dành nhiều thời gian hơn để làm việc cả.” Mags nói tiếp, “Các con lớn lên rất nhanh và anh bỏ lỡ việc tham gia cuộc sống của chúng. Và chẳng mấy chốc chúng sẽ rời đi, còn anh sẽ về hưu. Lúc đó, chỉ có anh và em, chúng ta sống chung nhưng chẳng còn gì để chia sẻ với nhau cả.”
Điều đó không đúng, Ray nghĩ, và ông cố tìm từ thích hợp để nói. Nhưng ý nghĩ kẹt lại trong cuống họng, khiến ông chỉ còn biết lắc đầu, như thể đang cố rũ bỏ từng câu chữ của vợ. Ông nghĩ đã nghe thấy tiếng Mags thở dài, nhưng cũng có thể đó chỉ là tiếng chiếc bàn là vừa phát ra một luồng hơi nóng mới.