Giải Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
Chương 8

❊ ❊ ❊

Ngay từ lúc tôi đi xuống bãi biển, bầu trời trông như sắp mưa tới nơi. Tôi kéo mũ áo mưa lên trùm đầu khi những giọt nước đầu tiên rơi xuống. Tôi đã chụp được những bức ảnh mà mình mong muốn. Bãi biển đầy những dòng chữ tôi viết. Tôi đã thành thạo với việc viết chữ trên cát và xử lý các góc chụp. Tôi được dạy về chụp ảnh thời đang theo học chuyên ngành mỹ thuật. Dù vậy, lúc ấy điêu khắc vẫn là niềm đam mê của tôi. Thời điểm này, tôi lại thích tìm hiểu về máy ảnh, chỉnh sửa các chế độ ánh sáng khác nhau và mang nó theo người đi khắp mọi nơi. Giờ đây, máy ảnh cũng quan trọng với tôi không khác gì những khối đất sét mà tôi dùng để điêu khắc. Dù tay đã run lên sau cả một ngày cầm máy, tôi vẫn còn đủ cảm xúc để chụp thêm nhiều tấm hình nữa. Tôi thường xuống đây vào mỗi buổi sáng khi cát còn ướt vì như thế sẽ dễ dàng viết chữ hơn và quay lại vào buổi chiều khi mặt trời đã lên cao. Tôi tìm hiểu về thời gian hoạt động của thủy triều và lần đầu tiên từ sau vụ tai nạn đó, tôi bắt đầu nghĩ về tương lai. Tôi mong chờ mùa hè để nhìn ngắm mặt trời trên biển. Bãi đỗ xe đang mở cửa đón khách du lịch và Penfach chật ních người. Tôi cảm thấy hơi buồn cười vì thấy mình đã thành dân địa phương quá nhanh, chẳng mấy vui vẻ khi cái chốn “vốn đang của riêng tôi” bỗng chốc lại đông nghịt khách du lịch; bãi biển yên tĩnh của tôi giờ đây lại thuộc sở hữu của nhiều người.

Bãi cát bắt đầu lỗ chỗ vì những hạt mưa. Sóng cuồn cuộn xô vào bờ cuốn đi tất thảy những gì tôi đã viết trên bãi cát ướt ở sát mép nước. Từ lâu việc viết tên mình trên cát đã trở thành một thói quen hàng ngày và tôi rùng mình khi nhìn thấy những cơn sóng lớn cuốn phăng mọi thứ vào lòng biển cả.

Ngay cả khi những tấm hình chụp những thứ tôi vẽ vào mỗi sáng được lưu lại an toàn trong máy ảnh thì tôi vẫn không quen được với lối sống ít hoạt động sáng tạo này. Chẳng có khối đất sét nào ở đây để tôi có thể nhào đi nhào lại, hoàn thiện hình dáng cho nó, tạo ra cho nó một hình hài thực sự. Khi cần thiết, tôi phải làm việc thật nhanh dù điều đó khiến tôi vừa vui vừa mệt.

Trời vẫn mưa không ngớt. Tôi vừa mặc áo mưa, đi ủng và vừa viết chữ. Khi rời khỏi bãi biển, tôi thấy một người đàn ông dắt một con chó to lớn đang tiến về phía mình. Tôi giữ bình tĩnh. Anh ta còn ở cách khá xa, nhưng chẳng biết liệu anh ta có ý định đến gần tôi không, hay chỉ đơn giản là đi ra biển. Tôi thấy có vị tanh tanh trong miệng mình. Tôi liếm môi cho đỡ khô và chỉ cảm nhận được vị mặn. Trước đây tôi đã từng trông thấy người đàn ông này và con chó. Tôi đã trông thấy họ từ trên đỉnh cao nhất của vách đá vào sáng hôm qua. Tôi nhìn theo họ cho tới khi cả hai rời đi và bãi biển lại trở nên vắng lặng. Dù không gian ở đây rất rộng lớn, tôi vẫn thấy mình như bị mắc kẹt và bắt đầu đi dọc theo khu vực gần biển, như thể chỉ đang dạo chơi lang thang.

“Chào buổi sáng.” Anh ta đổi hướng và đi song song với tôi.

Tôi chẳng đáp lại câu nào.

“Một ngày đẹp trời để đi dạo đấy.” Anh ta nói, ngửa mặt lên nhìn trời. Tôi nghĩ anh ta trong độ tuổi 50: tóc bạc lộ ra dưới cái mũ, bộ râu được cắt tỉa cẩn thận che gần nửa khuôn mặt.

Tôi thở nhẹ ra, “Tôi phải quay lại”, tôi nói bâng quơ, “tôi phải…”

“Tận hưởng một ngày tốt lành nhé.” Anh ta gật gật đầu đáp lại rồi gọi con chó, còn tôi quay về bờ và chạy bộ ra phía mỏm đá. Được một nửa đường, tôi quay lại nhìn để kiểm tra xem có ai theo phía sau không, nhưng anh ta vẫn đứng tại chỗ cũ, ở khu vực gần mép nước và đang ném cây gậy xuống biển cho con chó đi tìm. Nhịp tim tôi dần trở lại bình thường và lúc này tôi cảm thấy mình thật ngớ ngẩn.

Leo được tới đỉnh của vách đá thì toàn thân tôi ướt sũng. Tôi quyết định ghé thăm Bethan. Tôi đi bộ thật nhanh đến bãi đỗ xe lưu động trước khi kịp đổi ý.

Bethan đón tôi bằng một nụ cười tươi rói, “Chị sẽ đun nước.” Chị lúi húi phía sau cửa hàng, tiếp tục kể một câu chuyện hài hước về dự báo thời tiết, mối lo ngại về việc các tuyến xe chạy tới đây sẽ ngừng hoạt động, việc Iestyn bị hỏng hàng rào khiến 70 con dê bị sổng trong đêm. “Nói cho em biết, Alwen Rees không hài lòng lắm đâu.”

Tôi cười, không phải vì câu chuyện của Bethan mà chủ yếu là bởi cách kể chuyện của chị ấy đi kèm với điệu bộ và khiếu hài hước của một nghệ sĩ bẩm sinh. Tôi định đi vòng quanh cửa hàng trong khi Bethan pha trà. Sàn nhà bằng bê-tông rắn chắc, tường được sơn màu trắng, kệ tủ đặt dọc hai bên. Lần đầu tiên đến đây, tôi thấy kệ tủ trống trơn. Còn bây giờ trên đó được đặt đủ thứ, nào là ngũ cốc, các loại đồ hộp khác nhau, hoa quả và rau tươi sẵn sàng để phục vụ khách du lịch. Một cái tủ đông lớn chứa vài thùng sữa và những thực phẩm tươi sống khác.

Tôi lấy cho mình một ít phô mai. “Kia là phô mai dê của Iestyn.” Bethan nói, “Em hãy chọn cho mình vài thứ đi trước khi tất cả sẽ hết sạch khi đông khách. Nào, giờ ra chỗ lò sưởi ngồi đi, rồi kể chị nghe em đã sống ở ngoài kia thế nào.” Một chú mèo khoang đang dụi đầu rồi nằm khoanh tròn dưới chân Bethan và chị bế nó lên, vác nó qua vai mình. “Em có muốn nuôi một chú mèo cho có bầu bạn không? Chị đã cho đi ba con rồi và con mèo mẹ lại vừa đẻ thêm một đống nữa. Chúa mới biết con mèo nào là cha của chúng.”

“Không, em cảm ơn chị.” Con mèo con trông đáng yêu đến ngây ngô: nó giống như một quả bóng nhỏ được bao phủ bởi một lớp lông mao, với cái đuôi linh hoạt luôn động đậy như chiếc máy đo nhịp tim. Ánh nhìn của nó khiến những ký ức bị lãng quên bỗng trỗi dậy và tôi co người ngồi lọt thỏm trong cái ghế.

“Không phải tuýp người thích mèo hả?”

“Em không thể chăm sóc cho một con mèo.” Tôi nói, “Em thậm chí còn không thể chăm sóc một cái cây thuộc loại dễ sống nhất. Thứ gì qua tay em cũng đều chết cả.” Bethan cười dù tôi không hề có ý định pha trò. Chị kéo thêm cái ghế nữa lại gần và đặt cốc trà trên cái quầy gần phía tôi.

“Em chụp được nhiều ảnh rồi phải không?” Bethan chỉ vào cái máy ảnh tôi đeo ở cổ.

“Chỉ là vài tấm về cái vịnh thôi.”

“Chị xem được chứ?” Tôi lưỡng lự nhưng vẫn tháo dây đeo ra khỏi cổ, bật máy ảnh và chỉ cho Bethan cách chuyển ảnh trên màn hình. “Ảnh đẹp quá đi.”

“Cảm ơn chị.” Tôi đỏ mặt, vì chẳng giỏi trong khoản nhận lời khen của người khác dành cho mình. Hồi nhỏ, thầy giáo thường tán dương các bài tập mỹ thuật của tôi và treo tác phẩm ở sảnh lễ tân, nơi các vị khách thường ngồi. Nhưng phải đến năm 12 tuổi, tôi mới bắt đầu nhận ra mình thực sự có năng khiếu nghệ thuật, dù tài năng đó rất thô ráp, chưa qua gọt giũa. Nhà trường tổ chức một buổi triển lãm - một sự kiện mang quy mô địa phương dành cho các bậc phụ huynh cùng cư dân sống trong vùng - và bố mẹ tôi cũng tới tham dự, điều thực sự hiếm khi xảy ra. Bố tôi đứng lặng lẽ trong khu vực trưng bày các bức tranh của tôi, được đặt bên một bức tượng chim mà tôi đã làm bằng cách vặn xoắn vật liệu kim loại. Tôi nín thở thật lâu, đan chéo các ngón tay với nhau trong nếp gấp của chiếc váy.

“Thật không thể tin được.” Cuối cùng bố tôi lên tiếng. Ông nhìn tôi như kiểu mới gặp nhau lần đầu, “Con thật đáng kinh ngạc đấy, Jenna.” Bố không giấu nổi vẻ tự hào, còn tôi thì nắm tay và dắt ông tới gặp cô Beeching. Cô đã nói về các trường nghệ thuật, học bổng và tư vấn. Tôi chỉ ngồi và nhìn chằm chằm vào bố, người nghĩ rằng tôi rất giỏi giang. Tôi mừng vì lúc này ông không ở đây. Tôi ghét phải nhìn thấy ánh mắt thất vọng của ông.

Bethan vẫn nhìn chăm chú vào những bức hình tôi chụp ở vịnh. “Chúng thật đẹp, chị nghĩ thế. Em có định bán chúng không?” Tôi gần như cười phá lên nhưng chị không cười và tôi biết đó là một gợi ý hết sức nghiêm túc. Tôi tự hỏi liệu việc này có khả thi. Có thể không phải là những bức ảnh này. Tôi vẫn đang tập chụp ảnh, đang học cách chỉnh sáng - nhưng nếu tôi dồn tâm sức… “Có thể chứ.” Tôi nói, bỗng tự cảm thấy thật ngạc nhiên.

Bethan chuyển qua những bức ảnh còn lại và cười khi nhìn thấy một tấm có tên mình được viết trên cát.

“Tên chị kìa!”

Tôi đỏ mặt, “Em chỉ đơn thuần là muốn viết thứ gì đó thôi mà.”

“Chị thích bức này - chị mua nó được không?” Bethan giữ khư khư cái máy ảnh và thích thú tán dương nó một lần nữa.

“Đừng vớ vẩn thế.” Tôi nói, “Em sẽ in nó tặng chị. Đó là điều tối thiểu em có thể làm cho chị. Chị quá tử tế.”

“Bưu điện trong làng có những cái máy in.” Bethan nói, “Chị thích bức này, nó có tên chị và cả bức này nữa - chụp cảnh thủy triều xuống.” Chị đã chọn một trong số những bức ảnh mà tôi ưa thích: tôi chụp nó vào buổi tối khi mặt trời vừa lặn khỏi đường chân trời. Biển gần như phẳng lặng, biến thành một tấm gương lung linh với màu hồng cam. Những vách đá ở xung quanh vịnh chỉ còn là những bóng mờ xa xôi.

“Em sẽ in xong ảnh cho chị vào buổi chiều nay.”

“Cảm ơn em.” Bethan nói. Chị đặt máy ảnh qua một bên và quay lại nhìn tôi. Cái nhìn vô tư ấy tôi đã quá quen rồi. “Giờ thì để chị làm gì đó cho em nhé.”

“Chẳng cần đâu chị”, tôi nói, “chị đã giúp em rất nhiều rồi…” Nhưng Bethan xua tay, “Chị đang sắp xếp lại đồ đạc trong nhà và có vài thứ cần phải bỏ bớt.” Chị chỉ về phía hai cái túi đen để cạnh cửa. “Cũng chẳng có gì kinh khủng cả: mấy cái đệm từ lúc bọn chị sửa sang lại cái xe dã ngoại, một ít quần áo chị không mặc vừa nữa, kể cả khi “cai” sô-cô-la suốt phần đời còn lại của mình. Mấy món đồ đó cũng không diêm dúa lắm đâu - ở đất Penfach này chẳng mấy khi có sự kiện hoành tráng tới mức phải mặc đầm dạ hội - chỉ là vài cái áo len chui cổ, quần bò và một bộ váy đáng ra chị chẳng nên mua.”

“Bethan, em không thể lấy quần áo của chị được.”

“Tại sao không?”

“Bởi vì…” Chị nhìn thẳng vào mắt và tôi thì cố lờ đi. Chị nói với một thái độ thản nhiên, đến mức tôi không thể không cảm thấy ngượng ngùng. Và thực tế thì tôi không thể cứ mặc mãi một bộ quần áo cả ngày lẫn đêm.

“Nhìn này, chỉ là những món đồ mà chị định đem cho cửa hàng từ thiện thôi mà. Cứ thử lục qua và lấy những thứ em có thể sử dụng. Nghe hợp lý, phải không?”

Tôi rời khỏi bãi đậu xe với một túi đầy quần áo ấm và những đồ mà Bethan gọi là “tiện nghi trong gia đình”, về đến nhà, tôi bày hết mọi thứ ra sàn, như bày quà trong dịp Giáng sinh. Những chiếc quần jean khá rộng nhưng sẽ rất ổn nếu đi kèm thắt lưng và tôi suýt khóc khi chui vào chiếc áo lông dày mềm mại mà chị dành riêng cho tôi. Ngôi nhà này lạnh cóng và tôi thì thường xuyên bị cảm lạnh. Mấy bộ quần áo mang theo từ Bristol - nơi tôi chẳng còn xem là “nhà” nữa - đã sờn và cứng lại vì muối biển và do giặt tay trong bồn tắm.

Nhưng chính các món đồ “tiện nghi trong gia đình” của Bethan mới khiến tôi thích thú nhất. Tôi trải tấm thảm lớn có màu đỏ tươi và xanh lá cây lên chiếc sofa đã xộc xệch, khiến căn phòng lập tức trở nên ấm áp và dễ chịu hơn. Trên mặt lò sưởi là một bộ sưu tập những viên đá nhẵn nhụi mà tôi nhặt trên bãi biển. Tôi đặt thêm cái bình lấy từ chiếc túi của hàng bán đồ cũ lên đó và định chiều nay sẽ hái mấy cành liễu cắm vào bình. Tôi đặt một tấm thảm cạnh lò sưởi nơi thường ngồi chỉnh sửa ảnh. Hai cái khăn là thứ đồ cuối cùng tôi lấy từ túi ra, một cái để làm thảm chùi chân cho nhà tắm còn cái kia thì vứt đi.

Bình thường tôi sẽ không thể tin được rằng Bethan có thể bỏ hết những thứ này đi, nhưng do đã quen biết lâu, tôi hiểu chị không nói đùa. Chợt có tiếng gõ cửa khiến tôi dừng lại. Bethan nói với tôi rằng Iestyn sẽ ghé qua đây vào hôm nay, nhưng tôi chờ một lúc xem có phải thế không?

“Cô có ở nhà không, Jenna?”

Tôi kéo chốt để mở cửa. Iestyn vẫn giữ cái tính cộc cằn y như khi mới gặp, còn tôi thì chào đón ông nồng nhiệt. Lúc đầu tôi coi thái độ của Iestyn như một sự xua đuổi, thậm chí là thô lỗ. Nhưng sau này tôi nhận ra ông hành xử như thế chỉ bởi ông vốn là người sống khép kín, quen chăm lo cho đàn dê hơn là đồng loại của mình.

“Tôi mang cho cô ít củi để sưởi đây.” Iestyn nói, chỉ tay về phía đống gỗ được xếp phía sau chiếc xe kéo gắn với cái xe bốn bánh của ông, “Cô sẽ không thể hết củi được đâu. Tôi sẽ mang thêm củi tới nữa.”

“Cháu pha cho ông một cốc trà nhé?”

“Cho hai viên đường thôi đấy.” Iestyn nói với lại khi bước ra chỗ cái xe. Ông nhét củi vào một cái thùng còn tôi thì bắt đầu đun nước.

“Cháu phải trả ơn ông thế nào đây?” Tôi hỏi khi chúng tôi cùng ngồi trong bếp để uống trà. Iestyn lắc đầu, “Toàn củi vụn sót lại trong đống của tôi ấy mà. Không đủ chất lượng để bán.”

Đống củi mà Iestyn xếp cạnh lò sưởi phải dùng ít nhất một tháng nữa mới hết. Tôi ngờ rằng lại là do Bethan gợi ý, nhưng thấy không có lý do gì để từ chối một món quà hào hiệp như thế. Tôi phải nghĩ cách gì đó để cảm ơn Iestyn và cả Bethan nữa.

Iestyn nhún vai khi nghe lời cảm ơn. “Tôi chẳng nhận ra nơi này nữa.” Ông nói và nhìn vào tấm thảm nhiều màu được trải trên bộ sofa, bộ sưu tập vỏ sò và những thứ đồ đã được tôi trau chuốt lại. “Cái bếp dùng ổn chứ? Nó có hay dở chứng không?” Ông chỉ tay vào cái bếp lò Aga cũ kỹ, “Mấy cái đồ này là khó dùng lắm.”

“Hiện tại thì vẫn ổn, cảm ơn ông.” Tôi cố nhịn cười. Giờ đây tôi đầy kinh nghiệm xử lý cái lò; tôi có thể châm lửa lại chỉ sau vài phút. Đây chỉ là một chiến tích cỏn con, nhưng được tích lũy cùng với những thành tựu nho nhỏ khác, như thể nếu làm vậy thì chúng có thể giúp xóa đi những thất bại của tôi.

“Chà, tôi phải đi đây.” Iestyn nói, “Cả gia đình chuẩn bị tới đây vào cuối tuần và cô hẳn sẽ nghĩ họ thuộc giới quý tộc, nếu nhìn cái cách Glynis vung tiền qua cửa sổ. Tôi đã nói với Glynis rằng chẳng ai quan tâm xem nhà có sạch không, hay có hoa trong phòng ăn không, nhưng cô ấy muốn mọi thứ trông phải thật ổn.” Mắt Iestyn trợn lên kiểu kinh ngạc, nhưng giọng vẫn rất nhẹ nhàng khi nói về vợ mình.

“Các con ông đến chơi à?” Tôi hỏi.

“Cả hai đứa con gái”, ông nói, “cùng với chồng chúng và bọn trẻ. Căn nhà sẽ trở nên chật chội nhưng ai mà lại phàn nàn khi người thân đến chơi chứ, phải không?” Iestyn giơ tay chào và tôi nhìn theo chiếc xe moóc của ông nảy lên mỗi khi đi qua đoạn đường xóc.

Tôi đóng cửa và đứng ở đó, ngắm nhìn căn nhà. Phòng khách, mới chỉ lúc nãy thôi còn rất ấm cúng để chào đón sự hiện diện của một vị khách, giờ chỉ còn lại cảm giác trống rỗng. Tôi tưởng tượng cảnh một đứa trẻ - con tôi - đang chơi trên tấm thảm cạnh lò sưởi. Tôi nghĩ đến Eve và những đứa cháu gái, cháu trai đang lớn lên mà không biết đến người bác này. Tôi có thể đã mất đi đứa con trai, nhưng vẫn còn một gia đình, không cần biết có chuyện gì xảy ra giữa chúng tôi.

Tôi đã rất thân thiết với Eve khi chúng tôi còn nhỏ, mặc dù tôi lớn hơn con bé tận bốn tuổi. Tôi chăm sóc Eve và con bé cũng đáp lại bằng cách quan tâm tới tôi. Hình như Eve chưa bao giờ khó chịu khi có một cô bảo mẫu suốt ngày kè kè bên cạnh mình. Chúng tôi khá khác nhau; tôi có mái tóc rối bù màu nâu đỏ còn Eve lại có mái tóc thẳng dài màu hạt dẻ. Chúng tôi đều học khá tốt nhưng Eve thì chăm chỉ hơn tôi, lúc nào cũng vùi đầu vào đống bài vở, rất lâu sau khi tôi đã ra khỏi lớp học. Thay vì chúi mũi vào sách, tôi có thể ngồi hàng giờ trong phòng sáng tạo nghệ thuật của trường hoặc trên sàn gara - nơi duy nhất trong nhà mẹ cho phép tôi được chơi với đất sét và được vẽ vời. Cô em gái khó tính của tôi thì chẳng thích chơi những trò như thế, nó hét ầm lên khi tôi giơ đôi tay dính đầy đất sét ẩm ướt ra vồ. “Quý bà Eve” - một hôm tôi đã gọi Eve như thế và biệt danh này còn bám theo em tôi tới tận sau khi cả hai trưởng thành và có gia đình riêng. Eve dường như ngấm ngầm thích biệt danh này. Tôi đã luôn nghĩ thế, sau nhiều năm chứng kiến sự thích thú của em trước những lời khen ngợi vì việc tổ chức một bữa tiệc tối tuyệt vời, hay vì tài gói quà siêu đẹp.

Chúng tôi không còn thân thiết kể từ sau khi bố bỏ đi. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho mẹ vì bà đã đuổi bố đi và không thể hiểu nổi sao Eve lại bênh mẹ. Dù sao đi nữa, lúc này tôi thấy nhớ em gái mình tới tuyệt vọng. Năm năm cuộc đời của một người là cái giá quá đắt, để trả cho một câu nói thiếu suy nghĩ.

Tôi nhìn vào máy tính và tìm những bức ảnh mà Bethan yêu cầu. Tôi chọn thêm ba tấm nữa để in và treo trên tường nhà. Khung ảnh sẽ làm từ những mảnh gỗ tôi nhặt được trên bãi biển. Tất cả những bức ảnh đều ghi lại phong cảnh trên vịnh từ một vị trí, nhưng chẳng tấm nào giống tấm nào.

Tấm hình đầu tiên, một làn nước xanh mát, tia nắng mặt trời lấp lánh chiếu xuyên qua vịnh. Trong tấm thứ hai, mặt trời gần như không để lại dấu vết gì trên nền trời. Nhưng tôi thích tấm thứ ba, được chụp khi các cơn gió thổi quá mạnh, tới mức tôi phải gắng hết sức để giữ thăng bằng trên đỉnh vách đá và ngay cả những con mòng biển cũng không đủ sức để sải cánh bay trên bầu trời như bình thường. Tấm hình này có cảnh những đám mây đen trải thành từng vệt dài trên nền dài trong khi ở bên dưới, sóng biển đang trào dâng. Ngày hôm đó, vịnh biển này thực sự vô cùng sống động và tôi cảm thấy máu rần rật chảy trong từng sợi mạch khi nâng máy lên bắt trọn từng khung hình.

Tôi lưu thêm một tấm hình nữa vào thẻ nhớ. Nó được chụp trong ngày đầu tiên tôi thử viết lên cát, khi cố tìm cách lấp đầy bãi biển bằng những cái tên của quá khứ.

Quý bà Eve.

Tôi không thể cho em gái biết chỗ tôi đang ở, nhưng có thể cho em biết rằng mình an toàn. Và rằng tôi rất xin lỗi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Clare Mackintosh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.