Không buồn cởi áo khoác ra, Ray bước vào Phòng Điều tra Hình sự và thấy Kate vẫn đang chúi đầu trong đống công việc giữa đêm. “Sang phòng làm việc của tôi ngay.”
Cô đứng bật dậy và đi theo Ray. “Chuyện gì thế?”
Ray không trả lời. Ông bật máy tính lên, đặt tấm thẻ màu xanh nhạt lên bàn và hỏi lại lần nữa cho chắc.
“Tấm thẻ này là của ai nhỉ?”
“Dominica Letts. Bạn gái của một trong số những đối tượng tình nghi của chúng ta.”
“Jenna có từng nhắc đến đối tượng này không?”
“Không hề.”
Ray khoanh tay trầm ngâm. “Tấm thẻ đó ghi địa chỉ của một điểm lánh nạn dành cho phụ nữ.”
Kate nhìn ông một cách bối rối.
“Ngôi nhà trên phố Grantham”, Ray nói, đồng thời hất đầu về phía tấm thẻ màu xanh nhạt, “tôi nghĩ cả hai nơi này đều là những điểm lánh nạn dành cho các nạn nhân của bạo lực gia đình.” Ray ngồi phịch xuống ghế và vắt hai tay ra sau đầu. “Dominica Letts được biết đến như nạn nhân của bạo lực gia đình - đó cũng là yếu tố khiến chiến dịch Falcon suýt chút nữa trở thành thảm họa. Tôi đã lái xe tới địa chỉ được in trên tấm thẻ trên đường đi từ nhà tới cơ quan. Ngôi nhà đó có rất nhiều điểm giống ngôi nhà ở đường Grantham với hệ thống cảm biến phát hiện chuyển động lắp đặt phía trước nhà, lưới che kín các cửa sổ và không có bất cứ hộp thư nào được đặt ở cửa.
“Ông có nghĩ Jenna Gray cũng là một nạn nhân bạo lực gia đình không?”
Ray khẽ gật đầu. “Cô có thấy Jenna gần như không dám nhìn trực diện khi nói chuyện không? Cô ấy có vẻ lo lắng và vô cùng lúng túng khi bị vặn hỏi.” Ray đang trình bày suy luận của ông thì điện thoại đổ chuông, màn hình nhấp nháy đầu số cho thấy cuộc gọi tới từ phòng trực ban ở cơ quan.
“Có người muốn gặp ông, Ray.” Rachel nói với Ray, “Một người đàn ông có tên là Patrick Mathews.”
Cái tên không khiến Ray nhớ ra người nào cả.
“Tôi không muốn gặp bất kỳ ai vào lúc này, Rach. Bà có thể giúp tôi từ chối người này được không?”
“Tôi sẽ thử xem sao, Ray, nhưng chàng trai đó rất kiên quyết, mong gặp ông để cung cấp thêm thông tin về chuyện của bạn gái anh ta - Jenna Gray.”
Ray mở mắt to nhìn Kate. Bạn trai của Jenna. Những thông tin mà Ray điều tra trước đó về người đàn ông này không có gì nổi bật, ngoài một vụ say xỉn và gây rối khi anh ra còn là sinh viên. Nhưng biết đâu gặp trực tiếp anh ta lại thu được thêm nhiều thông tin hữu ích?
“Đưa anh ta lên đây giúp tôi.” Ray nói.
Ông nói chuyện với Kate trong thời gian chờ đợi.
“Ông có nghĩ anh ta chính là kẻ đã đánh đập Gray không?” Kate hỏi.
Ray lắc đầu. “Anh ta có vẻ không phải loại người đó.”
“Những kẻ như thế không bao giờ thể hiện ra.” Kate nói. Cô đột ngột im bặt khi nghe tiếng Rachel và Patrick Mathews bước vào. Patrick mặc một chiếc áo khoác đã sờn cùng với một chiếc ba lô khoác sau lưng. Ray ra hiệu mời Patrick ngồi xuống ghế kế bên Kate. Patrick ngồi xuống sát bên mép ghế như thể để anh có thể đứng dậy bất cứ khi nào.
“Tôi tin rằng anh có thể cung cấp cho chúng tôi thêm một số thông tin về Jenna Gray.” Ray nói.
“À, những gì tôi sắp nói không thực sự là thông tin đâu.” Patrick đáp, “Là cảm giác thì đúng hơn.”
Ray liếc nhìn đồng hồ. Vụ án của Jenna sẽ được đưa ra xét xử ngay sau buổi trưa nay và Ray muốn có mặt tại toà khi Jenna bị kết án. “Cảm giác của anh là gì, anh Mathews?” Ông nhìn Kate trong khi cô chỉ biết nhún vai đáp lại. Nếu Patrick Mathews không phải người đàn ông Jenna sợ hãi, gã đó sẽ là ai?
“Làm ơn hãy gọi tôi là Patrick. Nghe này, tôi biết rằng ông sẽ nghĩ tôi sáo rỗng khi nói ra những điều này, nhưng tôi không cho rằng Jenna có tội.”
Ray cảm thấy có chút hứng thú với cuộc trò chuyện.
“Có những điều Jenna cũng không nói cho tôi biết, đặc biệt là những diễn biến trong đêm xảy ra tai nạn.” Patrick nói, “Có những chuyện cô ấy giấu kín cho riêng mình.” Patrick cười một cách chua chát. “Tôi đã thực lòng nghĩ tới chuyện tương lai của hai chúng tôi. Nhưng cô ấy không hề chia sẻ gì thì tôi biết phải làm sao đây?” Patrick giơ tay lên thể hiện sự tuyệt vọng, và lúc này Ray chợt nghĩ tới Mags. Ông nhớ bà từng than thở, “Anh chẳng bao giờ tâm sự gì với em cả.”
“Anh nghĩ Jenna đang giấu mình điều gì?” Ray hỏi, với giọng điệu nghiêm nghị đến bất ngờ. Ray tự hỏi, liệu có phải bất cứ mối quan hệ nào cũng ẩn chứa những bí mật?
“Jenna giấu một chiếc hộp dưới gầm giường của mình.” Patrick tỏ vẻ không thoải mái khi nói ra điều này, “Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ lục lọi đồ của cô ấy, cho tới khi cô ấy giấu giếm những chuyện đã xảy ra. Tôi đã động vào chiếc hộp mà trước đó Jenna đã từng cảnh báo rằng không được mở nó ra… Tôi hy vọng bí mật bên trong chiếc hộp sẽ có câu trả lời cho tôi.”
“Vì vậy anh đã mở nó ra xem.” Ray nhìn Patrick thật kỹ. Patrick không có vẻ gì giống một gã hung tợn, nhưng xâm phạm đồ đạc cá nhân của ai đó thường là hành động của một kẻ muốn kiểm soát người khác.
Patrick gật đầu. “Tôi có chìa khóa của ngôi nhà: chúng tôi đã thỏa thuận rằng tôi sẽ tới và đón con chó của cô ấy vào sáng nay, sau khi cô ấy ra hầu tòa.” Patrick thở dài. “Tôi nửa mong muốn, nửa lại không hề muốn mình làm như vậy.” Patrick trao cho Ray một phong bì thư. “Ông hãy mở ra xem đi.”
Ray mở bì thư và nhìn thấy tấm bìa màu đỏ đặc trưng của hộ chiếu Anh quốc. Bên trong tấm hộ chiếu, là tấm ảnh của Jenna trông rất trẻ, khuôn mặt nghiêm nghị, mái tóc cột đuôi ngựa ra phía sau. Phía bên phải tấm hộ chiếu có một dòng tên rõ ràng: Jennifer Petersen.
“Cô ấy đã kết hôn.” Ray liếc nhìn Kate. Làm sao mà chi tiết này có thể bị bỏ qua được? Mọi đối tượng từng bị bắt giữ đều bị kiểm tra lại lý lịch cẩn thận - chắc chắn họ không thể bỏ lỡ một chuyện đơn giản như thay tên đổi họ được, có phải vậy không nhỉ? Ray nhìn Patrick. “Anh có biết cô ấy đã kết hôn không?”
Phiên tòa sẽ diễn ra trong mười phút nữa. Ray gõ ngón một cách thiếu kiên nhẫn trên bàn làm việc. Cái tên “Petersen” đang khiến ông thấy khó chịu trong người. Cảm giác này rất quen thuộc, nó xuất hiện mỗi khi ông thấy có điều gì đó gờn gợn.
“Cô ấy có kể với tôi rằng đã từng kết hôn một lần. Tôi tưởng rằng cô ấy đã ly dị.”
Ray và Kate nhìn nhau. Ray liền nhấc điện thoại lên và gọi cho tòa.
“Cho tôi hỏi bị cáo Jenna Gray đã tới lượt xét xử chưa?” Ông kiên nhẫn chờ nhân viên kiểm tra danh sách của tòa án.
Petersen, chứ không phải Gray. Ồ thật tệ quá.
“Được rồi, cảm ơn.” Ray đặt điện thoại xuống. “Vụ án do thẩm phán King thụ lý sẽ lùi giờ lại - chúng ta còn nửa tiếng nữa.”
Kate chồm người về phía trước. “Hôm trước tôi đã đưa cho ông một bản báo cáo - sau cái ngày mà ông cử tôi đi gặp và giải quyết vấn đề của người phụ nữ ở phòng trực ban. Bản báo cáo đó đâu rồi?”
“Ở đâu đó trong chiếc khay của tôi.” Ray nói.
Kate bắt đầu lục lọi đống giấy tờ trên bàn làm việc của Ray. Cô lượm ba tệp tài liệu được xếp trên cùng trong khay của Ray, cố gắng tìm kiếm không sót một chỗ nào, rồi đổ toàn bộ xuống dưới sàn nhà. Cô nhanh chóng lướt qua đống giấy tờ còn lại, loại bỏ những trang không cần thiết và tiếp tục lọc tài liệu.
“Nó đây rồi!” Giọng Kate mừng rỡ. Cô rút bản báo cáo từ trong chiếc túi đựng tài liệu bằng nhựa và thả nó xuống bàn của Ray. Một xấp những mảnh ghép nhàu nát của một tấm ảnh rơi ra, và Patrick nhặt một mảnh trong số đó lên xem. Anh nhìn nó một cách tò mò, sau đó hướng sang Ray.
“Tôi có thể xem qua được chứ?”
“Cứ tự nhiên.” Ray nói, không hoàn toàn thể hiện rõ là ông đồng ý.
Patrick liền gom các phần của bức ảnh và bắt đầu ghép chúng lại với nhau. Khi bức ảnh của vịnh Penach dần hiện ra, Ray khẽ huýt sáo. “Hóa ra Jenna Grey chính là người chị gái khiến Eve Manning đang rất lo lắng.”
Ray bắt đầu cảm thấy mọi thứ trở nên thú vị. “Anh Mathews, cảm ơn vì đã cung cấp cho chúng tôi hộ chiếu của Jenna. Tôi e rằng giờ phải yêu cầu anh chờ chúng tôi ở tòa. Rachel ở quầy lễ tân sẽ hướng chỉ đường cho anh. Chúng tôi sẽ cố gắng có mặt tại tòa sớm nhất có thể. Kate, năm phút nữa đến gặp tôi tại Hiệp hội Phòng chống Bạo lực gia đình nhé.
Khi Kate tiễn Patrick đi xuống cầu thang, Ray nhấc điện thoại lên và bấm số. “Natalie, tôi là thám tử cảnh sát Ray Stevens từ Phòng Điều tra Hình sự. Cô có thể cung cấp cho tôi thông tin về Ian Petersen được không? Nam giới, da trắng, gần 50 tuổi…”
Ray chạy như bay xuống cầu thang, dọc theo dãy hành lang qua một cánh cửa với tấm biển ghi bên ngoài “Lực lượng bảo vệ”. Một lát sau, Kate gặp lại Ray, họ cùng bấm chuông cửa Hiệp hội Phòng chống Bạo lực gia đình. Một người phụ nữ trông rất vui vẻ, với mái tóc đen và đồ trang sức lấp lánh ra mở cửa.
“Cô có tìm được thêm gì không, Nat?”
Người phụ nữ đưa Kate và Ray vào phòng làm việc và xoay màn hình máy tính về phía trước mặt họ. “Ian Francis Petersen”, cô nói, “sinh ngày 12 tháng Tư năm 1965. Trước đó đã từng lái xe sau khi uống rượu, gây hành vi bạo lực nghiêm trọng và hiện vẫn đang trong thời gian chấp hành lệnh cách ly của tòa án.”
“Anh ta có hành động nào chống lại một người phụ nữ có tên Jennifer không?” Kate hỏi, nhưng Natalie lắc đầu.
“Nạn nhân là Marie Walker. Chúng tôi ủng hộ việc cô ấy rời bỏ Petersen sau sáu năm là nạn nhân của những hành vi lạm dụng có hệ thống. Cô ấy đâm đơn kiện, nhưng anh ta thoát tội. Lệnh cách ly không được tới gần Marie do tòa án dân sự ban ra và vẫn đang trong thời gian có hiệu lực.”
“Có thêm chi tiết nào nữa về hành vi bạo lực của gã trước khi chung sống với Marie không?”
“Không phải với vợ, nhưng 10 năm trước, anh ta cũng bị cảnh cáo bởi gây ra một vụ tấn công nhằm vào chính mẹ đẻ của anh ta.”
Ray cảm thấy cổ họng trở nên đắng nghét. “Chúng tôi nghĩ rằng Petersen đã kết hôn với một người phụ nữ bị tình nghi có liên quan tới một vụ đâm xe và bỏ trốn.” Ông nói. Natalie đứng dậy và đi về phía bức tường đầy những ngăn tủ đựng đồ màu xám bằng kim loại. Cô kéo một chiếc ngăn kéo ra và lướt qua những thứ được đựng bên trong đó.
“Đây rồi”, cô nói, “đây là tất cả những gì chúng tôi có về cặp vợ chồng Jennifer và Ian Petersen, tuy vậy những thông tin này cũng không lấy gì làm vui cho lắm.”