“Tôi xin lỗi.” Ray nói. Ông ngồi tựa vào mép bàn của Kate và trao cho cô một tờ giấy.
Kate để nó trên bàn mà không hề ngó qua, “Quyết định khởi tố từ cơ quan công tố phải không?”
Ray gật đầu, “Không có bằng chứng nào chứng minh cho luận điểm rằng Jenna đang che giấu điều gì đó, và chúng ta không thể trì hoãn vụ này thêm nữa. Cô ấy sẽ hết hạn bảo lãnh trong chiều nay và ta sẽ phải để vụ việc chuyển qua giai đoạn khởi tố.”
Ông nhìn nét mặt của Kate, “Cô đã làm rất tốt. Cô đã nhận ra những dấu hiệu khả nghi ngoài những bằng chứng hiện có, điều mà chỉ có một thám tử giỏi mới có thể cảm nhận được. Nhưng một thám tử giỏi cũng cần phải biết điểm dừng.”
Ray đứng dậy và siết nhẹ vai Kate, trước khi để cho cô đọc hết tờ phán quyết của cơ quan công tố. Thật khó chịu nhưng cũng vô cùng liều lĩnh nếu Kate hành động theo trực giác của mình - bởi chúng không phải lúc nào cũng đúng.
Lúc 2 giờ chiều, cuộc điện thoại từ bàn tiếp đón thông báo rằng Jenna đã tới trình diện. Ray xếp cô vào buồng giam và chỉ cô ngồi trên một cái ghế sắt cạnh tường trong khi ông chuẩn bị bản tường trình phạm tội. Jenna buộc gọn tóc ra đằng sau để lộ hai gò má và làn da xanh xao.
Ray cầm theo bản tường trình vừa được in ra từ viên thượng sĩ cảnh sát và đi qua chỗ ghế ngồi. “Cô phạm tội theo Mục 1 của Luật Giao thông đường bộ năm 1988 vì lái xe ẩu khiến Jacob Jordan tử vong vào ngày 10 tháng Mười một năm 2012. Cô còn phạm tội theo Mục 170 (2) của Luật Giao thông đường bộ năm 1988 vì tội bỏ trốn và không trình báo sự việc. Cô có muốn nói điều gì không?”
Ray quan sát cô chăm chú để xem có bất kỳ dấu hiệu sợ hãi hay sốc ở Jenna không, nhưng cô nhắm nghiền mắt và lắc đầu.
“Không.”
“Tôi sẽ đưa cô trở lại buồng giam, cô sẽ trình diện trước các thẩm phán tòa Bristol trong phiên tòa sáng mai.”
Viên cảnh sát phụ trách hoạt động tạm giam tiến lên phía trước nhưng Ray đã ngăn lại, “Tôi sẽ đưa cô ấy vào.” Ông cầm nhẹ lấy cánh tay của Jenna và đưa cô vào buồng giam dành cho nữ nghi phạm. Âm thanh của đế giày cao su nện trên sàn nhà khuấy động một mớ hỗn tạp những câu hỏi của những tù nhân khi hai người bước qua dãy phòng giam.
“Tôi có thể ra ngoài hút thuốc được không?”
“Bản trích yếu của tôi đã có ở đây chưa?
“Có thể lấy cho tôi một cái chăn khác được không?”
Ray lờ đi mọi lời yêu cầu vì biết rằng như thế sẽ tốt hơn là can thiệp vào địa phận không phải của mình, và những giọng nói đó lúc này chuyển thành những tiếng lẩm bẩm cáu kỉnh. Ông dừng lại ở phòng giam số 7.
“Cởi giày ra đi.”
Jenna Gray tháo dây, từ từ nới lỏng đôi giày cao cổ rồi rút chân ra. Cô đặt đôi giày bên ngoài cánh cửa, những hạt cát lấp lánh từ giày rơi xuống mặt sàn màu xám bóng loáng. Cô nhìn Ray đang gật đầu hướng về phía buồng giam còn trống, và sau đó cô đi vào bên trong, ngồi lên một tấm nệm dẻo đàn hồi màu thiên thanh.
Ray tựa người vào khung cửa buồng giam.
“Còn điều gì cô chưa kể với chúng tôi không Jenna?”
Jenna ngoảnh mặt lại đối diện với Ray, “Ý ông là sao?”
“Tại sao cô lại lái xe bỏ đi?”
Jenna không trả lời. Cô gạt mái tóc qua một bên và ông lại nhìn vào vết sẹo chạy dọc lòng bàn tay của cô. Một vết bỏng, có lẽ là vậy. Hoặc đại loại là một tai nạn nghề nghiệp.
“Chuyện gì đã xảy ra với cô?” Ông hỏi và chỉ tay vào vết sẹo.
Cô nhìn đi chỗ khác để né tránh câu hỏi, “Chuyện gì sẽ xảy ra với tôi tại phiên tòa?”
Ray thở dài. Ông cũng chẳng có nhiều thông tin hơn Jenna Gray là bao, điều đó quá rõ ràng.
“Phiên tòa ngày mai chỉ là buổi điều trần đầu tiên.” Ray nói. “Cô sẽ được yêu cầu đưa ra lời biện hộ và vụ này sẽ được trình lên Tòa án cấp cao hơn.”
“Và sau đó thì sao?”
“Cô sẽ bị kết án.”
“Tôi sẽ phải vào tù phải không?” Jenna nói, đưa mắt nhìn Ray.
“Có lẽ là vậy.”
“Trong bao lâu?”
“Tối đa là 14 năm tù.” Ray quan sát khuôn mặt Jenna, cuối cùng ông cũng nhìn thấy sự sợ hãi hiện trên khuôn mặt cô.
“14 năm?” Jenna hỏi lại. Cổ họng cô như bóp nghẹt.
Ray cố giữ vẻ bình tĩnh. Trong giây lát ông đã nghĩ ông sẽ nghe một lời biện hộ nào đó của Jenna rằng tại sao cô lại lái xe bỏ trốn trong đêm đó mà không dừng lại. Nhưng Jenna quay lưng lại với ông và nằm xuống tấm đệm đàn hồi màu thiên thanh, đôi mắt nhắm chặt.
“Bây giờ tôi muốn cố chợp mắt một lát.”
Ray trân trân đứng nhìn cô một lúc trước khi rời đi, tiếng cửa buồng giam đóng sầm lại, vẫn còn văng vẳng phía sau lưng ông.
“Làm tốt lắm.” Mags hôn lên má Ray khi ông vừa bước vào nhà.
“Em đã xem vụ này trên bản tin. Anh đã đúng khi không từ bỏ vụ này.”
Ray chẳng phản ứng gì và vẫn đang phân vân về cách xử sự của Jenna.
“Liệu cảnh sát trưởng có hài lòng với kết quả của vụ án này không?”
Ray theo Mags vào bếp. Bà mở một lon bia đắng và rót vào cốc cho chồng.
“Vui mừng. Và dĩ nhiên, tất cả những gì bà ấy có thể nghĩ ra lúc này là việc tổ chức một vụ ăn mừng…” Ray nhăn nhở cười.
“Chuyện đó có vấn đề gì không anh?”
“Không hẳn.” Ray nói, miệng nhấp một ngụm bia rồi đặt cái cốc xuống và thở dài.
“Anh không quan tâm ai nhận được công trạng trong công việc, miễn là vụ việc được điều tra đúng và bọn anh có được một kết quả ở phiên tòa. Ngoài ra”, ông nói thêm, “chính Kate mới là người lập công lớn trong vụ này.”
Ray có lẽ đã hình dung ra điều đó nhưng Mags thì có vẻ phải kiềm chế đôi chút khi nghe Ray nhắc đến cái tên Kate.
“Anh nghĩ Gray sẽ nhận mức án thế nào tại phiên tòa?” Mags nói.
“Có thể là sáu hoặc bảy năm? Phụ thuộc vào thẩm phán là ai, và liệu họ có muốn cô ấy trở thành bài học để răn đe những kẻ phạm tội khác hay không. Vụ tai nạn liên quan tới một đứa trẻ thì khía cạnh tình cảm luôn được đề cập tới.”
“Sáu năm chẳng là gì.” Mags nói, Ray biết cô ấy đang nghĩ đến Tom và Lucy.
“Nhưng đôi khi sáu năm lại là quá dài.” Ray nói, như đang tự nói với chính bản thân mình.
“Ý anh là sao?”
“Có điều gì đó hơi kỳ lạ về toàn bộ vụ án này.”
“Như thế nào?”
“Bọn anh đã nghĩ có lẽ còn có thêm nhiều tình tiết khác ngoài những gì Jenna nói ra. Nhưng hiện tại cô ấy đã bị kết tội, và thế thì coi như vụ án này đã kết thúc: Anh muốn Kate có nhiều thời gian hơn cho vụ này.”
Mags lườm ông, “Em nghĩ anh là người chỉ đạo công việc này. Kate có phải là người cảm thấy vụ án này chưa dừng lại ở đó không? Đó có phải là lý do mà anh đã bảo lãnh cho Gray không?”
Ray nhìn xung quanh, ngạc nhiên khi nghe giọng điệu gay gắt của Mags, “Không.” Ông nói một cách chậm rãi, “Anh bảo lãnh cho cô ấy bởi vì anh có thể nhìn ra một lý lẽ vững chắc rằng cần thêm thời gian để xác minh sự thật và bảo đảm rằng bọn anh đã buộc tội đúng người.”
“Cảm ơn anh, thanh tra thám tử Stevens, nhưng em hiểu rõ hệ thống cảnh sát làm việc ra sao. Có thể em đã phải dành nhiều thời gian để cho con đi chơi hay đóng hộp đồ ăn trưa, nhưng em cũng từng là một thám tử cảnh sát, vì thế làm ơn đừng nói như thể em là người chẳng biết gì vậy.”
“Xin lỗi. Nhưng bị cáo được tuyên án là có tội.” Ray giơ tay lên giả vờ tự vệ nhưng Mags chẳng thấy buồn cười. Bà lấy một cái khăn để dưới vòi nước nóng và bắt đầu lau chùi trong bếp.
“Em chỉ thấy ngạc nhiên thôi. Người phụ nữ này trốn chạy khỏi hiện trường một vụ tai nạn, bỏ lại chiếc xe của cô ta và lẩn trốn ở một nơi nào đó, và rồi một năm sau khi bị phát hiện, cô ta thừa nhận toàn bộ tội lỗi. Với em chuyện này thật kỳ lạ.”
Ray đang cố gắng che giấu sự khó chịu mình. Trải qua một ngày dài và tất cả những gì ông muốn là một ngồi xuống uống một cốc bia và thư giãn.
“Có điều gì đó hơn thế.” Ông nói, “Và anh tin Kate - cô ấy có trực giác rất tốt.” Ray tự cảm thấy đỏ mặt và băn khoăn liệu ông có đang bảo vệ cho Kate một cách hơi thái quá không.
“Thật chứ?” Mags rít lên, “Kate thì tốt rồi.”
Ray thở một hơi thật mạnh, “Đã có chuyện gì xảy ra sao?” Mags tiếp tục lau chùi.
“Có phải là Tom không?”
Mags bắt đầu khóc.
“Ôi Chúa ơi, Mags, tại sao em không nói sớm? Đã xảy ra chuyện gì?” Ông đứng dậy, vòng tay ôm lấy bà, xoay người bà khỏi cái bồn và nhẹ nhàng lấy cái khăn lau từ tay.
“Em nghĩ có lẽ Tom đã ăn cắp.”
Ray cảm thấy vô cùng tức giận đến nỗi ông không thể nói được câu gì trong giây lát.
“Chuyện gì khiến em lại nói vậy? Trốn học hay phá phách nhà cửa có thể là một trong những trò ẩm ương của lứa tuổi dậy thì, nhưng ăn cắp là sao?”
“Vâng, em không chắc”, Mags nói, “em chưa nói bất cứ điều gì với thằng bé…” Bà thấy Ray thở dài và giơ một tay cảnh cáo. “Và em không muốn làm thế cho tới khi em biết sự thật.”
Ray hít một hơi thật sâu, “Kể cho anh nghe tất cả đi nào.”
“Em dọn phòng thằng bé sớm hơn mọi khi.” Mags vội vàng khép mi mắt lại, như thể ký ức về chuyện đó thật khủng khiếp, “Và em thấy một cái hộp đựng đồ dưới giường. Trong đó có một cái máy Ipod, một vài đĩa DVD, một đống kẹo và một đôi giày còn mới tinh.”
Ray lắc đầu nhưng vẫn im lặng.
“Em biết thằng bé không có tiền.” Mags nói, “nó vẫn bị trừ tiền vì đã làm vỡ cửa sổ, và em không thể nghĩ làm cách nào để nó có được những thứ ấy, trừ khi ăn cắp chúng.”
“Thật kinh khủng”, Ray nói, “thằng bé sẽ bị phạt. Điều đó sẽ tốt cho nó phải không? Con trai của một thanh tra thám tử bị tống giam vì lấy cắp đồ trong cửa hàng.”
Mags nhìn ông với vẻ thất vọng, “Đó là tất cả những gì anh có thể nghĩ đến sao? Con trai anh đang trải qua 18 tháng đầy khổ sở. Cậu con trai vui vẻ, điềm đạm và thông minh của anh trước đây giờ là một đứa trốn học và ăn cắp. Và ý nghĩ đầu tiên của cha nó là ‘điều đó sẽ ảnh hưởng thế nào đến sự nghiệp tương lai của anh?’.” Mags dừng lại, không nói thêm gì nữa và giơ tay lên để gạt tay Ray ra khỏi người mình. “Bây giờ em không thể tiếp tục nói chuyện này với anh nữa.”
Bà quay người lại và đi về phía cửa, rồi quay mặt nhìn Ray. “Để chuyện của Tom cho em. Anh sẽ chỉ làm vấn đề thêm tồi tệ. Hơn nữa, rõ ràng là anh còn có những việc quan trọng hơn để lo nghĩ.”
Có tiếng bước chân chạy trên gác, tiếp đến là tiếng đóng sầm cửa phòng ngủ. Ray biết chẳng có lý do gì để đi theo vợ - bà rõ ràng không có tâm trạng nào để bàn bạc với ông. Sự nghiệp của Ray không phải là điều khiến ông quan tâm cao nhất, nó chỉ là một trong những chuyện mà ông phải nghĩ tới. Và do Ray là trụ cột kiếm tiền duy nhất của gia đình thật vô lý khi Mags thẳng tưng gạt bỏ chuyện thăng tiến sự nghiệp của ông như thế. Còn đối với chuyện của Tom, Ray sẽ để vợ ông giải quyết nếu đó là điều bà muốn. Tuy nhiên, thực lòng mà nói, Ray không biết phải bắt đầu từ đâu để giải quyết chuyện này.