Em ngồi lì trong phòng sáng tác suốt cả ngày và thậm chí có thể chui trở lại đó vào buổi tối luôn, trừ phi tôi không đồng ý. Em dường như chẳng quan tâm rằng tôi đã làm việc rất vất vả cả tuần và tôi có thể cần chút cảm giác thoải mái vào buổi tối, cần ai đó hỏi han xem ngày làm việc diễn ra thế nào. Em giống như một con chuột nhắt, luôn muốn lao về ổ bất cứ khi nào có cơ hội. Dù sao thì giờ em cũng đã trở thành một nhà điêu khắc nổi tiếng ở địa phương; không phải vì mấy cái bình đáng vứt đi của em mà vì những bức tượng thủ công nhỏ cao chừng 8 inch. Tôi thấy mấy bức tượng đó chẳng có gì hấp dẫn, với những gương mặt biến dạng và tay chân đặt ở những vị trí không hề bình thường. Nhưng dường như thị trường có vẻ ưa chuộng, còn em thì làm ra chúng với tốc độ chậm rề rề.
“Anh mua một đĩa phim để xem tối nay.” Tôi nói khi em đi vào bếp trong một ngày thứ Bảy để làm cà phê.
“Được thôi.” Em chẳng buồn hỏi bộ phim đó là gì và tôi cũng chẳng biết nốt. Bởi tôi định tí nữa sẽ ra ngoài để mua lấy một đĩa phim.
Em dựa vào quầy bếp khi cái ấm bắt đầu sôi lên, tay đút vào túi quần jean. Tóc em không buộc mà được gài sau tai và tôi thấy vùng da trên một phần gương mặt của em hơi ánh lên. Em thấy tôi nhìn nên lùa tay kéo mái tóc ra phía trước, cho tới khi những sợi tóc che hết đôi má.
“Anh muốn uống cà phê không?” Em nói.
“Có chứ.”
Em rót nước vào hai cái cốc, nhưng chỉ đổ cà phê vào một cốc.
“Em không uống à?”
“Em thấy hơi mệt.” Em thái chanh và thả một miếng vào cốc. “Em bị mệt suốt mấy ngày rồi.”
“Em yêu à, em phải cho anh biết chứ. Coi nào, ngồi xuống đi.” Tôi kéo ghế cho em, nhưng em chỉ lắc đầu.
“Em không sao đâu, chỉ hơi mệt chút thôi. Ngày mai chắc chắn em sẽ khỏe lại.”
Tôi vòng tay ôm lấy em và áp má tôi vào má em. “Khổ thân em. Anh sẽ chăm sóc em.”
Em cũng ôm tôi và tôi lắc lư nhẹ nhàng, cho tới khi cảm thấy em đang rời đi. Tôi căm ghét cảm giác em rũ mình khỏi vòng tay tôi. Nó giống như em đang từ bỏ tôi, trong khi tất cả những gì tôi cố làm là an ủi em. Tôi cảm thấy hàm mình nghiến lại và đột ngột nhìn thấy sự lo lắng xuất hiện trong ánh mắt em. Tôi vui mừng khi nhìn thấy cảm giác đó - nó cho thấy em vẫn quan tâm tới ý nghĩ của tôi; về những điều tôi đã làm. Đồng thời, cảm giác đó của em khiến tôi bực dọc.
Tôi giơ tay lên phía đầu em và nghe tiếng thở mạnh khi em hơi nhăn mặt, mắt nhắm nghiền. Tôi dừng tay khi vừa chạm vào trán em và nhẹ nhàng gỡ đi thứ gì đó vương trên mái tóc.
“Một con nhện đỏ.” Tôi nói rồi giơ tay cho em xem, “Người ta vẫn nói nhện đỏ là may mắn, đúng không nhỉ?”
Em chẳng khá hơn trong ngày tiếp theo và tôi đòi em phải nằm yên trên giường. Tôi mua bánh quy để giúp em bớt cảm giác nôn nao trong dạ dày. Tôi đọc truyện cho em, cho tới khi em phải bảo tôi dừng lại vì đau đầu. Tôi muốn gọi bác sĩ, nhưng em hứa sẽ tự đi khám ngay khi bệnh viện mở cửa lại vào thứ Hai. Tôi vuốt tóc, quan sát mi mắt em khẽ nháy trong giấc ngủ và tự hỏi rằng em đang mơ về điều gì.
Tôi để em ngủ nướng vào sáng ngày thứ Hai, không quên để lại một tờ giấy ghi chú nhắc em tới gặp bác sĩ. Tôi gọi cho em từ chỗ làm, nhưng chẳng thấy em bắt máy. Từ lúc đó, cứ mỗi nửa giờ tôi lại gọi điện, nhưng em kiên quyết không trả lời điện thoại đặt bàn, trong khi điện thoại di động của em thì bị tắt. Tôi lo phát điên nên tới giờ ăn trưa thì quyết định về nhà để xem em có ổn không.
Xe của em nằm bên ngoài ngôi nhà của chúng tôi. Khi tra chìa mở cửa, tôi nhận ra nó không hề được khóa. Em đang ngồi trên sofa, tay ôm lấy đầu.
“Em có ổn không? Anh phát điên lên mất!” Em nhìn lên, nhưng chẳng nói gì.
“Jennifer! Anh đã gọi điện cho em suốt cả sáng nay, sao em không nghe máy?”
“Em ra ngoài một chút”, em đáp, “và rồi…” Em bỏ lửng câu trả lời.
Sự tức giận bùng lên trong tôi. “Em chẳng bận tâm tới việc anh đã lo lắng thế nào à?” Tôi nắm lấy áo rồi nhấc bổng em lên. Em thét lên và âm thanh của em khiến tôi không còn suy nghĩ bình thường được nữa. Tôi đẩy em đi dọc theo căn phòng tới bức tường đối diện, ngón tay tôi nhấn thẳng vào cổ họng em và tôi cảm nhận được nhịp đập dồn dập, run rẩy của từng mạch máu của em trên đầu ngón tay.
“Đừng làm thế!” Em rên rỉ.
Chầm chậm và nhẹ nhàng, tôi ép các ngón tay vào cổ em, chứng kiến tay mình siết lại càng lúc càng chặt hơn, như thể nó thuộc về ai đó. Em bắt đầu phát ra âm thanh nghẹt thở.
“Em có thai rồi.”
Tôi liền buông em ra. “Không thể như thế được.”
“Sự thật là em đã có thai.”
“Nhưng em đã uống thuốc tránh thai rồi còn gì.”
Em bắt đầu khóc trước khi quỳ sụp xuống sàn, tay ôm lấy hai đầu gối. Tôi đứng cạnh nhìn xuống em, cố gắng nạp vào đầu những gì tôi vừa nghe. Em đã có thai.
“Có thể em đã dính bầu vào thời điểm bị ốm.” Em nói.
Tôi quỳ xuống và vòng tay ôm lấy em. Tôi nghĩ về bố mình; về việc ông đã luôn tỏ ra lạnh nhạt và xa lánh trong suốt cuộc đời tôi. Rồi tôi thề rằng sẽ không bao giờ làm như thế với đứa con của mình. Tôi hy vọng đó sẽ là một bé trai. Đứa trẻ sẽ rất ngưỡng mộ, muốn trở thành người như bố nó. Tôi không thể ngăn một nụ cười đang thành hình trên mặt mình.
Em buông tay khỏi đầu gối và ngước lên nhìn tôi. Em đang run rẩy nên tôi vuốt nhẹ vào má em. “Chúng ta sẽ có con!”
Đôi mắt em vẫn còn long lanh nước, nhưng dần dần sự căng thẳng đã biến khỏi gương mặt em. “Anh không tức giận à?”
“Tại sao anh phải tức giận nhỉ?”
Tôi cảm thấy đặc biệt vui sướng. Đứa trẻ sẽ thay đổi mọi thứ. Tôi hình dung em tròn trịa và căng đầy sau khi sinh con, hoàn toàn lệ thuộc vào tôi để có thể khỏe mạnh, vô cùng cảm kích khi tôi bóp chân cho em hoặc mang trà tới phục vụ em. Khi đứa trẻ chào đời, em sẽ ngừng làm việc và tôi có thể chăm lo cho cả em lẫn con. Tôi nhìn thấy tương lai của chúng ta đang diễn ra trong tâm trí mình. “Đó là một đứa trẻ kỳ diệu.” Tôi nói với em. Tôi nắm lấy vai em và điều này khiến em căng thẳng. “Anh biết rằng cuộc sống của chúng ta đã không được hoàn hảo trong thời gian gần đây”, tôi nói, “nhưng giờ mọi chuyện sẽ rất khác. Anh sẽ chăm lo cho em.” Em nhìn thẳng vào mắt tôi và ngay lập tức điều này khiến tôi cảm thấy một con sóng tội lỗi dâng lên trong lòng. “Từ giờ mọi chuyện sẽ ổn thôi.” Tôi nói, “Anh yêu em rất nhiều, Jennifer.”
Nước mắt lại tràn qua mi em. “Em cũng yêu anh.”
Tôi muốn nói lời xin lỗi - tôi thấy hối tiếc vì tất cả những gì mình từng làm với em. Tôi muốn xin lỗi về những lần đã làm đau em, nhưng lời lẽ không thể thoát ra khỏi cổ họng tôi. “Đừng bao giờ nói với bất kỳ ai.” Cuối cùng tôi thốt lên.
“Đừng nói gì hả anh?”
“Về những lần chúng ta tranh cãi. Hứa với anh rằng em sẽ không bao giờ nói với ai cả.” Tôi có thể cảm thấy da thịt của em đang ép vào ngón tay mình khi tôi nắm lấy vai em và đôi mắt em mở to, sợ hãi.
“Không bao giờ.” Em nói, giọng cất lên như một hơi thở nhẹ, “Em sẽ chẳng hé răng với bất kỳ ai.”
Tôi nở nụ cười mãn nguyện. “Giờ thì ngừng khóc đi - em làm con căng thẳng mất.” Tôi đứng dậy và chìa một bàn tay ra để giúp em đứng lên, “Em có mệt không?”
Em gật đầu.
“Nằm trên sofa đi. Anh sẽ lấy cho em một cái chăn.” Em có ý phản đối nhưng tôi vẫn dẫn em tới cái sofa và giúp em nằm xuống. Em đang mang thai đứa con trai của tôi và tôi muốn chăm sóc cho cả hai người.
Em tỏ ra lo lắng về lần siêu âm đầu tiên. “Nhỡ có chuyện gì không ổn thì sao hả anh?”
“Làm sao em lại có thể nghĩ như thế nhỉ?” Tôi đáp.
Tôi xin nghỉ việc một ngày để đưa em tới bệnh viện.
“Con đã có thể nắm các ngón tay. Có tuyệt vời không anh?” Em nói, sau khi đã thu nạp thông tin từ một trong rất nhiều cuốn sách về trẻ con. Em dần bị ám ảnh với việc thai nghén, liên tục mua về những cuốn tạp chí và suốt ngày lục lọi trên internet, tìm lời khuyên về việc lâm bồn và cho con bú sữa mẹ. Chẳng cần biết tôi nói gì, cuộc hội thoại giữa tôi và em luôn trở lại đề tài tên của đứa trẻ và danh sách các món đồ chúng tôi cần sắm để đón nó.
“Tuyệt vời.” Tôi nói. Trước kia tôi đã từng nghe tất cả những chuyện như thế này. Và kỳ thai nghén của em đã không diễn ra như tôi hy vọng. Em tiếp tục làm việc như trước kia. Dù chấp nhận để tôi mát xa chân hay pha trà cho, em dường như không cảm kích trước những hành động ấy. Em quan tâm rất nhiều tới đứa con trong bụng - đứa trẻ thậm chí còn không biết rằng nó đang xuất hiện trong các câu chuyện giữa chúng tôi - hơn là ông chồng này, đang đứng ngay trước mặt em. Tôi hình dung em đang nghiêng về phía đứa trẻ chưa ra đời, không đếm xỉa tới việc tôi cũng giúp tạo ra nó. Rồi tôi đột nhiên nhớ tới cái cách mà em từng chơi với con mèo đó, trong hàng giờ đồng hồ.
Em nắm chặt tay tôi khi nữ chuyên viên siêu âm thoa một lớp gel lên cái bụng bầu của em rồi ngó ngoáy điều khiển thiết bị, cho tới khi chúng tôi có thể nghe thấy âm thanh đều đều của tiếng tim đập và thấy một hình ảnh nhấp nháy bé nhỏ trên màn hình.
“Cái đầu của bé đó”, người chuyên viên nói, “và anh chị có thể nhìn thấy tay của bé - nhìn này, bé đang vẫy tay với hai người đó!”
Em bật cười.
“Con trai phải không?” Tôi hỏi, giọng chứa đựng sự hy vọng.
Chuyên viên siêu âm nhìn lên. “Chúng tôi hiện chưa thể nói chính xác giới tính của đứa trẻ. Nhưng có thể thấy bé trông rất khỏe mạnh và kích thước rất đúng với mốc thời gian.” Cô ta in ra một bức ảnh rồi trao cho em. “Chúc mừng cô.”
Cuộc gặp với vị bác sĩ sản khoa diễn ra sau đó nửa giờ và chúng tôi ngồi trong phòng chờ cùng vài đôi khác. Có một người phụ nữ ngồi ở bên cạnh căn phòng với cái bụng bầu to tướng, khiến đôi chân cô ta phải giạng rộng ra. Tôi phải nhìn đi chỗ khác và cảm thấy nhẹ nhõm khi được gọi tên.
Nữ bác sĩ nhận lấy kẹp đựng hồ sơ màu xanh dương từ tay em, nhìn qua các ghi chép, kiểm tra chi tiết về chế độ dinh dưỡng. Sau đó bà bắt đầu ghi ra một danh sách các thông tin thực tế liên quan tới hoạt động ăn uống và sức khỏe trong thai kỳ.
“Cô ấy đã trở thành chuyên gia rồi đó,” tôi nói, “cô ấy đọc quá nhiều sách về mang thai và nuôi con, tới mức chẳng có gì là không biết.”
Bác sĩ nhìn tôi một cách nghiêm nghị. “Thế còn anh thì sao, anh Petersen? Anh có phải là một chuyên gia không?”
“Tôi chẳng cần phải thành chuyên gia làm gì.” Tôi nói tôi nhìn thẳng đáp trả bác sĩ, “Tôi không phải là người mang thai.”
Bác sĩ không trả lời. “Tôi chỉ kiểm tra huyết áp của cô thôi, Jenna, xắn tay áo lên rồi đặt tay cô lên bàn nhé.”
Em lưỡng lự một chút và phải mất một giây tôi mới hiểu vì sao. Hàm tôi nghiến lại, nhưng tôi vẫn ngả mình trên ghế, theo dõi mọi chuyện và cố tỏ ra bình thường.
Vết bầm trên bắp tay em đã gần như trở thành một màu xanh. Mấy ngày gần đây, nó đã nhạt màu đi đáng kể, nhưng vẫn bướng bỉnh nằm lại đó. Thực tế thì vết bầm nào cũng bướng bỉnh như thế. Dù biết rằng em không kiểm soát được các vết bầm, đôi khi tôi vẫn cảm thấy giống như em cố giữ chúng lại để nhắc nhở tôi về những chuyện đã xảy ra, để khiến tôi có cảm giác tội lỗi.
Bác sĩ chẳng nói gì và tôi cảm thấy thư giãn một chút. Bà đo huyết áp cho em, nó hơi cao một chút, rồi ghi lại các con số. Sau đó bà quay sang tôi.
“Anh vui lòng đi sang phòng chờ nhé, tôi muốn trao đổi nhanh với Jenna một chút.”
“Điều đó không cần thiết đâu.” Tôi nói, “Chúng tôi chẳng giấu nhau điều gì cả.”
“Quy trình tiêu chuẩn là thế anh ạ.” Bác sĩ nói một cách cứng rắn.
Tôi nhìn chằm chằm vào vị bác sĩ, nhưng bà ta chẳng tỏ dấu hiệu sẽ nhượng bộ nên tôi đành đứng lên. “Thôi được rồi.” Tôi chầm chậm rời đi tới chỗ chiếc máy pha cà phê, bởi từ đó có thể nhìn thấy cửa vào phòng bà ta. Tôi nhìn các cặp khác đang ở quanh đó: chẳng có người đàn ông nào phải đứng một mình như tôi - chẳng ai bị đối xử như thế cả. Tôi bước tới phòng tư vấn và mở cửa phòng mà không gõ. Em đang cầm thứ gì đó trong tay và nhanh chóng kẹp nó vào giữa các trang giấy ghi chép việc mang thai. Đó là một chiếc thẻ hình chữ nhật nhỏ, có màu xanh nhạt, với một biểu tượng nằm ở trung tâm thẻ. “Chúng ta phải di chuyển cái xe, Jennifer.” Tôi nói, “Chúng ta chỉ được phép đỗ xe ở đó trong khoảng một giờ.”
“Ồ, được rồi. Xin lỗi nhé.” Câu nói xin lỗi là em dành cho bác sĩ, lúc này đang mỉm cười với em và phớt lờ tôi hoàn toàn. Bà nghiêng người tới và đặt tay lên bà lên tay em.
“Số của chúng tôi nằm ở phía trước các ghi chép của tôi. Nếu có lo lắng điều gì, bất kỳ thứ gì, cứ việc hỏi nhé.”
Chúng tôi lái xe về nhà trong im lặng. Em để bức ảnh siêu âm trên đùi, thi thoảng lại đặt tay lên bụng, như thể cố để gắn kết giữa thứ em cảm thấy bên trong mình, với thứ em đang nắm trong tay.
“Bà đỡ muốn nói gì với em thế?” Tôi hỏi khi chúng tôi về nhà.
“Chỉ hỏi lịch sử khám bệnh thôi anh.” Em đáp, nhưng câu trả lời quá nhanh, như thể đã qua luyện tập vậy.
Tôi biết em đang nói dối. Cuối ngày hôm đó, khi em đi ngủ, tôi đã lục soát đống giấy tờ khám thai của em, tìm kiếm tấm thẻ có màu xanh nhạt với biểu tượng hình tròn. Nhưng nó không nằm trong đó.
Tôi chứng kiến em thay đổi, khi cái bụng bầu dần to lên. Tôi nghĩ em sẽ cần tôi hơn mỗi ngày, nhưng rồi em ngày càng tỏ ra kiên cường chịu đựng, không phải cầu cạnh đến tôi. Tôi đang mất dần em vì đứa trẻ này và chẳng biết phải làm gì để đưa em trở lại.
Mùa hè năm đó rất nóng và em thích đi vòng quanh trong nhà với váy che bụng, trên người chỉ mặc một chiếc áo phông nhỏ. Bộ trang phục đó khiến cái rốn của em lồi ra và tôi không thể chịu được khi nhìn thấy cảnh ấy; không thể hiểu nổi vì sao em lại vui sướng đi lại lung tung như thế, thậm chí còn ra mở cửa đón khách nữa. Em đã ngừng làm việc, dù phải vài tuần nữa mới lâm bồn, nên tôi cũng hủy luôn dịch vụ dọn dẹp. Sẽ chẳng hợp lý chút nào khi phải bỏ tiền thuê ai đó dọn nhà, trong khi em đang ở nhà cả ngày và chẳng làm gì cả.
Một ngày nọ, tôi để em tự là quần áo và khi trở lại, tôi thấy em đã làm xong hết mọi việc còn căn nhà thì sạch bóng. Trông em rất mệt và tôi thấy cảm động trước nỗ lực của em. Tôi quyết định sẽ đưa em đi tắm, để có thể chăm chút cho em. Tôi tự hỏi không biết em có thích gọi đồ về ăn hay tôi sẽ tự tay nấu cho em. Tôi mang những cái áo sơ mi của mình lên gác rồi mở nước vào bồn tắm trước khi gọi em.
Tôi đang treo đống áo vào trong tủ khi nhìn thấy thứ gì đó.
“Cái gì thế này?”
Em lập tức tỏ ra luống cuống. “Đó là một vết cháy vì bàn là. Em vô cùng xin lỗi anh. Điện thoại đổ chuông nên em bị mất tập trung. Nhưng vết đó chỉ nằm ở phần dưới cùng của cái áo. Em nghĩ rằng nó sẽ không lộ ra ngoài nếu anh bỏ áo trong quần.”
Em trông quá đỗi rầu rĩ, nhưng vết cháy bàn là đâu có gì to tát. Đó cũng chỉ là một cái áo sơ mi thôi mà. Tôi đặt cái áo xuống và bước tới định ôm lấy em. Nhưng em đã lui lại và vòng tay ôm lấy bụng trong tư thế tự vệ, mặt em quay đi chỗ khác như để chuẩn bị cho một biến cố sắp xuất hiện - điều mà tôi chưa từng có ý định gây ra cho em.
Nhưng rồi chuyện đó đã xảy ra trong hôm nay. Và em chỉ có thể tự trách mình mà thôi.