Lần đầu tiên đó, em đã ở lại qua đêm. Tôi kéo chăn đắp quanh người tôi và em, rồi nằm xuống bên cạnh và ngắm em ngủ. Gương mặt em an lành và bình thản; bên dưới mí mắt trong mờ là những tia cử động nho nhỏ. Khi em ngủ, tôi không cần phải giả vờ hay giữ khoảng cách để em không nhận ra tôi say mê em đến mức nào. Tôi có thể ngửi thấy mùi hương trên tóc em; hôn lên môi em; cảm nhận hơi thở nhẹ nhàng của em trên người tôi. Khi em ngủ, vẻ đẹp của em thật hoàn hảo.
Em mỉm cười trước cả khi mở mắt. Không cần chút thúc giục nào, em vươn tay về phía tôi, và tôi nằm xuống và để em tự do làm theo ý mình. Lần đầu tiên trong đời tôi vui vì có một người nằm bên cạnh mình vào buổi sáng, và tôi nhận ra mình không muốn rời xa em. Nếu không phải vì quá kỳ cục, tôi sẽ nói với em ngay lúc đó và tại đây rằng tôi yêu em. Thay vào đó, tôi làm bữa sáng cho em, rồi đưa em về lại giường, để em biết tôi khao khát em đến nhường nào.
Tôi thấy mãn nguyện khi em muốn gặp lại tôi. Điều đó có nghĩa là tôi không cần thêm một tuần nữa chỉ có một mình, đợi chờ thời điểm thích hợp để gọi cho em. Vậy là tôi để em nghĩ rằng em đã làm chủ tình hình, và tối đó chúng tôi lại ra ngoài chơi, và hai đêm sau đó cũng vậy. Chẳng mấy chốc, em ghé qua nhà tôi hàng đêm.
“Em nên để thứ gì đó ở đây.” Một ngày nọ tôi bỗng nêu ra ý kiến.
Em tỏ vẻ ngạc nhiên, và tôi nhận ra mình đã phá vỡ quy tắc: trong các mối quan hệ, đàn ông không phải là người hối thúc. Nhưng mỗi buổi đi làm về, chỉ có một chiếc ly úp ngược trên giá cho tôi biết em đã ghé qua, và sự nhất thời đó khiến tôi thấy bất an. Không có lý do nào để em quay lại; không có thứ gì giữ chân em ở đây.
Tối đó, em mang theo một cái túi nhỏ: em đặt một chiếc bàn chải mới vào cái cốc trong phòng tắm; và xếp đồ lót vào ngăn tủ tôi đã dọn cho em. Buổi sáng, tôi mang trà cho em, hôn em trước khi đi làm, và nhấm nháp hương vị của em đọng lại trên môi trên suốt quãng đường đến văn phòng. Tôi gọi ngay về nhà khi đến cơ quan, và từ chất giọng lè nhè của em, tôi biết em đã đi ngủ lại.
“Chuyện gì thế?” Em hỏi.
Làm sao tôi có thể nói với em rằng tôi chỉ muốn nghe thấy giọng em lần nữa? “Hôm nay em dọn giường nhé?” Tôi nói. “Em chẳng bao giờ làm cả.” Em bật cười, và tôi ước gì mình đã không gọi. Về đến nhà, tôi cứ thế mang cả giày chạy lên tầng. Nhưng mọi chuyện vẫn ổn: bàn chải của em vẫn còn đây.
Tôi dọn chỗ cho em trong tủ áo, và dần dần em mang đến thêm nhiều quần áo hơn.
“Em không ở lại tối nay đâu.” Một hôm em nói như vậy với tôi khi tôi ngồi xuống giường để thắt cà vạt. Khi đó em đang ngồi trên giường và uống trà, tóc em rối bù và lớp trang điểm đêm qua vẫn còn dính một chút quanh mắt. “Em sẽ đi chơi với mấy người bạn cùng khóa.”
Tôi không nói gì, chỉ tập trung thắt một cái nút thật hoàn hảo cho chiếc cà vạt màu xanh thẫm của mình.
“Như vậy cũng được, phải không?”
Tôi quay lại, “Em có biết hôm nay là tròn ba tháng từ khi chúng ta gặp nhau ở Hội sinh viên không?”
“Thật thế à?”
“Anh đã đặt một bàn ở Le Petit Rouge tối nay. Chỗ mà anh đưa em đến trong buổi hẹn hò đầu tiên của chúng mình ấy?” Tôi đứng dậy và mặc áo khoác. “Anh nên hỏi ý em trước mới phải, chẳng có lý do gì để em nhớ một chuyện ngớ ngẩn như ngày kỷ niệm.”
“Em nhớ chứ!” Em đặt tách trà xuống và lật chăn ra, trườn ngang qua giường đến cạnh chỗ tôi ngồi. Em không mặc gì cả, và khi em vòng tay ôm tôi, tôi có thể cảm nhận được hơi ấm từ ngực em qua vải áo sơ mi. “Em nhớ mọi thứ về ngày hôm đó: anh đã rất ga lăng, và em thì muốn gặp lại anh đến nhường nào.”
“Anh có thứ này cho em.” Tôi nói một cách đột ngột. Tôi hy vọng nó vẫn còn trong ngăn kéo tủ đầu giường của mình. Tôi tìm quanh và thấy nó ở đáy ngăn kéo, dưới một túi bao cao su. “Đây.”
“Đây có phải thứ mà em đang nghĩ không?” Em cười, và đung đưa chiếc chìa khóa trong không khí. Tôi nhận ra mình chưa hề nghĩ về việc tháo dây đeo chìa khóa của Marie ra, và trái tim bằng bạc xoay tít dưới ánh sáng.
“Em ở đây mỗi ngày. Em cũng cần có chìa khóa chứ.”
“Cảm ơn anh. Điều này rất có ý nghĩa với em.”
“Anh phải đi làm rồi. Tối nay đi chơi vui nhé.” Tôi hôn em.
“Không, em sẽ hủy hẹn. Anh đã cố gắng rất nhiều mà - em rất muốn dùng bữa ở bên ngoài tối nay. Và giờ thì em có cái này rồi.” Em giơ chìa khóa lên, “Em sẽ ở đây khi anh đi làm về.”
Cơn đau đầu của tôi bắt đầu dịu đi trên đường lái xe đi làm, nhưng nó không biến mất hoàn toàn tới khi tôi gọi đến Le Petit Rouge và đặt bàn cho buổi tối hôm đó.
Giữ đúng lời, em đã chờ sẵn khi tôi về nhà, mặc một bộ váy khêu gợi ôm sát những đường cong cơ thể và khoe ra đôi chân dài rám nắng.
“Trông em thế nào?” Em xoay một vòng rồi đứng cười với tôi, một tay đặt lên hông.
“Rất đáng yêu.”
Không thể nhầm lẫn được vẻ hời hợt trong giọng tôi, và em bỏ tư thế đó ngay. Hai vai em hơi thõng xuống và một tay em giật giật mặt trước của chiếc váy.
“Nó có bó quá không?”
“Trông cũng ổn.” Tôi nói, “Em có mặc cùng cái gì khác nữa không?”
“Nó bó quá phải không? Em chỉ có mỗi cái quần bò em mặc hôm qua và một cái áo sạch.”
“Hoàn hảo.” Tôi nói, tiến đến và hôn em.
“Đôi chân của em đẹp hơn khi mặc quần dài, và em trông rất tuyệt với chiếc quần bò đó. Mau thay đồ đi và chúng ta sẽ đi uống trước khi ăn tối.”
Tôi đã lo là việc giao cho em chìa khóa nhà có thể là một sai lầm, nhưng dường như với em, công việc chăm sóc nhà cửa vô cùng mới lạ và thú vị. Hầu như mỗi ngày về nhà, tôi đều ngửi thấy mùi bánh mới nướng, hay gà quay, và mặc dù khả năng nấu nướng của em chỉ ở mức cơ bản, nhưng em đang học hỏi dần. Khi những món em làm không ngon, tôi sẽ bỏ thừa, và chẳng mấy chốc em lại cố gắng hơn. Một ngày nọ tôi thấy em đọc một quyển sách dạy nấu ăn, bên cạnh có một cây bút và một tờ giấy.
“Sốt roux là cái gì?” Em hỏi.
“Làm sao anh biết được?” Hôm đó là một ngày không thuận lợi, và tôi rất mệt.
Em dường như chẳng nhận ra điều đó, “Em sẽ làm món lasagna. Một cách thật chuẩn, mà không dùng nước sốt đóng hộp. Em có tất cả nguyên liệu ở đây rồi, nhưng công thức này cứ như được viết bằng một ngôn ngữ khác ấy.”
Tôi nhìn mớ thực phẩm được bày ra trên bàn chế biến: những quả ớt ngọt đỏ sáng bóng, cà chua, cà rốt và thịt bò băm. Rau quả vẫn ở trong túi giấy nâu của cửa hàng tạp hóa, và ngay cả chỗ thịt trông cũng như được mua từ cửa hàng thịt thay vì siêu thị. Chắc hẳn em đã dành cả buổi chiêu để chuẩn bị sẵn sàng.
Tôi không biết lý do gì đã khiến tôi phá hoại điều đó. Có thể là tôi đã có vấn đề gì đó với vẻ kiêu hãnh trên khuôn mặt em, hoặc có thể là cách em tỏ ra thật thoải mái và an toàn. Quá an toàn.
“Anh không đói đến mức ấy đâu.”
Em xị mặt xuống và tôi lập tức thấy khá hơn, như thể tôi vừa xé được một mảng thạch cao hay gảy đi được một nốt vảy khó chịu.
“Anh xin lỗi.” Tôi nói, “Em đã gặp rất nhiêu rắc rối phải không?”
“Không, em ổn mà.” Em nói, nhưng rõ ràng là em đã bị xúc phạm. Em gấp quyển sách lại. “Lần khác em sẽ làm món đó vậy.” Tôi hy vọng em sẽ không dành cả tối để giận dỗi, nhưng dường như em chẳng bận tâm đến chuyện vừa xảy ra và vẫn mở một chai rượu vang rẻ tiền loại em thích. Tôi tự rót một chút rượu whisky tôi ngồi xuống đối diện em.
“Không thể tin nổi là tháng tới em sẽ tốt nghiệp.” Em nói, “Thời gian trôi thật nhanh.”
“Em đã nghĩ thêm gì về việc mình sẽ làm gì chưa?”
Em nhăn mũi, “Không hẳn. Em sẽ nghỉ hè, có thể là sẽ đi đâu đó.”
Đó là lần đầu tiên tôi nghe em nói về ý muốn đi đâu đó, và tôi tự hỏi ai đã nhét cái ý tưởng ấy vào đầu em; em dự định sẽ đi với ai.
“Chúng ta có thể đi Italy.” Tôi nói, “Anh rất muốn đưa em đến Venice. Em sẽ thích kiến trúc ở đó, và cũng có nhiều phòng trưng bày nghệ thuật đáng kinh ngạc nữa.”
“Được như vậy thì thật tuyệt. Sarah và Izzy sẽ đi Ấn Độ một tháng, nên em có thể đi cùng họ độ một hai tuần, hoặc đi tàu hỏa vòng quanh châu Âu.” Em cười, “Ôi, em không biết nữa. Em muốn làm mọi thứ, vấn đề là ở chỗ đó!”
“Có lẽ em nên chờ thêm một chút.” Tôi lắc nhẹ chỗ rượu whisky còn lại trong ly, “Dù sao thì tất cả mọi người sẽ đi du lịch trong mùa hè, rồi tất cả bọn em sẽ quay lại và ồ ạt tìm việc làm cùng một lúc. Có lẽ em nên đi trước những người khác một bước khi họ vẫn còn đang lang thang khắp thế giới.”
“Có lẽ vậy.”
Tôi có thể nói là em không bị thuyết phục.
“Anh đã nghĩ về chuyện em tốt nghiệp đại học, và anh cho là em nên chuyển hẳn tới đây.”
Em nhướn mày, như thể đó là ý hay.
“Hợp lý đấy chứ: dù sao thì thực tế là em cũng đang sống ở đây, và em sẽ không thể tự mình thuê được một chỗ ở bằng tiền lương từ công việc mà em hy vọng sẽ tìm được, nên em sẽ phải chấp nhận cái chuyện khó chịu là ở ghép.”
“Em sẽ chuyển về nhà một thời gian.” Em nói.
“Anh chưa bao giờ nghĩ em muốn có liên quan gì thêm với mẹ em, sau khi bà ấy ngăn em gặp bố em.”
“Bà ấy không tệ.” Em nói, nhưng có phần lung lay.
“Chúng ta đang sống rất hòa hợp.” Tôi nói, “Tại sao phải thay đổi điều đó? Mẹ em ở cách xa đây hơn một tiếng đi đường - chúng ta sẽ gần như không gặp được nhau. Em không muốn ở bên anh nữa sao?”
“Tất nhiên là em muốn!”
“Em có thể dọn về đây và không cần phải lo lắng gì về chuyện tiền bạc. Anh sẽ chi trả các hóa đơn và việc của em là tập trung vào chuẩn bị giấy tờ và bán các tác phẩm điêu khắc của mình.”
“Nhưng như vậy sẽ không công bằng với anh - em phải đóng góp chút gì chứ.”
“Anh cho là em có thể ‘đóng góp chút gì’ bằng cách nấu ăn và giữ cho nhà cửa ngăn nắp, nhưng thực sự là không cần đâu. Chỉ cần được thức dậy cùng em mỗi sáng, và có em chờ ở nhà khi anh đi làm về là đủ rồi.”
Một nụ cười rạng rỡ nở trên khuôn mặt em. “Anh chắc chứ?”
“Anh chưa bao giờ chắc chắn về chuyện gì trong đời hơn chuyện này.”
Em dọn về nhà tôi vào ngày cuối cùng của học kì, mang theo cả mớ áp phích dán tường và sắp xếp đồ đạc trong một chiếc ô tô mượn của Sarah.
“Cuối tuần sau em sẽ mang nốt đồ từ chỗ mẹ em về.” Em bảo tôi, “Chờ đã, vẫn còn một thứ nữa trong xe. Một bất ngờ dành cho anh. Cho hai chúng ta.”
Em chạy ra ngoài và mở cánh cửa ghế sau xe, nơi có một chiếc hộp các tông nằm yên ở chỗ để chân. Em mang nó vào nhà một cách cẩn thận đến nỗi tôi cho rằng hẳn có thứ gì dễ vỡ trong đó, nhưng khi em đưa nó cho tôi, cái hộp quá nhẹ so với một món đồ sứ hay thủy tinh.
“Mở nó ra đi.” Em quá phấn khích.
Tôi nhấc cái nắp hộp bằng các tông lên và một dải lông mượt ngước lên nhìn tôi. “Là một con mèo.” Tôi thốt lên nhạt nhẽo. Tôi chẳng bao giờ cảm nhận được sức hấp dẫn của thú vật, nhất là chó mèo nuôi trong nhà - những sinh vật luôn rắc lông chúng ở mọi nơi, đòi hỏi được dắt đi bộ, được yêu thương và có người bên cạnh.
“Là mèo con chứ!” Em đính chính lại, “Trông nó có dễ thương không kìa?”
Em bồng con mèo ra khỏi hộp và ôm nó ngang ngực. “Con mèo của Eve đẻ rất nhiều con, và con bé đã đem cho hết, nhưng nó giữ lại con mèo này cho em. Tên nó là Gizmo.”
“Em không nghĩ là phải hỏi ý anh trước khi mang mèo vào nhà anh à?” Tôi không thèm hạ giọng xuống, và em bật khóc ngay lập tức. Thật là một chiến thuật thảm hại rành rành - nó khiến tôi càng thêm tức giận. “Em chưa xem bất kỳ quảng cáo nào khuyên người ta phải nghĩ kỹ trước khi nuôi một con thú cưng sao? Bảo sao mà nhiều con thú bị bỏ rơi thế - là tại những người như em có những quyết định bốc đồng!”
“Em nghĩ anh có thể sẽ thích nó.” Em vừa khóc vừa nói, “Em nghĩ nó có thể làm bạn với em khi anh đi làm - nó có thể ngồi ngắm em vẽ tranh.”
Tôi khựng lại. Tôi chợt nhận ra là con mèo cũng có thể giúp em khuây khỏa khi tôi không có nhà. Có lẽ tôi có thể chịu được một con mèo nếu điều đó làm em mãn nguyện.
“Nhớ là không được để nó đến gần mấy bộ vest của anh.” Tôi nói và bỏ lên gác. Khi tôi trở xuống, em đã dọn xong một cái giường cho mèo và bày ra hai cái bát trong bếp, cùng một khay cát vệ sinh ở cửa.
“Chỉ đến khi nó có thể ra ngoài thôi.” Em nói. Ánh mắt em thận trọng, và tôi ghét chuyện đã để em thấy tôi mất bình tĩnh. Tôi ép mình vuốt ve con mèo con để nghe thấy tiếng thở phào nhẹ nhõm của em. Em bước đến bên tôi và vòng hai tay ôm quanh thắt lưng tôi. “Cảm ơn anh.” Em hôn tôi theo cái cách luôn là lời báo trước cho một cuộc vui ái tình, và khi tôi ghì nhẹ vai em, hai đầu gối em mềm nhũn, không thể thốt ra được lời nào.
Em bị ám ảnh với con mèo con. Đồ ăn của nó, đồ chơi của nó, ngay cả cái khay cát đi vệ sinh của nó không hiểu sao cũng thú vị hơn là dọn dẹp nhà cửa hay nấu bữa tối. Thú vị hơn nhiều so với việc nói chuyện với tôi. Em dành trọn nhiều buổi tối chơi với nó, buộc dây vào những con chuột nhồi bông rồi kéo lê khắp sàn. Em bảo tôi rằng em chuẩn bị hồ sơ vào ban ngày, nhưng khi đi làm về tôi vẫn sẽ thấy mấy món đồ của em bừa bộn trong phòng khách, y hệt như hôm trước.
Khoảng hai tuần sau khi em dọn đến ở, tôi về nhà và tìm thấy một tờ giấy nhắn trên bàn bếp.
Em ra ngoài với Sarah. Không cần đợi em!
Như thường lệ, chúng tôi vẫn nói chuyện hai ba lần mỗi ngày, nhưng em không hề nghĩ đến việc nói trước cho tôi chuyện này. Em không để lại đồ ăn, nên có lẽ em sẽ ăn tối với Sarah và chẳng quan tâm là tôi sẽ ăn gì. Tôi mở tủ lạnh lấy một chai bia. Con mèo con kêu meo meo và tìm cách trèo lên quần tôi, bấu móng vào chân tôi. Tôi lắc mạnh chân và con vật rơi bịch xuống sàn. Tôi nhốt nó trong bếp rồi bật tivi, nhưng tôi không thể tập trung được. Tất cả những gì tôi nghĩ là lần cuối cùng em và Sarah đi chơi với nhau: cô ta biến mất cũng một gã mới quen nhanh như thế nào, và em dễ dàng đồng ý theo tôi về nhà ra sao.
Không cần đợi em.
Tôi không đề nghị em đến sống cùng để tôi có những buổi tối phải ngồi một mình thế này. Tôi đã từng bị một người phụ nữ coi như thằng ngốc - và tôi không định để chuyện đó lặp lại. Tiếng meo meo vẫn dai dẳng bên tai và tôi đi lấy thêm một chai bia nữa. Tôi có thể nghe thấy tiếng con mèo trong bếp, và tôi đẩy thật mạnh để cánh cửa va vào nó, làm nó lăn lông lốc trên sàn. Thật buồn cười, và điều đó làm tôi vui lên một chốc, tới khi tôi quay lại phòng khách và nhìn đống lộn xộn em để lại trên sàn. Em đã cố gắng một cách nửa vời để dồn chúng vào một góc phòng, nhưng có một mẫu đất sét trên một trang của tờ báo - làm mực in dính lên sàn gỗ - và những lọ mứt chứa những thứ gì đó đen sì chất đống trên cái khay đựng đồ lặt vặt. Con mèo lại kêu. Tôi uống một hớp bia. Tivi đang chiếu một bộ phim tài liệu về động vật hoang dã, và tôi ngồi xem con cáo xé xác một con thỏ. Tôi bật âm lượng to hơn, nhưng vẫn nghe thấy tiếng mèo kêu. Âm thanh đó ăn sâu vào đầu tôi tới nỗi mỗi lần nó vang lên, cơn giận dữ trong tôi lại dâng trào thêm một chút; một cơn thịnh nộ đang bừng bừng trong tôi, dù nhận biết được, nhưng tôi không thể nào có thể kiểm soát. Tôi đứng dậy và đi vào bếp.
Lúc em về nhà là đã quá nửa đêm. Tôi ngồi trong bóng tối của nhà bếp, cầm một chai bia rỗng trong tay. Tôi nghe thấy em đóng cửa trước một cách thật nhẹ nhàng, kéo khóa đôi bốt và rón rén đi qua hành lang vào bếp.
“Em đi chơi vui không?”
Em ré lên, và đáng ra hành động đó sẽ rất buồn cười nếu tôi đang không quá tức giận với em.
“Chúa ơi, Ian, anh làm em sợ chết khiếp! Anh ngồi làm gì trong bóng tối thế này?” Em bật đèn và bóng đèn tuýp nhấp nháy khi bật sáng.
“Chờ em.”
“Em đã nói là em sẽ về muộn mà.”
Có chút lè nhè trong giọng em, và tôi tự hỏi em đã uống bao nhiêu.
“Bọn em về nhà Sarah sau khi rời quán rượu, và…” Em nhìn thấy biểu cảm trên mặt tôi và dừng lại, “Có chuyện gì vậy?”
“Anh chờ em để em không phải tự mình phát hiện ra điều đó.” Tôi nói.
“Phát hiện ra điều gì?” Em đột nhiên tỉnh táo hẳn, “Chuyện gì đã xảy ra?” Tôi chỉ về phía khay cát vệ sinh trên sàn nhà, nơi con mèo con nằm nghiêng không động đậy. Người nó đã cứng lại trong khoảng một hoặc hai tiếng trước, và một chân chỉa lên trời.
“Gizmo!” Em đưa một tay lên che miệng và tôi nghĩ em sẽ phát ốm mất. “Ôi Chúa ơi! Chuyện gì đã xảy ra?”
Tôi đứng dậy an ủi em, “Anh không biết. Anh đi làm về thì thấy nó nôn trong phòng khách. Anh đã tìm lời khuyên trên mạng, nhưng nó đã chết sau đó nửa tiếng. Anh rất tiếc, Jennifer, anh biết em thương nó nhiều lắm.”
Bây giờ thì em đang khóc, sụt sùi vào áo sơ mi của tôi khi tôi ôm chặt lấy em.
“Nó vẫn ổn lúc em ra khỏi nhà.” Em ngước lên nhìn tôi, tìm kiếm câu trả lời trên mặt tôi, “Em không hiểu tại sao chuyện này lại xảy ra.”
Em hẳn đã nhận ra sự lưỡng lự trên mặt tôi, vì em đột nhiên lùi ra xa, “Chuyện gì? Còn chuyện gì anh không nói với em?”
“Cũng không có gì.” Tôi đáp, “Anh không muốn chuyện này trở nên tồi tệ hơn với em.”
“Anh nói đi!”
Tôi thở dài, “Khi anh về, anh thấy nó trong phòng khách.”
“Em đã nhốt nó trong bếp, như em vẫn làm.” Em nói, nhưng lúc đó em cũng đang nghi ngờ chính bản thân mình.
Tôi nhún vai, “Anh đã thấy cửa mở sẵn từ lúc anh về đến nhà. Và Gizmo đã xé một tờ báo từ đống báo cạnh tác phẩm của em. Rõ ràng là nó rất phấn khích với trò đó. Anh không biết có gì trong cái hũ mứt dán nhãn đỏ, nhưng nắp đã bị rơi ra, và Gizmo đã ngửi nó.”
Mặt em tái nhợt đi, “Đấy là nước men cho các mẫu tượng của em.”
“Nó có độc không?”
Em gật đầu, “Nó có chứa bari cacbonat. Đó là một thứ thực sự nguy hiểm và em luôn luôn bảo đảm rằng nó được cất ở chỗ an toàn. Ôi Chúa ơi, tất cả là lỗi của em. Gizmo tội nghiệp.”
“Em yêu, đừng đổ lỗi cho bản thân.” Tôi kéo em vào lòng và ôm em thật chặt, hôn lên tóc em. Người em sực mùi khói thuốc. “Chỉ là một tai nạn. Em đang cố làm quá nhiều việc. Em nên ở nhà và hoàn thành mẫu tượng của mình khi đã có mọi thứ ở đây - chắc chắn Sarah sẽ hiểu điều đó chứ?” Em dựa người vào tôi và những tiếng sụt sịt bắt đầu dịu đi. Tôi cởi áo khoác cho em và để túi của em lên bàn. “Đi nào, lên trên gác thôi. Sáng mai anh sẽ dậy sớm và lo liệu chuyện của Gizmo.”
Em không nói gì khi vào phòng ngủ, và tôi để yên cho em đánh răng và rửa mặt. Tôi tắt đèn và trèo lên giường, em cuộn mình nằm cạnh tôi như một đứa trẻ. Tôi yêu việc em cần tôi nhiều đến như vậy. Tôi bắt đầu xoa vòng tròn trên lưng em, và hôn vào cổ em.
“Chúng ta không làm chuyện đó tối nay được không?” Em hỏi.
“Chuyện đó sẽ có ích đấy.” Tôi đáp, “Anh muốn làm em cảm thấy khá hơn.”
Em nằm yên bên dưới người tôi, nhưng khi tôi hôn, em không phản ứng lại. Tôi tiến sâu vào trong em, chủ yếu để khiến em có phản ứng - dù đó là bất kỳ phản ứng nào - nhưng em chỉ nhắm mắt và im lặng. Em khiến tôi mất hết khoái cảm ái ân và sự ích kỷ của em chỉ khiến tôi thô bạo với em hơn.