Giải Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11
Chương 11

❊ ❊ ❊

Ray nhẹ nhàng dậy khỏi giường, cố không đánh thức Mags. Ông đã hứa với vợ sẽ có một ngày cuối tuần không làm việc, nhưng nếu thức dậy ngay từ bây giờ, ông có thể giải quyết một lượng lớn thư điện tử trước khi bà tỉnh giấc. Thậm chí ông có thể lên kế hoạch ban đầu cho Chiến dịch Break. Ông mường tượng việc phát hai lệnh khám xét đồng thời nhằm vào các hộp đêm và nếu nguồn cấp tin là chỗ tin cậy, cảnh sát sẽ tìm thấy một lượng lớn cocaine ở cả hai nơi, bên cạnh các tài liệu cho thấy dòng tiền chảy ra, vào những chốn trông có vẻ kinh doanh hợp pháp đó.

Ông mặc quần và đi tìm cà phê. Khi ấm nước vừa sôi, ông nghe tiếng chân bước nhè nhẹ vào bếp vang lên từ phía sau mình nên xoay người lại.

“Bố ơi!” Lucy vòng tay ông lấy bụng Ray, “Con không biết bố đã dậy rồi!”

“Con dậy lâu chưa?” Ông nói, gỡ tay con gái ra rồi quỳ xuống và tặng cô bé một nụ hôn. “Xin lỗi vì hôm qua bố đã không ghé qua phòng trước khi con đi ngủ. Tình hình ở trường thế nào?”

“Cũng tàm tạm, con đoán thế. Công việc của bố thế nào?”

“Cũng tàm tạm, bố đoán vậy.”

Cả hai cùng cười.

“Con có thể xem ti vi không?” Lucy nín thở rồi nhìn bố chờ đợi, với đôi mắt van nài. Mags có các quy định nghiêm khắc về việc xem ti vi vào buổi sáng, nhưng hôm nay là cuối tuần và để Lucy xem ti vi sẽ giúp Ray có chút thời gian rảnh làm việc.

“Okay, được thôi.”

Lucy lập tức lủi vào phòng khách trước khi Ray kịp đổi ý và ông nghe một tiếng bụp nhẹ khi chiếc ti vi được bật lên, liền sau đó là âm thanh eo éo phát ra từ một bộ phim hoạt hình hoặc thứ gì đó tương tự. Ray ngồi ở trong bếp và bật chiếc BlackBerry của ông lên.

Tới 8 giờ sáng, Ray đã xử lý xong gần hết các lá thư điện tử và ông đang đi pha cốc cà phê thứ hai, khi Lucy trở lại bếp, phàn nàn rằng cô bé đói ngấu trong khi đồ ăn sáng chẳng thấy đâu.

“Tom vẫn đang ngủ à?” Ray hỏi.

“Vâng. Anh ấy lười như hủi.”

“Tao không lười!” Một giọng nói phẫn nộ vang lên từ trên gác.

“Có đấy!” Lucy hét lên.

Tiếng bước chân chân huỳnh huỵch vang lên trong nhà và Tom phi xuống cầu thang, gương mặt nhăn nhó, tức giận thoáng hiện lên phía sau mái tóc rối bù. “Tao KHÔNG lười!” Tom hét lên, vươn tay đẩy vào người em gái.

“Ối!” Lucy gào lên, đôi mắt đã lập tức ướt nhòa nước. Môi dưới của cô bé run rẩy, “Em chẳng nói gì quá đáng cả!”

“Có đấy!”

Ray rên rỉ và băn khoăn không biết liệu có cặp anh em nào suốt ngày sinh sự như con ông không. Ngay khi ông buộc phải can thiệp, tách hai đứa ra thì Mags đi xuống cầu thang.

“8 giờ mà vẫn còn ngủ thì cũng đâu có lười biếng lắm đâu, Lucy.” Bà nói nhẹ nhàng, “Tom, đừng đánh em con.” Rồi bà cầm cốc cà phê của Ray, “Cốc này là dành cho em hả?”

“Ừ.” Ray nói rồi bật cái ấm lên một lần nữa. Ông nhìn lũ trẻ, giờ đang ngồi ở bàn để lên kế hoạch xem chúng sẽ làm gì cho hết kỳ nghỉ hè, hoàn toàn quên tiệt màn xô xát vừa diễn ra, ít nhất là trong thời điểm này. Mags luôn có thể giải quyết mọi cuộc cãi vã theo cách thức mà Ray không bao giờ có thể làm chủ nổi. “Em làm cách nào thế?”

“Người ta gọi đó là hoạt động dạy dỗ con cái.” Mags trả lời, “Thi thoảng anh cũng nên thử.”

Ray không ham chuyện này lắm. Gần đây tất cả những gì hai vợ chồng ông hay làm dường như là chỉ trích các vấn đề mang tính tiểu tiết của nhau và ông không có hứng để tham gia một cuộc tranh cãi khác về chuyện làm việc toàn thời gian và dạy dỗ con cái toàn thời gian.

Mags di chuyển vòng quanh bếp, dọn đồ ăn sáng ra bàn; vừa làm bánh mỳ nướng, rót nước quả một cách điêu luyện, vừa nhâm nhi cà phê. “Đêm qua anh về nhà lúc mấy giờ thế? Em không nghe thấy tiếng anh về.” Bà đeo một chiếc tạp dề ra ngoài bộ quần áo ngủ và bắt đầu khuấy trứng. Chiếc tạp dề là món quà Ray đã tặng Mags trong dịp Giáng sinh nhiều năm trước đây. Ông định tặng nó như một trò đùa nhẹ nhàng - giống như các ông chồng dở tệ vẫn thường tặng vợ những chiếc chảo hoặc những chiếc bàn dùng để là quần áo - nhưng Mags đã mặc nó từ đó tới giờ. Trên chiếc tạp dề có một bức ảnh của bà nội trợ trong những năm 1950 kèm khẩu hiệu Tôi thích nấu ăn cùng rượu vang - đôi khi tôi còn cho một chút rượu vào đồ ăn. Ray còn nhớ đã từng về nhà sau buổi làm việc và ôm lấy vợ khi Mags đứng bên bếp, cảm thấy rõ rằng chiếc tạp đề chạm vào tay ông. Ray đã chẳng còn làm như thế được một thời gian rồi.

“Khoảng 1 giờ sáng, anh nghĩ thế.” Ray đáp. Một vụ cướp có vũ trang đã xảy ra tại một trạm xăng nằm ở ngoại ô Bristol. Cảnh sát đã tóm được cả bốn gã đàn ông có liên quan chỉ vài giờ sau sự kiện và Ray ở lại văn phòng chủ yếu để thể hiện sự gắn kết với anh em, chứ không phải công việc cần ông đến thế. Cà phê còn quá nóng nhưng Ray vẫn nhấp một ngụm và lập tức bị bỏng lưỡi. Chiếc BlackBerry rung lên, khiến ông phải nhìn vào màn hình. Stumpy gửi thư điện tử cho biết cả bốn nghi phạm đã bị khởi tố và sẽ bị đưa ra tòa trước sáng thứ Bảy. Ray gõ nhanh một bức thư điện tử gửi tới viên thanh tra sơ cấp.

“Ray!” Mags nói, “Không làm việc! Anh hứa rồi mà.”

“Xin lỗi em, anh chỉ đang cập nhật công việc tối qua.”

“Chỉ có 2 ngày thôi mà Ray, họ có thể đảm đương công việc mà không cần tới anh.” Mags đặt chảo trứng lên trên bàn rồi ngồi xuống.

“Cẩn thận đó”, bà nói với Lucy, “chảo nóng.” Rồi bà nhìn Ray, “Anh có muốn ăn sáng không?”

“Không cảm ơn em, anh sẽ ăn sau. Anh phải đi tắm đã.” Ray tựa vào khung cửa một lát để ngắm ba con người trong nhà ông ăn với nhau.

“Chúng ta phải để cửa chính mở để người lau cửa sổ có thể vào nhà trong ngày thứ Hai”, Mags nói, “và anh hãy mở khóa cửa khi mang các thùng rác ra ngoài vào tối mai nhé? À em còn đi gặp hàng xóm để nói chuyện về mấy cái cây và họ hứa sẽ cắt bớt chúng trong một hai tuần nữa. Nhưng em chỉ tin những lời đó khi tận mắt thấy chúng được thực hiện.”

Ray băn khoăn không biết tờ Post có viết bài nào về vụ cướp tối qua không. Sau rốt thì tờ này chỉ giỏi đánh hơi các vụ mà cảnh sát không xử lý được.

“Nghe tuyệt đấy.” Ông nói một cách lơ đễnh.

Mags đặt chiếc dĩa xuống và nhìn chồng.

“Sao thế?” Ray hỏi. Ông đi lên lầu để tắm, không quên rút chiếc BlackBerry để nhắn vài lời cho sĩ quan phụ trách báo chí. Sẽ rất tệ nếu không nhân dịp xử lý tốt một vụ án để tự tôn vinh mình.

“Cảm ơn anh vì ngày hôm nay.” Mags nói. Cả nhà đang ngồi trên sofa, nhưng chẳng ai bật ti vi cả.

“Vì chuyện gì thế?”

“Vì đã có một lần dẹp công việc sang bên.” Mags ngả đầu về phía sau và nhắm mắt. Những nếp nhăn ở khóe mắt bà giãn ra và lập tức trông bà trẻ lại: Ray nhận ra rằng gần đây Mags thường hay cau mày và ông băn khoăn không biết mình có làm điều tương tự không.

Mags có một nụ cười mà mẹ Ray thường gọi là “rộng rãi”. “Điều đó có nghĩa cháu có một cái miệng thật lớn”, Mags cười khi lần đầu nghe thấy câu đó.

Miệng Ray hơi giật giật khi ông nhớ lại kỷ niệm. Có lẽ ngày hôm nay Mags ít cười hơn một chút, nhưng đó vẫn là một con người y nguyên như cách đây nhiều năm. Mags thường rên rỉ về việc tăng cân sau khi sinh con, nhưng Ray thích bà như hiện nay: với cái bụng mềm mại và tròn trịa, bộ ngực hơi xệ xuống một chút nhưng vẫn đầy đặn. Dù sao thì những lời khen của ông cũng chẳng lọt vào tai Mags và từ lâu lắm rồi ông chẳng còn khen ngợi gì nữa.

“Tuyệt lắm”, Ray nói, “chúng ta nên làm thế này thường xuyên hơn.” Cả gia đình có trọn vẹn một ngày ở nhà, lang thang cùng nhau, chơi cricket ở ngoài sân hay hưởng thụ ánh nắng mặt trời. Ray lôi ra bộ đồ chơi bóng Swingball từ trên giá để đồ và hai đứa con ông đã nghịch nó cả buổi chiều, dù Tom gào lên rằng trò chơi này thật “vớ vẩn”.

“Thật vui khi thấy Tom cười.” Mags nói. “Gần đây thằng bé chẳng như thế nhiều lắm nhỉ?” Ray nói.

“Em rất lo lắng về thằng bé.”

“Em có muốn nói chuyện với nhà trường một lần nữa không?”

“Em không nghĩ việc đó sẽ có ích lợi gì.” Mags trả lời, “Gần hết năm học rồi. Em hy vọng việc thay giáo viên sẽ mang tới sự khác biệt. Ngoài ra thì con mình không còn nằm trong nhóm bé nhất trường nữa - có thể điều đó sẽ khiến con có chút tự tin.”

Ray đang cố gắng đồng cảm với Tom. Cậu bé đã trải qua học kỳ Hai với sự uể oải, chán nản - điều vốn đã khiến cô giáo chủ nhiệm quan ngại từ đầu năm.

“Em chỉ ước rằng con sẽ nói chuyện với chúng ta.” Mags nói.

“Nó cứ thề thốt rằng chẳng có vấn đề gì cả.” Ray đáp, “Con trai mình là một đứa trẻ đang dậy thì điển hình, thế thôi. Nhưng rồi nó sẽ thoát ra khỏi tình cảnh hiện nay, bởi nếu vẫn giữ thái độ như thế với trường học khi bước vào chương trình trung học cơ sở hai năm GCSE, nó sẽ mệt đấy.”

“Hôm nay quan hệ giữa anh và con có vẻ khá ổn đấy.” Mags nói.

Đúng vậy, cả ngày hôm nay hai cha con không cãi cọ nhau. Ray cố nhịn khi thi thoảng Tom nói năng thô lỗ và Tom thì đã tạm ngưng trò trợn mắt phản kháng với ông. “Và tắt hoàn toàn chiếc BlackBerry cũng đâu đến nỗi tệ, phải không?” Mags nói, “Không đến mức trống ngực đập thình thịch? Vã mồ hôi hột? Mệt mỏi như cai rượu?”

“Haha. Không, đâu tệ đến mức đó.” Hiển nhiên là Ray không tắt chiếc điện thoại và nó vẫn rung lên đều đặn trong túi ông, suốt cả ngày. Thi thoảng ông lại chạy vào nhà vệ sinh để đọc thư điện tử và chắc chắn rằng mình chẳng bỏ lỡ điều gì quan trọng. Ông đã trả lời một lá thư do giám đốc gửi về Chiến dịch Break và còn đọc thoáng qua lá thư của Kate gửi về vụ tai nạn. Điều Mags không thể hiểu nổi là việc không sờ tới chiếc BlackBerry vào cuối tuần có thể khiến Ray ngập trong công việc vào thứ Hai và ông thậm chí có thể phải dành cả tuần đó để xử lý các công việc đã bị bỏ lỡ, không còn chút thời gian nào để làm những việc mới đổ tới nữa.

Ray đứng dậy, “Anh sẽ đi lên phòng đọc sách để xử lý mấy thứ, chỉ khoảng một giờ thôi.”

“Cái gì cơ? Ray, anh nói rằng sẽ không làm việc mà!”

Ray hơi ngạc nhiên, “Nhưng lũ trẻ ngủ hết rồi mà.”

“Đúng thế, nhưng em…” Mags ngưng lại và hơi lắc đầu, giống như bà mới nghe thấy điều gì đó.

“Gì vậy?”

“Chẳng có gì cả. Được thôi. Anh cứ làm những việc cần thiết đi.”

“Anh sẽ xuống đây sau một giờ nữa, hứa đấy.”

Phải tới gần hai giờ đã trôi qua khi Mags đẩy cửa vào phòng đọc sách, “Em nghĩ rằng có thể anh sẽ muốn uống một tách trà.”

“Cảm ơn em.” Ray duỗi người, rên nhẹ khi nghe lưng ông kêu đánh “rắc” một cái.

Mags đặt cốc trà xuống bàn Ray và nhìn qua vai chồng vào đống giấy tờ giày cộp ông đang đọc. “Chiến dịch liên quan tới hộp đêm đó à?” Bà nhìn lướt qua tờ nằm trên cùng. “Jacob Jordan? Không phải đó là đứa bé trai đã thiệt mạng trong vụ gây tai nạn rồi bỏ chạy hồi năm ngoái ư?”

“Vụ đó đấy.”

Mags tỏ ra khó hiểu, “Em tưởng vụ đó đã bị đóng lại rồi.”

“Thì đúng thế mà.”

Mags ngồi trên chỗ để tay của một chiếc ghế dựa mà hai vợ chồng để trong phòng đọc vì nó không hợp với thảm trải sàn ở phòng khách. Cái ghế cũng không thực sự hợp với phòng đọc, nhưng mang tới cảm giác đặc biệt dễ chịu cho Ray khi ngồi vào nên ông không muốn chia tay với nó. “Thế vì sao Phòng Điều tra Hình sự vẫn tiếp tục theo vụ đó?”

Ray thở dài, “Họ không theo nữa”, ông nói, “vụ án đã bị đóng lại, nhưng anh đã không dẹp hết hồ sơ vào một góc. Bọn anh chỉ đang xem lại toàn bộ hồ sơ với góc nhìn mới mẻ, để xem có bỏ lỡ thứ gì không.”

“Bọn anh à?”

Ray ngưng lại, “Có cả một đội.” Ông không biết vì sao lại không nhắc tới Kate, nhưng có lẽ nêu tên cô lúc này hơi kỳ. Ông cũng muốn giữ không để Kate dính dáng vào vụ này, đề phòng tình huống cảnh sát trưởng biết chuyện. Chẳng nên làm gì để lý lịch của cô bị vấy bẩn khi mới chỉ bắt đầu sự nghiệp. “Ồ, Ray”, giọng Mags bỗng dịu đi, “anh làm các vụ án mới còn chưa đủ hay sao mà phải xem xét án chết?”

“Vụ này chưa đến mức là án chết.” Ray đáp, “Và anh có cảm giác bọn anh đã bị rút ra khỏi vụ này quá sớm. Nếu có thêm thời gian, có thể bọn anh sẽ tìm ra thứ gì đó.”

Mags im lặng một chút rồi nói, “Chuyện này không giống vụ Annabelle, anh biết đấy.”

Ray siết chặt quai cầm chiếc cốc đựng trà, “Không hề giống.”

“Anh không thể tra tấn bản thân mình như thế này với những vụ án không thể phá.” Mags vươn người về phía trước nắm lấy đầu gối chồng, “Anh đang khiến mình phát điên.”

Ray nhấp một ngụm trà. Annabelle Snowden là vụ án đầu tiên Ray phải xử lý trong vai trò Thanh tra thám tử. Cô bé đã mất tích sau khi kết thúc buổi học ở trường và điều này khiến cha mẹ cô hoảng loạn. Ít nhất họ đã tỏ ra hoảng loạn. Hai tuần sau, Ray hoàn tất hồ sơ khởi tố ông bố với tội danh giết người, bởi đã tìm thấy thi thể Annabelle bị giấu dưới cái giường đi-văng nằm trong căn hộ của cặp vợ chồng; cô bé bị giam dưới đó trong tình trạng còn sống suốt hơn một tuần lễ.

“Anh biết rằng có gì đó kỳ lạ xung quanh Terry Snowden.” Ray nói, cuối cùng đã nhìn vào Mags, “Lẽ ra anh phải đấu tranh mạnh hơn để bắt gã ta ngay khi Annabelle mất tích.”

“Anh đã chẳng có chứng cứ nào cả.” Mags an ủi, “Bản năng của cảnh sát rất tốt, nhưng anh không thể điều hành một cuộc điều tra dựa trên những linh cảm.” Bà đóng hồ sơ của Jacob một cách nhẹ nhàng. “Vụ án khác nhau”, bà nói, “người liên quan cũng khác nhau.”

“Thằng bé chỉ là một đứa trẻ.” Ray nói.

Mags cầm tay ông, “Nhưng thằng bé đã chết rồi, Ray. Anh có thể dành hết thời gian Chúa ban cho anh để làm việc, nhưng cũng không thể thay đổi được thực tế này. Hãy buông nó đi.”

Ray không trả lời. Ông xoay mình về phía cái bàn và mở hồ sơ ra một lần nữa, gần như chẳng để ý Mags đã rời phòng và lên giường. Khi kiểm tra thư điện tử, ông thấy Kate mới gửi cho mình một tin nhắn cách đó mấy phút.

“Cô vẫn thức à?” Ông hỏi.

Câu trả lời tới chỉ sau vài giây.

“Đang kiểm tra xem mẹ Jacob có hoạt động trên Facebook không. Tôi cũng đang theo dõi một cuộc đấu giá trên eBay. Ông thì sao?”

“Đang kiểm tra báo cáo về những chiếc xe bị đốt cháy do cảnh sát ở các vùng quanh ta gửi tới. Sẽ còn ngồi đây thêm một túc nữa.”

“Tuyệt, ông có thể giúp tôi tỉnh táo!”

Ray tưởng tượng Kate đang thu mình trên sofa, chiếc máy tính xách tay để một bên và đồ ăn vặt đặt sang bên còn lại.

“Cô đang ăn kem Ben và Jerry’s à?” Ông gõ.

“Sao ông biết?!”

Ray cười nhẹ. Ông kéo cửa sổ thư điện tử ra một góc màn hình để có thể thấy ngay các tin nhắn mới và bắt đầu nghiên cứu các hồ sơ bệnh viện được fax tới.

“Không phải ông đã hứa với Mags rằng sẽ ngừng làm việc vào cuối tuần?”

“Tôi ĐANG nghỉ cuối tuần đó! Tôi chỉ đang làm chút việc khi bọn trẻ đã ngủ rồi. Ngoài ra cũng cần có ai đó bầu bạn với cô…”

“Vinh dự cho tôi quá. Còn thứ gì hay ho hơn thế trong một đêm thứ Bảy như thế này?”

Ray cười, ”Có gì vui trên Facebook không?” Ông gõ.

“Vài manh mối tiềm năng, nhưng họ không có ảnh đại diện. Đợi chút nhé, tôi có điện thoại. Sẽ quay lại ngay.”

Ray miễn cưỡng đóng cửa sổ hòm thư của ông và hướng sự quan tâm tới đống hồ sơ bệnh viện. Đã nhiều tháng kể từ cái chết của Jacob và có một giọng nói vang lên trong đầu Ray nhắc nhở ông rằng tất cả các nỗ lực làm thêm này chẳng mang tới trái ngọt nào cả. Mảnh đèn sương mù bị vỡ của chiếc Volvo hóa ra thuộc về một bà nội trợ. Chiếc xe của người này đã bị trượt đi trên con đường đóng băng và đâm phải một cái cây nằm dọc theo con đường. Nỗ lực tìm kiếm thu thập thông tin kéo dài bao lâu nay bỗng tan thành mây khói, nhưng họ vẫn tiếp tục. Ray đang đùa với lửa khi đi ngược lại ý nguyện của giám đốc và còn để cho Kate làm điều tương tự. Nhưng ông đã lún quá sâu vào vụ này - ông không thể dừng lại, ngay cả khi bản thân muốn thế.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Clare Mackintosh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.