Em tháo bỏ cái nhẫn chỉ sau có ba ngày và điều đó gây cho tôi cảm giác như vừa bị em đấm cho một cú. Em nói rằng phải làm thế vì sợ gây hư hại cho cái nhẫn, hoặc sẽ đánh mất nó vì thường xuyên phải tháo ra trong lúc làm việc. Em bắt đầu đeo cái nhẫn vào một sợi dây chuyền vàng mỏng manh nằm trên cổ nên tôi lại đưa em đi sắm một cái nhẫn khác, thứ phải thật đơn giản, với bề mặt nhẵn nhụi, để em có thể đeo liên tục.
“Giờ em đã có thể đeo chiếc nhẫn rồi.” Tôi nói khi chúng tôi rời tiệm nữ trang. “Nhưng phải sáu tháng nữa mới tới đám cưới mà.” Em đáp.
Em đang nắm tay tôi và tôi siết nó thật chặt khi cùng em băng qua đường. “Ý anh là hãy dùng nó thay cho nhẫn đính hôn. Như thế em sẽ có thứ gì đó đeo trên ngón tay.”
Em đã hiểu sai ý tôi.
“Em không bận tâm vì chuyện không có nhẫn đính hôn đâu, Ian, thật đấy. Chúng ta có thể chờ cho tới khi làm đám cưới cũng được mà.”
“Nhưng nếu như thế thì làm sao mọi người biết rằng em đã đính hôn?” Tôi không dễ bỏ qua chuyện này. Tôi khiến em dừng bước và đặt tay lên vai em. Em nhìn quanh, vào những người mua sắm đang bận rộn qua lại trên phố và cố thoát khỏi đôi tay tôi, nhưng tôi đã giữ chặt lấy em. “Làm sao người ta có thể biết rằng em là của anh”, tôi nói, “nếu em không đeo cái nhẫn anh mua?”
Tôi nhận ra ánh nhìn trong mắt em. Tôi từng thấy nó trong đôi mắt của Marie - một sự pha trộn giữa cảm giác lo lắng và phản kháng - và điều này khiến tôi tức giận. Sao em dám sợ hãi tôi? Tôi cảm thấy mình đang trở nên căng thẳng và khi một thoáng đau đớn xuất hiện trên gương mặt em, tôi mới nhận ra mình đã bóp vai em quá chặt. Tôi để đôi tay mình buông thõng xuống hai bên thân.
“Em có yêu anh không?” Tôi hỏi.
“Anh biết là em có mà.”
“Thế tại sao em không muốn người khác biết rằng chúng ta sắp kết hôn?”
Tôi thò tay vào trong cái túi nhựa để lấy chiếc hộp nhỏ và mở nó ra. Tôi muốn lấy ánh nhìn kia ra khỏi đôi mắt em nên đã quyết định quỳ xuống và giơ chiếc hộp về phía em. Có tiếng xì xào từ những người mua sắm đang đi ngang qua và tôi thấy mặt em ửng đỏ. Dòng người di chuyển quanh chúng tôi chậm dần, khi ai cũng dừng lại để quan sát và tôi cảm thấy thật kiêu hãnh khi em đang ở đây với mình. Jennifer xinh đẹp của tôi.
“Em sẽ cưới anh chứ?”
Em tỏ vẻ xúc động thấy rõ, “Vâng.”
Lần này em trả lời nhanh hơn lần đầu tiên tôi đưa ra câu hỏi và cảm giác đau thắt trong lồng ngực tôi lập tức tan biến. Tôi xỏ chiếc nhẫn vào ngón áp út của em rồi đứng dậy trao một nụ hôn. Có những tiếng hoan hô và vỗ tay vang lên quanh chúng tôi và ai đó đã vỗ vào lưng tôi. Tôi thấy mình không thể ngừng nở nụ cười sung sướng. Đây là điều lẽ ra tôi nên làm ngay từ đầu: tôi phải mang tới cho em một lễ đính hôn hoành tráng, với nhiều lời chúc tụng hơn. Em xứng đáng được nhiều hơn thế.
Chúng tôi nắm tay nhau bước đi qua các con phố sầm uất ở Bristol và tôi xoa xoa tay lên phần vành lành lạnh của chiếc nhẫn.
“Hãy kết hôn ngay bây giờ đi.” Tôi nói, “Hãy tới phòng đăng ký, kéo thêm vài nhân chứng từ trên phố và tiến hành ngay thôi em.”
“Nhưng mọi chuyện đã được lên lịch vào tháng Chín rồi mà! Cả gia đình em sẽ ở đó. Chúng ta không thể tiến hành đám cưới vào lúc này.”
Em đã lung lay trước những lời thuyết phục cho rằng một đám cưới hoành tráng tại một nhà thờ lớn sẽ là sai lầm. Ngoài ra thì em không có bố, người sẽ dắt tay em đưa đến chỗ tôi bên thánh đường, và tại sao lại phải hoang phí tiền bạc để mở tiệc đãi một đám bạn mà em chẳng còn gặp họ nữa. Chúng tôi đã lên kế hoạch làm một lễ cưới gọn nhẹ tại khách sạn Courtyard, với bữa trưa dành cho khoảng 20 khách mời. Tôi chỉ đề nghị Doug là phù rể, còn các vị khách khác sẽ do chính em chọn. Tôi cố tưởng tượng cảnh cha mẹ mình xuất hiện trong lễ cưới, nhưng rốt cục chỉ nhớ lại ánh nhìn trên gương mặt cha tôi, vào lần cuối cùng tôi mặt đối mặt với ông. Nó thể hiện một sự thất vọng. Một sự kinh tởm. Tôi rũ bỏ hình ảnh đó khỏi tâm trí mình.
Em rất kiên quyết, “Chúng ta không thể thay đổi kế hoạch vào lúc này, Ian. Chỉ sáu tháng nữa thôi mà, ta chẳng phải chờ đợi quá lâu đâu.”
Đúng là không lâu, nhưng tôi đang đếm từng ngày cho tới khi em trở thành bà Petersen. Tôi tự nhủ rằng mình sẽ cảm thấy khá hơn sau đám cưới: cảm thấy an toàn hơn. Khi ấy tôi sẽ biết chắc một điều, rằng em yêu tôi và em muốn ở lại với tôi. Đêm trước đám cưới, em kiên quyết đòi ở lại với Eve trong khách sạn, khi tôi lượn lờ một cách kỳ quặc ở quán bar cùng Jeff và Doug.
Doug cố gắng tạo ra một đêm hoành tráng để chúc mừng tôi. Nhưng chẳng ai phản kháng khi tôi nói rằng mình cần đi ngủ sớm để chuẩn bị cho ngày mai trọng đại.
Khi về khách sạn, tôi khiến tâm trí mình bình tĩnh lại bằng hai ly whisky. Jeff vỗ vào tay và gọi tôi là một anh chàng rất được, dù rằng chúng tôi chưa từng chia sẻ với nhau điều gì. Jeff không ra uống rượu cùng tôi và khoảng nửa giờ trước đám cưới, cậu đã đứng gật gù ở cánh cửa chính của khách sạn. Đó là khi một người phụ nữ đội chiếc mũ màu xanh dương bước vào.
“Đã sẵn sàng để gặp mẹ vợ chưa?” Jeff nói, “Bà ấy không tệ chút nào đâu, em hứa đấy.” Thi thoảng tôi mới gặp Jeff và thấy những câu bông đùa khiên cưỡng của cậu rất khó lọt tai. Nhưng trong ngày hôm đó, tôi không cảm thấy phiền. Tôi muốn gọi cho em, để chắc chắn rằng em đang trên đường tới đây. Tôi không thể trấn áp được nỗi sợ đang dâng lên trong tâm trí, rằng em sẽ bỏ tôi lại đây, khiến tôi mất mặt trước tất cả những con người kia.
Tôi bước đi cùng Jeff dọc theo quán bar. Mẹ em chìa tay ra và tôi nắm lấy rồi nghiêng mình hôn vào gò má khô khốc của bà.
“Grace, con rất vui khi gặp mẹ. Con đã được nghe rất nhiều chuyện về mẹ.”
Em nói rằng mình chẳng hề giống mẹ đẻ, nhưng tôi thấy rõ là em có gò má cao giống bà. Em có thể sở hữu làn da và gen nghệ thuật từ cha, nhưng em vẫn thừa hưởng thân hình mảnh dẻ và lối biểu cảm thể hiện rõ sự quan tâm tới người khác giống mẹ.
“Mẹ ước mình cũng có thể nói như thế về con.” Grace đáp, miệng hơi nhếch lên vì sự khôi hài trong câu nói của bà, “Nhưng nếu muốn biết cuộc sống của Jenna đang diễn ra thế nào, mẹ chỉ có thể hỏi Eve.”
Tôi cố thể hiện cảm giác đồng tình với bà, như thể tôi cũng là nạn nhân của việc ít được em trò chuyện cùng. Tôi mời Grace một ly và bà đồng ý uống một ly Sâm-panh. “Mừng cho đám cưới.” Bà nói, dù không hề làm động tác chúc mừng.
Em bắt tôi chờ tới 15 phút và tôi đoán có lẽ đó là đặc quyền của em. Doug vờ làm mất chiếc nhẫn cưới để tăng thêm chút kịch tính, nhưng đám cưới của chúng tôi trông chẳng hơn gì mọi đám cưới khác, được tổ chức ở mọi khách sạn tại đất nước này. Điều đặc biệt duy nhất là khi em bước lên khu vực làm lễ, khi ấy trên trần gian này chắc chẳng có cô dâu nào xinh đẹp như em. Chiếc váy của em rất đơn giản: với vùng cổ được may thành hình trái tim và phần đuôi váy trải dài xuống sàn nhà. Em mang theo một bó hoa hồng trắng và mái tóc được vấn cao trên đầu, với những lọn tóc sáng bóng rủ xuống trông rất kiều diễm.
Chúng tôi đứng bên nhau và tôi lén nhìn em, khi em đang nghe lời linh mục làm lễ. Lúc chúng tôi nói lời thề nguyện, em nhìn sâu vào đôi mắt tôi. Tôi bỗng chẳng còn quan tâm tới Jeff, Doug hay mẹ em nữa. Nếu có cả ngàn người đứng trong căn phòng này thì tôi cũng chỉ thấy có mình em mà thôi.
“Ta tuyên bố các con đã trở thành vợ chồng.”
Có tiếng vỗ tay chầm chậm vang lên và tôi hôn vào môi em, rồi chúng tôi xoay mình và bước đi giữa các vị khách. Khách sạn đã sắp đặt sẵn đồ uống và đồ ăn nhẹ tại một khu vực ở cạnh quầy bar. Tôi lặng lẽ quan sát em đi vòng vòng quanh phòng, nhận lấy những lời khen và giơ bàn tay đeo nhẫn ra để người khác ngưỡng mộ.
“Chị ấy trông thật xinh đẹp, có phải không?”
Tôi không nhận ra Eve đã tới đứng cạnh mình, “Chị em thực sự rất đẹp.” Tôi đáp và Eve gật đầu đồng ý. Khi xoay mình về phía Eve, tôi nhận ra cô ta đã không còn theo dõi chị nữa mà đang nhìn mình chằm chằm.
“Anh sẽ không khiến chị ấy bị thương, phải không?”
Tôi cười lớn, “Tại sao em lại hỏi như thế trong ngày cưới của một người đàn ông?”
“Vì đó là điều quan trọng nhất, phải không nhỉ?” Eve đáp. Cô ta nhấp một ngụm Sâm-panh rồi nhìn tôi dò xét, “Anh có nhiều nét rất giống bố đẻ của bọn em.”
“Chà, có thể Jennifer cũng nhìn thấy hình ảnh của ông ấy trong con người anh.” Tôi nói ngắn gọn.
“Có lẽ vậy.” Eve đáp, “Em chỉ mong anh sẽ không làm chị ấy thất vọng.”
“Anh không có ý định bỏ chị của em.” Tôi đáp, “Nhưng ngay cả việc đó cũng chẳng có liên quan gì tới em. Chị em đã là một người phụ nữ trưởng thành, không còn là một đứa trẻ thất vọng vì có một ông bố lăng nhăng nữa.”
“Bố em không phải là người lăng nhăng.” Eve không có ý định bênh vực bố đẻ mà dường như chỉ cố nêu ra một sự thật, nhưng điều đó đã khiến tôi quan tâm. Lâu nay tôi vẫn tưởng rằng bố em bỏ mẹ em để theo một người đàn bà khác.
“Thế vì sao ông ta lại bỏ đi?”
Eve phớt lờ câu hỏi của tôi, “Hãy chăm sóc Jenna. Chị ấy xứng đáng được đối xử thật tốt.”
Tôi không thể chịu đựng hơn nữa bộ mặt nghiêm trọng của Eve, cũng như các đề nghị mang tính van lơn kỳ quái của cô ta. Tôi để Eve đứng một mình ở quán bar và đi tới vòng tay qua người em. Cô vợ mới của tôi.
Tôi đã hứa sẽ đưa em tới Venice và không thể chờ đợi hơn để cho em thấy nơi đó. Tại sân bay, em tự hào chìa ra tấm hộ chiếu mới và cười tươi khi họ đọc tên em.
“Cảm giác thật lạ lẫm!”
“Rồi em sẽ quen thôi”, tôi đáp, “bà Petersen ạ.”
Khi nhận ra tôi đã sắp xếp để nâng hạng vé máy bay, em vô cùng sung sướng, cố gắng tận hưởng mọi tiện ích được cung cấp kèm theo. Chuyến bay chỉ kéo dài có hai giờ, nhưng chừng đó là đủ để em đắp mặt nạ lên vùng mắt, lướt qua một loạt bộ phim và uống Sâm-panh. Tôi thì chỉ ngồi quan sát, vô cùng yêu một thực tế rằng em đang hạnh phúc và em có cảm giác đó là vì tôi.
Chuyến bay nối chuyến bị hoãn nên chúng tôi tới khách sạn khi đã khá muộn. Rượu Sâm-panh khiến tôi đau đầu, mệt mỏi và không mấy ấn tượng trước dịch vụ khá tồi của hãng hàng không. Tôi tự nhắc mình rằng phải đòi hoàn tiền chuyến bay nối chuyến, sau khi đã về nhà.
“Mình để va li lại và ra ngoài luôn đi anh.” Em nói ngay khi chúng tôi vừa đặt chân lên khu vực sảnh chính lát đá cẩm thạch của khách sạn.
“Chúng ta sẽ ở lại đây trong hai tuần liền. Chúng ta đã gọi dịch vụ tại phòng và còn phải dỡ đồ ra nữa - mọi thứ ở ngoài kia chắc chắn sẽ vẫn y nguyên vào sáng mai. Ngoài ra thì”, tôi vòng tay qua người em, bàn tay siết lấy bờ mông tròn trịa của em, “tối nay là đêm tân hôn của chúng ta.”
Em hôn tôi, lưỡi em đâm sâu vào miệng tôi. Nhưng rồi em lùi lại và nắm tay tôi, “Còn chưa tới 10 giờ mà! Coi nào anh, chỉ đi dạo quanh khách sạn này thôi và uống chút gì, ở đâu đó. Rồi em hứa rằng chúng ta sẽ kết thúc đêm nay.”
Nhân viên lễ tân của khách sạn mỉm cười, chẳng hề che giấu cảm giác thích thú trước màn diễn không có kịch bản trước của chúng tôi. “Một cuộc cãi cọ nhỏ của những người yêu nhau hả?” Rồi anh ta cười lớn, bất chấp cái nhìn mà tôi trao cho, và tôi không vui khi thấy em cười theo hưởng ứng.
“Tôi đang cố thuyết phục chồng mình.” Em cười khi nói từ đó và nháy mắt như thể nó sẽ tạo ra sự khác biệt, “rằng chúng tôi cần dạo quanh Venice trước khi nhận phòng. Nơi này thật quá đỗi đẹp đẽ.” Em nhắm mắt lại thật lâu. Khi em khẽ chớp mắt trở lại, tôi nhận ra em đã hơi say.
“Thành phố đẹp lắm, thưa quý cô, nhưng nó không thể đẹp bằng cô.” Anh ta hơi cúi mình một cách kỳ cục.
Tôi nhìn em, chờ đợi em trợn tròn mắt với mình. Nhưng em chỉ đỏ mặt và tôi chợt hiểu rằng em đang sung sướng vì lời khen tặng kia. Em hài lòng trước gã đĩ đực kia; cái con người bóng mượt với đôi tay không tì vết đang mặc áo cài hoa đó.
“Đưa khóa cho chúng tôi đi.” Tôi nói. Tôi bước ra phía trước em và nghiêng mình về phía bàn lễ tân. Có một sự im lặng ngắn, trước khi gã trai kia đưa cho tôi một phong bì làm bằng giấy bồi, trong có chứa hai thẻ từ để mở cửa phòng, với kích cỡ chỉ bằng một chiếc thẻ tín dụng.
“Buona sera, signore - Chúc ngủ ngon, thưa ngài.” Anh ta nói bằng tiếng Ý, lúc này không còn mỉm cười nữa.
Tôi từ chối không cần anh ta giúp đưa những cái va li lên phòng. Tôi để em tự kéo cái va li của mình vào chiếc thang máy, nơi tôi nhấn nút lên tầng 3. Tôi quan sát em qua chiếc gương của thang máy. “Anh ta dễ thương nhỉ, phải không anh?” Em nói và tôi có cảm giác đăng đắng trong cuống họng. Mọi chuyện đã rất tốt đẹp khi còn ở sân bay; quá nhiều chuyện vui vẻ trên chiếc máy bay đó và giờ em phá hỏng tất cả. Em đang huyên thuyên đủ thứ chuyện, nhưng tôi chẳng nghe thấy gì cả: tôi chỉ có thể nghĩ về lối hành xử đầy lả lơi của em; cái cách em đỏ mặt và để anh ta tán tỉnh mình; về thực tế là em đã rất thích thú khi được tán tỉnh.
Căn phòng của chúng tôi nằm ở cuối một hành lang được trải thảm. Tôi nhét chiếc thẻ từ vào đầu đọc rồi rút ra, chờ đợi một cách thiếu kiên nhẫn một tiếng cạch vang lên, báo hiệu cửa đã mở khóa. Tôi xô cánh cửa để nó mở tung ra và kéo va li đi vào phòng, không buồn quan tâm xem cánh cửa có bật lại đập vào mặt em hay không. Căn phòng rất nóng nực và các cửa sổ thì không mở, tôi phải nới lỏng cổ áo để dễ thở hơn. Máu dồn lên tai tôi, nhưng em vẫn không ngừng nói; vẫn liến thoắng như chẳng có gì sai trái diễn ra cả; như thể em chưa hề làm nhục tôi.
Bàn tay tôi nắm chặt trong vô thức, da tay trắng bệch, căng lên vì các ngón bị ép lại với nhau. Quả bóng áp suất bắt đầu nở dần trong ngực tôi, lấp đầy mọi khoảng không gian trống còn lại, dồn phổi sang một bên. Tôi nhìn em, lúc này vẫn đang cười nói không ngừng, và rồi tôi giơ tay lên đấm thẳng vào mặt em.
Gần như ngay lập tức, quả bóng áp suất kia vỡ tan. Sự bình tĩnh liền trở lại với tôi, giống như mới trải qua một cơn hưng phấn sau khi làm tình, hay cảm giác đã đời của một buổi tập gym vừa kết thúc. Cơn đau đầu của tôi nhẹ dần và khóe mắt thôi giật giật. Em thốt ra một tiếng kêu nghèn nghẹn, sụt sùi, nhưng tôi chẳng buồn quay sang nhìn. Tôi rời khỏi phòng và đi thang máy xuống bàn tiếp tân rồi bước thẳng ra phố. Tôi tìm thấy một quán bar và nốc cạn hai cốc bia ở đó, phớt lờ nỗ lực gợi chuyện của tay bán bar.
Chừng một giờ sau tôi trở lại khách sạn. “Cho tôi xin ít đá được không?” Tôi nói.
“Vâng thưa ngài.” Tay nhân viên lễ tân biến mất và trở lại với một xô đá nhỏ, “Ngài có cần ly rượu vang không?”
“Không, cảm ơn anh.”
Giờ tôi đã hoàn toàn bình tĩnh, hơi thở của tôi đều và chậm. Tôi đi lên tầng bằng cầu thang, cố gắng trì hoãn việc trở lại phòng.
Khi tôi mở cửa, em đang nằm co trên giường. Em vội ngồi dậy và đẩy mình lùi về góc xa của chiếc giường, lưng dựa vào đầu giường. Một mớ khăn giấy đẫm máu nằm ở chiếc bàn bên cạnh giường, nhưng bất chấp việc em đã nỗ lực lau chùi, vẫn còn chút máu khô dính lại trên môi. Một vết bầm đang bắt đầu thành hình ở sống mũi, chạy lan ra tới tận một bên mắt em. Khi nhìn thấy tôi, em bắt đầu khóc và nước mắt có màu đỏ máu khi chúng chảy xuống cằm em, nhỏ giọt xuống chiếc áo phông, khiến nó bị nhuộm một khoảng màu hồng.
Tôi đặt cái xô đá lên bàn và mở một chiếc khăn giấy ra, thả đá lạnh vào đó rồi gói lại. Tôi ngồi xuống gần em. Tôi thấy em run sợ, nhưng vẫn nhẹ nhàng dùng cái khăn quấn đá chườm lên da em.
“Anh tìm thấy một quán bar rất hay ngoài kia.” Tôi nói, “Anh nghĩ em sẽ thích nó. Anh cũng đi bộ vòng quanh đây và thấy vài chỗ có thể em sẽ thích cho bữa trưa vào ngày mai, nếu em muốn ra ngoài ăn.”
Tôi nhấc cái khăn bọc đá ra và thấy em đang nhìn tôi trừng trừng, đôi mắt mở to đầy cảnh giác. Em vẫn đang run rẩy.
“Em lạnh à? Đây, đắp cái này vào người này.” Tôi kéo cái chăn từ đầu bên kia của cái giường và phủ nó lên vai em. “Em mệt rồi, vì ngày hôm nay đã quá dài.” Tôi hôn lên trán em, nhưng em vẫn chỉ khóc và tôi ao ước giá như em không phá hỏng đêm đầu tiên của hai đứa. Tôi đã tưởng rằng em khác biệt, rằng không bao giờ tôi cần phải bùng nổ cơn giận dữ như thế nữa. Tôi đã tưởng mình sẽ chẳng cần phải dùng tới nắm đấm để có được cảm giác bình an. Tôi rất tiếc khi thấy rằng, sau tất cả, em cũng chỉ giống như mọi con đàn bà khác.