Giải Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21
Chương 21

❊ ❊ ❊

Tiếng gõ cửa làm tôi nhảy dựng lên. Đã đến giờ đó rồi ư? Tôi có thể mất nhiều giờ để chỉnh sửa các bức ảnh. Beau dỏng tai lên nhưng không sủa tiếng nào và tôi xoa vào tai nó trên đường đi tới cánh cửa. Tôi giật mở cái chốt.

“Có lẽ em là người duy nhất ở cái vịnh này khóa cửa đó.” Patrick nói vui vẻ. Anh bước vào trong và trao cho tôi nụ hôn.

“Thói quen thành thị, em đoán.” Tôi nói nhẹ nhàng. Tôi chốt cửa lại một lần nữa và chật vật xoay chìa để khóa.

“Iestyn vẫn chưa sửa cái khóa à?”

“Anh biết ông ấy là người như thế nào mà.” Tôi nói, “Ông ấy liên tục hứa sẽ xử lý nó, nhưng chẳng bao giờ động tới. Ông ấy nói rằng sẽ tới vào tối nay, nhưng em chẳng tin lắm. Em cho rằng ông ấy thậm chí còn thấy kỳ quái vì em muốn khóa cửa.”

“Ồ về mặt này thì ông ấy cũng có lý đó chứ.” Patrick dựa vào cánh cửa và nắm lấy chiếc chìa khóa to lớn, đẩy nó vào ổ. “Anh nhớ là không có một vụ trộm nào xảy ra tại Penfach kể từ năm 1954.” Anh cười và tôi phớt lờ màn trêu chọc đó. Patrick chẳng hề biết rằng tôi đã phải lục soát khắp nhà vào ban đêm khi anh không ở đây, hay việc tôi bị dựng dậy vì tiếng động ở bên ngoài ngôi nhà. Những cơn ác mộng có thể đã chấm dứt, nhưng nỗi sợ vẫn còn nguyên.

“Tới đây, đứng cạnh bếp trữ nhiệt Aga cho ấm đi anh.” Tôi nói. Trời hơi chuyển lạnh sâu ở bên ngoài và Patrick trông lạnh cóng. “Thời tiết có thể sẽ vẫn như thế này trong một thời gian nữa.”

Anh nghe lời tôi và xoay lưng về phía cái lò. “Em có đủ củi để dùng cho cái bếp không. Anh có thể mang tới nhiều hơn vào ngày mai.”

“Iestyn mang cho em đủ củi để dùng suốt nhiều tuần.” Tôi đáp, “Ông ấy tới thu tiền thuê nhà vào đầu tháng và thường thì kéo theo khá nhiều củi, trong khi chả lấy xu nào từ đống củi đó cả.”

“Ông già đó tốt tính thật. Ông và bố anh thân thiết với nhau từ rất lâu rồi - họ thường ngồi cùng nhau cả tối trong các quán rượu, sau đó bò về nhà và vờ vịt như chưa say. Anh không thể tưởng tượng được việc ông ấy sẽ thay đổi nhiều.”

Tôi cười lớn trước suy nghĩ của anh. “Em thích ông ấy.” Tôi lấy hai chai bia từ tủ lạnh và đưa một chai cho Patrick, “Bí ẩn dành cho bữa tối nay là gì thế anh?”

Patrick đã gọi điện vào sáng nay, nói rằng anh sẽ mang đồ nấu bữa tối và tôi tò mò không biết anh có gì trong cái túi trữ lạnh để ở cửa trước.

“Một vị khách đã mang tới cho anh.” Patrick nói. Anh mở túi và thò tay bên trong. Giống như một ảo thuật gia sắp lôi ra một con thỏ, anh dần kéo ra một con tôm hùm có vỏ màu xanh đen bóng loáng, đôi càng của nó đang vung vẩy một cách lười nhác nhằm vào tôi.

“Ôi trời ơi!” Tôi kêu lên một cách vui sướng và nể phục trước thực đơn tối nay, bởi chưa bao giờ thử nấu món gì phức tạp có liên quan tới tôm hùm. “Khách của anh có hay thanh toán bằng tôm hùm không?”

“Nhiều tới mức đáng ngạc nhiên đấy.” Patrick nói, “Những người khác trả bằng gà lôi hoặc thỏ. Đôi khi họ mang tới và đưa thẳng cho anh, nhưng thường thì anh phải đi làm và khi trở về đã thấy có gì đó nằm ở ngoài cửa.” Anh cười, “Anh dần quen với việc không tìm hiểu những thứ đó tới cụ thể từ đâu. May mắn là chúng ta vẫn có nhiều người mang ơn với mình vẫn tiếp tục làm những việc như thế. Anh không thể xua đuổi một con vật bị bệnh, chỉ bởi người ta không có tiền chữa trị cho nó.”

“Anh đúng là kiểu người dễ mềm lòng.” Tôi nói và quàng tay quanh người anh, chầm chậm hôn lên môi anh.

“Suỵt”, anh nói khi chúng tôi tách nhau ra, “em sẽ làm hỏng hình ảnh nam tính anh đang cố gầy dựng. Ngoài ra thì anh cũng không quá mềm yếu, tới mức không thế lột da một con thỏ nhiều lông hay luộc một con tôm hùm đâu.” Rồi anh cười ranh mãnh, như một kẻ xấu trong phim hoạt hình vậy.

“Ngốc ạ”, tôi nói và cười với anh, “em hy vọng anh sẽ biết cách nấu con tôm hùm, vì em mù tịt.” Tôi nhìn con tôm hùm đầy lo lắng.

“Hãy nhìn và học theo, quý cô.” Patrick nói khi quấn một chiếc khăn quanh tay và cúi mình trịnh trọng, “Bữa tối sẽ được phục vụ ngay sau đây thôi.”

Tôi tìm cái chảo lớn nhất của mình và Patrick đưa con tôm hùm trở lại chiếc túi lạnh trong khi chúng tôi chờ bếp Aga đun sôi nước. Tôi cho nước chảy đầy chậu rửa và làm sạch rau diếp. Chúng tôi cùng nhau chuẩn bị bữa tối trong im lặng, thi thoảng Beau lại lượn lờ dưới chân hai đứa, nhẹ nhàng nhắc chúng tôi về sự hiện diện của nó. Cảm giác thật thư thái và chẳng có chút đe dọa nào cả. Tôi mỉm cười với Patrick và liếc nhìn anh, lúc này đang mê mải xử lý nồi nước sốt.

“Em ổn không?” Anh hỏi khi bắt gặp ánh mắt của tôi, tay gác cái muôi gỗ vào cái chảo, “Em đang nghĩ gì thế?”

“Chẳng gì cả.” Tôi nói và xoay lưng lại để làm món salad.

“Coi nào, cho anh biết đi.”

“Em đang nghĩ về chúng ta.”

“Giờ thì chắc chắn em phải nói cho anh biết mình đang nghĩ gì!” Patrick nói và cười. Anh nhúng tay vào chậu rửa và tinh nghịch vẩy nước về phía tôi.

Tôi thét lên. Không thể kiềm chế được. Trước khi đầu tôi có cơ hội nhắc nhở rằng đó là Patrick - và anh đang đùa - tôi đã bước xa khỏi anh, giơ tay lên ôm đầu. Một phản ứng mang tính bản năng, đã khiến mạch tôi đập liên hồi và tay tôi lấm tấm mồ hôi. Không khí như quay cuồng quanh tôi và trong một giây, tôi có cảm giác mình đã bị dịch chuyển tới một khoảng thời gian khác. Trong một không gian khác.

Sự im lặng xuất hiện rất rõ ràng. Tôi dần đứng thẳng người, tim vẫn đập thình thịch trong lồng ngực. Đôi tay Patrick đang buông thõng bên thân và gương mặt anh thể hiện sự kinh hoàng. Tôi cố nói, nhưng miệng khô không khốc và cảm giác hoảng sợ trong cổ họng tôi vẫn chưa biến mất. Tôi nhìn vào Patrick, thấy sự bối rối và hối lỗi hiện lên trên đó, đồng thời hiểu rằng mình sẽ phải giải thích với anh. “Em xin lỗi”, tôi bắt đầu, “em…” Tôi giơ tay bưng lấy mặt vì mất hết tinh thần.

Patrick bước tới. Anh định ôm lấy tôi, nhưng tôi đẩy anh ra vì xấu hổ trước phản ứng của mình và cố gắng chống lại mong muốn cho anh biết mọi thứ.

“Jenna”, anh nói nhẹ nhàng, “chuyện gì đã xảy ra với em thế?”

Có một tiếng gõ cửa và chúng tôi quay ra nhìn nhau. “Anh sẽ ra mở cửa.” Patrick nói, nhưng tôi lắc đầu.

“Iestyn đó mà.” Tôi mừng vì ông xuất hiện đúng lúc và giơ tay lên ôm lấy gương mặt, “Em sẽ trở lại ngay.”

Ngay khi mở cửa, tôi biết chính xác chuyện gì đang xảy ra. Tất cả những gì tôi muốn là một sự chạy trốn: để vờ vịt với bản thân rằng cuộc sống tôi trải qua trước vụ tai nạn thuộc về ai khác, và để đánh lừa bản thân rằng tôi sẽ lại có thể hạnh phúc một lần nữa. Tôi thường băn khoăn rằng phản ứng của mình như thế nào nếu bị họ lần ra. Tôi tự hỏi không biết sẽ cảm thấy ra sao nếu bị đưa trở lại và liệu tôi có chống cự không.

Nhưng khi viên cảnh sát hỏi tên, tôi chỉ đơn giản là gật đầu. “Vâng, đúng là tôi đó.” Tôi nói.

Ông ấy già hơn tôi, với một mái tóc màu đen được cắt ngắn, mặc một bộ quần áo trông khá buồn thảm. Ông ấy trông có vẻ tử tế và tôi tự hỏi không biết ông đã sống một cuộc đời như thế nào, có vợ con hay không.

Người phụ nữ đi cùng ông bước tới. Cô trông trẻ hơn, với một mái tóc đen ôm lấy gương mặt. “Tôi là thám tử cảnh sát Kate Evans.” Cô nói, đồng thời mở chiếc ví da để cho thấy một chiếc phù hiệu kim loại, “Phòng Điều tra Hình sự Bristol. Tôi đang tiến hành việc bắt giữ cô vì lái xe nguy hiểm gây tai nạn chết người và đã không ở lại hiện trường vụ tai nạn. Cô không cần phải nói điều gì cả, nhưng công tác bào chữa sẽ bị ảnh hưởng nếu trong quá trình thẩm vấn, cô không khai ra những chứng cứ về sau sẽ được sử dụng tại tòa án…”

Tôi nhắm mắt và thở hắt ra nhè nhẹ. Đã tới lúc để ngừng việc giả vờ.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Clare Mackintosh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.