Giải Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 38
Chương 38

❊ ❊ ❊

Em có lẽ không bao giờ tha thứ cho tôi vì cái đêm ở Venice. Vì vậy mà em không thể gạt bỏ được sự đề phòng đối với tôi, cũng như trở lại bình thường với tôi như trước kia. Thậm chí khi vết bầm tím trên cánh mũi của em đã mờ dần và chúng tôi có thể quên đi tất cả những chuyện đã qua, em vẫn không ngừng nghĩ về chuyện cũ. Tôi có thể nhận ra điều đó từ ánh nhìn em dành cho khi tôi đi ngang qua phòng để lấy một lon bia cùng với giọng nói ấp úng mỗi khi đáp lời tôi, dù em luôn miệng nói rằng mình vẫn ổn.

Chúng tôi ra ngoài ăn tối để kỷ niệm ngày cưới. Trước đó, tôi đã tìm mua tặng em một cuốn sách bìa bọc da của điêu khắc gia Rodin trong ở một cửa hàng sách cổ trên đường Chapel, cẩn thận gói cuốn sách bằng tờ báo mà tôi đã giữ lại từ ngày chúng tôi cưới.

“Quà kỷ niệm tròn một năm đám cưới của chúng ta chính là tờ báo đó.” Tôi nói với em và mắt em sáng lên.

“Thật tuyệt.” Em gấp tờ giấy báo dùng để bọc cuốn sách một cách cẩn thận rồi nhét nó vào bên trong cuốn sách, nơi tôi đã viết mấy dòng tặng em: Dành cho Jennifer, người mà anh càng yêu hơn mỗi ngày, và em đã dành cho tôi một nụ hôn thật sâu.

“Anh biết là em rất yêu anh mà.” Em nói. Thi thoảng tôi không chắc về điều này cho lắm nhưng tôi chưa bao giờ nghi ngờ về cách mà tôi cảm nhận về em. Tôi yêu em nhiều đến nỗi nó khiến tôi sợ hãi; tôi đã không nhận ra rằng, có thể khi muốn một ai đó quá mức, bạn sẽ làm bất kỳ điều gì để giữ họ. Nếu tôi có thể mang em đi khỏi hoang đảo này, tách biệt với mọi người, tôi cũng sẽ làm điều đó.

“Em đã được mời giảng dạy cho một lớp học mới dành cho người lớn.” Em nói với tôi trong khi đồ ăn của chúng tôi đang được bày dần lên bàn.

“Thù lao thế nào em?”

Em chun mũi, “Cũng không nhiều nhặn gì, bởi đây là một khoá trị liệu được trợ cấp dành cho những người bị trầm cảm. Nhưng em nghĩ đây cũng là một việc đáng để làm đấy chứ.”

Tôi khịt mũi, “Nghe giống như thù lao chỉ là vài tràng cười nhỉ.”

“Có một sự liên quan mật thiết giữa đam mê sáng tạo và tâm trạng của con người.” Em nói, “Thật tuyệt khi biết rằng em đang giúp đỡ để họ có thể hồi phục, và chuyện này diễn ra chỉ trong tám tuần. Em sẽ có sắp xếp phù hợp để có thể tham gia thêm nhiêu lớp khác nữa.”

“Miễn là em vẫn có thời gian để làm công việc của mình.” Hiện tại, các tác phẩm của em đang được bày bán tại năm cửa hiệu trong thành phố.

Em gật đầu, “Sẽ ổn thôi. Các đơn đặt hàng thường xuyên của em đều thuộc dạng có thể quản lý được và em sẽ hạn chế số đơn đặt hàng trong một thời gian. Nghe này, em không có ý định sẽ dành quá nhiều quỹ thời gian của mình cho công việc giảng dạy - em sẽ phải giảm bớt vào năm tới.”

“Chà, người ta vẫn có câu nói là”, tôi cất lời rồi cười, “những ai có khả năng thì lao động và những ai không có khả năng thì đi dạy học!”

Em lặng thinh. Đồ ăn của chúng tôi đã được dọn ra hết và gã bồi bàn trịnh trọng giúp em mở khăn ăn và rót rượu.

“Em đang nghĩ có lẽ sẽ là một ý hay nếu em mở một tài khoản ngân hàng riêng để kinh doanh.” Em nói.

“Tại sao phải làm vậy?” Tôi tự hỏi ai đã gợi ý điều này cho em và tại sao em lại đề cập tới vấn đề tài chính của chúng tôi với họ.

“Có lẽ sẽ thuận tiện hơn cho em khi làm các thủ tục hoàn thuế. Anh biết đấy, chuyện luôn dễ hơn nếu mọi thủ tục chỉ do một người đứng tên.”

“Thực ra em sẽ chỉ tốn thêm chút thời gian để làm thủ tục giấy tờ thôi mà.” Tôi nói. Tôi cắt xắt miếng thịt làm đôi để xem nó đã được nấu chín theo cách mà mình thích hay không, rồi cẩn thận loại bỏ phần thịt mỡ qua một góc của đĩa ăn.

“Em không ngại việc đó đâu.”

“Không, ý anh là chuyện đơn giản hơn rất nhiều nếu tất cả các khoản chi tiêu vẫn sử dụng chung tài khoản của anh.” Tôi nói, “Cuối cùng thì anh vẫn là người phải trả khoản cầm cố nhà và các hóa đơn.”

“Em đoán là vậy.” Em bắt đầu thưởng thức món risotto của mình.

“Em có cần thêm tiền tiêu nữa không?” Tôi nói, “Anh có thể đưa em thêm tiền sinh hoạt phí tháng này nếu em muốn.”

“Có lẽ nên thêm một chút.”

“Em cần dùng nó vào việc gì?”

“Em nghĩ là em có thể đi mua sắm.” Em nói, “Em muốn mua thêm vài bộ quần áo mới.”

“Vậy anh đi sắm đồ cùng em nhé? Em biết là em như thế nào mỗi khi đi mua quần áo rồi đấy - em bốc đồng chọn cho mình những bộ đồ trông thật tệ, để rồi cuối cùng khi về đến nhà em chỉ muốn trả lại một nửa trong số đó cho cửa hàng.” Tôi cười lớn và vươn tay sang phía bên kia bàn để siết chặt lấy tay em, “Anh sẽ xin nghỉ và chúng ta sẽ dành nguyên một ngày cho em đi mua sắm. Chúng ta sẽ dùng bữa trưa ở một nơi thật đẹp, sau đó chúng ta sẽ đi mua sắm và em có thể dùng thẻ thanh toán của anh bao nhiêu tùy thích. Em thấy thế nào?”

Em gật đầu và tôi tập trung ăn đĩa thức ăn của mình. Tôi đã gọi thêm một chai rượu vang đỏ khác. Khi tôi thưởng thức hết chai rượu này thì cũng là lúc trong nhà hàng chỉ còn lại hai chúng tôi. Tôi để lại khoản tiền boa hơi lớn và ngã bổ nhào về phía gã bồi bàn khi anh ta mang áo khoác lại cho tôi.

“Xin lỗi”, em nói, “anh ấy đã uống quá nhiều.”

Anh bồi bàn mỉm cười lịch sự và tôi đã đợi đến khi chúng tôi ra bên ngoài mới nắm lấy cánh tay của em và véo mạnh. “Đừng bao giờ xin lỗi vì anh.”

Em tỏ ra bất ngờ. Tôi không biết tại sao - đây không phải là những gì em đã mong đợi sau chuyện ở Venice sao?

“Em xin lỗi.” Em nói. Tôi buông cánh tay của em ra để nắm lấy bàn tay em. Tối muộn chúng tôi mới về đến nhà và em đi thẳng lên gác. Tôi tắt đèn cầu thang và đi theo em. Em đã nằm sẵn trên giường. Khi tôi đến và nằm bên cạnh em, em quay người lại và hôn tôi, rồi đôi tay em từ từ di chuyển xuống ngực tôi.

“Em xin lỗi nhưng em yêu anh.” Em nói. Tôi nhắm mắt lại và chờ em chui tọt vào trong chăn. Tôi đã biết chuyện này thật vô vị: tôi đã uống hết hai chai rượu và cảm thấy không mấy hứng thú khi em hôn lên cơ thể tôi. Tôi cứ để em mơn trớn cơ thể tôi một lúc, rồi đẩy đầu em ra.

“Em đừng kích thích anh nữa.” Tôi nói. Tôi co người lại, quay mặt vào tường và nhắm mắt. Em nhỏm dậy, đi vào phòng tắm và tôi có thể nghe thấy tiếng em khóc khi tôi đang dần chìm vào giấc ngủ.

Tôi không có ý định lừa dối em khi chúng tôi cưới nhau, nhưng thực sự tôi thấy em không mấy mặn mà chuyện chăn gối như trước nữa. Sao em có thể trách tôi vì muốn đi tìm khoái cảm ở nơi khác, trong khi em luôn nhắm nghiền mắt lúc chúng ta quan hệ với nhau.

Tôi bắt đầu có thú vui qua đêm với người ngoài vào mỗi thứ Sáu sau giờ làm và chỉ trở về nhà vào sáng sớm hôm sau, khi đã thỏa mãn đam mê xác thịt cùng với một ả nào đó. Em dường như không mấy bận tâm và tôi dần dần cũng không còn đặt nặng chuyện có về nhà hay không. Tôi sẽ ngủ nướng cho đến trưa ngày hôm sau, và khi thức dậy, tôi sẽ đến xưởng điêu khắc để tìm em. Em không hề hỏi tôi rằng đã ở đâu hay qua đêm cùng với ai. Chuyện đó dần trở nên giống như một trò chơi, để xem tôi có thể đẩy em ra xa tôi cỡ nào trước khi bị em buộc vào cái tội không chung thủy. Và ngày đó đã đến khi tôi đang xem một trận đấu bóng. Man Utd đang đá với Chelsea, còn tôi thì ngồi xem trận đấu một cách thư thái với một cốc bia lạnh. Em đã đến và đứng chắn trước màn hình ti vi.

“Em hãy tránh ra ngay - họ đang đá ở những phút bù giờ!”

“Charlotte là ai?” Em nói.

“Em hỏi vậy là có ý gì?” Tôi nghển cổ ngó qua người em để xem tiếp trận đấu.

“Cái tên viết trên hóa đơn được nhét trong túi áo khoác của anh cùng cả số điện thoại. Cô ta là ai?”

Một pha ăn mừng trên ti vi khi Man Utd ghi bàn đúng lúc tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên. Tôi thở dài và với lấy cái điều khiển để tắt ti vi.

“Giờ thì em hài lòng rồi chứ?” Tôi châm điếu thuốc và biết rằng việc đó sẽ làm em tức giận.

“Anh không thể ra ngoài hút được sao?”

“Không, anh không thể.” Tôi nói rồi thổi một hơi khói thuốc về phía em, “Bởi vì đây là nhà của anh, không phải nhà của em.”

“Ai là Charlotte?” Em đang run rẩy nhưng em vẫn đứng trước mặt tôi. Tôi cười lớn.

“Anh không biết.” Đó là sự thật: tôi không nhớ chút nào về cô ta. Cô ta có thể là bất kỳ cô gái nào.

“Hình như cô ta là một cô phục vụ bàn nào đó thích anh ngay từ cái nhìn đầu tiên - chắc là anh đã nhét cái hóa đơn vào túi mà chẳng buồn nhìn nó.” Tôi nói chuyện một cách thản nhiên không một chút nao núng. Em nhìn tôi một cách ngao ngán.

“Anh hy vọng là em không buộc tội anh vì bất cứ điều gì.” Tôi đáp lại cái nhìn chằm chằm của em bằng sự thách thức nhưng em đã nhìn đi chỗ khác và không nhắc lại chuyện đó nữa. Tôi gần như cười phá lên. Em quá dễ dàng để đối phó. Tôi đứng dậy. Em đang mặc một cái áo ba lỗ không có áo ngực bên trong và tôi có thể nhìn thấy bầu ngực đang lấp ló của em bên trong.

“Em định mặc thế này mà ra ngoài sao?” Tôi hỏi.

“Chỉ đi đến vài cửa hàng.”

“Với ngực nghiếc lồ lộ thế kia sao?” Tôi nói, “Em có muốn mọi người nghĩ em là gái gọi không?”

Em bắt chéo hai tay qua ngực và tôi gạt đi. “Tốt hơn là để những người hoàn toàn xa lạ được chiêm ngưỡng chúng chứ không phải là anh đúng không? Em không thể lựa chọn, Jennifer: hoặc em là một con điếm hoặc em không phải như vậy.”

“Tất nhiên em không phải loại người như vậy.” Em nhỏ nhẹ.

“Đó không phải là những gì mà anh đang nhìn thấy.” Tôi giơ tay lên và ấn điếu thuốc đã hút gần hết lên ngực em, gí nó vào giữa hai bầu ngực. Em hét lên nhưng tôi đã kịp rời khỏi phòng.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Clare Mackintosh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.