Giải Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 23 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
Chương 5

❊ ❊ ❊

Ông có thời gian để nói chuyện một chút về vụ đâm xe rồi bỏ chạy không sếp?” Stumpy thò đầu qua cánh cửa vào phòng Ray, Kate đang ở phía sau anh.

Ray nhìn lên. Trong vòng ba tháng qua, dù cuộc điều tra này đã dần bị thu hẹp quy mô để nhường chỗ cho các vụ khác cấp bách hơn thì Ray vẫn đảo lại vụ này vài lần một tuần cùng Stumpy và đội của anh. Nhưng các cuộc gọi điện cung cấp manh mối dần trở nên thưa thớt và cũng chẳng có tin điều tra mới mẻ gì trong suốt nhiều tuần qua.

“Có chứ.”

Cả hai đi vào và ngồi xuống. “Chúng tôi không còn liên lạc được với mẹ của Jacob nữa.” Stumpy đi luôn vào vấn đề.

“Ý anh là sao?”

“Như tôi nói đó. Điện thoại của cô ấy ngưng hoạt động và ngôi nhà thì trống rỗng. Cô ấy đã biến mất.”

Ray nhìn vào Stumpy rồi sang Kate, lúc này trông rất không thoải mái. “Làm ơn hãy nói với tôi rằng đây là một câu chuyện đùa đi.”

“Nếu chuyện này là trò đùa thì chúng tôi cũng chẳng biết nút thắt là gì nữa.” Kate nói.

“Cô ấy là nhân chứng duy nhất của chúng ta!” Ray gầm lên. “Đó là chưa kể tới việc cô ấy còn là mẹ của nạn nhân nữa. Làm thế quái nào các vị lại mất dấu cô ấy?”

Gương mặt Kate đỏ bừng và chừng đó là đủ để buộc Ray bình tĩnh trở lại. “Hãy nói cho tôi biết chính xác chuyện gì đã xảy ra.”

Kate nhìn Stumpy, người gật đầu đồng ý để cô giải thích. “Sau cuộc họp báo, chúng tôi chẳng còn nhiều thứ phải giải quyết với cô ấy.” Kate nói, “Chúng tôi lấy lời khai của cô ấy và cô ấy cũng được thông báo vắn tắt về tình hình của cuộc điều tra. Vì thế, chúng tôi để cô ấy lại cho cảnh sát phụ trách liên lạc với gia đình nạn nhân.”

“Tay cảnh sát đó là ai thế?” Ray hỏi.

“Nữ cảnh sát Diana Heath”, Kate nói, sau một lúc ngập ngừng, “từ lực lượng Cảnh sát Giao thông đường bộ.”

Ray ghi chép vào trong cuốn sổ công tác màu xanh dương của ông và chờ Kate tiếp tục.

“Hôm nọ Diana tới ngôi nhà của mẹ Jacob để xem cô ấy ra sao và thấy nó hoàn toàn trống trải. Cô ấy đã dọn đi.”

“Hàng xóm đã kể những gì?”

“Không nhiều lắm.” Kate nói, “Cô ấy không quen thân quá mức với ai đó để gửi cho họ địa chỉ liên lạc và chẳng ai biết cô ấy đi đâu. Cứ như là cô ấy đã tan biến thành mây khói vậy.”

Kate liếc mắt về phía Stumpy, và Ray nheo mắt, “Còn gì cô chưa nói cho tôi biết không?”

Có một khoảng lặng trước khi Stumpy lên tiếng.

“Dường như đã có những phản ứng không hay về vụ việc trên một diễn đàn của địa phương. Có ai đó cố tình gây rắc rối khi tung ra ý kiến cho rằng cô ấy là một bà mẹ tồi, đại loại như vậy?”

“Có thông tin nào mang tính bôi nhọ trên đó không?”

“Có khả năng. Tất cả các bài viết đều bị xóa sạch, nhưng tôi đã yêu cầu bộ phận công nghệ thông tin ICT cố gắng thu hồi dữ liệu dưới dạng các file cache. Và đó chưa phải là tất cả, sếp ạ. Theo nhiều lời kể, khi người mẹ bị thẩm vấn ngay sau vụ đụng xe, viên cảnh sát đặt câu hỏi đã đi hơi quá giới hạn. Hơi thiếu nhạy cảm. Dường như mẹ Jacob nghĩ rằng chúng ta sẽ khiến cô ấy phải chịu trách nhiệm sau đó có vẻ cô ấy đánh giá chúng ta không cố gắng tìm ra tay tài xế.”

“Ôi Chúa ơi!” Ray rên rỉ. Ông băn khoăn không biết mình có đòi hỏi quá nhiều không khi hy vọng cấp trên sẽ không để ý tới những chuyện vừa được nghe. “Thời điểm trước đây, có lúc nào người mẹ cho thấy cô ấy không vui vì hành động của cảnh sát không?”

“Đây là lần đầu tiên chúng tôi nghe được chuyện này từ nữ cảnh sát liên lạc.” Stumpy nói.

“Hãy liên lạc với trường học.” Ray chỉ đạo, “Ai đó hẳn vẫn giữ liên lạc với cô ấy. Đồng thời hãy hỏi thông tin tại các phòng khám đa khoa cỡ nhỏ. Không có nhiều hơn hai hoặc ba phòng khám như thế trong khu vực người mẹ ở và do có con, chắc chắn cô ấy đã phải đăng ký thông tin với một trong số những nơi này. Nếu chúng ta biết người mẹ đăng ký thông tin với phòng khám nào, rất có thể họ đã chuyển hồ sơ của cô ấy cho một phòng khám tại nơi ở mới.”

“Chúng tôi làm ngay đây sếp.”

“Và vì Chúa, đừng để tờ Post biết rằng chúng ta đã mất dấu cô ấy.” Ông cười rầu rĩ.

“Suzy French sẽ có một ngày nghỉ ngơi.”

Chẳng ai dám nở nụ cười đáp lại.

“Ngoài việc mất dấu một nhân chứng chủ chốt ra.” Ray nói, “Còn thứ gì khác mà tôi cần biết không?”

“Tôi chưa tìm được thứ gì trong các hoạt động điều tra về việc ra vào biên giới.” Kate nói, “Có một số chiếc xe bị đánh cắp đi vào đất nước này, nhưng chúng đều đã được tìm thấy. Tối qua tôi mới loại bỏ một danh sách những chiếc xe đã kích hoạt camera bắn tốc độ và tôi còn tìm tới mọi gara, mọi cửa hàng độ xe ở Bristol. Chẳng ai nhớ rằng đã thấy điều gì đó đáng ngờ - nếu không phải thế thì họ cũng chẳng nói cho tôi biết.”

“Brian và Pat xử lý video giám sát CCTV tới đâu rồi?”

“Họ vẫn đang dán mắt vào chúng.” Stumpy nói, “Họ đã xem xong các đoạn video từ camera giám sát của cảnh sát và hội đồng địa phương. Giờ họ đang xử lý video thu từ camera gắn ở các trạm xăng. Họ đã tìm thấy thông tin về cùng một chiếc xe từ ba camera khác nhau, đang chạy tới từ hướng đại lộ Enfield chỉ vài phút sau vụ đụng xe. Chiếc xe thực hiện vài màn vượt xe khác một cách nguy hiểm, trước khi chạy khỏi các khung hình và chúng tôi vẫn chưa tìm thấy dấu vết của nó trở lại. Họ vẫn đang tìm hiểu xem chiếc xe thuộc mẫu nào và nó có liên quan tới vụ việc hay không.”

“Tuyệt vời, cảm ơn vì thông tin cập nhật.” Ray nhìn đồng hồ để che giấu nỗi thất vọng vì thiếu sự tiến triển trong vụ này. “Sao hai người không rủ nhau ra quán rượu nhỉ. Tôi phải gọi cho cảnh sát trưởng một chút và sẽ nhập hội sau chừng nửa giờ nữa.”

“Đồng ý”, Stumpy, người vốn rất sẵn lòng với chuyện nhậu nhẹt, lên tiếng ngay, “Kate?”

“Chừng nào anh vẫn là người trả tiền thì sao lại không nhỉ?” Cô nói.

Phải mất gần một giờ trước khi Ray mò tới quán rượu Nag’s Head, khi những người ở đó đã bắt đầu vòng nhậu thứ hai. Ray ghen tỵ với họ về khả năng tạm ngưng quan tâm tới công việc: cuộc trò chuyện giữa ông với cảnh sát trưởng đã để lại một cảm giác rất không thoải mái trong dạ dày. Cấp trên đã cố gắng không gây áp lực, nhưng những câu chữ viết trên tường trong phòng Ray mang thông điệp rõ ràng: cuộc điều tra về vụ tai nạn đang kết thúc. Quán rượu nhỏ rất ấm áp, yên tĩnh và Ray ước rằng ông có thể dẹp công việc sang bên trong khoảng một giờ để chỉ trò chuyện về bóng đá, thời tiết hay bất kỳ thứ gì liên quan tới đứa trẻ 5 tuổi và một chiếc xe đang biến mất bí ẩn.

“Tôi cứ tin rằng ông chỉ đến sau có một lúc thôi đấy.” Stumpy làu bàu.

“Không phải ý anh là sẽ rút ví đãi cả bọn đấy chứ?” Ray nói. Ông nháy mắt với Kate, “Thật tuyệt vời quá đi.” Ông gọi một ly bia đắng rồi trở lại, ném ra ba gói đồ mồi lên bàn.

“Cuộc trò chuyện với giám đốc thế nào?” Kate hỏi.

Ray không thể lờ cô đi và ông cũng không thể nói dối. Ông bèn nhấp một ngụm bia để câu chút thời gian. Kate quan sát ông, chăm chú lắng nghe xem có phải nhóm sẽ được tăng thêm lực lượng hay thêm ngân sách không. Ray không muốn làm Kate thất vọng, nhưng tôi cô cũng phải biết chuyện. “Thành thực mà nói thì khá tệ. Brian và Pat đã bị điều trở lại kíp trực.”

“Cái gì cơ? Sao lại thế?” Kate đặt ly của cô xuống mạnh tới mức rượu vang bắn lên tung tóe trong chiếc ly.

“Chúng ta đã rất may mắn khi có họ trong suốt thời gian qua”, Ray nói, “và họ đã làm rất tốt với các video CCTV. Nhưng kíp trực không thể gồng mình lên để lấp chỗ trống của họ thêm nữa và sự thực khó khăn hơn là chúng ta không còn lý do hợp lý để tiêu thêm tiền vào cuộc điều tra này. Tôi xin lỗi.” Ray thêm vào lời xin lỗi giống như cá nhân ông phải chịu trách nhiệm vì quyết định mà cấp trên đưa ra, nhưng điều đó cũng chẳng làm thay đổi phản ứng của Kate.

“Chúng ta không thể bỏ cuộc!” Cô cầm miếng lót ly lên và bắt đầu bứt những miếng nhỏ ra khỏi phần rìa của nó.

Ray thở dài. Thật khó khăn khi phải cân bằng giữa chi phí của một cuộc điều tra và cái giá của một mạng sống - thuộc về một đứa trẻ. Làm sao ông có thể định giá trên cuộc sống của một đứa trẻ?

“Chúng ta không bỏ cuộc.” Ông nói, “Cô vẫn đang điều tra về những cái đèn sương mù có phải không nhỉ?”

Kate gật đầu. “Trong một tuần sau vụ đụng xe, có 73 cái đèn đã được chuyển đi làm linh kiện thay thế.” Cô nói, “Kiểm tra hoạt động sửa chữa liên quan tới bảo hiểm cho thấy tất cả đều không có gì đáng ngờ. Hiện tôi đang lần theo thông tin liên quan tới những người sử dụng xe đã tự đặt mua đèn.”

“Cô thấy không? Ai mà biết được thứ gì sẽ xuất hiện. Tất cả những gì chúng ta đang làm là thu hẹp quy mô của mọi thứ lại một chút.” Ông nhìn về phía Stumpy để tìm kiếm sự ủng hộ, nhưng chẳng thấy điều mình mong đợi.

“Các lãnh đạo hiện chỉ quan tâm tới việc nhanh chóng có kết quả, Kate ạ.” Stumpy nói, “Nếu chúng ta không thể giải quyết một vụ trong vòng vài tuần - lý tưởng nhất là vài ngày - nó sẽ bị gạt khỏi danh sách ưu tiên và bị thay bằng thứ khác.”

“Tôi biết hệ thống vận hành ra sao mà”, Kate nói, “nhưng nó không thể tự sửa sai, phải không nhỉ?” Cô gom các mẩu nhỏ bị bứt ra từ miếng lót ly thành một đống lớn hình tròn nằm ở giữa bàn. Ray nhận ra rằng các móng tay của cô không được tô son và đã bị gặm cụt một cách tức giận, để lộ phần da bên dưới. “Tôi có cảm giác mảnh cuối cùng giúp giải quyết bí ẩn chỉ đang nằm ở ngay khúc quanh, ông biết đấy?”

“Tôi biết”, Ray nói, “và có thể cô đã đúng. Nhưng trong lúc này, hãy chuẩn bị tinh thần để xử lý vụ tai nạn đó khi đang phải làm cả những công việc khác nữa. Khoảng thời gian trăng mật đã kết thúc rồi.”

“Tôi mới chỉ vừa nghĩ tới việc có thể xin manh mối từ bệnh viện Hoàng gia Bristol.” Kate nói, “Có khả năng tay tài xế đã bị chấn thương trong cú va chạm: bị đập đầu vào xe hoặc thứ gì đó như vậy. Trong đêm xảy ra vụ đụng xe, chúng tôi đã gửi một xe tuần tra tới bộ phận Xử lý tai nạn và Cấp cứu của bệnh viện, nhưng chúng ta nên tiếp tục tiến hành thêm các cuộc thu thập thông tin khác, đề phòng tình huống kẻ gây tai nạn không đi chữa trị ngay.”

“Suy đoán tốt đó.” Ray nói. Gợi ý của Kate đã khuấy lên điều gì đó trong tâm trí Ray, dù ông chưa thể xác định cụ thể.

“Đừng quên kiểm tra cả các bệnh viện ở Southmead và Frenchay nữa.” Chiếc điện thoại của Ray chợt rung lên báo tin nhắn vừa tới. Ray cầm lấy, đọc rồi thốt lên, “Chết tiệt!”

Hai người còn lại nhìn ông; Kate lộ vẻ ngạc nhiên còn Stumpy thì cười toét.

“Ông quên không làm điều gì à?” Stumpy nói.

Ray nhếch mép nhưng không giải thích. Ông uống cạn ly rồi rút một đồng 10 bảng ra khỏi ví, đưa cho Stumpy. “Hai người làm ly nữa nhé. Tôi phải về nhà.”

Mags đang chất đồ vào máy rửa bát đĩa khi Ray bước vào nhà, bà thả những chiếc đĩa vào giá đựng mạnh tới mức ông hơi nhăn mặt. Mái tóc bà được buộc lỏng về phía sau và bà đang mặc một chiếc quần thể thao cùng một chiếc áo cũ của ông. Ray băn khoăn không biết từ khi nào Mags đã ngừng quan tâm về những thứ bà sẽ mặc trên người và lập tức căm ghét mình về ý nghĩ này. Ông không có quyền chê bai bà.

“Anh xin lỗi.” Ông nói, “Anh hoàn toàn quên mất.”

Mags mở một chai rượu vang đỏ. Bà chỉ lấy ra mỗi một chiếc ly và Ray nhận ra điều đó, nhưng ông cho rằng sẽ chẳng khôn ngoan chút nào nếu đề cập tới chuyện đó.

“Rất hiếm khi”, bà nói, “em đề nghị anh có mặt ở nơi nào đó, trong một thời gian cụ thể. Em biết là đôi khi công việc phải được đặt lên trước. Em hiểu điều đó. Rất hiểu. Nhưng cuộc hẹn gặp này đã được lên lịch trong hai tuần. Hai tuần đấy! Và anh đã hứa, Ray.” Giọng bà run rẩy và Ray vòng tay ôm nhẹ lấy vợ.

“Anh xin lỗi, Mags. Chuyện có tệ quá không?”

“Cũng bình thường.” Bà lắc người rời khỏi tay Ray và ngồi ở cái ghế trong bếp, miệng nhấp một ngụm rượu vang lớn. “Ý em là họ chẳng nói gì kinh khủng cả, chỉ cho biết Tom có vẻ không hòa nhập ở trường học như những đứa trẻ khác và họ hơi lo về thằng bé.”

“Thế các giáo viên giải quyết chuyện đó ra sao?” Ray lấy một chiếc ly từ trên giá, rót rượu và ra bàn ngồi cùng Mags. “Anh đoán họ đã nói chuyện với con.”

“Hiển nhiên Tom nói rằng mọi chuyện vẫn ổn.” Mags nhún vai, “Cô Hickson đã thử mọi thứ có thể để tạo động lực cho Tom và khiến thằng bé tham gia hoạt động nhiều hơn trong lớp học, nhưng nó chẳng hé răng nói nửa lời. Cô giáo đang rất băn khoăn không biết có phải Tom có thuộc dạng trầm tính hay không.”

Ray khịt mũi, “Trầm tính à? Tom á?”

“Vâng, cô nói thế đó.” Mags nhìn Ray, “Em có thể đã xử lý xong vấn đề nếu có anh ở đó, anh biết đấy.”

“Anh hoàn toàn quên khuấy mất. Anh xin lỗi, Mags. Đó là một ngày làm việc liên tục nữa và sau đó anh có ghé qua quán rượu để uống chút bia.”

“Với Stumpy à?”

Ray gật đầu. Mags luôn mềm lòng khi nghe nói về Stumpy, người là cha đỡ đầu của Tom. Bà cũng hay nuông chiều để ông và Stumpy đi uống bia sau giờ làm, cho rằng chồng mình cũng cần có khoảng thời gian riêng để xả hơi. Ray không nói cho vợ biết về sự hiện diện của Kate trong cuộc nhậu và ông không rõ vì sao lại làm thế.

Mags thở dài, “Chúng ta sẽ phải làm gì đây?”

“Con sẽ ổn thôi. Coi nào, đó là một ngôi trường mới và làm quen với những điều mới lạ là thách thức lớn với lũ trẻ, khi mới chuyển lên trường cấp Hai. Con mình đã là một con cá lớn sống trong một cái ao bé suốt thời gian dài và nay nó phải bơi cùng bầy cá mập. Anh sẽ nói chuyện với con.”

“Đừng có lên lớp với con đấy, như thế chỉ làm tình hình tệ hơn.”

“Anh sẽ không làm thế đâu!”

Ray cố gắng kiềm chế không nói những điều ông thực sự muốn. Ông và Mags là một đôi ăn ý, nhưng họ có hướng tiếp cận khác nhau với việc dạy con. Mags nhẹ nhàng hơn nhiều, thích che chở cho con cái thay vì để chúng tự đứng trên đôi chân mình.

“Anh sẽ không rao giảng gì với con đâu.” Ray hứa.

“Nhà trường đề nghị rằng chúng ta cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên thêm vài tháng nữa xem sao. Họ cũng hẹn tổ chức một cuộc gặp nữa khoảng vài tuần sau khi hết học kỳ một.” Mags nhìn xoáy vào Ray.

“Cho anh biết ngày đi.” Ông nói, “Anh sẽ có mặt ở đó.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Clare Mackintosh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.