Tôi đã không liên lạc gì tới gần một tuần sau cuộc hẹn đầu tiên giữa tôi và em. Và tôi có thể nghe ra được sự ngập ngừng trong giọng nói của em khi tôi gọi điện. Em đang tự hỏi liệu mình có hiểu sai những dấu hiệu hay không. Rằng em đã lỡ nói điều gì đó không phải hay bộ váy em mặc có vấn đề gì không.
“Tối nay em rảnh không?” Tôi hỏi, “Anh rất muốn đưa em đi chơi lần nữa.” Trong câu nói của mình, tôi biết tôi đã mong được gặp lại em nhiều đến nhường nào. Chờ đợi suốt một tuần để nói chuyện với em quả là một chuyện khó khăn đến đáng kinh ngạc.
“Em rất muốn, nhưng em bận việc rồi.” Có sự tiếc nuối trong giọng em, nhưng tôi biết thừa chiến thuật cũ rích đó. Phụ nữ thường có rất nhiều chiêu trò khi bắt đầu một mối quan hệ, nhưng hầu hết chúng đều rất dễ bị phát hiện. Rõ ràng em đã mổ xẻ cuộc hẹn của chúng tôi với đám bạn của em và họ sẽ tranh nhau đưa ra đủ kiểu lời khuyên tào lao.
Đừng tỏ ra quá hứng thú.
Hãy kiêu kỳ một chút.
Khi anh ta gọi, hãy giả vờ đang bận.
Thật phiền phức và trẻ con. “Tiếc thật đấy.” Tôi bình thản đáp, “Anh vừa có một cặp vé xem Pulp biểu diễn tối nay và anh nghĩ có thể em muốn đi.”
Em do dự và tôi nghĩ đã nắm thóp được em, nhưng em vẫn kiên quyết, “Em thực sự không đi được, em xin lỗi. Em đã hứa với Sarah là bọn em sẽ có một đêm chỉ có con gái với nhau ở Ice Bar. Cô ấy vừa chia tay bạn trai, và em không thể để cô ấy thất vọng.”
Một lý do thuyết phục, và tôi tự hỏi liệu em có chuẩn bị trước lời nói dối này hay không. Tôi im lặng không nói gì.
“Tối mai em rảnh đấy?” Em hắng giọng, khiến câu nói trở thành một câu hỏi.
“Anh e là mai anh có việc bận rồi. Có khi để hôm khác vậy. Chúc em đi chơi vui tối nay.” Tôi dập máy và ngồi cạnh cái điện thoại một lúc. Một thớ cơ giật giật ở khóe mắt và tôi dụi dụi vào chỗ đó một cách khó chịu. Tôi chẳng hề mong muốn sẽ có một trò “vờn bắt” mà em tạo ra trong mối quan hệ này, bởi vậy tôi khá thất vọng vì em cho rằng điều đó là cần thiết.
Tôi bồn chồn suốt khoảng thời gian còn lại trong ngày. Tôi dọn dẹp nhà cửa và dọn sạch mọi đồ đạc của Marie khỏi các phòng rồi gom chúng lại thành một đống trong phòng ngủ. Đồ đạc nhiều hơn tôi nghĩ, nhưng bây giờ tôi gần như không thể trả lại chúng cho cô ấy. Tôi nhét tất cả vào một cái va li để đem ra chỗ vứt rác.
7 giờ tối, tôi uống một chai bia, rồi lại một chai nữa. Tôi ngồi trên sofa, chân gác lên bàn cà phê. Tivi đang chiếu một chương trình đố vui vớ vẩn, và tôi nghĩ về em. Tôi cân nhắc việc gọi đến nhà em và để lại một lời nhắn rồi ngạc nhiên khi em có nhà. Nhưng khi uống hết chai bia thứ ba, tôi đã thay đổi ý định.
Tôi lái xe đến Ice Bar và tìm được một chỗ đậu xe còn trống cách không xa lối vào. Tôi ngồi trong xe một lúc, nhìn mọi người đi qua cánh cửa. Các cô gái mặc những chiếc váy ngắn cũn cỡn, nhưng sự quan tâm của tôi chỉ là sự tò mò không đâu. Tôi đang nghĩ về em. Tôi thấy bối rối vì em đã choán hết suy nghĩ của tôi ngay cả lúc đó, và bỗng nhiên việc tôi muốn biết việc em có nói dối tôi hay không trở nên thật quan trọng. Tôi tới đó để bắt quả tang em: để chen chúc trong quán bar chật ních người và không thấy em ở đó, vì em đã về nhà, ngồi trên giường, thưởng thức một chai rượu vang giảm giá và xem một bộ phim của Meg Ryan. Nhưng rồi tôi nhận ra đó không phải điều tôi muốn: tôi muốn thấy em đi ngang qua tôi, sẵn sàng cho cuộc vui của các cô gái với cô bạn khốn khổ vừa bị người yêu đá của em. Tôi muốn có một bằng chứng rằng tôi đã sai. Cảm giác đó mới lạ đến mức khiến tôi suýt bật cười.
Tôi ra khỏi xe và đi vào quán bar. Tôi đã mua sẵn vài chai Becks và bắt đầu len lỏi qua căn phòng chật kín người.
Một ai đó huých vào tôi và làm bia văng tung tóe lên giày của tôi, nhưng tôi tập trung vào cuộc tìm kiếm đến mức không cần đến một lời xin lỗi.
Và rồi tôi thấy em. Em đứng ở cuối quầy bar, ve vẩy một tờ mười bảng trong vô vọng với nhân viên pha chế đang phục vụ một hàng bốn người đang đứng chờ. Em nhìn thấy tôi, và trong một giây ánh mắt em trống rỗng, như thể em không nhớ tôi. Rồi em mỉm cười, nhưng nụ cười có vẻ cảnh giác hơn so với lần cuối tôi nhìn thấy nó.
“Anh đang làm gì ở đây?” Em hỏi, khi tôi lách qua đám người và đi về phía em, “Em nghĩ anh đang đi xem Pulp biểu diễn chứ.” Em tỏ ra láu lỉnh. Phụ nữ nói rằng họ thích sự ngạc nhiên, nhưng thực tế là họ muốn biết trước, để có thể chuẩn bị. “Anh tặng vé cho một đồng nghiệp ở chỗ làm rồi.” Tôi đáp, “Anh không thích đi một mình.”
Trông em có vẻ bực bội vì lý do thay đổi kế hoạch của tôi. “Nhưng”, em nói, “làm sao mà anh lại đến đây? Anh từng đến đây rồi à?”
“Anh tình cờ gặp một người bạn.” Tôi trả lời, tay vung vẩy hai chai Becks mà tôi đã mua theo kế hoạch từ trước đó, “Anh đến quán bar và giờ thì chẳng thấy anh ta ở đâu cả. Chắc anh ta gặp may với cô nào rồi!” Em cười. Tôi chìa ra một chai bia, “Chúng ta không nên phí phạm phải không?” tới hói.
“Em nên quay lại với các bạn. Sắp tới lượt em phải mời các bạn một chầu - đó là nếu chúng em được phục vụ. Sarah đang cố giữ một bàn ở đằng kia.” Em liếc về góc phòng, nơi một cô gái cao ráo với mái tóc nhuộm đang ngồi cạnh cái bàn nhỏ và nói chuyện với một chàng trai trẻ. Trong giây lát, chúng tôi thấy anh ta rướn người về phía trước và hôn cô ấy.
“Cô ấy đang ở cùng ai vậy?” Tôi hỏi.
Em sững lại rồi chầm chậm lắc đầu, “Em chẳng biết nữa.”
“Có vẻ cô ấy đã thực sự cắt đứt với anh bạn trai cũ rồi đấy.” Tôi nói. Em lại bật cười.
“Vậy…” Tôi lại chìa chai bia ra. Em cười và nhận lấy, cụng chai với tôi trước khi làm một ngụm thật to, rồi vừa liếm môi dưới vừa hạ cái chai xuống. Hành động đó ẩn chứa sự khêu gợi một cách cố ý và tôi thấy rạo rực trong người. Em nhìn tôi không rời mắt với vẻ gần như là thách thức và uống thêm một ngụm bia nữa.
“Về nhà anh đi.” Tôi bất thần lên tiếng. Sarah đã biến mất, có lẽ là đi cùng người tình mới. Tôi tự hỏi liệu anh ta có để tâm đến việc cô ta quá dễ dãi hay không.
Em do dự một lát, vẫn nhìn tôi, rồi nhún vai một cái và nhẹ nhàng luồn tay vào tay tôi. Quán bar chật ních người, và tôi phải xô đẩy để tìm đường ra, nắm chặt lấy tay em để em không lạc mất. Sự đáp lại nhiệt tình của em khiến tôi vừa phấn khích lại vừa thất vọng: tôi không thể không tự hỏi liệu em có thường xuyên làm thế này không, và với ai.
Chúng tôi thoát khỏi đám đông hôi hám và nóng bức ở Ice Bar và ra ngoài đường. Cái lạnh đột ngột ùa tới làm em run lên.
“Em không mang áo khoác theo à?”
Em lắc đầu. Tôi cởi áo khoác của mình ra choàng lên vai em và hai chúng tôi đi tới chỗ đậu xe. Em nhìn tôi cười mãn nguyện, và nụ cười đó khiến người tôi nóng lên.
“Anh lái xe được không?”
“Anh ổn.” Tôi đáp ngắn gọn. Chúng tôi lái xe trong im lặng một lúc lâu. Tà váy em bị kéo lên khi em ngồi xuống và tôi đưa tay trái ra đặt lên phía trên đầu gối của em, những ngón tay tôi chạm vào mé trong đùi em. Em ngọ nguậy chân; chỉ một chút thôi, nhưng cũng đủ khiến tay tôi trượt xuống đầu gối em thay vì đùi em.
“Tối nay em đẹp lắm.”
“Anh thật sự nghĩ vậy à? Cảm ơn anh.”
Tôi rút tay ra để xoay vô lăng. Khi đặt tay lên chân em một lần nữa, tôi để nó lên cao thêm một chút, những ngón tay tôi nhẹ nhàng mơn trớn trên làn da em mềm ấm. Lần này, em không rụt mình lại.
Về đến nhà tôi, em đi quanh phòng khách, cầm các thứ lên và xem xét. Thật lúng túng, tôi bèn pha cà phê thật nhanh. Đó chỉ là một thủ tục vô nghĩa: cả hai chúng tôi đều không muốn uống bất cứ thứ gì, dù em có nói là em muốn. Tôi đặt hai tách cà phê lên mặt bàn kính và em ngồi xuống cạnh tôi trên sofa, đối mặt với tôi một cách nửa vời. Tôi vén lọn tóc ra phía sau tai em, dùng cả hai tay ôm lấy khuôn mặt em một lúc trước khi nghiêng người và hôn em. Em đáp lại ngay lập tức, lưỡi em khám phá bên trong miệng tôi, hai tay em di chuyển trên lưng và vai tôi. Tôi chầm chậm đẩy em về phía sau, vẫn hôn em, tới khi tôi nằm trên cơ thể em. Tôi cảm nhận được hai chân em ôm vòng quanh tôi: thật tuyệt khi có một bạn tình táo bạo và nhiệt tình đến vậy. Marie luôn tỏ ra lãnh đạm tới mức đôi khi cô ấy như biến mất hoàn toàn; cơ thể vẫn bên tôi, nhưng tâm trí thì ở nơi nào đó khác.
Tay tôi mơn trớn đôi chân em, cảm nhận da thịt mềm mại và trơn láng bên trong mé đùi. Những ngón tay tôi chạm vào lớp vải ren trên người em và em rời môi khỏi tôi, lùi lên phía trên sofa, xa khỏi tầm tay đang đầy khao khát của tôi.
“Chậm thôi.” Em nói, nhưng nụ cười của em bảo tôi rằng em không có ý đó.
“Anh không thể.” Tôi đáp, “Em thật đẹp, anh không thể kiềm chế được.”
Gương mặt em bỗng ửng hồng. Tôi chống một tay xuống, dùng tay kia kéo váy em lên trên eo.
“Em… không…”
“Suỵt.” Tôi nói và hôn em, “Đừng phá hỏng giây phút này. Em là cô gái đáng yêu nhất trên đời, Jennifer. Em khiến anh thấy rạo rực.”
Em hôn đáp lại tôi và ngừng giả vờ. Em cũng muốn điều đó nhiều như tôi vậy.