Giải Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29
Chương 29

❊ ❊ ❊

“Cái gì thế?” Ray đứng đằng sau Kate và nhìn vào tấm thẻ mà cô đang tung từ tay này sang tay khác.

“Một thứ nằm trong ví của Gray. Khi tôi lấy nó ra khỏi ví, cô ta đã tái mặt, như thể rất sốc khi nhìn thấy nó. Tôi đang cố tìm hiểu xem đây là cái gì.”

Tấm thẻ có kích cỡ bằng một chiếc danh thiếp bình thường. Nó có màu xanh nhạt, với hai dòng chữ ghi một địa chỉ nằm tại trung tâm Bristol và không còn gì khác. Ray lấy nó từ tay Kate và dùng các ngón tay xoa xoa lên tấm thẻ.

“Đây là một cái thẻ rẻ tiền.” Ông nói, “Cô có biết biểu tượng này có ý nghĩa gì không?” Ở góc trên của tấm thẻ, được in bằng mực đen, là một biểu tượng trông giống như hai số 8 viết dở, với một số nằm gọn bên trong số còn lại.

“Tôi không rõ. Tôi không nhận ra nó là thứ gì.”

“Địa chỉ trên tấm thẻ không mang lại thông tin gì à?”

“Không manh mối, không gì hết.”

“Nhỡ đây là một chiếc danh thiếp cũ của cô ta thì sao?” Ray nhìn kỹ cái logo thêm một lần nữa.

Kate lắc đầu, “Không phải, nếu nhìn cái cách cô ta phản ứng khi tôi nhặt tấm thẻ lên. Dường như nó đã gợi nhớ tới điều gì đó - thứ mà cô ta không muốn tôi biết được.”

“Đúng vậy, xem nào.” Ray bước nhanh tới cái tủ đặt cạnh tường và lôi ra một chùm chìa khóa xe hơi.

“Chỉ có một cách để giải quyết chuyện này.”

“Chúng ta sẽ đi đâu?”

Ray giơ tấm thẻ màu xanh lên trả lời và Kate vội vớ lấy áo khoác của cô để chạy theo ông.

Phải mất kha khá thời gian, Ray và Kate mới có thể tìm thấy số 127 phố Grantham, một căn nhà gạch đỏ trông không dễ nhìn cho lắm nằm tại một phố dài tít tắp với các số nhà được đánh lung tung không theo một trật tự nào cả. Họ đứng bên ngoài một lúc, để quan sát khu vườn rậm rạp phía trước nhà và các cánh cửa sổ đã chăng đầy mạng nhện. Ở khu vườn của căn nhà kế bên, một con mèo cất tiếng kêu meo meo khi thấy hai người tiến tới cửa trước. Không giống những căn nhà của hàng xóm nằm quanh đó, chỉ có các cánh cửa làm từ vật liệu nhựa UPVC rẻ tiền, nhà số 127 có một cánh cửa gỗ được sơn khá đẹp. Trên cánh cửa có một lỗ nhỏ để người ở bên trong quan sát xem ai đang đứng bên ngoài. Cánh cửa không có khe để nhân viên bưu điện thả thư từ và bưu phẩm vào nhà. Tuy nhiên bên cạnh cánh cửa có treo một hòm thư làm bằng kim loại và nó được bảo vệ bằng một chiếc khóa dây.

Ray nhấn chuông. Kate thò tay vào túi định tìm giấy tờ cho phép khám nhà, nhưng Ray đã chặn cô lại. “Tốt nhất ta không nên làm thế.” Ông nói, “Cần phải tìm hiểu xem ai đang sống ở đây đã.”

Họ nghe tiếng chân bước trên sàn gạch. Sau đó tiếng chân ngưng lại và Ray nhìn thẳng vào cái lỗ nhỏ nằm ở trung tâm của cánh cửa. Cho dù chủ nhà đang thực hiện bài kiểm tra nào thì rõ ràng họ đều đã vượt qua thành công, bởi chỉ sau vài giây Ray đã nghe tiếng cửa mở khóa. Thêm một cái khóa thứ hai nữa được tháo bỏ và cánh cửa mở hé ra chỉ chừng 4 inch, bị cản lại bởi một đoạn xích sắt. Việc căn nhà được bảo vệ hơi quá như thế khiến Ray phỏng đoán chủ nhân của nó hẳn đã cao tuổi. Tuy nhiên người phụ nữ đứng sau cánh cửa mở hé có lẽ cũng chỉ tầm tuổi ông. Bà ta đang mặc một chiếc váy quấn, khoác áo len màu xanh dương và thắt một chiếc khăn màu vàng ở cổ.

“Tôi có thể giúp gì cho ông?”

“Tôi đang tìm một người bạn.” Ray nói, “Tên cô ấy là Jenna Gray. Cô ấy từng sống trên con đường này, nhưng tôi đã lục lọi hết tâm trí mình và chẳng thể nhớ nổi là tại ngôi nhà nào. Bà có biết cô ấy không nhỉ?”

“Tôi sợ là không.”

Ray đánh mắt qua vai người phụ nữ để nhìn vào trong ngôi nhà. Bà ta liền khép cánh cửa lại một chút, mắt dán vào ông.

“Bà sống ở đây lâu chưa?” Kate nói, phớt lờ thái độ lạnh nhạt và sự kiệm lời của người phụ nữ kia.

“Cũng lâu đấy.” Bà ta trả lời gọn lỏn, “Giờ thì, xin phép các vị…”

“Tôi xin lỗi vì chúng tôi đã làm phiền bà.” Ray nói và cầm lấy tay Kate, “Xem nào em yêu, đi thôi. Anh sẽ gọi vài cú điện thoại, xem ta có thể lần ra địa chỉ của cô ấy không.” Ray nói rồi lôi chiếc điện thoại của ông ra.

“Nhưng…”

“Dù sao cũng cảm ơn bà.” Ray nói. Ông kéo tay Kate.

“Phải rồi.” Cô nói, cuối cùng đã hiểu ý Ray, “Chúng ta sẽ gọi vài cuộc xem sao. Cảm ơn bà vì đã bớt chút thời gian.”

Người phụ nữ kia đóng cửa dứt khoát và Ray nghe thấy hai tiếng xoay chìa khóa lần lượt nối tiếp nhau. Ông vòng tay ôm lấy Kate rồi bước đi cho tới khi họ rời xa khỏi ngôi nhà, cảm thấy rõ ràng về sự gần gũi với cơ thể cô.

“Ông đã quan sát thấy điều gì?” Kate nói, khi họ trở lại và ngồi vào trong xe, “Nơi Gray từng sống à? Hay người phụ nữ đó biết nhiều hơn những gì bà ta đã nói ra?”

“À, chắc chắn bà ta biết điều gì đó.” Ray nói, “Cô có nhận thấy bà ta đang mặc gì không?”

Kate suy nghĩ một lúc, “Một chiếc váy và một chiếc áo len tối màu.”

“Còn gì nữa không?”

Kate lắc đầu, tỏ ra khó hiểu.

Ray nhấn một nút trên chiếc điện thoại của ông và màn hình rực sáng. Ông đưa chiếc điện thoại cho Kate.

“Ông chụp lén bà ta à?”

Ray cười tinh quái. Ông với tay sang chiếc điện thoại và phóng to bức ảnh, chỉ vào nút thắt trên chiếc khăn màu vàng, nơi có một dấu hình tròn rất nhỏ.

“Đó là một cái phù hiệu.” Ray nói. Ông phóng to bức ảnh một lần nữa và vấn đề trở nên rõ ràng hơn. Trên cái phù hiệu có hình ảnh giống như hai số 8 lồng vào nhau.

“Chính là biểu tượng trên tấm thẻ!” Kate nói, “Ông làm tốt quá.”

“Không còn nghi ngờ gì về việc Jenna có mối liên hệ tới ngôi nhà này.” Ray nói, “Câu hỏi ở đây là cụ thể mối liên hệ đó là gì?”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Clare Mackintosh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.