Tôi không bao giờ hiểu tại sao em lại kiên nhẫn đến vậy khi thuyết phục tôi gặp gia đình. Em ghét mẹ mình và dẫu rằng hàng tuần em đều nói chuyện với Eve để thuyết phục em gái đến Bristol nhưng mọi cố gắng của em đều vô ích. Vậy tại sao em vẫn luôn sẵn sàng có mặt ở Oxford mỗi khi Eve cần em?
Nhưng lần nào em cũng lên đường, như một cô gái nhỏ ngoan ngoãn, để lại tôi một mình cô quạnh cả đêm, đôi khi nhiều hơn một đêm, trong khi em xoa dịu vấn đề của em gái và, chẳng có nghi ngờ gì cả, ve vãn anh chồng giàu có của cô em. Mỗi lần em đều đề nghị tôi đi cùng và cũng chừng đó lần tôi nói lời từ chối.
“Họ sẽ nghĩ rằng em hẳn đã cố nhào nặn ra một con người hoàn hảo như anh.” Em nói. Em mỉm cười hàm ý rằng đó chỉ là lời bông đùa nhưng tôi thấy sự tuyệt vọng trong giọng nói của em. “Anh muốn được cùng em trải qua kỳ nghỉ Giáng sinh - nó sẽ thật khác với kỳ nghỉ không có em hồi năm ngoái.”
“Hãy ở lại bên anh.” Điều này không quá khó để em đưa ra quyết định. Lẽ nào có anh là vẫn chưa đủ sao?
“Nhưng em cũng rất muốn có gia đình ở bên. Thậm chí là chúng ta sẽ không ở lại qua đêm, chỉ cần đi ăn trưa cùng nhau thôi.”
“Và không đi uống thứ gì sau đó sao? Chỉ một bữa ăn trưa vào ngày Giáng sinh thôi à?”
“Em sẽ lái xe. Làm ơn đi, Ian, em thực sự muốn ra mắt anh với mọi người.”
Em gần như năn nỉ tôi. Cuối cùng em tẩy bớt lớp trang điểm so với mọi khi nhưng vẫn tô một chút son môi, còn tôi thì chăm chú dõi theo đường cong màu đỏ trên đôi môi nũng nịu ấy khi em ra sức năn nỉ tôi.
“Thôi được”, tôi nhún vai đồng ý, “nhưng Giáng sinh năm sau sẽ chỉ có anh và em thôi nhé.”
“Cảm ơn anh.” Em tươi cười và vòng tay ôm lấy tôi.
“Anh đoán là chúng ta sẽ cần phải mang quà. Sẽ có chút khôi hài, nếu cân nhắc tới việc chúng gây tốn kém bao nhiêu.”
“Tất cả đều đã được chuẩn bị hết rồi.” Em nói, dường như đang quá đỗi vui mừng để có thể nhận ra chất gai góc trong lời nói của tôi. “Eve chỉ thích những thứ có hương thơm, còn Jeff sẽ rất vui khi được tặng một chai rượu Scotch. Thật lòng mà nói, em thấy chừng đó là đủ rồi. Anh sẽ yêu mến họ cho mà xem.”
Tôi hoài nghi về điều đó. Tôi đã nghe về “Quý bà Eve” quá nhiều để có thể tự đánh giá về cô ấy, mặc dù tôi khá ngạc nhiên khi nhận ra rằng điều khiến em ám ảnh chính là cô ta. Tôi chưa từng thấy việc không có anh em là một điều thiệt thòi và nhiều khi phát bực khi em buôn chuyện với Eve quá thường xuyên. Tôi thường đi vào bếp khi em đang nói chuyện với cô ấy và nếu em bất chợt dừng cuộc nói chuyện lại, tôi hiểu ngay rằng em và Eve đang nói về tôi.
“Hôm nay em đã làm gì khi thức dậy?” Tôi hỏi để đổi đề tài cuộc trò chuyện.
“Em đã có một ngày thật tuyệt. Em đi ăn trưa với một số nghệ nhân ở Three Pillars - một nhóm thuộc mạng lưới liên kết, chỉ dành cho những người hoạt động trong lĩnh vực sáng tạo. Thật bất ngờ là tất cả những người trong nhóm đều làm việc độc lập tại nhà trong những căn phòng nhỏ bé. Hoặc trên những chiếc bàn ăn đặt trong bếp…” Em nhìn tôi đầy áy náy.
Chúng tôi không thể ăn trong bếp vì nơi đây thường xuyên bị phủ bởi một lớp sơn và bụi đất sét cùng những bản vẽ nguệch ngoạc la liệt trên bàn. Đồ đạc của em bày biện khắp mọi nơi và không còn chút không gian thông thoáng nào cho tôi có thể cảm thấy được thư giãn. Hồi tôi mới mua ngôi nhà này, trông nó có vẻ không nhỏ chút nào và thậm chí khi Marie ở đây thì vẫn có đủ chỗ cho cả hai chúng tôi. Marie thì trầm tính hơn em, ít cởi mở. Vì thế việc chung sống trở nên dễ dàng hơn, ngoại trừ việc nói dối. Nhưng tôi đã học được cách đối mặt với chuyện đó và tôi biết rằng chuyện đó sẽ không bao giờ lặp lại với tôi thêm lần nào nữa.
Em vẫn đang huyên thuyên kể về bữa trưa của em, trong khi tôi cố gắng tập trung để lắng nghe em.
“Vì vậy bọn em nghĩ sáu người chúng em đủ có khả năng trả tiền thuê.”
“Tiền thuê cái gì?”
“Thuê một xưởng sáng tác chung. Em không đủ khả năng để thuê riêng cho mình một cái nhưng em có thể kiếm tiền từ việc dạy học để chia sẻ tiền thuê xưởng cùng với họ, và bằng cách này em sẽ có một cái lò nung phù hợp, dọn sạch những thứ bừa bộn ra khỏi chỗ này.”
Tôi đã không hay biết rằng em đang tìm mọi cách để kiếm thêm thu nhập từ việc dạy học. Tôi gợi ý em mở một lớp làm gốm vì nó phù hợp với thời gian biểu của em hơn là điêu khắc chân dung để bán với khoản thu nhập ít ỏi. Tôi hy vọng là em sẽ đóng góp phần nào vào việc chi trả khoản cầm cố của tôi trước khi đồng ý tham gia một vài phi vụ hợp tác làm ăn. Xét cho cùng thì hiện tại em vẫn đang sống trong một căn nhà với giá thuê miễn phí.
“Về mặt nguyên tắc, điều đó nghe thật tuyệt, em yêu ạ, nhưng chuyện gì xảy ra khi có ai đó rút khỏi nhóm? Ai sẽ là người nhận trả khoản tiền thuê bị đội lên?” Tôi có thể thấy em chưa tính toán đến khả năng đó.
“Ian, em cần một nơi để làm việc. Việc dạy học đang khá ổn nhưng đó không phải là công việc mà em muốn gắn bó suốt đời. Em đang bắt đầu bán những bức tượng của mình và nếu em có thể hoàn thiện chúng nhanh hơn, có thể em sẽ có một công việc kinh doanh nghiêm túc.”
“Cứ cho là như vậy thì có bao nhiêu nhà điêu khắc và nghệ sĩ thực sự làm được điều đó?” Tôi nói.
“Ý anh là em phải nhìn nhận vấn đề một cách thực tế: công việc đó có thể chỉ là một sở thích mang lại cho em chút thu nhập ít ỏi.”
Em im lặng một lát rồi cất lời, “Nhưng bằng cách hợp tác trong công việc, bọn em có thể giúp đỡ lẫn nhau. Các bức tranh khảm đá của Avril sẽ rất ăn nhập với các sản phẩm mà em tạo ra, và Grant có thể vẽ nên những bức tranh sơn dầu tuyệt vời nhất. Mọi thứ sẽ còn tuyệt hơn khi có thêm sự tham gia của một vài người bạn đại học của em, nhưng em chẳng còn nghe được tin tức gì của họ từ lâu lắm tôi.”
“Chuyện này có nhiều vấn đề lắm.” Tôi nói.
“Có thể là vậy. Em sẽ suy nghĩ thêm về chuyện này.”
Tôi thấy rằng em rõ ràng đã có quyết định của mình. Tôi có thể sẽ mất em bởi mộng tưởng mới mẻ này mất.
“Nghe này”, tôi nói, cố che giấu sự lo âu trong giọng nói của mình, “anh vừa mới nghĩ đến việc chuyển nhà.”
“Thật sao?” Em hồ nghi.
Tôi gật đầu, “Chúng ta sẽ tìm một nơi nào có không gian bên ngoài thật thoải mái và anh sẽ xây cho em một phòng sáng tác mới trong vườn.”
“Một căn phòng của riêng em sao?”
“Có cả lò nung. Em có thể làm mọi thứ mà em thích.”
“Anh sẽ làm điều đó vì em?” Em nở nụ cười rất tươi.
“Em biết là anh sẽ làm mọi thứ vì em mà, Jennifer.”
Đó là sự thật. Tôi sẽ làm mọi thứ để giữ em bên mình.
Khi em đang trong phòng tắm thì điện thoại đổ chuông.
“Jenna phải không? Tôi là Sarah đây.”
“Chào Sarah”, tôi nói, “Jenna đang ra ngoài với bạn của cô ấy. Cô ấy không gọi lại cho cô từ lần trước sao? Tôi đã chuyển lời nhắn của cô cho cô ấy rồi mà.”
Có một sự im lặng từ phía đầu dây bên kia.
“Không.”
“Vậy à, tôi sẽ nói lại với Jenna là cô đã gọi.”
Trong khi em đang ở trên gác thì tôi lục lọi túi xách của em. Chẳng có đồ gì khác ngoài những món thông thường; hóa đơn thanh toán của em đều ở những nơi mà em kể với tôi là em đã đến. Tôi cảm thấy sự căng thẳng tan biến. Không phải là thói quen nhưng tôi đã kiểm tra ngăn để giấy tờ ghi chép trong ví của em. Ngăn đó trống không, nhưng tôi lại có cảm giác cộm cộm khi chạm tay vào. Tôi nhìn cẩn thận hơn và thấy một cái khe phía trong lớp lót, chỗ đó có một mảnh giấy được gấp nhỏ lại. Tôi bỏ mảnh giấy vào túi mình. Nếu đó là mảnh giấy ghi chép các công việc nội trợ được gấp lại để cất vào một chỗ an toàn thì em sẽ hỏi liệu tôi có thấy nó không. Nếu không, lúc đó tôi sẽ biết em đang cất giữ bí mật gì với tôi. Ăn cắp tiền của tôi.
Em đã không bao giờ nhắc gì đến mảnh giấy đó.
Ngày em rời bỏ tôi, tôi thậm chí còn không biết em đã dọn đi. Tôi đã chờ em trở về nhà và chỉ tới gần lúc đi ngủ tôi mới phát hiện ra bàn chải đánh răng của em không còn để ở đó. Tôi kiểm tra mấy cái va li nhưng không có cái nào bị mất ngoại trừ một cái túi nhỏ.
Người đàn ông kia đã mua cho em những thứ em cần? Người đàn ông đó đã nói với em rằng anh ta sẽ làm bất kỳ điều gì mà em muốn? Và cái mà em trả ơn anh ta là gì? Em khiến tôi thấy ghê tởm. Nhưng tôi để em ra đi. Tôi tự nhủ tôi sẽ tốt hơn nếu không có em và miễn là em không chạy đến đồn cảnh sát và cáo buộc tôi cái tội danh mà chắc chắn được họ gọi là tội bạo hành, tôi sẽ để em chạy trốn đến bất cứ nơi nào mà em muốn. Tôi có thể theo sau em nhưng tôi không muốn. Em có hiểu điều đó không? Tôi đã không còn muốn em nữa. Và tôi sẽ bỏ em một mình, nếu không phải vì một mẩu tin nhỏ trên tờ Bristol Post hôm nay. Họ đã không đề cập đến tên em trên đó nhưng em nghĩ rằng tôi sẽ không biết được người đó chính là em sao?
Tôi đã hình dung ra việc cảnh sát hỏi về cuộc sống của em; các mối quan hệ của em. Tôi đã thấy họ thẩm vấn em; kiên nhẫn lấy lời khai của em. Tôi thấy em khóc lóc và nói với họ về mọi thứ. Tôi biết em đã suy sụp và họ sẽ đến gõ cửa nhà tôi không lâu sau đó, hỏi tôi những câu hỏi về những vấn đề hoàn toàn chẳng phải việc của họ. Gọi tôi là kẻ bắt nạt; một kẻ lạm dụng; một kẻ đánh vợ. Tôi không phải là loại người như thế: tôi không bao giờ làm những chuyện mà em không muốn.
Đoán xem tôi đã đi đâu ngày hôm nay. Cố lên hãy đoán thử xem. Không. Tôi đã đến Oxford để thăm em gái của em. Tôi đoán nếu có ai biết em đang ở đâu thì đó chính là em gái em. Căn nhà không có nhiều thay đổi trong năm năm qua. Vẫn là hàng cây nguyệt quế được cắt tỉa hoàn hảo nằm ở một bên phía trước cửa vào; vẫn là chiếc chuông cửa kiểu cũ.
Nụ cười của Eve nhạt dần khi nhìn thấy tôi.
“Ian”, cô ta nói bằng giọng dứt khoát, “thật ngạc nhiên.”
“Đã lâu không gặp.” Tôi nói. Cô ta chưa bao giờ có đủ dũng khí để nói thẳng với tôi những điều cô ta nghĩ về tôi.
“Em đang để hơi ấm trong nhà thoát ra ngoài đấy.” Tôi nói tôi bước vào, tiến thẳng về chỗ lát những viên gạch trắng đen trong nhà. Eve không có lựa chọn nào khác là đi cùng tôi và tôi vô tình để cánh tay mình sượt qua ngực Eve khi tôi băng ngang qua cô ta để tiến về phía phòng khách. Eve vội vã đi theo tôi và cố gắng thể hiện với tôi rằng cô ta mới thực sự là chủ nhân của ngôi nhà này. Đó cũng là điều dễ hiểu.
Tôi ngồi ở ghế của Jeff dù biết rằng Eve ghét điều đó, còn cô ta ngồi đối diện với tôi. Tôi có thể nhìn ra Eve đang tự đấu tranh với bản thân, để ngăn việc sẽ hỏi tôi lý do của cuộc viếng thăm này.
“Jeff không có ở nhà sao?” Tôi hỏi và bắt gặp điều gì đó chợt lóe lên trong ánh mắt của Eve. Tôi biết cô ta sợ tôi, và ý nghĩ đó trỗi dậy một cách khác thường. Đây không phải là lần đầu tôi tự hỏi điều gì khiến Quý bà Eve thích thú khi lên giường; nếu cô ấy là một người kín đáo như em.
“Jeff đưa lũ trẻ vào trong thị trấn.”
Cô ta đổi tư thế ngồi và tôi im lặng không nói gì cho đến khi cô ta không thể kìm lòng thêm được nữa.
“Anh đến đây có việc gì không?”
“Anh chỉ ghé ngang qua thôi.” Tôi nói rồi nhìn xung quanh căn phòng khách rộng lớn. Căn phòng đã được trang hoàng lại sau lần gặp gỡ cuối cùng giữa chúng tôi tại nơi này - Jenna thích kiểu trang trí này. Tất cả đều được tô điểm bằng tông màu phấn nhạt mà Jenna đã từng rất thích dùng cho gian bếp của chúng tôi.
“Lâu quá rồi, Eve.” Tôi nói.
Eve hơi gật đầu tỏ vẻ đồng tình nhưng không đáp lại.
“Anh đang đi tìm Jennifer.” Tôi nói.
“Ý anh là sao? Đừng nói với tôi rằng chị ấy rốt cuộc cũng bỏ anh mà đi?” Eve thốt lên với xúc cảm được thể hiện một cách rõ ràng mà tôi chưa từng thấy trước đó.
Tôi lờ đi câu hỏi của Eve, “Bọn anh chia tay rồi.”
“Jenna đồng ý chứ? Giờ chị ấy đang sống ở đâu?”
Cô ta quá bình tĩnh khi tỏ vẻ lo lắng về Jenna. Sau tất cả những gì Eve nói, tôi thấy cô ta thật giả tạo.
“Ý em là cô ấy không hề đến đây tìm em?”
“Em không biết chị ấy đang ở đâu.”
“Thật sao?” Tôi nói, và trong một thoáng cảm thấy cô ta thật không đáng tin. “Nhưng hai người đã rất thân thiết - em phải đoán ra một số nơi mà Jenna có thể đến chứ.” Đuôi mắt tôi giật giật và tôi khẽ dụi vào để ngăn cơn co giật nhẹ ấy lại.
“Ian, chúng em đã không nói chuyện với nhau đã năm năm rồi.” Cô ta đứng dậy, “Em nghĩ bây giờ anh nên đi.”
“Em đang nói với anh rằng em không biết tin tức gì của chị gái mình suốt thời gian đó sao?” Tôi duỗi thẳng chân và tựa lưng vào ghế. Tôi tự biết lúc nào mình nên rời khỏi đây.
“Không.” Eve nói, ánh mắt Eve liếc nhìn đi chỗ khác, “Giờ thì em muốn anh đi.”
Lò sưởi là một vật vô tri với ngọn lửa từ khí ga đang rực cháy hào nhoáng bên cạnh những viên than nhân tạo. Ngay phía trên cái viền được sơn trắng của lò sưởi, một tệp những tấm thiệp và giấy mời được đặt tựa bên chiếc đồng hồ quả lắc.
Tôi đã nhìn thấy ngay thứ mà Eve chẳng muốn tôi trông thấy. Đáng lẽ em nên suy nghĩ kỹ càng hơn một chút, Jennifer, trước khi gửi đi những thứ quá rõ ràng như vậy. Điều bất hợp lý giữa những tấm giấy mời viền vàng là một bức ảnh về một bãi biển được chụp từ trên mỏm đá xuống. Trên cát có dòng chữ Quý bà Eve.
Tôi đứng dậy để Eve tiễn mình ra cửa. Tôi cúi xuống và hôn lên má cô ta. Eve đứng lùi hẳn ra xa, còn tôi thì cố kiềm chế để không đẩy mạnh cô ta vào tường vì đã cả gan nói dối mình.
Eve mở cửa và tôi giả vờ đi tìm chìa khóa của tôi. “Anh chắc chắn là mình đã để nó ở đâu đó”, tôi nói, “anh sẽ tìm thấy nó nhanh thôi.”
Tôi để Eve đứng ngoài sảnh và quay trở vào phòng khách. Tôi cầm tấm thiệp lên, lật mặt sau của nó nhưng không thấy địa chỉ được ghi trên đó như tôi kỳ vọng, chỉ có mấy dòng tin nhắn ngọt ngào dành cho Eve với những nét chữ cẩu thả quen thuộc của em. Em thường viết những ghi chú cho tôi; để chúng ở dưới gối và trong cặp của tôi. Tại sao em lại không làm việc đó nữa?
Cổ họng tôi như bị thắt lại. Tôi ngắm nghía bức ảnh. Em đã ở đâu? Tôi sợ rằng sự căng thẳng ẩn khuất bên trong sắp bùng nổ thành một cơn cuồng loạn. Tôi xé toạc tấm thiệp làm đôi rồi cứ thế tiếp tục xé đôi lần nữa và thêm một lần nữa. Lúc này tâm trạng tôi đã khá hơn. Tôi bỏ những mảnh vụn đằng sau chiếc đồng hồ quả lắc ngay khi Eve bước vào phòng.
“Thấy rồi.” Tôi nói, tay vỗ nhẹ vào túi áo.
Cô ta nhìn quanh phòng, chẳng hề nghi ngờ về những thứ đã không còn ở chỗ cũ. Tôi thầm nghĩ cứ để cho cô ta nhìn. Cứ để cho cô ta tìm nó.
“Rất vui vì gặp lại em, Eve.” Tôi nói. “Anh chắc chắn sẽ ghé thăm em vào lần tới khi anh đến Oxford.” Tôi đi lùi về phía cửa.
Eve mở miệng nhưng không nói lời nào vì thế tôi đành lên tiếng lần nữa, “Anh rất mong chờ cái ngày đó.”
Tôi bắt đầu tìm kiếm trên mạng ngay khi về nhà. Ở đâu đó trên khắp nước Anh có những mỏm đá cao nhô ra biển dưới bầu trời xám xịt với những đám mây báo điềm gở. Tôi tìm kiếm với cụm từ “các bãi biển ở nước Anh” và bắt đầu lướt qua các bức ảnh. Cứ lặp đi lặp lại, tôi truy cập hết trang này đến trang khác, nhưng những gì tôi tìm được chỉ là những bức ảnh gợi ý cho kỳ nghỉ trên những bãi biển đầy cát với những đứa trẻ đang nô đùa. Tôi chuyển sang tìm kiếm với cụm từ “những bãi biển có những mỏm đá ở nước Anh” và tiếp tục lướt qua các bức ảnh. Tôi sẽ tìm thấy em, Jennifer. Dù em ở đâu, tôi vẫn sẽ tìm thấy em.
Và tôi sẽ đến đó vì em.