Giải Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
Chương 3

❊ ❊ ❊

Ray đi lên tầng 3, nơi nhịp độ gấp gáp suốt 24 giờ trên 7 ngày của công việc cảnh sát đã biến mất, nhường đường cho không gian văn phòng được trải thảm yên tĩnh của các công chức làm việc theo giờ hành chính và các thám tử của Phòng Điều tra Hình sự. Ông thích ở đây nhất vào buổi tối, khi có thể vùi đầu vào đống tài liệu không bao giờ vơi ở trên bàn mà chẳng bị ai làm ngắt quãng công việc. Ông đi qua một khoảng không gian trống tới văn phòng dành riêng cho trưởng phòng, nằm trong một góc nhỏ.

“Buổi họp diễn ra thế nào?”

Giọng nói vừa cất lên khiến Ray giật mình. Ông quay lại và thấy Kate đang ngồi ở bàn của cô. “Đội 4 là kíp trực cũ của tôi, ông biết đấy. Tôi đã hy vọng ít nhất họ sẽ vờ tỏ ra quan tâm tới vụ tai nạn.” Cô nói rồi ngáp.

“Cũng ổn mà.” Ray nói, “Đó là những người tốt và nếu không có gì khác thì vụ này giúp làm mới tâm trí của họ.” Ray đã cố gắng lưu giữ các chi tiết về vụ tai nạn trong bản thông báo vắn tắt suốt một tuần, nhưng cuối cùng nó bị gỡ xuống khi các công việc khác đổ về. Ông đã cố gắng hết mức để họp với mọi kíp trực và nhắc nhở rằng mình vẫn cần sự giúp đỡ của họ. Ông gõ vào chiếc đồng hồ. “Cô làm gì ở đây vào giờ này thế?”

“Tôi đang xem xét các phản hồi được gửi tới sau khi báo chí kêu gọi công chúng giúp cung cấp thêm chứng cứ.” Cô nói, vẩy ngón tay cái về phía một đống văn bản máy tính đã được in ra, “Cũng chẳng có nhiều thứ hữu ích.”

“Không có thứ gì đáng để đào sâu hơn à?”

“Chẳng có gì cả.” Kate nói, “Vài người nhìn thấy một số chiếc xe chạy ẩu. Số khác đưa ra các phán xét rằng sự việc xảy ra do phụ huynh không chăm nom con cẩn thận và cả những câu chuyện tào lao, điên rồ thường thấy, bao gồm việc một số gã dự đoán Chúa tái sinh lần thứ hai.” Cô thở dài, “Chúng ta rất cần một sự đột phá - thứ gì đó để tiếp tục công việc.”

“Tôi cũng thấy rằng vụ này dễ gây nản.” Ray nói, “Nhưng cứ kiên trì theo đuổi, đột phá sẽ xảy ra. Luôn là như thế.”

Kate rên rỉ rồi đẩy chiếc ghế của cô ra xa khỏi đống giấy tờ. “Tôi không nghĩ mình được trời ban cho tính kiên nhẫn.”

“Tôi hiểu cảm giác đó mà.” Ray ngồi ghé lên trên bàn của Kate, “Đây là phần buồn chán và tẻ nhạt của hoạt động điều tra - phần mà họ không chiếu lên ti vi.” Ông nhếch mép cười khi thấy gương mặt rầu rĩ của Kate. “Nhưng những gì thu được rất đáng. Hãy thử nghĩ mà xem, trong tất cả đống giấy kia có thể đang chứa chiếc chìa khóa giúp giải quyết vụ này.”

Kate nhìn xuống chiếc bàn của cô đầy nghi ngờ và Ray cười lớn.

“Coi nào, tôi sẽ pha cho cô tách trà và giúp cô một tay.”

Họ cùng nhau kiểm tra lại đống giấy tờ đã được in ra, nhưng cũng chẳng tìm được mảnh thông tin mà Ray đã hy vọng.

“Chà, ít nhất thì ta cũng gạch bớt được một thứ khỏi danh sách.” Ông nói, “Cảm ơn cô vì đã ở lại muộn chỉ để xử lý thứ này.”

“Ông có nghĩ chúng ta sẽ tìm được tay tài xế không?”

Ray gật đầu chắc chắn. “Chúng ta phải tin mình sẽ làm được, nếu không ai sẽ có thể tin tưởng chúng ta nữa. Tôi đã phải xử lý hàng trăm vụ và không phải vụ nào cũng giải quyết xong - dù cố bằng biện pháp nào thì điều đó cũng không thực hiện được - nhưng tôi luôn tin tưởng rằng câu trả lời chỉ nằm ở một góc quanh nào đó.”

“Stumpy nói rằng ông đã đề nghị kêu gọi cung cấp bằng chứng qua chương trình truyền hình Crimewatch?”

“Ừ. Quy trình thông thường với một vụ gây tai nạn rồi bỏ chạy, đặc biệt là khi có một đứa trẻ liên quan. Tôi nghĩ rằng việc đó sẽ có ý nghĩa hơn nhiều thứ này.” Ông nói rồi chỉ vào đống giấy trên bàn Kate, giờ chẳng còn ích lợi gì ngoài việc tống vào máy hủy tài liệu.

“Được thôi.” Kate nói, “Tôi có thể chịu được cảnh phải làm thêm giờ. Tôi đã mua ngôi nhà đầu tiên vào năm ngoái và thành thực mà nói thì nó cũng hơi xa so với chỗ này.”

“Cô sống một mình à?” Ông hỏi và băn khoăn không biết mình còn được phép thắc mắc về những điều như thế trong ngày hôm nay không. Suốt thời gian ông làm nghề, những điều chỉ mang tính chính trị đã đạt tới mức độ khiến cho mọi thứ thuộc về cá nhân đều phải dẹp ra bên lề. Trong mấy năm nữa, có lẽ người ta còn chẳng buồn nói về những câu chuyện mang tính riêng tư với nhau nữa.

“Phần lớn thời gian là thế.” Kate nói, “Tôi tự bỏ tiền ra mua ngôi nhà đó, nhưng bạn trai tôi cũng tới ở đó khá nhiều. Cũng coi như nhà chung của cả hai, tôi cho là thế.” Ray nhấc mấy chiếc cốc lên, “Đúng rồi, chà, tốt nhất là cô nên về nhà đi. Bạn trai có thể bắt đầu thắc mắc rằng cô đang ở đâu.”

“Không sao đâu, anh ấy là đầu bếp.” Kate nói, nhưng cô đã đứng dậy, “Anh ấy làm theo ca còn tệ hơn so với tôi. Thế ông thì sao? Vợ ông không có ý kiến gì về việc ông làm quá nhiều giờ à?”

“Cô ấy đã quen rồi.” Ray nói, cao giọng một chút để tiếp tục cuộc đối thoại khi ông đi vào văn phòng để lấy áo khoác, “Cô ấy cũng là sĩ quan cảnh sát. Chúng tôi vào ngành cùng nhau.”

Trung tâm huấn luyện cảnh sát ở Ryton-on-Dunsmore có ít điểm xả hơi, nhưng nổi bật nhất là một quán bar rẻ tiền. Trong một buổi tối đi hát karaoke đặc biệt tệ hại, Ray nhìn thấy Mags đang tụ tập với các bạn cùng lớp. Cô cười ngất, đầu ngửa về phía sau khi nghe một người bạn nói gì đó. Lúc nhìn thấy Mags đứng lên để bắt đầu một vòng nhậu mới, ông đã uống gần hết cốc bia đầy tràn của mình để có thể nhập hội với cô tại quán bar. Nhưng khi đã ở bên, ông lại câm nín chẳng biết nói gì. May mắn thay, Mags không phải là người thích giữ kín suy nghĩ trong lòng và sau đó họ đã không thể rời nhau trong suốt thời gian còn lại của khóa huấn luyện dài 16 tuần. Ray cố nén một nụ cười nhẹ khi ông nhớ lại cảnh mình đã phải lén chui ra từ khu ký túc xá nữ để về phòng của mình vào lúc 6 giờ sáng.

“Ông kết hôn được bao lâu rồi?” Kate hỏi.

“15 năm. Chúng tôi lấy nhau ngay khi kết thúc giai đoạn thử việc.”

“Nhưng vợ ông không theo nghề này nữa à?”

“Mags tạm nghỉ việc lúc sinh Tom và không trở lại với nghề nữa khi sinh đứa thứ hai.” Ray nói, “Lucy giờ đã 9 tuổi còn Tom thì đang làm quen với năm đầu tiên tại trường cấp Hai, vì thế Mags có suy nghĩ về việc đi làm trở lại. Cô ấy muốn được đào tạo lại để trở thành giáo viên.”

“Sao cô ấy nghỉ làm lâu thế?” Có một sự tò mò tự nhiên hiện ra trong đôi mắt Kate và Ray nhớ rằng Mags cũng sở hữu chung đặc điểm này, thời kỳ hai người vẫn là các cảnh sát trẻ. Sau đó viên thượng sĩ chỉ huy của Mags đã bỏ nghề để sinh con và cô từng nói với Ray rằng không thấy thích một công việc lúc nào cũng đòi hỏi người ta phải cống hiến hết mình như nghề cảnh sát.

“Cô ấy muốn ở nhà với con cái.” Ray nói. Ông cảm thấy có một chút tội lỗi. Có phải Mags đã thực sự muốn thế không? Hay cô ấy chỉ cảm thấy rằng ở nhà là việc đúng đắn cần làm? Gửi con đi nhà trẻ quá tốn kém khiến việc Mags ngừng đi làm dường như là lựa chọn hiển nhiên và Ray cũng biết rằng Mags muốn góp mặt trong các sự kiện mà con cái tham gia, như các buổi thi chạy ở trường, các sự kiện thể thao và lễ hội. Nhưng Mags là một con người thông minh và rất có khả năng, giống như ông vậy - thậm chí còn hơn - nếu ông thành thực với bản thân mình.

“Tôi đoán khi kết hôn với công việc, ông cũng phải chấp nhận các điều kiện tồi tệ đi kèm với nó.” Kate với tay tắt chiếc đèn bàn làm việc, làm cả hai chìm trong bóng tối khoảng một giây trước khi Ray rảo bước ra hành lang và khiến bóng đèn tự động ở đó bật sáng.

“Độc hại đặc trưng của nghề nghiệp.” Ray đồng tình. “Cô sống với bạn trai được bao lâu rồi?” Họ rảo bước về phía khoảng sân đậu xe.

“Mới chỉ 6 tháng thôi.” Kate nói, “Chuyện khá ổn với tôi, dù thường thì tôi sẽ chia tay bạn trai chỉ sau vài tuần. Mẹ tôi vẫn bảo rằng tôi quá khó chiều.”

“Các anh bạn trai đó có vấn đề gì à?”

“Ồ đủ loại”, Kate nói với giọng vui vẻ, “quá sâu sắc, không đủ sâu sắc; không có khiếu hài hước hoặc như một gã hề…”

“Một nhà phê bình khó tính.” Ray nói.

“Có lẽ.” Kate nhăn mũi, “Nhưng làm thế rất quan trọng. Không phải mục đích cuối cùng là tìm thấy con người lý tưởng sao? Tháng trước tôi 30 tuổi rồi. Tôi đang hết dần thời gian.” Kate trông chẳng giống một cô nàng 30 tuổi nhưng Ray cũng không phải là một kẻ giỏi đoán tuổi. Ông nhìn vào gương và vẫn thấy cùng một chàng trai như hồi đôi mươi, dù rằng những nếp nhăn trên gương mặt ông lại đang mang một câu chuyện khác.

Ray đút tay vào túi để tìm chìa khóa. “Chà, đừng quá vội vã ổn định gia đình. Ngoài cửa không chỉ có hoa hồng đâu, cô biết đấy.”

“Cảm ơn lời khuyên, bố ạ…”

“Này, tôi chưa già như cô nói đâu!”

Kate cười lớn, “Cảm ơn ông đã giúp đỡ tối nay. Hẹn gặp lại sáng mai.”

Ray cũng cười nhẹ một mình khi lùi xe ra từ phía sau một chiếc Omega có gắn phù hiệu. Bố cơ đấy, thật là… Cô gái này chả biết kiêng nể ai cả.

Khi Ray về nhà, Mags ở trong phòng khách với chiếc ti vi đang bật lên ở trước mặt. Bà mặc một chiếc quần ngủ và một chiếc áo nỉ cũ của ông, đôi chân đang khoanh lại giống như một đứa trẻ. Một người dẫn chương trình đang tóm tắt các sự kiện của vụ gây tai nạn rồi bỏ chạy cho những người dân đã chẳng may không biết tin, dù báo chí đã đăng tải ầm ầm suốt tuần qua.

Mags ngước lên nhìn Ray rồi lắc đầu, “Em không thể ngừng xem. Tội nghiệp đứa trẻ.” Ray ngồi xuống cạnh vợ, vớ lấy chiếc điều khiển để tắt âm thanh. Màn hình chuyển qua các cảnh quay cũ về hiện trường và Ray nhìn thấy một cảnh quay ông và Kate từ phía sau, khi cả hai đang xuống xe. “Anh biết”, ông vòng tay qua người vợ, “nhưng bọn anh sẽ tóm được chúng.”

Camera lại đổi cảnh quay và màn hình chiếu hình ảnh Ray đang đọc một đoạn thông tin về vụ việc trước máy ghi hình. Cảnh quay không có phóng viên đang đặt câu hỏi.

“Anh có nghĩ rằng sẽ giải quyết được vụ này? Anh có manh mối nào không?”

“Cũng không hoàn toàn.” Ray thở dài, “Không ai nhìn thấy chuyện đã xảy ra - hoặc nếu có thấy thì họ vẫn chưa lên tiếng - vì thế bọn anh phải dựa vào các chứng cứ từ hiện trường và suy đoán.”

“Liệu có khi nào tài xế chẳng biết anh ta vừa gây ra họa lớn không nhỉ?” Mags ngồi hẳn dậy và xoay người để đối mặt với chồng. Bà vén tóc ra đằng sau tai một cách thiếu kiên nhẫn. Mags đã để duy nhất một kiểu tóc kể từ khi Ray quen bà: dài và thẳng, không chút lượn sóng. Mái tóc của bà cũng có màu đen như của Ray, chỉ khác ở chỗ nó chẳng có sợi bạc nào.

Khi Lucy chào đời, Ray đã cố thử để râu, nhưng ông bỏ cuộc chỉ sau có ba ngày vì thấy rằng có nhiều sợi bạc hơn sợi đen. Giờ ông nhẵn nhụi râu ria và cố để không chú tâm tới một số sợi bạc thò ra ở vùng thái dương mà Mags bảo với ông là “rất gây chú ý”.

“Không có chuyện đó đâu.” Ray đáp, “Đứa bé đập thẳng vào nắp ca pô xe.” Mags không hề tỏ ra chấn động. Sự xúc động hiện trên gương mặt vợ mà Ray nhìn thấy khi ông mới về nhà đã được thay thế bởi sự tập trung giống thời họ còn trong ca trực với nhau.

“Ngoài ra thì”, Ray tiếp tục, “chiếc xe đã dừng lại, chạy lui rồi xoay vòng. Tài xế có thể không biết Jacob đã chết, nhưng hẳn gã phải nhận thấy rõ rằng vừa đâm đứa trẻ.”

“Anh đã cho ai tới các bệnh viện chưa?” Mags nói, “Có thể gã tài xế cũng bị thương, và…”

Ray mỉm cười, “Bọn anh đang theo vụ này, anh hứa đấy.” Ông đứng dậy, “Nhìn này, em đừng hiểu lầm nhưng anh đã có cả ngày dài và giờ chỉ muốn uống ly bia, xem chút ti vi rồi đi ngủ.”

“Hiển nhiên rồi.” Mags nói khẽ, “Anh biết đấy - thói quen nghề nghiệp cũ và những thứ khác nữa.”

“Anh biết mà và anh hứa với em rằng sẽ tóm được gã tài xế.” Ông hôn vào trán vợ, “Bọn anh luôn phá được án.” Ray nhận ra ông vừa trao cho Mags cùng một lời hứa giống như ông đã dành cho mẹ của Jacob, chỉ bởi ông không thể chắc chắn về điều đó. Bọn anh sẽ làm hết khả năng, ông đã nói với bà như thế. Giờ ông chỉ còn biết hy vọng rằng sau khi đã cố hết sức, vụ án sẽ được giải quyết.

Ray đi vào bếp để tìm đồ uống. Chính vì vụ án có liên quan tới một đứa trẻ nên Mags mới bức xúc đến thế. Có lẽ nói cho vợ về chi tiết của vụ đụng xe không phải là ý hay - sau tất cả thì ông nhận ra rất khó để ngăn giữ cảm xúc của chính bản thân mình nên việc Mags có chung những cảm xúc giống ông là đều dễ hiểu. Ông sẽ gắng hết sức để giữ kín mọi chuyện.

Ray mang ly bia trở lại phòng khách và ngồi cạnh vợ để xem ti vi, chuyển bản tin sang một chương trình truyền hình thực tế ông biết vợ sẽ thích.

Trở lại văn phòng với đủ loại tài liệu lấy từ phòng nhận thư từ, Ray thả đống giấy tờ lên cái bàn vốn đã chật kín của ông khiến một cột tài liệu rớt xuống sàn.

“Khỉ thật.” Ông nói khi nhìn chằm chằm vào cái bàn. Người lao công vừa vào phòng, dọn sạch thùng rác và phẩy qua bụi trên đống hỗn độn, để vương lại những sợi bông trên khay đựng tài liệu của ông. Hai cốc đựng cà phê lạnh ngắt nằm cạnh bàn phím và một vài tờ giấy ghi chú Post-it được ai đó gắn dưới màn hình, ghi lại vài lời nhắn với nội dung có mức độ quan trọng khác nhau. Ray nhổ những tờ giấy đó ra và dán vào phía bên ngoài cuốn sổ công tác, nơi đã có một mảnh giấy ghi chú Post-it màu hồng nhắc ông phải đánh giá hoạt động của đội. Người ta làm như thể đội ngũ của ông quá rảnh việc vậy. Ray tự đấu tranh với bản thân về những thủ tục mang tính quan liêu hình thành trong các công việc mà ông phải xử lý mỗi ngày. Ông vẫn chưa tới mức chống lại các thủ tục ấy - chưa phải lúc khi mà đợt thăng chức tiếp theo đã ngay ở trong tầm với - nhưng ông cũng không bao giờ hào hứng đón nhận chúng. Ông lo lắng rằng việc phải dành ra một giờ để thảo luận về sự tiến bộ của cá nhân ông cũng có nghĩa là có thêm một giờ bị lãng phí trong khi công việc cấp thiết lúc này là điều tra cái chết của một đứa trẻ.

Khi Ray chờ cho chiếc máy tính khởi động, ông đẩy chiếc ghế cho ngả về phía sau rồi nhìn vào bức ảnh Jacob được gắn trên bức tường đối diện. Kể từ khi bắt đầu làm việc ở Phòng Điều tra Hình sự, mỗi cuộc điều tra, ông luôn giữ một bức ảnh của bất kỳ ai là trung tâm của cuộc điều tra ấy. Thói quen này bắt đầu sau khi vị thanh tra thám tử trước đây nhắc nhở không kiêng nể gì với Ray rằng đôi khi thư giãn một chút khỏi công việc cũng tốt, nhưng không bao giờ được quên công việc mình đang làm là gì. Những bức ảnh thường được đặt trên bàn của Ray cho tới một lần Mags ghé qua văn phòng của ông cách đây nhiều năm. Bà mang cho ông thứ gì đó - ông chẳng còn nhớ nữa; có thể là một tập tài liệu ông để quên hoặc một hộp đồ ăn trưa. Ông còn nhớ cảm giác bực bội vì bị ngắt quãng công việc khi vợ gọi từ phòng tiếp khách tại cơ quan. Rồi cảm giác đó nhanh chóng trở thành có lỗi khi ông nhận ra bà đã rất cố gắng để dành cho ông một bất ngờ đặc biệt. Trên đường trở lại văn phòng của Ray, họ đã dừng lại một chút để Mags chào sếp cũ, giờ đã là trở thành một cảnh sát trưởng.

“Anh đoán cảm giác của em khá là kỳ lạ khi ở trong đây.” Ray nói khi họ về tới văn phòng của ông.

Mags cười, “Cảm giác giống như em chưa bao giờ rời đi. Anh có thể lôi một cô gái ra khỏi lực lượng cảnh sát, nhưng không bao giờ có thể loại bỏ chất cảnh sát ra khỏi cô ấy.” Gương mặt bà liên tục thay đổi khi xoay vòng quanh căn phòng, với một tay gõ nhẹ quanh chiếc bàn của Ray.

“Người phụ nữ kia là ai thế?” Mags trêu ông, vừa nói vừa cầm lên một bức ảnh được dựng cạnh khung ảnh có bà và hai đứa con của họ.

“Một nạn nhân.” Ray trả lời rồi nhẹ nhàng cầm lấy bức ảnh từ tay Mags và đặt nó trở lại trên bàn. “Cô ấy bị bạn trai dùng dao đâm tới 17 nhát chỉ vì về muộn sau khi uống trà.”

Nếu Mags có sốc khi nghe câu ấy thì bà cũng chẳng thể hiện ra. “Anh không để ảnh trong hồ sơ à?”

“Anh thích để nó ở nơi dễ thấy.” Ray nói, “Để nó khiến anh không thể quên mình đang làm gì, vì sao anh phải làm thêm nhiều giờ, vì sao phải nỗ lực hết sức.” Bà gật đầu khi nghe câu này. Đôi khi bà hiểu ông còn nhiều hơn ông tưởng.

“Nhưng đừng để cạnh ảnh của chúng ta. Làm ơn đi, Ray.” Bà nói rồi vươn tay ra cầm bức ảnh lên một lần nữa, đồng thời nhìn quanh văn phòng để tìm chỗ phù hợp. Đôi mắt của bà hướng về phía một cái bảng làm bằng gỗ ép nằm ở cuối căn phòng. Bà rút một cái đinh ghim từ cái lọ nằm trên bàn của ông, đi tới đó rồi gắn tấm ảnh của người phụ nữ đã chết lên giữa tấm bảng.

Và bức ảnh nằm lại trên đó từ bấy tới giờ.

Bạn trai của nạn nhân này đã bị khởi tố từ lâu vì tội giết người và vô số nạn nhân khác đã xuất hiện sau cô. Đó là một người đàn ông cao tuổi bị những tên cướp tuổi teen đánh tới thập tử nhất sinh; đó là bốn cô gái bị một tài xế taxi tấn công tình dục; nay là Jacob đang cười tươi trong bộ đồng phục học sinh của cậu bé. Tất cả họ đều trông cậy vào Ray. Ông nhìn lướt qua các ghi chú do mình viết vào cuốn sổ công tác vào đêm trước, chuẩn bị cho buổi thông báo vắn tắt diễn biến trong buổi sáng nay. Cũng chẳng có gì nhiều để nói. Khi chiếc máy tính phát ra tiếng bíp báo hiệu cuối cùng nó đã khởi động, tâm trí Ray như giật mình choàng tỉnh. Ông và đồng đội có thể chẳng nắm được nhiều manh mối, nhưng họ vẫn phải kiên trì làm việc.

Ngay trước khi đồng hồ điểm 10 giờ, Stumpy và các cộng sự đã đi qua cánh cửa vào phòng của Ray. Stumpy và Dave Hillsdon chiếm ngay lấy hai chiếc ghế thấp nằm quanh bàn cà phê, trong khi những người khác ngồi ở phía sau phòng hoặc đứng tựa vào tường. Chiếc ghế thứ ba vẫn để trống và chẳng có ai ngồi, như để thể hiện sự lịch thiệp dành cho Kate. Tuy nhiên cô đã phớt lờ sự ưu tiên dành cho mình và cùng Malcolm Johnson đứng ở phía sau, cử chỉ khiến Ray thấy hơi buồn cười. Đội ngũ của họ đã được tăng lên tạm thời nhờ có hai sĩ quan cảnh sát được điều xuống từ các kíp trực - trông họ không hề thoải mái trong những bộ quần áo đi mượn một cách vội vã - bên cạnh viên cảnh sát trẻ Phil Crocker tới từ đơn vị Điều tra Va chạm giao thông.

“Chào mọi người.” Ray nói, “Tôi sẽ không dài dòng. Tôi muốn giới thiệu Brian Walton từ Đội 1 và Pat Bryce từ Đội 3. Thật tốt khi có hai anh và còn rất nhiều việc để làm nên cứ việc nhảy vào cuộc thôi.” Brian và Pat gật đầu đồng tình. “Thôi được rồi.” Ray tiếp tục, “Mục đích của buổi thông báo vắn tắt này là điểm lại những gì chúng ta đã biết về vụ gây tai nạn rồi bỏ chạy ở Fishponds và bước tiếp theo chúng ta cần đi. Như các bạn có thể hình dung, ban lãnh đạo đặc biệt quan tâm tới vụ này.” Ông nhìn lại các ghi chú của mình, dù đã thuộc lòng những nội dung trong đó. “Vào lúc 16 giờ 28 phút thứ Hai, ngày 26 tháng Mười một, người trực số điện thoại khẩn cấp 999 nhận được cuộc gọi từ một người phụ nữ sống ở đại lộ Enfield. Cô ấy có nghe một tiếng động lớn và sau đó là một tiếng hét thất thanh. Khi cô ấy ra ngoài thì chuyện đã kết thúc và chỉ còn thấy mẹ của Jacob đang quỳ bên cậu bé đang nằm gục trên đường. Thời gian phản ứng của lực lượng cấp cứu là sáu phút và Jacob được tuyên bố đã chết tại hiện trường.”

Ray ngưng lại một chút, để sức nặng của cuộc điều tra xuất hiện. Ông liếc mắt về phía Kate, nhưng cô chẳng có biểu hiện gì và ông chẳng biết nên cảm thấy nhẹ nhõm hay buồn bã vì cô đã cố gắng tạo ra một cơ chế tự vệ cảm xúc thành công tới thế. Hiển nhiên cô không phải là người duy nhất cố tránh khỏi sự xúc động. Một người lạ mặt nếu nhìn qua căn phòng này hẳn sẽ cho rằng cảnh sát chẳng quan tâm gì tới cái chết của bé trai 5 tuổi trong khi Ray hiểu rõ vụ việc đã chạm tới tâm can của tất cả. Ông tiếp tục cuộc thông báo vắn tắt.

“Jacob mới tròn 5 tuổi vào tháng trước, không lâu sau khi bắt đầu đi học tại trường St. Mary’s, ở phố Beckett. Trong ngày xảy ra vụ đụng xe rồi bỏ chạy, Jacob đã có mặt tại một câu lạc bộ hoạt động ngoài giờ học, trong khi mẹ cậu bé đi làm. Lời khai của người mẹ cho biết họ đang đi về nhà và trò chuyện về buổi học ở trường khi cô buông tay và Jacob chạy băng qua đường hướng về ngôi nhà của họ. Theo lời của người mẹ thì đó là điều đã từng xảy ra trước đây - Jacob không có nhận thức tốt về giao thông và người mẹ luôn phải nắm tay cậu bé mỗi khi tới gần một con đường.” Ngoại trừ lần này, ông thì thầm trong đầu. Chỉ một một sự lơ đễnh mất tập trung và người mẹ đã không bao giờ có thể tha thứ cho bản thân mình. Ray thốt nhiên rùng mình.

“Người mẹ đã quan sát được gì về chiếc xe?” Brian Walton cất lời.

“Không nhiều. Cô ấy nói rằng thay vì phanh gấp, chiếc xe đang tăng tốc khi nó đâm vào Jacob và cô cũng suýt bị đâm; thực tế cô ấy đã ngã xuống và cũng bị thương. Các cảnh sát tới hiện trường nhận thấy cô ấy có vết thương, nhưng từ chối chữa trị. Phil, anh có thể mô tả cho chúng tôi biết về hiện trường không?”

Là người duy nhất mặc cảnh phục trong phòng, Phil Crocker là điều tra viên va chạm giao thông và với nhiều năm kinh nghiệm trong Phòng Cảnh sát Giao thông đường bộ, anh là người Ray luôn tìm tới đầu tiên khi cần tìm hiểu về các vấn đề liên quan tới giao thông. “Chẳng có gì nhiều để nói cả.” Phil nhún vai, “Thời tiết ẩm ướt khiến cho bánh xe không để lại vết trên đường nên tôi cũng không thể cung cấp thông tin ước tính tốc độ xe. Ngoài ra, thiếu vết bánh xe nên tôi cũng không biết chiếc xe có phanh lại trước khi xảy ra va chạm hay không. Chúng tôi có thu được một mảnh vỏ nhựa nằm cách điểm va chạm chừng 20 mét và chuyên viên giám định xe cộ xác nhận nó thuộc về phần đèn sương mù của một chiếc Volvo.”

“Manh mối rất tốt đó.” Ray nói.

“Tôi đã cung cấp thông tin chi tiết cho Stumpy.” Phil đáp, “Ngoài ra tôi sợ mình chẳng còn gì khác.”

“Cảm ơn, Phil.” Ray lại nhặt những mảnh giấy ghi chú lên một lần nữa, “Báo cáo khám nghiệm tử thi của Jacob cho thấy cậu bé tử vong vì chấn thương do lực tác động mạnh. Cậu bé có nhiều chỗ bị gãy xương và vỡ lá lách.” Ray đã trực tiếp tham gia buổi giải phẫu, không phải bởi cần thu thập chứng cứ mà chủ yếu vì ông không chịu đựng được ý nghĩ Jacob đang nằm đó lạnh lẽo, một mình trong nhà xác. Ông đã nhìn mà như không thấy thi thể Jacob, cố gắng tránh hướng đôi mắt vào gương mặt cậu bé và chỉ tập trung vào các chứng cứ mà chuyên gia giải phẫu tìm được rồi thông báo bằng những lời ngắn gọn. Cả hai đều mừng khi công việc kết thúc.

“Nhận xét từ điểm va chạm, chúng ta đang tìm kiếm một chiếc xe nhỏ. Vì thế ta có thể loại bỏ những chiếc xe khách chở nhiều người hoặc xe hai cầu. Chuyên gia pháp y phát hiện nhiều mảnh kính vỡ từ thi thể Jacob, nhưng tôi hiểu rằng chẳng có gì để liên hệ chứng cứ đó với một chiếc xe cụ thể - có phải không Phil?” Ray đưa mắt sang nhìn điều tra viên va chạm giao thông và thấy anh gật đầu.

“Mảnh kính không cho thấy nó thuộc về loại xe cụ thể nào.” Phil nói, “Nhưng nếu chúng ta tóm được kẻ phạm tội, rất có thể gã cũng có các mảnh vỡ như thế trong quần áo - gần như không thể phủi sạch được chúng. Tuy nhiên chúng ta chẳng tìm thấy mảnh kính vỡ nào ở hiện trường, cho thấy kính chắn gió đã bị nứt sau va chạm nhưng không vỡ tan. Hãy tìm cho tôi chiếc xe và chúng ta sẽ có thể so sánh phần kính vỡ với những mảnh kính trên cơ thể nạn nhân, nhưng không có chiếc xe thì…”

“Ít nhất thì mảnh kính giúp xác nhận chiếc xe đã chịu những hư hại nào?” Ray nói, cố gắng tạo ra một ấn tượng tích cực về những gì đã lần ra, “Stumpy, sao anh không thử rà qua các chứng cứ mà ta đã có được?”

Viên trung sĩ thám tử nhìn vào bức tường nằm trong văn phòng của Ray, nơi công việc điều tra được thể hiện qua một loạt bản đồ, bảng biểu và các hình vẽ, mỗi thứ đều có một danh sách các hoạt động kèm theo. “Hoạt động thu thập chứng cứ tại từng nhà đã được hoàn thành trong đêm và trong ngày tiếp theo thông qua các kíp trực. Vài người có nghe thấy một ‘tiếng động lớn’ theo sau là tiếng thét nhưng chẳng ai nhìn thấy chiếc xe. Chúng tôi đã điều nhiều cảnh sát hỗ trợ cộng đồng tới các trường học để tiếp xúc với phụ huynh học sinh và còn rải tờ rơi ở các con phố nằm dọc hai bên đại lộ Enfield, kêu gọi các nhân chứng hợp tác. Các biển báo xin cung cấp thông tin cắm bên vệ đường vẫn được giữ nguyên và Kate đang tiếp tục nghiên cứu một số ít cuộc gọi mà chúng ta nhận được sau những nỗ lực trên.”

“Có gì hữu ích không?”

Stumpy lắc đầu, “Không có dấu hiệu khả quan nào sếp ạ.”

Ray phớt lờ phản ứng tiêu cực đó. “Khi nào lời kêu gọi cung cấp chứng cứ sẽ được phát qua chương trình Crimewatch?”

“Tối mai. Hiện trường vụ đụng xe được dựng lại và họ sẽ chiếu một số hình ảnh cho thấy chiếc xe trông ra sao. Sau đó họ sẽ phát một đoạn phim ghi hình trong studio cùng chánh thanh tra cảnh sát và người dẫn chương trình.”

“Thế này nhé, tôi sẽ cần ai đó thức khuya để thu lấy bất kỳ manh mối lớn nào ngay khi chương trình phát sóng.” Ray nói với cả nhóm, “Số còn lại có thể nhập cuộc chậm hơn.” Ông ngừng lại một chút rồi nhìn xung quanh một cách mong đợi. “Ai đó phải xung phong làm việc này…”

“Tôi chẳng ngại việc đâu.” Kate vẫy tay trong không khí và Ray trao cho cô một ánh nhìn tán thưởng.

“Thế còn cái đèn sương mù mà Phil đã nói tới thì sao?” Ray nói.

“Volvo đã cung cấp cho chúng ta số hiệu linh kiện và ta có một danh sách các gara mà linh kiện này được gửi tới trong vòng mười ngày qua. Tôi đã giao cho Malcolm nhiệm vụ liên hệ với tất cả các gara - bắt đầu từ những cơ sở ở địa phương - và lên một danh sách về số lượng các xe đã được lắp những đèn này sau vụ đụng xe.”

“Ok”, Ray nói, “hãy lưu ý điều này khi chúng ta tiến hành điều tra. Cần nhớ đây chỉ là một phần của các chứng cứ mà thôi - chúng ta không thể đoán chắc rằng chiếc xe mình đang cần tìm mang hiệu Volvo. Ai đang phụ trách việc lấy chứng cứ từ hệ thống camera giám sát?”

“Chúng tôi, sếp ạ.” Brian Walton giơ tay, “Chúng tôi đã thu lấy mọi thứ có thể: tất cả video từ hệ thống camera giám sát của hội đồng địa phương và từ camera gắn tại các doanh nghiệp, trạm xăng nằm trong vùng. Chúng tôi chỉ lấy các video trong khoảng nửa giờ trước và nửa giờ sau vụ đụng xe, nhưng ngay cả như thế ta vẫn phải xem qua lượng video lên tới hàng trăm giờ đồng hồ.

Ray hơi nhăn mặt khi nghĩ về quỹ giờ làm thêm của ông. “Hãy cho tôi xem danh sách các camera.” Ông nói, “Chúng ta sẽ không thể xem tất cả các video nên tôi muốn biết suy nghĩ của các anh về việc ưu tiên xem những cái nào trước.”

Brian gật đầu.

“Vậy là chúng ta có khá nhiều thứ để làm.” Ray nói. Ông nở một nụ cười tự tin, bất chấp việc bản thân cũng nghi ngờ về kết cục của việc điều tra. Đã hai tuần trôi qua kể từ khi thời điểm “giờ vàng” sau vụ phạm tội xuất hiện - khi cơ hội phát hiện manh mối là cao nhất. Nhưng dù cả đội đã làm việc hết công suất, họ vẫn chẳng thể tiến được thêm bước nào. Ông ngưng lại một chút trước khi tung ra tin xấu. “Các bạn hẳn sẽ không ngạc nhiên khi nghe tin rằng toàn bộ lịch nghỉ phép đã bị hủy bỏ cho tới khi có thông báo tiếp theo. Tôi xin lỗi nhưng sẽ làm tất cả những gì có thể để đảm bảo các bạn đều có chút thời gian bên gia đình trong dịp Giáng sinh.”

Có chút xì xào cho thấy sự không hài lòng vang lên khi mọi người lục tục ra khỏi văn phòng, nhưng chẳng ai lên tiếng than phiền. Và dù chẳng ai nói ra, họ đều băn khoăn không biết lễ Giáng sinh năm nay sẽ ra sao với người mẹ của Jacob.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Clare Mackintosh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.