Điện thoại của Ray đổ chuông khi ông cùng Kate rời Cardiff. Ông nhìn vào màn hình điện thoại.
“Cuộc gọi từ thanh tra thám tử của South Wales.” Kate chăm chú nhìn Ray khi ông đang nghe phía đầu dây bên kia cập nhật thông tin từ Penfach. “Ơn Chúa vì điều đó.” Ray nói vào chiếc điện thoại. “Vậy là tốt rồi. Cảm ơn vì đã cho báo tin cho tôi biết.” Ray kết thúc cuộc gọi và hít một hơi thật dài và chậm rãi. “Cô ấy vẫn ổn. À, thực ra cũng không ổn lắm, nhưng chí ít cô ấy vẫn còn sống.”
“Còn Petersen thì sao?” Kate hỏi.
“Không may mắn lắm. Theo lời kể lại thì, Jenna đã chạy dọc con đường ven biển khi bị anh ta rượt đuổi. Họ vật lộn với nhau và Petersen đã trượt chân ngã khỏi vách đá.”
Kate nhăn mặt. “Ra đi cũng khác người nhỉ.”
“Đáng đời gã đó.” Ray nói, “Theo thông tin vừa nhận được, tôi không nghĩ rằng Petersen đã bị ‘ngã’, có lẽ cô biết ý tôi là gì. Tuy nhiên, Phòng Điều tra Hình sự Swansea đã có hướng tiếp cận hợp lý: họ đang hoàn tất hồ sơ, xem đây như một vụ tai nạn.”
Cả hai cùng im lặng.
“Vậy bây giờ chúng ta có quay trở về Sở Cảnh sát Bristol luôn không?” Kate hỏi.
Ray lắc đầu. “Không, Jenna đang ở bệnh viện Swansea và chúng ta sẽ ta sẽ tới đó trong chưa đầy một giờ nữa. Có lẽ chúng ta nên theo vụ này tới tận hồi kết và ta có thể ăn chút gì đó, trước khi về nhà.”
Đường dần đỡ tắc hơn khi họ đi xa khỏi thành phố. Họ tới bệnh viện Swansea vào khoảng sau 7 giờ một chút. Lối vào khu vực Cấp cứu của bệnh viện đầy những người đang đứng hút thuốc, với chi chít những vết băng bó ở tay, mắt cá chân, bên cạnh các loại thương tích khác ông ít thấy. Ray bước tránh sang bên, đi qua một người đàn ông đang gập người vì cơn đau dạ dày, nhưng vẫn gắng sức rít một hơi thật sâu từ điếu thuốc mà cô bạn gái đang giữ trên mồm giúp anh ta.
Mùi thuốc lá bay lơ lửng trong tiết trời giá lạnh dần biến mất và thay thế nó là không khí ấm áp của khu Cấp cứu. Ray chìa tấm thẻ ngành ra trước mặt một người phụ nữ có dáng điệu mệt mỏi tại quầy lễ tân. Họ được chỉ dẫn đi qua hai cửa lớn để đi tới khu C, rồi đi vào phòng ngay cạnh đó, nơi Jenna đang được đặt nằm dựa vào mấy chiếc gối.
Ray rất sốc khi trông thấy những vết bầm tím của Jenna ở những vùng da đang lộ khỏi bộ quần áo bệnh viện, đặc biệt là vùng cổ. Tóc cô buông xõa xuống vai, khuôn mặt khắc khổ đầy sự mệt mỏi và đau đớn hiện rõ. Patrick vẫn đang túc trực bên Jenna, cạnh anh là một tờ báo đang mở ra ở trang ô chữ.
“Chào cô”, Ray khẽ nói, “cô cảm thấy thế nào?”
Jenna nở một nụ cười yếu ớt. “Tôi đã trải qua những ngày ‘tuyệt’ hơn thế này.”
“Cô đã phải trải qua quá nhiêu chuyện rồi.” Ray bước tới bên cạnh giường, “Tôi rất tiếc vì chúng tôi đã không thể tóm cổ được gã đó kịp lúc.”
“Bây giờ chuyện đó không còn quan trọng nữa.”
“Tôi nghe nói anh chính là người hùng đã xuất hiện đúng lúc, Mathews.” Ray quay sang phía Patrick, người đang giơ tay lên tỏ ý phản đối lời khen ngợi của Ray.
“Người hùng gì đâu. Nếu tôi có mặt ở đó sớm hơn một tiếng thì có lẽ mọi thứ đã không đến nông nỗi này, nhưng vì bận thực hiện một ca phẫu thuật, nên khi tôi đến đó thì…” Patrick nhìn Jenna.
“Em chẳng nghĩ mình đã có thể trở về nhà nếu không có anh.” Cô nói, “Em đã nghĩ mình sẽ vẫn nằm nguyên ở đó, nhìn chằm chằm xuống dưới biển.” Jenna vừa nói vừa run lẩy bẩy và Ray cảm thấy nổi gai ốc, mặc dù không khí trong bệnh viện khá ngột ngạt. Không biết cảm giác sẽ như thế nào khi đứng sát bên vực sâu?
“Bác sĩ có nói là cô sẽ phải ở đây bao lâu nữa không?” Ray hỏi.
Jenna lắc đầu. “Họ muốn tôi ở lại đây để theo dõi thêm, nhưng dù thế nào thì tôi hy vọng mình cũng sẽ không phải ở đây quá một ngày.” Cô nhìn sang Ray rồi lại nhìn sang Kate, “Liệu tôi có gặp rắc rối gì không? Vì đã nói dối về việc ai cầm lái chẳng hạn?”
“Có chút vấn đề nhỏ liên quan tới việc cô đã cản trở quá trình thực thi công lý”, Ray nói, “nhưng tôi tin rằng theo đuổi vấn đề này sẽ chẳng mang tới lợi ích nào cho công chúng cả.” Ông mỉm cười và Jenna thở phào nhẹ nhõm.
“Chúng tôi sẽ không quấy rầy cô nữa.” Ray nói. Ông nhìn Patrick. “Chăm sóc cô ấy nhé.”
Ray và Kate rời bệnh viện. Chỉ sau một đoạn đường ngắn, cả hai đã tới Sở Cảnh sát Swansea, nơi vị thanh tra thám tử địa phương đang chờ họ đến để nói chuyện. Thanh tra thám tử Frank Rushton lớn hơn Ray vài tuổi, với vóc người vạm vỡ, ông trông giống một vận động viên bóng bầu dục hơn là một người làm việc văn phòng. Frank Rushton đón tiếp Kate và Ray rất nồng hậu, dẫn hai người vào phòng làm việc của ông rồi mời họ cà phê. Nhưng Kate và Ray đều từ chối.
“Chúng tôi không ở lại đây lâu được.” Ray nói, “Nếu không thì thám tử cảnh sát Evans đây sẽ tăng thêm áp lực vào quỹ tiền làm thêm giờ của tôi mất.”
“Tiếc quá”, Frank nói, “hôm nay chúng tôi rủ nhau ra ngoài thưởng thức món cà ri - một trong số các sếp của chúng tôi sẽ nghỉ hưu và đây cũng có thể coi là buổi liên hoan chia tay sếp. Hai người được mời tham gia cùng chúng tôi.”
“Cảm ơn”, Ray nói, “nhưng chúng tôi không thể tham gia được rồi. Các ông sẽ giữ thi thể Petersen ở đây phải không, hay ông có cần chúng tôi liên hệ với bộ phận pháp y ở Bristol?”
“Nếu ông có số và cho tôi luôn thì tốt quá.” Frank nói, “Chúng tôi sẽ lập tức gọi cho họ ngay khi cái xác được tìm thấy.”
“Các ông vẫn chưa tìm thấy thi thể sao?”
“Chúng tôi vẫn chưa thấy.” Frank nói, “Petersen đã rơi xuống từ vách đá cách nhà cô Gray khoảng nửa dặm, ở hướng đối diện với công viên Penfach Caravan. Chắc hai người cũng đã tới hiện trường rồi đúng không?”
Ray gật đầu.
“Người đàn ông tìm thấy Gray, Patrick Mathews, đã dẫn chúng tôi đến đó và không nghi ngờ gì nữa, đó chính là hiện trường.” Frank nói, “Vẫn còn những dấu vết trên mặt đất, hoàn toàn trùng khớp với lời khai của Gray về cuộc giằng co giữa hai người bên rìa vách đá.”
“Nhưng không thấy cái xác sao?”
“Thành thật mà nói, đó không phải là điều bất thường.” Frank nhận thấy Ray nhướn mày và cười kinh ngạc. “Chính thế đây, không tìm thấy thi thể ngay cũng chẳng phải là điều gì đó bất thường. Thi thoảng chúng tôi lại có một trường hợp tự tử từ vách đá, hoặc ai đó lạc chân rơi xuống dưới sau khi họ rời khỏi quán rượu. Sẽ phải mất vài ngày, thường là lâu hơn, để xác họ dạt vào bờ. Đôi khi họ chẳng bao giờ dạt vào bờ, hoặc dạt vào chỉ một phần thân thể.”
“Ý ông là gì?” Kate hỏi.
“Vách đá có độ cao 200 feet so với mực nước biển. Nếu rơi xuống mà không va phải những khối đá nằm ở dưới đó, sóng biển sẽ không buông tha nạn nhân. Nó sẽ đánh bật thân thể họ vào đá, hết lần này tới lần khác.” Ông nhún vai, “Thi thể sẽ dễ dàng nát nhừ.”
“Ôi Chúa ơi”, Kate nói, “bây giờ tôi không còn thấy sống ở vùng biển có gì thú vị nữa.”
Frank toét miệng cười. “Vậy bây giờ cô có chắc là chúng tôi không thể dụ cô đi ăn cà ri với mình không? Tôi từng có ý định xin chuyển tới làm việc ở vùng Avon và Somerset - sẽ rất tuyệt nếu được hai người cho biết tôi đã bỏ lỡ điều gì khi không sống ở đó.” Ông đứng dậy.
“Chúng tôi đã hẹn nhau rằng chúng tôi sẽ kiếm thứ gì để ăn trước khi ra về.” Kate nói và nhìn sang Ray.
“Đi thôi”, Frank nói, “sẽ xôm lắm đấy. Hầu hết mọi người trong Phòng Điều tra Hình sự sẽ có mặt ở đây, với vài vị vẫn mặc cảnh phục.” Ông tiễn họ ra đến tận quầy lễ tân và bắt tay cả hai người. “Bây giờ chúng tôi sẽ kết thúc ngày làm việc và tất cả sẽ có mặt tại quán Raj nằm trên phố High trong khoảng nửa giờ nữa. Vụ đâm xe rồi bỏ chạy này cũng là một chiến công lớn với đội của ông, đúng không? Ông nên tổ chức một cuộc vui thâu đêm cùng ai đó - ăn mừng có phong cách!”
Họ chào tạm biệt nhau và Ray cảm thấy bụng sôi lên vì đói khi ông cùng Kate bước ra xe. Món gà Jalfrezi cùng với một cốc bia chính xác là những gì ông cần sau một ngày làm việc hết công suất. Ông liếc sang Kate, và nghĩ sẽ thật tuyệt nếu được trải qua một buổi tối ngồi tám chuyện với những chiến hữu ở Swansea. Thật là ngại khi phải lái xe về, và Frank đã đúng - ông có lẽ nên cho phép mình thoải mái nốt đêm nay để ngày mai lại tiếp tục bắt tay vào giải quyết các vấn đề khác.
“Chúng ta tham gia với họ nhé.” Kate nói. Cô dừng bước và quay sang mặt đối mặt với Ray. “Sẽ có những tiếng cười tại đó và ông ấy nói đúng đấy, chúng ta nên ăn mừng.”
Hai người đứng sát lại gần nhau, cảm xúc dâng trào, và Ray hình dung cảnh họ chào từ biệt những chiến hữu ở Swansea sau bữa liên hoan cà ri; có lẽ họ sẽ đi đâu đó làm một vài chén, rồi đi bộ về khách sạn. Ông nuốt nước bọt khi tưởng tượng những gì sẽ xảy tiếp sau đó.
“Để lúc khác đi.” Ông nói.
Có một sự im lặng xuất hiện, rồi Kate khẽ gật đầu. “Được thôi.” Cô đi về hướng chiếc xe, và Ray rút điện thoại ra nhắn tin cho Mags.
“Anh đang về nhà. Em có muốn anh mua đồ gì về nhà ăn không?”