Giải Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24
Chương 24

❊ ❊ ❊

Trong bóng tối của chiếc xe cảnh sát, tôi khóc thầm. Những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống đôi bàn tay đang nắm chặt của tôi khi nữ thám tử cảnh sát nói chuyện, chẳng cố che giấu chút khinh bỉ trong giọng nói của mình. Nhưng tôi không đáng bị như vậy, thậm chí nếu có thì quá khó để đón nhận điều đó. Chưa khi nào tôi quên mẹ của Jacob. Chưa khi nào tôi ngừng nghĩ về mất mát của cô ấy - vốn lớn hơn rất nhiều so với mất mát của tôi. Tôi ghét bản thân mình vì điều mà tôi đã làm.

Tôi thở sâu và đều để giấu đi tiếng nấc của mình để tránh sự chú ý của hai viên cảnh sát. Tôi hình dung cảnh họ gõ cửa nhà ông Iestyn và má tôi bỗng đỏ ủng vì xấu hổ. Tin tức về chuyện tôi đi chơi cùng với Patrick đã lan truyền nhanh chóng khắp ngôi làng: có thể tin đồn về chuyện này đã bay rất xa rồi.

Không gì có thể tồi tệ hơn ánh mắt của Patrick khi anh thấy tôi đi vào bếp cùng cảnh sát. Tôi đọc được cảm giác bị sự phản bội hiện trên khuôn mặt anh, rõ ràng như được viết bằng chữ cái in hoa cỡ lớn. Mọi thứ anh từng tin tưởng ở tôi hóa ra đều là sự dối trá, và sự dối trá ấy ẩn chứa một tội ác không thể tha thứ. Tôi không thể đổ lỗi cho anh vì ánh mắt ấy. Tôi đáng ra biết rõ rằng tốt hơn hết là mình không nên thân thiết với bất kỳ ai, hay để ai đó thân thiết với mình.

Chúng tôi đã tới ngoại ô Bristol. Tôi cần xóa sạch những suy nghĩ của mình. Tôi hình dung họ sẽ đưa tôi vào phòng thẩm vấn; gợi ý cho tôi về việc yêu cầu một luật sư. Cảnh sát sẽ hỏi những câu hỏi và tôi sẽ trả lời họ một cách bình tĩnh nhất có thể. Tôi sẽ không khóc hay biện hộ cho mình. Họ sẽ buộc tội tôi. Tôi sẽ đến tòa án và mọi chuyện kết thúc. Công lý cuối cùng sẽ được thực thi. Nó sẽ được thực thi như thế nào? Điều đó thì tôi không chắc.

Hiểu biết của tôi về cảnh sát là qua những cuốn tiểu thuyết trinh thám và các bài báo - tôi chưa từng muốn mọi chuyện sẽ kết thúc sau song sắt. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh của hàng loạt tờ báo có đăng ảnh tôi được phóng to, rõ tới từng đường nét trên khuôn mặt. Khuôn mặt của kẻ giết người.

Một người phụ nữ bị bắt giữ vì có liên quan tới cái chết của Jacob Jordan.

Tôi không biết liệu những tờ báo đó có viết tên tôi hay không, nhưng thậm chí nếu không có câu chuyện chắc chắn vẫn sẽ được viết ra. Tôi đặt tay lên ngực và cảm nhận trống ngực đang đập thình thịch. Người tôi vừa nóng vừa lạnh như thể bắt đầu bị sốt. Mọi thứ đang dần sáng tỏ.

Chiếc xe ô tô đi chậm lại và quay đầu vào bãi đỗ xe của một dãy nhà màu xám xấu xí, khác biệt so với những tòa cao ốc văn phòng xung quanh chỉ bởi nó có bảng hiệu của Cảnh sát vùng Avon và Somerset ở lối vào chính. Chiếc xe đột ngột rẽ vào một không gian hẹp nằm giữa hai xe cảnh sát gắn phù hiệu và nữ thám tử mở cửa cho tôi ra.

“Cô ổn chứ?” Cô ta hỏi. Lúc này giọng cô ta đã dịu xuống giống như thấy hối tiếc vì đã có những lời lẽ gay gắt với tôi trước đó.

Tôi gật đầu, cảm thấy thật sự thoải mái.

Không có chỗ trống để cửa xe có thể mở được hết cỡ và thật bất tiện khi hai cổ tay bị còng vào nhau. Nó khiến tôi trở nên vụng về và thậm chí có cảm giác lo sợ và mất phương hướng hơn. Tôi băn khoăn về mục đích thực sự của việc còng tay. Cuối cùng, nếu tôi chạy thoát khỏi chỗ này, vào lúc này, thì tôi sẽ đi đâu? Sân sau được bao quanh bởi những bức tường cao với cái cổng điều khiển bằng điện chắn ở lối ra. Khi tôi ngồi thẳng người lên, thám tử cảnh sát Evens nắm lấy cánh tay và đưa tôi ra khỏi xe. Cô không ghì chặt lấy tay tôi những hành động nắm tay vẫn khiến tôi sợ hãi và cố gắng chống lại cảm giác muốn cựa mình thoát ra. Cô ta dẫn tôi đến một cái cửa bằng kim loại, nơi viên cảnh sát lớn tuổi hơn nhấn vào một cái nút và nói.

“Thanh tra thám tử Stevens”, ông ta nói, “số 9 đi cùng một phụ nữ.”

Cánh cửa nặng trịch mở ra và chúng tôi đi vào một căn phòng rộng với những bức tường trắng đã hoen ố.

Cánh cửa đóng sầm sau lưng chúng tôi, mạnh tới mức nó còn văng vẳng bên tai tôi vài phút sau đó. Bầu không khí ngột ngạt và tù đọng dù có một cái máy điều hòa chạy ầm ầm được gắn trên trần nhà. Trong phòng thi thoảng vang lên những tiếng gõ đều đặn từ nơi nào đó. Sát tường có một chiếc ghế bằng kim loại màu xám được khoan chặt vào sàn nhà. Một thanh niên trẻ độ khoảng 20 tuổi đang ngồi ở đó cắn móng tay và có vẻ suy nghĩ rất lung về điều gì đó. Anh ta mặc một chiếc quần màu xanh có viền sọc chạy dọc hai bên thân quân với ống quần kiểu tua rua và một chiếc áo cổ chui màu xám bẩn thỉu với cái logo đã bị mờ. Mùi hôi từ cơ thể anh ta bốc ra và tôi phải quay người đi trước khi anh ta có thể nhìn thấy vẻ mặt sợ hãi pha lẫn sự thương hại trong mắt tôi.

Tôi đã quá chậm.

“Hãy dành cho anh cái nhìn thiện cảm hơn được không em yêu?” Giọng của gã đàn ông lanh lảnh và nghèn nghẹn giống giọng của một cậu bé. Tôi quay lại và liếc nhìn cậu ta nhưng không nói gì.

“Nếu em thích thì hãy lại đây và kiểm tra hàng.” Cậu ta túm lấy đũng quần và cười khanh khách, tiếng cười đó chẳng hề phù hợp với cái tình cảnh trớ trêu này chút nào.

“Thôi ngay đi, Lee.” Thanh tra thám tử Stevens nói và gã thanh niên mỉm cười, ngả người tựa vào tường rồi lại cười khúc khích với cái trò đùa cợt của mình.

Thám tử cảnh sát Evens nắm lấy khuỷu tay tôi, móng tay cô ta chọc vào da thịt khi kéo tôi đi qua phòng và đứng trước một cái bàn cao. Một viên cảnh sát phụ trách việc tạm giữ nghi phạm mặc cảnh phục đang ngồi sau chiếc máy tính, bụng bự đến mức khiến cái áo trắng anh ta đang mặc căng tròn. Anh ta gật đầu với nữ thám tử cảnh sát, nhưng lại chỉ liếc nhìn tôi.

“Vụ gì thế?”

Evens tháo còng tay và tự nhiên lúc đó tôi thấy mình có thể hít thở dễ dàng hơn. Tôi xoa xoa vết hằn trên cổ tay mình và cảm thấy một cảm giác thanh thản lạ kỳ với nỗi đau mà nó mang lại cho tôi. “Trung sĩ, đây là Jenna Gray. Vào ngày 26 tháng Mười một năm 2012, Jacob Jordan bị đâm bởi một chiếc xe hơi ở khu Fishponds. Người lái xe bỏ trốn. Đó là chiếc Ford Fiesta màu đỏ, biển kiểm soát J634 OUP, và chủ xe là Jenna Gray. Sáng sớm hôm nay chúng tôi đã có mặt ở Blaen Cedi, một ngôi nhà gần Penfach ở xứ Wales. Tại đây, lúc 19 giờ 33 phút tôi đã bắt giữ Gray vì tình nghi gây ra một vụ giết người do lái xe gây tai nạn rồi bỏ trốn.”

Một tiếng huýt sáo nhỏ vang lên từ băng ghế trong phòng giam và thanh tra thám tử Stevens quay lại nhìn Lee cảnh cáo.

“Thôi nào cậu ta đang làm gì ở đây?” Ông ta hỏi.

“Cậu ta chờ hoàn tất hồ sơ. Tôi sẽ không để cậu ta rời khỏi đây.” Viên trung sĩ phụ trách việc tạm giam trả lời, trước khi hét lên, “Sally, đưa Robert Lee trở lại phòng giam số 2 được không?” Một nữ cai tù lực lưỡng đi ra từ văn phòng phía sau cái bàn của phòng giam. Cô ta đeo một chùm chìa khóa to ở thắt lưng. Cô ta đang ăn cái gì đó và lấy tay phủi những vụn thức ăn dính trên cà vạt. Cô ta dẫn Lee vào giữa phòng giam và cậu ta nhìn tôi khinh bỉ khi đi lòng vòng trong góc phòng. Tôi nghĩ đó là những điều sẽ diễn ra trong nhà tù khi họ xác định được tội danh giết một đứa trẻ cho tôi. Sự ghê tởm hiện lên trên khuôn mặt của những bạn tù cùng phòng; mọi người quay đi khi tôi tiến lại gần. Lúc đó tôi cắn chặt môi dưới khi tôi nhận ra mọi chuyện sẽ tồi tệ hơn rất rất nhiều như thế này. Dạ dày tôi thắt lại vì sợ hãi và lần đầu tiên tôi tự hỏi liệu tôi có thể vượt qua chuyện này. Tôi trấn an bản thân rằng mình đã từng sống sót trong hoàn cảnh tồi tệ hơn.

“Thắt lưng.” Viên trung sĩ nói, giơ ra một cái túi nhựa trống không.

“Xin lỗi gì cơ ạ?”

Anh ta đang nói chuyện với tôi như thể tôi biết về các quy định nhưng tôi đang bối rối. “Thắt lưng của cô. Cởi nó ra. Cô có đeo trang sức không?” Anh ta bắt đầu hết kiên nhẫn và tôi lóng ngóng cởi thắt lưng, kéo nó ra khỏi đai chiếc quần jean đang mặc, thả nó vào trong chiếc túi.

“Tôi không đeo đồ trang sức.”

“Thế còn nhẫn cưới?”

Tôi lắc đầu, một cách bản năng tôi sờ lên những đường hằn đã mờ trên ngón áp út. Thám tử Evens đang kiểm tra túi của tôi. Chẳng có thứ gì quá riêng tư trong đó nhưng nhìn việc Evens làm giống như việc quan sát một tên trộm lục lọi nhà mình.

Một cái băng vệ sinh cuộn tròn nằm ở trên quầy.

“Cô có cần tới thứ này không?” Cô ta hỏi tôi. Giọng nói có vẻ nghiêm trọng và cả thanh tra Stevens lẫn viên trung sĩ đều im lặng còn tôi thì đỏ mặt vì khó chịu.

“Không.”

Cô ta thả nó vào trong chiếc túi nhựa trước khi mở ví của tôi và lấy ra một vài cái thẻ và mấy đồng xu. Chính lúc đó tôi chú ý đến một cái thẻ màu xanh nhạt nằm giữa những cái thẻ ngân hàng và mấy cái giấy biên nhận. Căn phòng dường như tĩnh lặng và tôi gần như có thể nghe rõ tiếng lồng ngực mình đập thình thịch. Khi tôi nhìn Evens, tôi nhận ra cô ấy đã không viết gì nữa mà đang nhìn thẳng vào tôi. Mặc dù tôi chẳng muốn nhìn cô ta nhưng tôi không thể rời mắt đi chỗ khác.

“Bỏ nó xuống”, tôi nghĩ, ”chỉ cần bỏ nó lại thôi.”

Cô ta nhặt cái thẻ lên và nhìn nó một cách chậm rãi và cẩn thận. Tôi nghĩ cô ta sẽ hỏi tôi về nó nhưng cô ta lại liệt kê nó vào tờ kê khai rồi bỏ nó vào túi cùng với những thứ đồ khác của tôi. Tôi thở ra từ từ.

Tôi đang cố gắng tập trung nghe những điều mà viên trung sĩ đang nói nhưng tôi bị bối rối bởi một loạt những quy định và quyền hạn. Không, tôi không muốn cho bất kỳ ai biết rằng tôi đang ở đây. Không, tôi không muốn một luật sư…

“Cô chắc chứ?” Thanh tra thám tử Stevens ngắt lời tôi.

“Cô biết đấy, cô có quyền nhận sự tư vấn về luật pháp miễn phí trong khi cô ở đây.”

“Tôi không cần một luật sư.” Tôi nói nhẹ nhàng, “Tôi đã từng làm việc đó.”

Không gian yên tĩnh. Ba viên sĩ quan cảnh sát nhìn nhau.

“Ký vào đây”, viên trung sĩ cảnh sát phụ trách phòng giam nói, “và chỗ này, chỗ này và chỗ này nữa.” Tôi lấy bút và viết nguệch ngoạc tên mình cạnh một dấu nhân đậm màu đen. Anh ta nhìn thanh tra thám tử Stevens, “Thẩm vấn luôn chứ?”

Phòng thẩm vấn ngột ngạt và có mùi thuốc lá mặc dù đã có mảnh giấy dán với dòng chữ “Không hút thuốc lá” đang bong dần ra khỏi tường. Thanh tra thám tử Stevens chỉ tay vào chỗ mà tôi phải ngồi. Tôi cố kéo ghế lại gần bàn nhưng nó đã được gắn chặt vào sàn nhà. Trên mặt bàn, ai đó đã khắc những lời chửi rủa vào cái bút bi.

Stevens bật công tắc của cái hộp đen treo trên tường ngay cạnh chỗ ông ta ngồi và một tiếng the thé vang lên. Ông ta hắng giọng.

“Vào hồi 22 giờ 45 phút ngày thứ Năm của tuần thứ hai của tháng Một năm 2014 và chúng tôi đang trong phòng thẩm vấn số 3 ở đồn cảnh sát Bristol. Tôi là thanh tra thám tử số 431 Ray Stevens cùng với thám tử cảnh sát số 3908 Kate Evens.” Anh ta nhìn tôi, “Cô có thể nói tên và ngày tháng năm sinh vào băng ghi âm được không?”

Tôi nuốt nước bọt và cố gắng cử động cơ miệng, “Jenna Alice Gray, sinh ngày 28 tháng Tám năm 1976.”

Tôi để những lời anh ta nói trôi tuột đi; mức độ nghiêm trọng của cáo buộc chống lại tôi, hậu quả của sự thiếu trách nhiệm với gia đình và cộng đồng nói chung. Anh ta không nói với tôi bất kỳ điều gì mà tôi không biết và đã không thể khiến tôi cảm thấy trách nhiệm nặng nề hơn nữa.

Cuối cùng đến lượt tôi.

Tôi nói nhỏ nhẹ, mắt nhìn đăm đăm xuống cái bàn ở giữa chúng tôi tôi hy vọng rằng anh ta sẽ không ngắt lời mình. Tôi chỉ muốn nói điều này một lần thôi.

“Đó là một ngày dài. Tôi có một buổi triển lãm ở khu bên kia của Bristol và tôi cảm thấy mệt mỏi. Lúc đó trời đang mưa khiến tầm nhìn của tôi bị hạn chế.” Tôi giữ cho giọng nói của mình nhẹ nhàng và điềm đạm. Tôi muốn giải thích cho chuyện đã xảy ra, không phải để bào chữa cho mình - làm sao tôi có thể bao biện được cho chuyện đã xảy ra? Tôi thường xuyên nghĩ về những gì tôi sẽ nói khi tôi ở trong hoàn cảnh này và giờ thì tôi đang ở đây, những lời nói đó có vẻ lúng túng và thiếu chân thành.

“Cậu bé chạy ra từ một nơi nào đó.” Tôi nói. “Trong một phút, con đường vẫn vắng vẻ, phút sau cậu bé đã xuất hiện, chạy qua đường. Một cậu bé nhỏ đội chiếc mũ len xanh và đeo đôi găng tay màu đỏ. Lúc đó đã quá muộn, quá muộn để làm điều gì đó.”

Hai tay tôi nắm chặt vào cạnh bàn, cố gắng níu giữ hiện tại khi quá khứ chỉ chực chờ ùa về. Tôi có thể nghe thấy tiếng rít của phanh xe, mùi khét lẹt của nhựa cao su khi bánh xe ô tô chà xát mạnh với mặt đường. Lúc người Jacob đập mạnh vào kính chắn của xe, ngay tức khắc cậu bé đã văng ra xa. Tôi không thể với tay ra và chạm vào khuôn mặt của cậu bé qua lớp kính.

Nhưng người cậu bé đã bắn ra và lộn vài vòng trên không trung trước khi ngã xuống mặt đường. Chỉ đến lúc đó tôi mới nhìn thấy mẹ đứa trẻ, quỳ xuống ôm lấy một cơ thể đã không còn sự sống, cố tìm xem có chỗ nào mạch còn đập nữa không. Khi không còn chút hy vọng nào, cô ấy thét lên; một âm thanh đau đớn, dường như đã được dồn hết hơi sức để tạo ra. Và tôi quan sát đầy khiếp sợ, qua lớp kính mờ, khi một vũng máu xuất hiện bên dưới đầu cậu bé, thấm vào con đường vốn đã sũng nước cho đến khi mặt đường chuyển sang màu đỏ thẫm dưới ánh đèn đường.

“Tại sao cô không dừng xe lại? Ra khỏi xe ngay? Gọi ai đó đến giúp đi chứ?”

Tôi trở lại với thực tại trong phòng thẩm vấn, nhìn chằm chằm vào thanh tra Stevens. Tôi đã gần như quên mất sự hiện diện của anh ta.

“Tôi đã không thể làm gì.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Clare Mackintosh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.