“Tất nhiên cô ta đã có thể dừng lại!” Kate nói, đi đi lại lại trong khoảng không gian từ chiếc bàn của cô tới cửa sổ, “Cô ta quá lạnh lùng. Cô ta khiến tôi thấy ớn lạnh.”
“Cô có thể ngồi xuống được không?” Ray uống cạn cốc cà phê của ông và giơ tay bịt miệng để che đi một cái ngáp, “Cô đang khiến tôi thấy mệt mỏi hơn đây.” Lúc đó đã quá nửa đêm và hai người mới miễn cưỡng tạm dừng hoạt động thẩm vấn để Jenna được ngủ một lúc.
Kate ngồi xuống, “Ông thấy thế nào trước việc cô ta đầu hàng quá dễ dàng như thế, sau hơn một năm chạy trốn?”
“Tôi chẳng biết.” Ray nói, ngả người trên ghế, chân đặt lên bàn của Stumpy, “Có gì đó không đúng lắm về chuyện này.”
“Có gì không đúng?”
Ray lắc đầu, “Chỉ là cảm giác thôi. Có lẽ tôi bị mệt.” Cánh cửa dẫn vào Phòng Điều tra Hình sự mở tung và Stumpy tiến vào.
“Anh về đây muộn thế. Tình hình ở thành phố lớn thế nào?”
“Bận rộn lắm.” Stumpy nói, “Chúa mới biết được vì sao lại có người muốn sống ở đó?”
“Anh có nhận được sự ủng hộ của mẹ Jacob không?”
Stumpy gật đầu, “Cô ấy sẽ không sớm mở một câu lạc bộ dành cho người hâm mộ, nhưng đã nhập cuộc. Sau cái chết của Jacob, cô ấy cảm thấy cộng đồng chỉ trích mình quá nhiều. Cô ấy nói rằng việc là một người ngoại quốc hòa nhập vào cuộc sống ở đây đã rất khó khăn và vụ tai nạn chỉ giống như đổ thêm dầu vào lửa.”
“Cô ấy bỏ nhà đi từ khi nào, anh có biết không?” Kate hỏi.
“Ngay sau lễ tang. Có một cộng đồng người Ba Lan khá lớn sống ở London và Anya ở cùng một số người họ hàng trong một ngôi nhà có nhiều hộ sinh sống. Khi tìm hiểu thêm, tôi thấy rằng hình như cô ấy không được phép tìm việc làm và điều này càng gây khó khăn cho hoạt động tìm kiếm.”
“Cô ấy có vui vẻ nói chuyện với anh không?” Ray chập tay ra phía trước để bẻ các ngón tay. Kate nhăn mặt.
“Có.” Stumpy nói, “Thực tế thì tôi thấy việc được nói chuyện với ai đó về Jacob dường như khiến cô ấy nhẹ nhõm hơn. Ông biết không, cô ấy vẫn chưa thông báo về vụ việc với gia đình ở quê nhà. Cô cho biết mình quá hổ thẹn về vụ việc.”
“Hổ thẹn ư? Vì lý do quái nào mà cô ấy lại có cảm giác đó?” Ray nói.
“Đó là một câu chuyện dài.” Stumpy đáp. Anya đến Anh khi cô ấy mới 18 tuổi. Cô ấy hơi đề phòng nên không nói rõ việc tới đây bằng cách nào, nhưng đã phải kiếm sống bằng công việc dọn dẹp thuê cho các văn phòng ở khu công nghiệp Gleethorne. Cô ấy đã có quan hệ thân mật với một số anh chàng làm việc ở đó và có thai không lâu sau.”
“Cô ấy không sống cùng ông bố của đứa trẻ nữa à?” Kate phỏng đoán.
“Chính xác là như vậy. Theo như tôi biết, cha mẹ Anya kinh hãi trước tin cô có con ngoài giá thú. Họ yêu cầu Anya lập tức quay về Ba Lan để có thể chăm sóc cô tốt hơn. Nhưng Anya đã chống lại yêu cầu này. Cô muốn chứng minh rằng có thể một mình xử lý được mọi chuyện.”
“Và giờ cô ấy tự trách bản thân mình.” Ray lắc đầu, “Cô gái tội nghiệp. Cô ấy bao nhiêu tuổi nhỉ?”
“26. Khi Jacob qua đời, cô ấy cảm như đó là một sự trừng phạt mà mình phải nhận vì không nghe lời cha mẹ.”
“Thật đau buồn.” Kate ngồi bó gối trong im lặng. “Nhưng đó không phải là lỗi của cô ấy. Cô ấy đâu có lái cái xe chết tiệt đó!”
“Tất nhiên tôi cũng nói với cô ấy như vậy. Nhưng cô ấy vẫn mang nặng cảm giác tội lỗi về chuyện đã qua. Dù sao thì tôi đã cho cô ấy biết rằng chúng ta mới bắt được một kẻ có liên quan và khả năng sẽ khởi tố kẻ này - đó là tôi giả định rằng hai người đã xử lý ổn thỏa mọi việc.” Anh nói rồi hướng mắt nhìn Kate.
“Đừng cố gây sức ép với tôi.” Kate nói, “Đã khuya quá rồi và khiếu hài hước của tôi chẳng còn nữa đâu. Gray có khai ra ít thông tin, nhưng do đã quá muộn giờ nên cô ta được cho đi ngủ và sẽ chỉ thức dậy vào sáng mai.”
“Đi ngủ cũng là điều tôi định làm đó.” Stumpy nói, “Như thế có ổn không sếp?” Anh cởi chiếc cà vạt của mình.
“Cả anh và tôi đều sẽ đi ngủ.” Ray nói, “Coi nào, Kate, đã tới lúc để kết thúc đêm nay. Chúng ta sẽ thử lại một lần nữa vào buổi sáng và xem Gray có cho mình biết cái xe đang ở đâu không.”
Ba người rảo bước ra sân sau của Sở. Stumpy giơ tay lên chào theo điều lệnh khi anh lái xe qua cánh cổng sắt, để lại Ray và Kate đứng trong bóng tối.
“Một ngày dài nhỉ.” Ray nói. Nhưng bất chấp cảm giác mệt mỏi, ông đột nhiên không thấy muốn về nhà.
“Vâng.”
Họ đã ở quá gần nhau, tới mức Ray ngửi thấy mùi nước hoa phảng phất tỏa ra từ người Kate. Ông cũng nghe thấy tiếng con tim đập mạnh trong lồng ngực. Nếu ông hôn cô lúc này, sẽ không còn đường lùi nữa.
“Tạm biệt.” Kate nói. Cô chẳng hề nhúc nhích.
Ray tiến một bước và thò tay lấy khóa trong túi áo, “Tạm biệt, Kate. Ngủ ngon nhé.”
Ông thở hắt ra khi bước đi xa dần. Suýt chút nữa ông đã vượt qua lằn ranh.
Quá gần.
Phải gần 2 giờ sáng, Ray mới có thể lên giường ngủ và cảm giác giống như mới chỉ vài giây trôi qua khi chuông báo thức vang lên, nhắc ông tới giờ đi làm. Ông ngủ chập chờn, không thể ngừng suy nghĩ về Kate và cố gắng gạt cô ra khỏi đầu trong buổi họp buổi sáng. Vào lúc 10 giờ, họ gặp nhau ở căng tin. Ray tự hỏi không biết Kate có dành cả đêm để nhớ về ông không và lập tức trách mắng bản thân vì đã nghĩ vậy. Ông đang trở nên kỳ cục và càng sớm để những chuyện này ở lại sau lưng càng tốt.
“Tôi đã quá già cho những đêm thức khuya.” Ông nói, khi hai người đang xếp hàng chờ mua một trong những món đồ ăn sáng đặc biệt của Moira, còn được biết tới với tên gọi “kẻ bóp nghẹt động mạch” vì hương vị đáng sợ và chẳng có tí lợi ích nào cho sức khỏe. Ông đã hơi hy vọng Kate sẽ nói điều ngược lại với nhận định của mình và liền cảm thấy kỳ cục trước suy nghĩ ấy.
“Tôi thấy mình thật may mắn khi đã không còn phải làm trong ca trực nữa.” Cô nói.
“Vẫn nhớ cảm giác buồn ngủ lúc 3 giờ sáng à?”
“Chúa ơi, sao có thể quên được? Cố gắng để tỉnh táo và mong chờ trong tuyệt vọng một cuộc rượt đuổi bằng xe hơi để tăng sự phấn khích. Tôi không thể làm việc như thế được nữa.” Họ mang những cái đĩa đựng thịt nguội, xúc xích, trứng, bánh pudding đen và bánh mì nướng ra một cái bàn trống, nơi Kate nhanh chóng liếc qua tờ Bristol Post khi ăn. “Các thông tin lấp lánh như vẫn thường thấy.” Cô nói, “Những cuộc bầu cử hội đồng, đủ loại lễ lạt hội hè, những lời phàn nàn về phân chó.” Cô gấp tờ báo lại rồi để sang một bên, nơi bức ảnh Jacob nhìn chằm chằm vào họ từ trang nhất. “Cô có thu thêm được gì từ Gray trong buổi thẩm vấn sáng nay không?” Ray nói.
“Cô ta nói y hệt như hôm qua.” Kate trả lời, “Như vậy, thông tin khá chắc chắn và không có mâu thuẫn. Nhưng cô ta không trả lời bất kỳ câu hỏi nào về việc chiếc xe hiện đang ở đâu, cũng như vì sao cô ta không dừng lại.”
“Chà, thật không may công việc của chúng ta là tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra, chứ không phải vì sao nó đã xảy ra.” Ray nhắc nhở Kate, “Chúng ta đã có đủ chứng cứ để khởi tố. Chuyển hồ sơ cho bên cơ quan công tố xem họ có thể ra quyết định trong ngày hôm nay không.”
Kate nhìn Ray với vẻ suy tư.
“Có chuyện gì thế?” Ray hỏi.
“Hôm qua ông nói rằng có gì đó không đúng…” Cô bỏ lửng câu nói.
“Ừ rồi sao?” Ray trả lời.
“Tôi cũng cảm thấy như thế.” Kate nhấp một ngụm trà rồi cẩn thận đặt cốc xuống bàn. Cô nhìn vào cái cốc như thể sẽ tìm thấy đáp án cho các băn khoăn của mình ở trong đó vậy.
“Cô nghĩ rằng Jenna đang dựng chuyện?”
Thi thoảng điều này có xảy ra, đặc biệt trong các sự kiện khiến nhiều người chú ý như vụ Jacob. Một số người sẽ tới thú nhận tội lỗi với cảnh sát, nhưng sau khi mất nhiều công thẩm vấn, ta nhận ra họ không thể là kẻ phạm tội. Họ sẽ bỏ lỡ một số tình tiết tối quan trọng liên quan tới vụ án, những tình tiết mà cơ quan điều tra cố tình không cung cấp trong báo chí, và câu chuyện họ tạo ra dễ dàng sụp đổ, như lâu đài cát bị sóng đánh vậy.
“Không, tôi không nghĩ cô ta dựng chuyện. Sau rốt thì đó đúng là cái xe của cô ta và những lời cô ta nói trùng khớp với thông tin Anya Jordan cung cấp. Chỉ là…” Kate ngả người vào ghế và nhìn Ray, “Cô ta đã mô tả về khoảnh khắc xảy ra cú va chạm trong lúc bị thẩm vấn, ông có biết không?”
Ray gật đầu ra hiệu cho Kate tiếp tục nói.
“Cô ta đã cung cấp rất nhiều chi tiết về việc Jacob có ngoại hình như thế nào. Cậu bé đang mặc gì, cái túi học sinh cậu bé mang theo trông ra sao…”
“Vậy là cô ta có một trí nhớ tốt. Tôi có thể hình dung điều như thế hẳn sẽ ghi dấu sâu đậm trong não bộ cô ta.” Ray đang thủ vai một người phản biện, cố dự đoán xem các cấp trên của mình sẽ nói gì. Sâu thẳm bên trong, Ray vẫn thấy có gì đó vương vướng - một cảm giác từng khiến ông thấy khó chịu trong ngày hôm trước. Jenna Gray đang che giấu một điều gì đó.
“Dấu vết bánh xe cho chúng ta biết rằng chiếc xe không giảm tốc”, Kate nói, “và Gray cũng khai rang Jacob ‘bỗng dưng’ xuất hiện.” Cô giơ tay lên làm điệu bộ như đang viết dấu ngoặc kép trích dẫn lời, “Vậy là nếu tất cả chuyện này xảy ra quá nhanh thì tại sao cô ta lại có thể quan sát được nhiều chuyện tới vậy? Nhưng nếu chuyện không xảy ra quá nhanh, khi cô ta có rất nhiều thời gian để quan sát và biết Jacob đang mặc gì, làm sao cô ta vẫn có thể lái xe đâm trúng đứa trẻ đó?”
Ray chẳng nói một câu. Đôi mắt Kate rực sáng, bất chấp việc cô đã ngủ rất ít. Ông nhận ra sự quyết tâm đã thể hiện rất rõ trên gương mặt Kate, “Cô còn muốn điều gì nữa?”
“Tôi chưa muốn khởi tố Jenna.”
Ông gật đầu chầm chậm. Thả một nghi phạm sau khi cô ta đã nhận tội hoàn toàn là điều không tưởng. Cảnh sát trưởng vùng hẳn sẽ nhảy dựng lên.
“Tôi muốn tìm thấy chiếc xe.”
“Cũng chẳng tạo ra khác biệt nào cả.” Ray nói, “Ta có thể thu được nhiều lắm là dấu vết di truyền của Jacob trên nắp ca pô xe và vân tay của Jenna Gray trên vô lăng. Nó sẽ không mang tới cho ta điều gì mới hơn những gì đã biết. Tôi quan tâm hơn tới việc tìm chiếc điện thoại di động của cô ta. Jenna nói cô ta đã ném chiếc điện thoại đi khi rời Bristol, bởi không muốn bị ai gọi tới - nhưng liệu có khả năng cô ta ném chiếc điện thoại đi vì nó là chứng cứ không? Tôi muốn biết cô ta đã lập tức gọi cho ai sau khi tông vào Jacob.”
“Vậy chúng ta sẽ tạm trả tự do cho cô ta?” Kate nói, mắt dán vào Ray với một ánh nhìn dò hỏi.
Ông lưỡng lự. Khởi tố Jenna có lẽ là con đường dễ dàng hơn. Vô số những tràng pháo tay xuất hiện trong cuộc họp vào buổi sáng; một cái vỗ vai khen ngợi từ nữ giám đốc. Nhưng liệu ông có thể tiến hành khởi tố, khi biết rằng còn có điều ẩn khuất nằm sau những thứ đã hiện ra trước mắt? Chứng cứ nói với Ray một câu chuyện nhưng bản năng lại mách bảo ông một câu chuyện khác.
Ray nghĩ về Annabelle Snowden, vẫn đang còn sống trong chính căn hộ của bố đẻ, trong khi ông ta van nài đòi lực lượng cảnh sát tìm kẻ bắt cóc cô. Bản năng của Ray mách bảo khi ấy rằng ông bố có vấn đề, nhưng ông lại phớt lờ những cảnh báo đó.
Nếu cho Jenna tự do vài tuần, có thể họ sẽ có một bức tranh hoàn chỉnh hơn. Khi đó họ mới có thể chắc chắn rằng mình chưa bỏ sót điều gì trong quá trình điều tra.
Ông gật đầu với Kate, “Hãy thả cô ta ra.”