Sau khi bận rộn với việc chiêu mộ tân binh xong, Lý Thực đã nhàn rỗi hơn. Hôm nay, hắn ngồi trong phòng cùng Thôi Hợp trêu đùa con trai Thạch Đầu.
Thạch Đầu đã được mười tháng tuổi, đã biết bò tới bò lui trên giường. Thằng bé rất hay cười, Lý Thực chỉ cần bế hoặc chạm vào người là nó lại cười khanh khách. Thôi Hợp cù vào lòng bàn chân thằng bé, càng khiến con trai cười ha hả, chân tay đập loạn xạ không ngừng. Dáng vẻ trẻ thơ ngây ngô đó khiến Lý Thực vô cùng yêu thích.
Thôi Hợp nhìn Lý Thực, nói: "Phu quân, nên đặt tên chính thức cho con trai rồi!"
Lý Thực nhìn con trai đang cười ngây ngô trên giường, nói: "Thằng bé thích cười như vậy, thì gọi là Hoan đi, tên là Lý Hoan."
Thôi Hợp nghĩ ngợi rồi nói: "Sao nghe như tên con gái vậy?"
Lý Thực nói: "Giống con gái chỗ nào? Trước kia cũng từng có một vị hoàng đế tay trắng dựng nghiệp tên là Hoan mà."
Thôi Hợp gật đầu nói: "Vậy thì gọi là Lý Hoan đi!"
Lý Thực cười bế con trai lên, lớn tiếng hỏi: "Lý Hoan, con có thích cái tên này không?"
Không biết tại sao, Lý Thực vừa lại gần nói chuyện thì Thạch Đầu liền nhíu mày, òa khóc. Thôi Hợp thấy con trai khóc, xót xa vô cùng, vội vàng cướp lấy con từ tay Lý Thực, ôm chặt lấy dỗ dành: "Thạch Đầu ngoan! Không khóc, không khóc! Nương thương Thạch Đầu!"
Lý Thực ngượng ngùng hỏi: "Sao thằng bé lại khóc? Không thích cái tên này à?"
Thôi Hợp ghé sát mặt Lý Thực ngửi một cái, nói: "Miệng chàng hôi quá, chàng không súc miệng à!"
Lý Thực cười khổ nói: "Ta đâu có không súc miệng, ta vẫn đánh răng sáng tối mà."
Người thời Minh để phòng sâu răng cũng thường vệ sinh răng miệng. Người nghèo sau khi ăn cơm dùng nước lã súc miệng, dùng ngón tay móc thức ăn thừa trong miệng. Người giàu sẽ mua bàn chải làm bằng lông đuôi ngựa để đánh răng. Lý Thực đương nhiên cũng có bàn chải, sáng tối đều dùng để đánh răng, nhưng thời này không có kem đánh răng, dùng nước sạch đánh răng không sạch, để lâu ngày trong miệng vẫn có mùi.
Mùi này bay vào mũi Thạch Đầu, làm nó thấy hôi nên mới òa khóc.
Lý Thực nhìn Thạch Đầu đang khóc không dứt, thầm nghĩ chuyện phát minh kem đánh răng phải đưa vào kế hoạch thôi.
"Nàng trông Thạch Đầu đi, ta đi khử cái mùi hôi miệng này đây!"
Lý Thực không chậm trễ, trực tiếp rời khỏi quan sảnh, đi đến xưởng làm xà phòng. Nhị gia gia Lý Hữu Thịnh thấy Lý Thực đến liền hỏi: "Lý Thực, cháu tới kiểm tra à?"
Lý Thực gật đầu, đi một vòng quanh xưởng xà phòng, thấy không có vấn đề gì liền nói với Lý Hữu Thịnh: "Nhị gia gia dọn cho cháu một căn phòng! Cháu muốn làm thứ mới!"
Lý Hữu Thịnh nói: "Lại làm thứ mới à?"
"Người đừng quản, cứ kiếm mấy cái hũ với lò lửa để vào căn phòng vừa dọn ấy, rồi mang thêm chút vôi sống, muối ăn và dầu đậu nành tới đây."
Lý Hữu Thịnh đồng ý rồi đi dọn dẹp xưởng. Lý Thực dẫn theo mấy gia đinh cưỡi ngựa ra khỏi thành, tìm một bãi lau sậy bên ngoài thành, cắt lau sậy về thiêu thành tro trong nồi sắt. Sau đó hắn mang theo số tro thảo mộc này quay trở lại xưởng xà phòng.
Trong xưởng xà phòng, căn phòng đã được dọn sạch, dụng cụ và nguyên liệu đều đã sẵn sàng. Lý Thực bắt đầu hì hục chế tạo kem đánh răng.
Đầu tiên là chiết xuất kali cacbonat từ tro thảo mộc. Kali cacbonat tan trong nước, Lý Thực cho tro thảo mộc vào nước đun nóng, khuấy đều để kali cacbonat tan hoàn toàn trong nước. Sau đó, khi còn đang nóng, hắn dùng vải bố lọc lấy phần nước tro thảo mộc vẩn đục kia, đem phần nước sạch đã lọc đun cạn bớt phần lớn nước, cho đến khi có tinh thể kết tủa, thế là thu được dung dịch kali cacbonat nồng độ cao.
Tiếp đó, Lý Thực hòa vôi sống vào nước để thu được dung dịch canxi hydroxit. Đổ dung dịch canxi hydroxit vào dung dịch kali cacbonat, hai chất phản ứng tạo ra kali hydroxit và canxi cacbonat. Canxi cacbonat không tan trong nước nên làm chất lỏng sau phản ứng trở nên vẩn đục. Lúc này để yên dung dịch một lát, đợi canxi cacbonat lắng xuống đáy, rồi múc phần dung dịch kali hydroxit ở phía trên ra.
Có được dung dịch kali hydroxit rồi thì có thể thực hiện phản ứng xà phòng hóa với dầu mỡ. Lý Thực cho kali hydroxit và dầu đậu nành vào hũ đun nóng, khuấy liên tục, liền thấy trên bề mặt dung dịch hỗn hợp dần dần xuất hiện một lớp vật chất dạng hồ, nổi lềnh bềnh. Lý Thực cho thêm muối ăn vào dung dịch để tách muối, lớp vật chất dạng hồ đó nhanh chóng to ra và dày lên, kết thành một tầng dày cộm.
Khác với xà phòng rắn làm từ natri cacbonat, kem đánh răng làm từ kali cacbonat có dạng hồ (dạng kem).
Lớp chất đó chứa không ít tạp chất nên có màu đen, trông rất xấu xí. Nhưng đây đã là loại kem đánh răng tốt nhất mà Lý Thực có thể làm vào lúc này. Lý Thực vớt lớp vật chất dạng hồ đó ra, trộn lẫn với canxi cacbonat vừa thu được. Lớp hồ đen kia khi hòa trộn với canxi cacbonat trắng liền biến thành màu xám, trông dễ nhìn hơn một chút.
Canxi cacbonat trong kem đánh răng đóng vai trò là chất mài mòn, có thể nâng cao hiệu quả làm sạch của kem đánh răng.
Lý Thực đựng kem đánh răng vừa chế ra vào một chiếc hộp gỗ, mang về quan sảnh. Lý Thực tìm bàn chải của mình trong phòng phụ, dùng bàn chải chấm một chút kem đánh răng trong hộp gỗ, bắt đầu đánh răng.
Đánh một lúc, Lý Thực thực sự tạo ra lượng lớn bọt trong miệng, đánh răng sạch bong kin kít. Lý Thực cầm một tấm gương thủy tinh soi, thấy miệng đầy bọt kem đánh răng, trong phút chốc ngỡ như mình đã quay về thời trước khi xuyên không, mỗi sáng thức dậy đánh răng vội vã để đi bắt xe buýt.
Cùng với việc những vật dụng sinh hoạt tự tay mình phát minh ra ngày càng nhiều, cuộc sống đã ngày càng giống với lúc trước khi xuyên không rồi.
Lý Thực cười cười, đánh thêm mấy cái nữa, dùng nước súc sạch bọt, sau đó quay về phòng chính gọi Thôi Hợp ra.
"Nương tử, ta cho nàng xem một thứ lợi hại."
Trong phòng chính, Thạch Đầu khóc mệt đã ngủ thiếp đi trong nôi, Thôi Hợp đang cầm khăn tay thêu thùa, chán ngắt. Nghe thấy tiếng Lý Thực gọi, nàng lập tức chạy ra ngoài, theo chân Lý Thực chạy vào căn phòng phụ để bàn chải.
"Nàng chấm một chút 'kem đánh răng' này lên bàn chải, dùng nước làm ướt răng, rồi đánh thử xem!"
Thôi Hợp ngẩn ra, nói: "Thứ màu xám xịt này là gì vậy, xấu quá đi!"
Lý Thực cười nói: "Nàng đánh thử là biết ngay, có thể đánh răng sạch bong kin kít đấy."
Thôi Hợp bán tín bán nghi chấm một chút kem đánh răng, rồi uống một ngụm nước giếng làm ướt răng, soi gương bắt đầu đánh răng bằng kem. Đánh hơn chục cái, Thôi Hợp đã đánh ra đầy bọt trong miệng.
Thôi Hợp nhìn thấy miệng mình trong gương, hoảng hốt nói: "Sao thiếp lại sùi bọt mép thế này?"
"Không phải sùi bọt mép đâu, đây là bọt của kem đánh răng, cũng giống như nguyên lý bọt xà phòng thôi, dùng để tẩy rửa đấy!"
Thôi Hợp lúc này mới gật đầu, tiếp tục đánh. Sau khi đánh sạch răng trên răng dưới một lượt, Thôi Hợp làm theo chỉ dẫn của Lý Thực, dùng nước súc sạch bọt, rồi lại dùng nước sạch đánh lại răng một lần nữa.
Sau khi đánh răng xong, Thôi Hợp nghiến răng thử, vui mừng nói: "Kem đánh răng của phu quân hữu dụng thật! Răng được rửa sạch bong!"
Nghĩ nghĩ, Thôi Hợp nghiêng đầu nói: "Kem đánh răng của phu quân lợi hại quá, lại có thể sản xuất số lượng lớn để bán lấy tiền rồi?"
Lý Thực lắc đầu nói: "Tro thảo mộc là phân bón tốt, số lượng có hạn, ta không kiếm được đủ nguyên liệu nên không thể sản xuất đại trà được. Kem đánh răng này chỉ có thể dùng trong nhà, làm sạch răng miệng của chính chúng ta thôi! Nhiều nhất thì cung cấp cho bách tính Phạm Gia Trang sử dụng!"
Thôi Hợp nhảy cẫng lên, nói: "Thế cũng tốt mà! Làm sạch răng của mình rồi thì sẽ không bị hôi miệng nữa!"