Lý Thực nhìn thấy dáng vẻ chán nản của Lư Tượng Thăng, chắp tay hỏi: "Đốc thần vì sao phải chia quân với Giám quân?"
Lư Tượng Thăng không còn thần thái như mọi khi, thở dài một tiếng, chậm rãi nói: "Dương Tự Xương một lòng nghị hòa, sợ ta đại thắng lập công rồi triều đình không muốn nghị hòa nữa. Vì vậy mới chia binh của ta, khiến ta không thể quyết chiến với Đông Nô."
Lý Thực ngẩn người, thầm nghĩ Dương Tự Xương sao lại hồ đồ đến thế? Nhất thời không biết phải nói gì. Mấy viên tướng lĩnh khác mấy ngày trước vừa được Lư Tượng Thăng cổ vũ khích lệ, đang chuẩn bị một phen sống mái với quân Thát, lúc này bị Dương Tự Xương dội cho một gáo nước lạnh, cũng vô cùng thất vọng. Mọi người nói vài câu rồi đều giải tán về doanh trại.
Lư Tượng Thăng tuy gặp trắc trở nhưng không muốn cứ thế cam chịu, vẫn dẫn quân đốc chiến. Lại qua hai ngày, Lư Tượng Thăng để ba vạn quân mã chỉnh đốn chút ít rồi nhổ trại tiến về phía nam, đuổi theo quân Thanh đang chia làm tám đường. Lư Tượng Thăng cho rằng tuy bị chia binh, nhưng trong quân vẫn còn ba vạn quân tinh nhuệ, gặp một, hai đường quân Thanh cũng có thể một trận sống mái.
Thế nhưng tiến về phía nam được ba ngày, tin tức tệ hại hơn lại truyền tới – quân lương trong quân đã bị cắt đứt.
Lư Tượng Thăng triệu tập các tướng đến đại trướng nghị sự, bàn bạc chuyện khiến người ta chán nản này.
"Nay Dương Tự Xương gây khó dễ, lương thảo của đại quân vốn nên do kinh thành cung ứng đã bị cắt đứt năm ngày rồi, chư vị nghĩ nên làm thế nào?"
Nghe thấy lời Lư Tượng Thăng, Lý Thực thầm kinh hãi. Lư Tượng Thăng lần này đắc tội với Dương Tự Xương, Dương Tự Xương đây là muốn ép chết Lư Tượng Thăng! Trước là chia binh, sau là cắt lương, trước làm cho người chủ chiến như Lư Tượng Thăng không cách nào chiến thắng quân Thanh, rồi sau đó lại dồn Lư Tượng Thăng vào đường cùng – nếu Lư Tượng Thăng dẫn ba vạn quân không lương đi liều mạng với quân Thanh, chắc chắn phải chết; nếu Lư Tượng Thăng không đi liều mạng với quân Thanh, cái danh "tránh địch sợ chiến" khó mà thoát khỏi.
Hơn nữa, nếu Lư Tượng Thăng thực sự sợ địch không đánh, thì trách nhiệm lần quân Thanh nhập cướp này, sẽ phải quy lên đầu Lư Tượng Thăng, người đang "Tổng đốc thiên hạ cần vương binh mã".
Đại Đồng Tổng binh Vương Phác chắp tay hỏi: "Đốc thần, nay trong quân ta còn bao nhiêu ngày lương thảo?"
Lư Tượng Thăng buồn bã nói: "Chỉ còn năm ngày lương."
Vương Phác nghĩ ngợi rồi không nói gì, lui xuống.
Sơn Tây Tổng binh Hổ Đại Uy tức giận hừ một tiếng, mắng: "Dương Tự Xương gây khó dễ chúng ta như thế, còn đánh đấm cái gì nữa? Về Sơn Tây thôi!"
Tuyên Phủ Tổng binh Dương Quốc Trụ lắc đầu nói: "Chúng ta nếu trốn, sợ là phải mang cái danh đào ngũ lâm trận!"
Hổ Đại Uy tức giận nói: "Vậy thì làm thế nào, chẳng lẽ lũ người sống sờ sờ như chúng ta cứ thế bị Dương Tự Xương đùa bỡn đến chết sao? Thà chết đói còn hơn, không bằng đi liều mạng với quân Thanh!"
Sắc mặt Dương Quốc Trụ lúc xanh lúc trắng, không nói lời nào.
Một chi bộ đội vài viên Tổng binh, sao có thể đấu lại kẻ được Thiên tử sủng ái, lại nắm quyền Binh bộ như Dương Tự Xương. Các võ tướng trong đại doanh đều không có cách nào, từng người im lặng, cuối cùng cả đại trướng vô cùng yên tĩnh, không một ai lên tiếng.
Lư Tượng Thăng nhìn lên nóc đại trướng, thở dài một tiếng.
Xem ra đã là đường cùng rồi.
Lư Tượng Thăng đang lúc tuyệt vọng, bỗng nghe thấy một giọng nói vang lên: "Đốc thần, mạt tướng có một cách!"
Lư Tượng Thăng vội vàng nhìn theo hướng phát ra giọng nói, thấy người đang nói chính là Lý Thực.
Mắt các tướng sáng lên, đồng loạt nhìn về phía Lý Thực đang nói, đều muốn nghe xem hắn có cách gì.
Trên mặt Lư Tượng Thăng lộ vẻ mừng rỡ, nói: "Long Hổ tướng quân có kế sách gì, mau nói!"
Lý Thực nhìn hơn mười vị tướng lĩnh đang chằm chằm nhìn mình, chắp tay nói: "Mạt tướng tra khảo những tên thám báo Đông Nô kia, biết được Đông Nô đem lương thảo cướp được tập trung cả ở huyện Cố An. Ở đó có một đồn trại tích trữ hơn hai vạn thạch lương thảo, chỉ có năm nghìn quân giữ. Chi bằng đại quân chúng ta đánh qua đó, cướp lấy số lương thảo này?"
Mọi người nghe thấy lời này, đều hít một hơi khí lạnh. Đi cướp lương thảo của quân Thanh, sợ là không dễ dàng như vậy! Lương thảo của quân Thanh chắc chắn cất giấu trong đồn lũy đã công chiếm được, có tường thành bảo vệ. Năm nghìn tên Thát dựa vào hiểm yếu mà cố thủ, quân Minh không có cả tháng trời cũng không đánh hạ nổi – thời buổi này quân Minh ngay cả đánh giáp lá cà trên bình địa với quân Thanh cũng không dám, sao có thể đánh lại quân Thát thủ thành?
Nếu lúc công thành đến kiệt sức mà quân Thanh quay về cứu viện, quân Thát trong ngoài giáp công, chính là cục diện thất bại thảm hại.
Huống hồ bây giờ trong quân chỉ còn năm ngày lương, thời gian công thành cũng không đủ.
Nghe thấy đề nghị của Lý Thực, mọi người có chút thất vọng, thầm nghĩ đây cũng chẳng phải kế sách gì hay.
"Long Hổ tướng quân, cái thành kiên cố của quân Thát này, e là nửa tháng cũng không đánh hạ được!"
"Chỉ sợ công được vài ngày quân Thát quay về cứu viện, chúng ta lại bị vây dưới chân thành ấy chứ!"
"Nay đại quân ta chỉ còn năm ngày lương, sao lấy được thành kiên cố do năm nghìn Đông Nô trấn giữ?"
Lư Tượng Thăng nghĩ ngợi, thở dài một tiếng, cũng cảm thấy trong năm ngày mình không thể lấy được số lương thảo này của quân Thanh.
Thấy mọi người thất vọng, Lý Thực chắp tay nói: "Lý Thực nguyện dẫn một vạn binh mã thuộc bộ của mình đi, chắc chắn trong năm ngày sẽ lấy được số lương thảo này!"
Nghe thấy lời Lý Thực, mọi người ai nấy đều mở to mắt, nhìn lên nhìn xuống đánh giá Lý Thực.
Lý Thực này sao lại tự tin đến thế, hắn không biết sức chiến đấu của quân Đông Nô hung hãn thế nào sao?
Lư Tượng Thăng kinh ngạc nhìn Lý Thực, nói: "Ở đó có tới năm nghìn quân giữ, lại cách đây một ngày đường, Long Hổ tướng quân có thể trong bốn ngày đã phá vỡ đồn lũy quân Thanh sao?"
Lý Thực hiên ngang nói: "Lý Thực tự tin có thể phá vỡ đồn lũy quân Thanh!"
Lư Tượng Thăng nhớ tới Hồng Di đại pháo trong quân Lý Thực, sắc mặt mừng rỡ, nói: "Nếu có thể lấy được hơn hai vạn thạch lương thảo này, thì đại quân ta ba tháng sẽ không thiếu lương. Long Hổ tướng quân cứ đi, ta tiễn hành cho ngươi!"
Lý Thực chắp tay nói: "Không phiền Tổng đốc, ta dẫn binh đi đây, nếu ta đắc thủ, Tổng đốc hãy tới Cố An hội hợp với ta!"
Lý Thực trở về Hổ Bôn sư, dẫn một vạn binh mã tách khỏi đại quân, tiến về phía huyện Cố An ở phía nam kinh thành.
Huyện Cố An đã bị quân Thanh công hãm, trong thành bị quân Thát cướp bóc sạch sành sanh, người và gia súc đều bị mang đi, cảnh tượng vô cùng thê lương. Quân Thát cử ba trăm phụ binh tạp dịch ở lại giữ thành Cố An, không hề có ý định cố thủ thành trì. Tuy nhiên Lý Thực cũng không đi đánh huyện thành Cố An vốn đã không còn lương thực dự trữ, mà theo lời khai của tù binh, tìm được đồn lũy tích trữ lương thảo của quân Thanh.
Đó là một đồn trại chu vi hai dặm, tường thành cao năm, sáu mét, chỉ mở một cổng thành ở phía nam. Ngoài thành có các loại hố bẫy, trong thành có năm nghìn quân Thanh giữ lương. Thấy binh mã Lý Thực kéo đến, quân Thanh giữ lương đóng chặt cổng thành, cố thủ trong đồn trại không ra.
Lý Thực cưỡi ngựa chạy một vòng ngoài tường thành, thấy phía nam thành có ít hố bẫy và chông gỗ, quyết định từ đây tấn công đồn trại này.
Phương pháp công thành của Lý Thực là kiểu hỏa khí, quân Thát thời đại này chưa từng được chứng kiến!
Lý Thực trước hết phải đánh sập các tường chắn (nữ tường) trên tường thành. Những tường chắn này có thể bảo vệ cung thủ quân Thanh trên tường thành, không đánh sập sẽ khiến bộ đội của Lý Thực bị tổn thất. Một trăm bốn mươi khẩu pháo sáu pound của Lý Thực dàn hàng ngang cách thành ba trăm mét, nổ súng vào các tường chắn trên tường thành.
Tiếng pháo vừa vang lên, tiếng oanh tạc không dứt bên tai, vang vọng cả mấy dặm. Cảnh tượng hơn một trăm khẩu đại pháo cùng oanh kích tường thành làm quân Thanh trên tường thành sững sờ. Những tên quân Thát đến từ vùng đất khổ hàn ngoài biên ải này, đâu từng thấy nhiều Hồng Di đại pháo đến vậy?
Theo tiếng gầm rú của đại pháo, các tường chắn trên tường thành lần lượt tan thành mây khói.
Những tường chắn đó rất mỏng, không chịu nổi sự oanh tạc của đại pháo, vừa trúng pháo là vỡ vụn. Pháo của Lý Thực bắn suốt cả buổi sáng, như nhổ răng, từng phát một bắn qua, oanh tạc bằng phẳng tất cả tường chắn phía nam tường thành. Quân Thanh thủ thành đã bao giờ thấy hỏa lực như vậy? Chúng vốn muốn trốn sau tường chắn để tránh pháo, nhưng thường bị các mảnh đá văng ra khi tường chắn trúng pháo làm bị thương hoặc tử vong.
Trên tường thành căn bản không còn nơi hiểm yếu để thủ, mà quân Thát lại không nỡ bỏ tường thành. Bỏ tường thành rồi thì thủ thành kiểu gì? Cuối cùng quân Thát vứt lại hơn hai trăm thi thể trên tường thành, lúc này mới bất đắc dĩ rút lui. Trên tường thành phía nam cuối cùng không còn một bóng người, chỉ để lại một bãi đá lăn gỗ to.
Phá hủy tường chắn trên tường thành, Lý Thực bắt đầu công thành.
Binh mã của Lý Thực đều là bộ súng thủ, đương nhiên không thể dựa vào thang mây để cường công, như vậy căn bản không thể thể hiện được ưu thế của hỏa khí. Lý Thực cho binh lính ra ngoài thành chặt gỗ, làm năm trăm cái Tỉnh Lan cao sáu mét.
Tỉnh Lan đó rộng sáu mét dài bốn mét, bên dưới lắp bánh xe, có thể đẩy dần dần đến sát tường thành. Mỗi Tỉnh Lan có thể đứng hơn ba mươi binh lính, bộ súng thủ đứng trên Tỉnh Lan có thể từ trên cao nhìn xuống bắn hạ binh lính quân Thanh trên tường thành.