Phía Sau Cuộc Chiến

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 28 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
*

❊ ❊ ❊

Bộ chỉ huy Phân khu nội đô Sài Gòn giao cho Ngô Thành Vân đảm nhiệm công tác phân phối lực lượng Biệt động Sài Gòn dẫn đường cho các Phân đội giải phóng quân tấn công tám mục tiêu quan trọng như: Dinh Độc lập, Bộ Tổng tham mưu, Toà thị chính Đô Thành....

Ngô Thành Vân vào Sài Gòn trực tiếp gặp các Tổ biệt động Thành giao nhiệm vụ. Từng tổ trưởng đi gặp đội viên, hẹn nhau trước giờ G ba mươi phút, tập trung tại địa điểm quy định đê đi làm nhiệm vụ.

Sau khi hoàn tất công việc được giao phó, Ngô Thành Vân về khu bộ. Gặp khu trưởng, Thành Vân hớn hở nói:

- Thưa chú! Mọi việc đã đâu vào đấy!

Khu trưởng xua tay cười, nụ cười động viên khiến Ngô Thành Vân hiểu ngay là còn việc "gay cấn" đây. Anh chưa phán đoán ra loại công việc thì Khu trưởng đã nói:

- Ba Đen này! Bộ Tư lệnh Miền giao cho chúng ta nhiệm vụ tấn công Nhà Trắng Phương Đông! Chỉ còn 48 giờ tìm hiểu và chuẩn bị!

Ngô Thành Vân biết mỗi khi Khu trưởng cần anh nổ lực tối đa ông thường mở đầu bằng càu nói thân mật "Ba Đen này". Bởi vì, chẳng riêng anh mà ngay cả Khu trưởng cũng hiểu cái khó trong việc tấn công Toà Đại sứ Mỹ nằm ở khâu hết sức quan trọng: Không có sơ đồ thực địa; thời gian lại quá gấp, không kịp điều tra nghiên cứu.

Trước đây, Toà Đại sứ Mỹ cắm chốt tại số nhà 39 - 41 Đường Hàm Nghi. Đường ngang thang thẳng của toà cao ốc này được nhân mối ta cung cấp rành rẽ mọi chi tiết. Ngày 30 tháng 3 năm 1965, Phân đội 21 Biệt động Quân giải phóng tấn công nơi trú ẩn ấy của Mỹ. Quàn ta dùng bộc phá đánh sập cả năm tầng lầu, làm khoảng một trăm năm mươi quan chức, sĩ quan Mỹ và chư hầu chết và bị thương, kể cả viên Phó Đại sứ... Nếu Đại sứ Bân-cơ có mặt ở Sứ quán tối hôm đó ắt cũng được nếm mùi cay đắng.

Tổng thống Giôn-xơn tím ruột, cho xây dựng Toà Đại sứ Mỹ tại góc đường Thống Nhất - Mạc Đĩnh Chi cao sáu tầng, kiên cố bền chắc hơn cả Lầu năm góc Phương Đông nằm bên rìa sân bay Tân Sơn Nhất. Kiến trúc sư quân sự Mỹ thiết kế một toà công sở hành chính khá kỳ dị, có tường chống hoả lực bao quanh, có đường ngang lối rẽ phức tạp, có ngách hầm thoát hiểm, có mái bằng cho trực thăng đậu để cần thiết thì "tếch" lên trời, phía ngoài sơn toàn màu trắng. Mỹ muốn có biểu tượng Mỹ rõ ràng giữa hòn ngọc Á Đông này chăng? Toà lầu khởi công năm 1965 đến tháng 7 năm 1967 mới đưa vào sử dụng. Vậy mà chỉ mấy tháng sau "cái công sự nổi" ấy đã bị đối phương điểm danh!

Thấy Ngô Thành Vân im lặng, Khu trưởng biết anh cân nhắc chứ không phải là do dự nên động viên tiếp:

- Thời gian quá gấp nên khó điều tra được thực địa, nhưng vẫn phải đánh. Bộ Tư lệnh Miền muốn cho bọn chóp bu Nhà trắng biết liều lượng!

Ngô Thành Vân đã được anh em tình báo thông tin sơ bộ "nó không phải là toà nhà dân sự mà là một lô cốt quân sự", nghĩa là mục tiêu anh phải công phá rất kiên cố, rất phức tạp. Mặc xác khó khăn khách quan "đâu có giặc là ta cứ đi", anh khẳng khái đáp:

- Tôi đang trù liệu phương pháp tấn công một mục tiêu kiểu lô cốt. Chúng tôi cần 2 khẩu B40, bộc phá, lựu đạn và tiểu liên AK. Nhưng, tôi hết quân rồi.

Khu trưởng cười:

- Vấn đề ấy thì khó gì! - Ông nhìn chị giao liên ngồi vắt vẻo trên võng, vừa dóng tai hóng chuyện vừa hí hoáy vá áo bảo: - Út triệu tập tất cả văn thư, giao liên, cảnh vệ... lên đây!

Được lệnh gọi đi tham gia chiến đấu, các chiến sĩ Văn, Chín, Ba Bảo, Tươi, Ninh... tất cả 16 người đều là những nhân vật gan dạ được rút từ đơn vị chiến đấu lên phục vụ Khu bộ, thực ra họ bị điểu về đây do bị thương trong chiến đấu hoặc do ốm đau, cấp trên cho chuyển công tác để họ nghỉ xả hơi. Họ í ới hò nhau lên văn phòng thủ trưởng chẳng khác gì đến dự buổi liên hoan. Ai nấy đều nóng lòng muốn được ra trận.

Khu trưởng giơ tay ra hiệu cho anh em im lặng, ông nói giọng cởi mở:

- Có nhiệm vụ chiến đấu cảm tử, ai xung phong người ấy đi!

Vinh lên tiếng:

- Tôi xung phong đầu tiên!

Út Nhỏ tiếp theo:

- Tôi...

Mang, Tươi, Ninh, Thanh, Chúc, Sáu, Tài, Thông... đồng loạt lên tiếng:

- Tất cả xung phong!

Khu trưởng gợi ý khéo:

- Đồng chí nào ốm thì đừng miễn cưỡng!

Vinh lớn tiếng át cả giọng chỉ huy:

- Ốm càng phải vận động! Khói súng là thuốc chữa bệnh hiệu nghiệm dành cho cánh nhà lính! Chỉ huy duyệt là xong.

Khu trưởng gật đầu, ngoảnh nhìn Ngô Thành Vân ra ý bảo: "Đến lượt cậu đấy".

Ngô Thành Vân biết số anh em này vào ra Sài Gòn đã quen nên không mất công phổ biến đường đi nước bước mà nói luôn công việc trước mắt:

- Phân tán nhập thành, muộn nhất trước giờ G hai tiếng phải có mặt ở 59 Phan Thanh Giản! Anh em giải tán về chuẩn bị rồi khởi hành cho kịp - Thành Vân kéo áo giữ Ba Bảo lại nói: - Cậu đến nhà ông Tư Râu - cơ sở ở củ Chi lấy vũ khí chuyển ngay về 59 Phan Thanh Giản để trang bị cho anh em.

Đêm 29 Tết, các đội viên cảm tử lần lượt tập kết đến Phan Thanh Giản.

Ông chủ nhà dẫn toàn Đội lên lầu, bà chủ giục các con dọn cỗ Tết chiêu đãi các chiến sĩ. Cả gia đình chủ nhà là cơ sở tin cậy của Biệt động thành nên không phải lo khâu bảo vệ.

Ba Bảo nhờ anh chị em du kích củ Chi hỗ trợ nên việc đưa vũ khí vào nội thành xong trước thời hạn. Tết đang rảo bước tới.

Nơi nơi đì đùng tiếng pháo Tết nổ. Giờ Giao thừa đang đến gần!

Ngô Thành Vân bàn với Ba Bảo:

- Làm thế nào để tiếp cận mục tiêu vừa nhanh vừa bí mật? Vận động từng tổ thì mất thời gian, hành tiến cả thì dễ bị lộ?

Ba Bảo đề xuất:

- Dùng ô tô!

Ngô Thành Vân vẫn không hết băn khoăn:

- Mình cũng nghĩ tới phương án ấy, nhưng nhìn ngang ngó dọc chẳng thấy người quen nào có ô tô.

Ba Bảo cười, bộc lộ sáng kiến "cái khó ló cái khôn":

- Ba anh thợ giầy gộp thành một ông Khổng Minh, mời anh Hai lên tham khảo.

Ông chủ nhà - anh Hai lên lầu nghe rõ mọi chuyên, chủ nhà băn khoăn như người có lỗi, không biết chu toàn công việc:

- Tui không quen ai có ô tô, chỉ quen lái xe, thỉnh thoảng anh ta lái chiếc Dauphine.

Ba Bảo sốt sắng hỏi:

- Ai vậy, anh Hai?

Ông chủ nhà đáp:

- Trần Sĩ, em anh Mười Hương, tù trại Khâm được tha về sau vụ Diệm - Nhu bị giết.

Ngô Thành Vân biết Mười Hương là cán bộ chỉ huy tình báo Miền, từng bị bắt giam ở trại Khâm ngoài Huế, Thỉnh thoảng, anh gặp Mười Hương ở Bộ Tham mưu Miền, biết mặt nhưng không quen. Anh nhìn chủ nhà hỏi:

- Từ khi ra tù anh Sĩ có hoạt động lại không?

Chủ nhà nheo mắt cười, có lẽ ông ngạc nhiên vì một cán bộ hoạt động bí mật từng trải như Ngô Thành Vân mà hỏi một câu thừa.

- Làm chi có chuyện "lạy ông tui ở bụi này". Nhưng, linh tính của người hoạt động bí mật và nhận xét nhân cách thì Trần Sĩ là người có thể tin cậy.

Ngô Thành Vân đưa tất cả các tổ chiến đấu dưới quyền điều khiển của anh vào tư thế sẵn sàng, nhưng tổ chiến đấu do anh trực tiếp chỉ huy lại gặp trở ngại: Hành tiến thê nào để áp sát Đại sứ quán Mỹ mà vẫn giữ được bí mật đến phút chót và phù hợp với giờ G? Đúng là chỉ có mỗi một giải pháp "vận động bằng ô tô". Nhờ ô tô có nghĩa là phải nhờ người ngoài, sử dụng một người chưa quen vào công việc hệ trọng này có mạo hiểm không? Anh là người thận trọng nhưng rất linh hoạt, anh biết trong công tác hoạt động bí mật đôi khi cũng cần phải mạo hiểm, mạo hiểm có điều kiện thì ít gặp rủi ro. Anh sốt sắng hưởng ứng đề xuất của chủ nhà:

- Anh Hai mời Trần Sĩ đến đây được không? Vậy thì tốt! Anh đi gấp kẻo lỡ thời gian.

Trần Sĩ đến vào buổi trưa, đúng vừa bữa cỗ cúng tất niên. Cuộc gặp gỡ được sắp xếp một cách tự nhiên. Chủ nhà viện cớ quen biết mời Trần Sĩ dùng bữa. Trần Sĩ không thuộc tạng người khách khí.

Chủ nhà, Ngô Thành Vân và Trần Sĩ làm chủ một mâm thịnh soạn. Chủ nhà có ý chuốc rượu.

Trần Sĩ là nhân viên tình báo thuộc Cụm tình báo chiến lược 02 do Hàn Ngọc cẩm chỉ huy. Anh được Cụm trưởng thông báo: "Sẵn sàng dốc lực vào trận đánh then chốt". Anh đã tham gia mấy chuyên vận chuyên vũ khí, dẫn người vào giấu ẩn trong nội đô... Dần dà nhưng liên tục. Đó là dấu hiệu của cuộc tích gió thành bão. Tinh hình ấy khiến anh không thể quá chén, anh uống một ngụm lấy lệ rồi giơ chén rượu ngỏ lời từ chối.

- Tửu lượng của tui kém lắm! Ngày Tết say rượu mất vui! - Anh nhìn chủ nhà chuyển giọng: - Anh Hai có việc chi mà gọi tui đến nhà vào ngày tất niên?

Chủ nhà cười vào vấn để luôn:

- Muốn nhờ chiếc Dauphine của chú!

Trần Sĩ đặt chén rượu xuống bàn, bàn tay che miệng chén, nói lưỡng lự:

- Tui chỉ là lái xe thời vụ cho bà chú hãng giày dép!

Ngô Thành Vân chợt nhớ trong bữa liên hoan ở Bộ tham mưu mừng Mười Hương thoát tù ra vùng tự do, Mười Hương cũng có động tác y hệt Trần Sĩ khi không muốn uống rượu nữa. Ngô Thành Vân hiểu rằng người hoạt động bí mật khi phát hiện ra cơ hội phải tận dụng cơ hội ngay, anh không nên vòng vo mà phải có luôn điểm nhấn mạnh để thúc đẩy công việc. Anh chỉ bàn tay đặt trên miệng chén của Trần Sĩ cười cười khơi chuyện:

- Ngắm bàn tay anh, tỏi chợt nhớ một người quen tên là Mười Hương, anh ấy cũng có tư thế hệt như anh khi từ chối uống rượu.

Trần Sĩ cảm thấy bị người lạ "soi" anh nhấc bàn tay khỏi chén, đột ngột hỏi:

- Mười Hương nào?

Ngô Thành Vân dấn thêm bước mạo hiểm nữa:

- Chỉ huy tình báo Miền, Mười Hương là anh ruột anh.

Trần Sĩ xô ghế đứng dậy, anh ngại bị khiêu khích, gằn giọng nhận xét:

- Tầm bậy!

Ngô Thành Vân giơ tay ra hiệu cho Trần Sĩ nói nhỏ. Biết đích xác Trần Sĩ là em Mười Hương nên anh mở gan mở ruột luôn:

- Thời gian quá gấp gáp nên tôi mạnh dạn bộc lộ với anh: Tôi là Tổ trưởng đặc nhiệm, có nhiệm vụ tiêu diệt một mục tiêu quan trọng trong đêm nay, nhưng chỉ dùng phương tiện ô tô mới có thể tiếp cận mục tiêu vừa nhanh vừa bí mật, anh thấy có thể giúp thì chớ nên từ chối.

Trần Sĩ chợt nhớ lời phổ biến của Cụm trưởng Hàn Ngọc Cẩm về chủ trương chiến đấu của Bộ tư lệnh Miền:

"Giờ phút quyết định đã điểm, tình báo phái dồn mọi lực lượng, mọi khả năng vươn lên hoàn thành nhiệm vụ. Đó là mục đích cuối cùng của tình báo. Không chần chừ do dự, không sợ tổn thất hy sinh. Tất cả phải vì lợi ích cao nhất của cách mạng. Lực lượng phải tung ra phục vụ chiến dịch, phục vụ yêu cầu nhiệm vụ chiến lược" - Anh ngó người nói, nhìn chủ nhà nhưng vẫn thấp thỏm muốn đi. Anh gặng hỏi:

- Có gì làm tin?

Ngô Thành Vân lượng thấy Trần Sĩ vẫn tham gia hoạt động bí mật, hẳn phải biết công tác chuẩn bị cho trận chiến đấu này nên nói thẳng:

- Dồn lực lượng cho giờ G!

Đó là một mật khẩu chỉ dùng riêng cho mạng lưới bí mật phục vụ cuộc chiến đấu.

Trần Sĩ ngồi xuống giọng trở nên ân cần:

- Tôi nhận lời hợp đồng chiến đấu với anh. Xe của chủ nhưng tôi có thể mượn được.

Chủ nhà biết đã đến lúc họ bàn bạc công việc nên thác cớ tháo lui. Còn lại hai cán bộ hoạt động bí mật.

Trần Sĩ hỏi:

- Anh cần đưa đội hình đến đâu, vào giờ nào, bao lâu thì xong?

Ngô Thành Vân đáp:

- Cổng Đại sứ quán Mỹ, giờ Giao thừa, khi có thể đội hai vào thay thế thì anh chờ bọn tôi về.

Trần Sĩ điểm nhanh các đường phô phải cho xe đi qua, rồi thông báo:

- Trước mười phút tui cho xe tới đây chở các anh theo đại lộ Hai Bà Trưng thẳng tới áp sát trước cổng Sứ quán Mỹ.

Ngô Thành Vân hớn hở chấp nhận:

- Được vậy thì rất thuận tiện cho tình huống chiến đấu.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hàn Thế Dũng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.