Ngày 27 tháng 11 năm 1972, Bộ tổng tư lệnh Quân đội nhân dân Việt Nam ra lệnh cho các lực lượng vũ trang tăng cường các mặt chuẩn bị chiến đấu, đồng thời nhận định: Có nhiều khả năng địch sẽ đánh phá trở lại toàn miền Bắc với mức độ ác liệt hơn, kể cả việc dùng B.52 đánh ồ ạt vào Hà Nội, Hải Phòng. Nhiệm vụ của quân chủng phòng không - không quân là tập trung mọi khả năng nhằm chính đối tượng B.52 mà tiêu diệt.
Mệnh lệnh quân sự phát ra từ hôm ấy, nhưng thực chất quân dân ta vẫn sẵn sàng. Ngay từ năm 1962 Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nhắc nhở Tư lệnh binh chủng Phòng không - Không quân Phùng Thế Tài không để Tổ quốc bị bất ngờ từ trên không.
Nhân dân khắp miền Bắc thực hiện khẩu hiệu: "Ớ nhà có hầm, ra đường có mũ rơm". Nhân dân thành phố chuẩn bị phòng tránh bom đạn càng chu đáo hơn, nhất là Hà Nội, Hải Phòng, Nam Định... đường phố nào cũng nhan nhản hô bê tông đúc sẵn, hầm chữ A, hố cá nhàn, hầm tập thể... Những người không có nhiệm vụ cần thiết ở thành phô đều buộc phải sơ tán ra nông thôn.
Dầu Mỹ tạm thời ngừng ném bom từ vĩ tuyến 20 trờ ra, lực lượng vũ trang tại chỗ vẫn đề cao tinh thần cảnh giác, ý chí chiến đấu, luôn luôn ở tư thế sẵn sàng. Ngày ngày, tự vệ nam nữ khoác súng AK, đội mũ rơm đến nhà máy; ngày nghỉ cũng tự giác đến vị trí trực chiến. Anh chị em dân quân du kích ở nông thôn cũng đội mũ rơm, mang súng ra đồng, vừa làm vừa sẵn sàng bắn máy bay địch. Gương tự vệ, dân quân du kích dũng cảm hạ máy bay địch có rất nhiều. Lực lượng này tạo những vô bất ngờ chết người đối với giặc lái Mỹ.
Sự bất ngờ đến kinh hoàng đối với Bộ máy chiến tranh Mỹ ở quy mô lớn hơn. Cục Tình báo trung ương Mỹ, Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân và những máy móc do thám tinh vi của Mỹ có lý khi nhận định rằng "Bắc Việt đang ở tình thế rỗng ruột". Bụng đói xin được bát cơm nào ăn luôn bát cơm ấy gì mà chẳng hết, nhất là nhà cho cơm có kẻ manh tâm mách cho láng giềng biết: "Bô tớ cho hắn chừng này chừng nọ" thì có nói khoác tớ nghèo phải ăn dè đề phòng cơ nhỡ nên vẫn còn cái ăn cũng chẳng ai tin. Người nghèo giỏi nhịn và biết dè sẻn tiêu pha, nhất là chẳng dám khoe khoang sự sung túc với ai và rất chăm làm để ít phiền hà tới người tốt bụng. Nước việt Nam chúng ta đáng quý và đáng tự hào là ở chỗ đó. Việt Nam ta không sợ bất cứ kẻ thù nào là nhờ tính cách khiêm tốn, biết người biết ta, dám xả thân vì Tổ quốc.
Cái cách giả nghèo giả khổ, hư hư thực thực của người Việt Nam cũng thật là tài tình. Các nhà quân sự xưa cho đó là mẹo biết giấu lực lượng khi không cần thiết, biết tung lực lượng vào thòi điểm then chốt. Trận địa phòng không của ta lúc nào cũng như chiếc nỏ giương sẩn chỉ chờ dịp nảy lẫy. Vậy mà bộ máy do thám đồ sộ rất khoa học, rất tinh vi của Mỹ vẫn như mù.