Cặp bài trùng Ních-Xơn và Kít-xinh-giơ có sự hỗ trợ, cổ vũ náo nhiệt của Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân nên đã có điều kiện duy trì khát vọng chiến thắng, chiến thắng tuyệt đối để trở thành người hùng trong lịch sử nước Mỹ. Họ áp dụng những biện pháp từ vô hại nhất đến dữ dằn nhất, từ tế nhị nhất đến ti tiện nhất, họ tạo ra nhiều luồng dư luận, triển khai những chính sách thiếu nhất quán sáng tạnh chiều mưa chỉ nhằm đạt hiệu quả "là người thắng cuộc chiến kéo dài ngót ba chục năm ở dải đất bên kia Thái Bình Dương". Cách điều hành chiến tranh theo "thuyết kẻ điên rồ" đã phá vỡ những quy tắc của việc xây dựng đường lối chính sách đúng đắn, không quan tâm tới thực tế sống còn, bất chấp cả hiện thực chính trị; lừa dối, qua mặt cả cơ quan cao nhất của đất nước - Quốc hội, một tổ chức được Hiến pháp quy định có quyền tuyên chiến, chính cố Tổng thống Lin-côn - một người tài ba, trác tuyệt rất mực cũng phải thừa nhận "Không một ai có quyền áp đặt chiến tranh lên đầu chúng ta".
Vậy mà...
Ních-Xơn làm loạn mọi chuẩn mực. Thí sinh mạng con người, vung tài sản quốc gia chỉ nhằm làm chủ Nhà Trắng một nhiệm kỳ nữa. Khi vận động bầu cử. Ních-Xơn giương cao cờ hoà bình; khi đã thắng cử, ông viết thư gửi Nguyễn Văn Thiệu cam kết: "Sẽ có hành động nghiêm khắc và nhanh chóng". Nghĩa là ông ta sẽ dày xéo con người, tàn phá tài sản của đối phương để trờ thành vị Tổng thống thắng trận. Ních-Xơn muốn tiến hành một cuộc chiến tranh huỷ diệt nhưng lại không muốn bị lên án là Tổng thống hung ác. Cỗ máy giả dối khống chế Nhà Trắng lại vận hành.
Ngày 15 tháng 12 năm 1972, Kít-xinh-giơ gửi điện sang Hà Nội, dùng lời lẽ mạnh mẽ yêu cầu trong vòng 72 giờ phải nối lại các cuộc thương lượng ở Pa-ri, nếu không Mỹ sẽ ném bom trở lại miền Bắc. Tiếp đó, kẻ gian xảo này họp báo, công bố cho Nhân dân Mỹ và thế giới biết cuộc thương thuyết bế tắc, cơ hội của hoà bình có thể tuột khỏi tầm tay, lỗi ấy là do Hà Nội hiếu chiến.
Một ký giả nói chuyện tay đối với tướng Hây-gơ phụ tá quân sự của Kít-xinh-giơ. Khi được hỏi về ý định sắp tới của Tổng thống - Hây-gơ nhún vai, chẳng hiểu ông ta vào hùa bôi mặt hù doạ kẻ yếu bóng vía của Kít-xinh-giơ hay không bằng lòng về vị Tổng thống hung ác của mình mà tiết lộ cá tính hung dữ, vô trách nhiệm của chủ:
- Con người đó sẽ bất chấp tất cả. Ông ta sẽ dùng B.52 triệt hạ Bắc Việt, để cho họ biết người Mỹ chúng ta đã nói là làm.
Ngày 18 tháng 12 năm 1972, chiến dịch Lai-nơ- bếch-cơ II bắt đầu, trên bầu trời miền Bắc ầm ầm tiếng động cơ gần rít, trên tầng cao hàng trăm máy bay chiến lược B.52 ầm ĩ rền rĩ như biển cả lúc động trời; tầng thấp, hàng đàn Thần Sấm, Con Ma, Giặc Nhà trời... gào rú như sét đánh sấm rền, hàng ngàn quả bom lừng lững xuống thẳng, hàng ngàn quả tên lửa phóng chéo... ở Hà Nội, bom đạn trút xuống khu phố đông dân cư Khâm Thiên, An Dương, Đức Giang... bom trùm lên Bệnh viện Bạch Mai, bom bẻ gãy nhịp cầu Long Biên, rốc két thìa lia vào Đại sứ quán Pháp, bom nhằm vào trường học, đê điều... bom Mỹ không từ một mục tiêu nào... hàng ngàn người chết, hàng ngàn ngôi nhà bị san phẳng, hàng ngàn công trình công cộng bị tàn phá.
Trong khi ấy, ở Oa-sinh-tơn trong Phòng báo chí Nhà Trắng, Ních-Xơn thản nhiên nói với nhà báo:
- Tôi ra lệnh tiến hành chiến dịch này để cho người Nga và người Trung Quốc có thể nghĩ rằng họ đang liên quan đến một con người mất trí, và vì thế tốt hơn là hãy buộc Bắc Việt Nam đi vào một giải pháp trước khi thế giới bị một cuộc chiến tranh lớn hơn tàn phá.
Tư lệnh không quân chiến thuật Mỹ - tướng Uy-li- am Mô-mai-ỏ hớn hở tán thương hành động dữ dằn của chú tướng:
- Lần đầu tiên, B.52 được sử dụng với số lượng lớn để phát huy hết sức mạnh của không lực. Tổng thống đã tập trung mọi dạng không lực, đánh vào những trung tâm sức mạnh có tầm quan trọng sống còn, gây tình trạng trì trệ tôi đa trong đời sống kinh tế, chính trị của Bắc Việt.
Kít-xinh-giơ bày tỏ sự thoả mãn thiết thực hơn, gần gũi hơn và cũng có thể nói là đê tiện hơn:
- Tôi muốn ném bom cho Hà Nội tối tăm mặt mũi. bắt họ phải bò lê đến bàn Hội nghị chấp nhận những yêu cầu do Mỹ đặt ra.
Ngày 22 tháng 12 năm 1972, vào lúc máy bay Mỹ xé nát bầu trời Bắc Việt, bom đạn Mỹ tàn sát người, phá huỷ kho tàng, triệt hạ đê điều, trường học... Ních-Xơn gửi công hàm đề nghị Chính phủ Việt Nam lại bàn đàm phán ở Pa-ri.
Bắc Việt trả lời bằng tên lửa SAM, cao xạ và súng bộ binh. Máy bay chiến lược, máy bay chiến thuật Mỹ bị bắn rơi đến sướng mắt người xem.
Phi công tham gia chiến dịch tang tóc Lai-nơ-bếch- co 11 - Uôn-pho lắc đầu thừa nhận tình huống gớm ghê:
- Cuộc tập kích đường không bằng B.52 chống Bắc Việt là một trong những chiến dịch sử dụng không quân tập trung nhất trong lịch sử chiến tranh để chống lại một hệ thống phòng không mạnh nhất thế giới.
Ngày 27 tháng 12 năm 1972, vào lúc máy bay Mỹ làm náo loạn bầu trời Bắc Việt, bom đạn Mỹ tàn sát người, phá huỷ kho tàng, triệt hạ đê điều, trường học, Ních-xơn lại gửi công hàm cho Chính phủ Việt Nam đề nghị trở lại bàn Hội nghị.
Bắc Việt trả lời bằng tên lửa SAM, cao xạ và súng bộ binh. Máy bay chiến lược, máy bay chiến thuật bốc cháy thấp sáng bầu trời đêm và thân xác kềnh càng của chúng ngoáy những đường cong, mảnh đạn thia lia tứ phía trên bầu trời ngày Bắc Việt. Một nhà báo Việt Nam đứng trên bờ hồ Thuyền Quang theo dõi tên lửa SAM đuổi theo máy bay phản lực Mỹ, thấy một quả tên lửa hạ hai máy bay Mỹ, nhảy lên mà reo:
- Mỹ ơi là Mỹ, đáng đời mi chưa!
Mỹ huênh hoang tự phụ "B.52 là pháo đài bay bất khả xâm phạm" mà vẫn rụng như sung ở bầu trời Bắc Việt. Hôm máy bay B.52 bị SAM bắn rơi xuống cánh đồng Phủ Lỗ, Đông Anh, ta bắt được giặc lái. Phó Tư lệnh Quân chủng Phòng không - Không quân Nguyễn Văn Tiên hỏi viên sĩ quan phụ trách gây nhiễu:
- Trên máy bay B.52 phát được nhiều loại sóng gây nhiễu phá tên lửa của đối phương, vậy tại sao vẫn bị tên lửa bắn cháy?
Gã tù binh thành thật trả lời:
- Khi bay vào bầu trời Hà Nội, tên lửa và đạn pháo các cỡ của các ông bay tới tấp, tôi không còn hồn vía nào điều chỉnh gây nhiễu chính xác được. Chỉnh phá được tên lửa này thì tên lửa khác lao tới.
Nguyễn Văn Tiên nghĩ thầm: Hắn nói đúng, khi tác chiến ta thường phóng hai quả tên lửa một lúc nên B.52 lợi hại mấy cũng không thoát; có điều hắn hiểu chưa hết, địch sử dụng nhiễu tiêu cực và nhiễu tích cực, nhất là máy gây nhiễu QRC-160 phối hợp với tên lửa thông minh Sơ-rai-cơ (Shrike) cũng không thể làm mù được hệ thống ra-đa của ta do những sĩ quan thông minh và dũng cảm điều khiển. B.52 bất khả xâm phạm bị đánh tơi tả là phải. B.52 bị rơi nhiểu tới mức viên Tướng không quân phải kêu lên:
- Nếu máy bay B.52 cứ bị rơi như tốc độ đang diễn ra thì chỉ một tuần nữa Mỹ không còn B.52 ở khu vực Thái Bĩnh Dương.
Mỹ không chịu nổi tổn thất về số lượng máy bay rơi và số phi công bị bắt tại chỗ, trong đó có cả Thiếu tá Giêm Cát-tơ anh hùng không quân, Đại tá Ga-đi-xơ giáo sư Học viện hàng không, Thiếu tá Su-mếch-cơ phi công vũ trụ, Thiếu tá Giôn Mắc-kên con trai của đô đốc hải quân... đủ mặt anh tài Mỹ; mất mười vạn tấn bom và hàng ngàn quả tên lửa thông minh mà chẳng lay chuyển nổi quyết tâm của đối phương ngoài gây tang tóc cho cả hai bên. Không những thế, dư luận trong nước và quốc tế đều xôn xao, bất bình về hành động hung tàn, độc ác của Nhà Trắng.
Bảy giờ rưỡi ngày 30 tháng 12 năm 1972 Ních-Xơn hậm hực tuyên bố chấm dứt chiến dịch Lai-nơ-bếch-cơ II, chấp nhận đàm phán theo các điều kiện Bắc Việt dưa ra: ngừng hoàn toàn ném bom miền Bắc, rà phá thuỷ lôi do không quân Mỹ thả xuống phong toả hải cảng Hải Phòng, họp lại Hội nghị Pa-ri theo nội dung hai bên thoả thuận từ tháng 10 năm 1972.
Vậy là đa đoan lắm thì cay đắng nhiều.