Cụm trưởng tình báo chiến lược số 02 Hàn Ngọc Cẩm ngồi kiểu chữ ngũ, hí hoáy lật ngược lật xuôi chiếc khuôn giày nhem nhuốc màu dầu mỡ, xung quanh bề bộn đủ thứ đồ nghề: da vụn, kim chỉ, búa, kéo, keo... Bất chợt Ngọc Cẩm đặt chiếc cốt giày xuống đất, vừa lấy khuỷu tay dụi mắt vừa phàn nàn:
- Con mắt tệ thật!
Mấy năm trước, Ngọc cẩm bị tay chân Ngô Đình Cẩn bắt, chúng áp dụng kỹ thuật Mỹ tra tấn anh: Rọi điện bằng bóng đèn công suất lớn. Sau mười ngày bị hành hạ, cơ thể anh teo lại như quả mướp non héo, hai mắt không trông thấy gì, nhiều khi con ngươi lòi ra ngoài phải dùng tay ấn vào tròng. Mười Hương, Hàn Ngọc cẩm, Đinh Thị Vân, Trần Sĩ... thoát khỏi nhà tù Trại Khâm sau cuộc đảo chính của Dương Văn Minh. Anh bị hỏng mắt nặng, qua gần một năm kiên trì chữa trị mới tạm khôi phục được sức nhìn. Anh đang làm chủ một cơ thể ọp ẹp nhưng khả năng làm việc hăng hái, linh hoạt, dám xốc tới hơn xưa. Tháng 10 năm 1967 Bộ tham mưu Miền triệu tập anh ra căn cứ phổ biến kế hoạch chuẩn bị phục vụ chiến dịch quân sự trong dịp Tết Mậu Thân năm (1968). Cụ thể là Cụm anh có nhiệm vụ điểu tra tình hình bố phòng và vẽ sơ đồ thực địa các cơ quan đầu sỏ của Mỹ - Ngụy như Bộ Tổng tham mưu, Dinh độc lập, Tổng Nha cảnh sát, sân bay Tân Sơn Nhất, Phủ đặc uỷ Trung ương tình báo, Bộ Nội vụ...
Ngoài ra Cụm anh luôn phải sẵn sàng với tinh thần: Các lực lượng phải hiệp đồng chiến đấu, không ai được ở ngoài cuộc. Tinh thần xung phong của cán bộ cơ sở phải được chuẩn bị đầy đủ, chỉ đợi lệnh là triển khai.
Nhiệm vụ vẽ sơ đồ và tình hình bố phòng của các mục tiêu được giao cho hai điệp viên của Cụm: Ngô Văn Thứ - Thư ký riêng của Đặc uỷ trưởng, Tùng Sơn - Trưởng ban Tôn giáo, Đoàn Thê và An ninh nội bộ thuộc Đặc uỷ Trung ương(1).
(1) Cơ quan tình báo Trung ương cùa Chính quyền Sài Gòn.
Sau khi tập hợp đủ hồ sơ các mục tiêu, Ngô Văn Thứ dùng xe chuyên dùng của Phủ đặc uỷ chở Hàn Ngọc cẩm đi khảo sát vùng ngoài quanh thực địa.
Cụm anh đã hoàn thành công tác phục vụ chiến đấu, nhưng vẫn phải sẵn sàng bung lực lượng ra ""tất cả cho chiến dịch". Mới rồi Cụm phó Hoàng Thanh đóng căn cứ ở vùng Tam Giác sắt cho giao liên vào báo cho anh biết "Luôn ở tư thế sẵn sàng ra chiến khu báo cáo và nhận mệnh lệnh mới".
"Sẵn sàng ra chiến khu?". Không thành vấn đề, nếu không đi xe đò thì đã có cái Dauphine của nhà. Nhưng vấn đề tham chiến thì sao? Cấp trên muốn Cụm anh dốc hết lực lượng phục vụ trận đánh then chốt này. Trên cung cấp cho Cụm anh một số súng AK, phải chăng muốn Cụm anh trực tiếp cầm súng tham chiến? Là lính thì chiến trường là không gian hoạt động. Nhưng... Anh phân vân về quyết định "dốc hết lực lượng". Cài cắm được những tình báo như Tùng Sơn, Ngô Văn Thứ vào cơ quan mật vụ của chính quyền Nguyễn Văn Thiệu là cả một quá trình gian nan, trắc trở lâu dài, không thể vì nhiệm vụ trước mắt mà làm lộ tung tích những tình báo viên quan trọng ấy. Họ là tai mắt của Cụm. Chính họ đã cung cấp những tin tức tuyệt mật vô cùng hệ trọng như: Diệm - Nhu hô hào Bắc tiến chỉ là thủ đoạn tuyên truyền, giúp Miền Bắc yên tâm quyết định phục viên bảy vạn quân, dồn công cuộc cho công cuộc phục hồi kinh tế; kế hoạch lật đổ Chính phủ Vương quốc Căm-pu-chia do Quốc vương Nô- rô-đôm Xi-ha-núc đứng đầu... (Về sau, thời Ních-Xơn, Tùng Sơn còn cung cấp một số tin tức có giá trị sinh tử về âm mưu mở rộng chiến tranh của Mỹ - Nguy: Mở chiến dịch Lam Sơn 719 tấn công vùng Đường 9 - Khe Sanh ở Nam Lào, triển khai cuộc hành quân toàn thắng tháng 1 năm 1971 đánh sang Căm-pu-chia, âm mưu dùng máy bay chiến lược B.52 đánh Hà Nội...).
"Tất cả cho chiến dịch". Mệnh lệnh là mệnh lệnh. Anh là người chỉ huy của một Cụm tình báo chiến lược, anh có quyền cân nhắc lợi hại để đưa ra giải pháp hợp lý nhất. Giải pháp của anh là: lệnh cho các tổ viên như Trần Sĩ, Tư Phan, chị Bảy Thanh, Triệu Thi Mát, Vũ Bằng... sẵn sàng tham gia chiến đấu, còn hai tình báo viên ấy và Phạm Phong làm việc tại ARPA (Advenced Research Profect Agency - Cơ quan nghiên cứu kế hoạch) - một cơ quan tình báo Mỹ chuyên nghiên cứu các kế hoạch đánh phá cách mạng thì không được lộ hành tung.
Hàn Ngọc Cẩm đứng dậy, vừa vươn vai vừa tự nhủ:
- Quyết định như vậy là hợp lý!
Hàn Ngọc Cẩm toan đi sang phòng sau xem Liên - vợ anh chuẩn bị Tết ra sao thì Trần Sĩ bước vào. Anh vẩy tay ra hiệu cho Trần Sĩ ngồi xuống ghế, hỏi vui:
- Cậu xông đất tất niên đấy à?
Trần Sĩ nói thẳng yêu cầu của mình:
- Đến mượn ông cái Dauphine, sáng mai trả!
Hàn Ngọc Cẩm bất ngờ vì có một nhu cầu trùng hợp cần dùng đến xe. Ngoài căn cứ đã chỉ thị cho anh: Luôn ở tư thế sẵn sàng ra chiến khu báo cáo và nhận mệnh lệnh mới". Nhưng một khi Trần Sĩ hỏi mượn xe là phải có công chuyện cần thiết. Không thể coi nhẹ yêu cầu của đồng đội, anh hỏi:
- Chở thứ chi?
Trần Sĩ đáp:
- Chở cánh biệt động đến trước Toà Đại Sứ Mỹ!
À ra vậy! Cụm trưởng tình báo chiến lược hiểu chuyện. Đội viên của anh tham gia chiến đấu, nhưng nằm ngoài phạm vi nhiệm vụ của Cụm, không những thế anh cũng cần phải có phương tiện thường trực để ra căn cứ.
Quyết định ra sao đây? Lời Thủ trưởng tham mưu Miền hiện lên trong đầu anh: "Giờ phút quyết định đã điểm, tình báo phải dồn mọi lực lượng, mọi khả năng vươn lên hoàn thành nhiệm vụ - Đó là mục đích cuối cùng của tình báo. Không trù trừ, do dự, không sợ tổn thất, hy sinh. Tất cả phải vì lợi ích cao nhất của cách mạng. Lực lượng phải bung ra phục vụ chiến dịch, phục vụ cho nhu cầu nhiệm vụ chiến lược...". Nhưng... tình thế này sẽ tạo nên kẽ hở cho vỏ bọc của người điệp viên đây.
Thấy Hàn Ngọc Cẩm im lặng. Trần Sĩ biết mình đưa thủ trưởng vào thế bí, nhưng anh cũng ở thế bí vì lời hứa, nhất là lời hứa để được tham dự trận đánh Nhà Trắng Phương Đông. Không thể bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này được. Mình thất hứa có thể làm thay đổi chất lượng cuộc tấn công. Anh thắt luôn:
- Thủ trưởng ơi! Tất cả cho chiến dịch!
Tuy nét mặt đăm chiêu không thay đổi, Hàn Ngọc Cẩm vẫn phải chấp nhận thực tế trái khoáy:
- Mình biết! Nhưng xong việc ông phải đánh xe về. Mình có nhiệm vụ sẵn sàng ra căn cứ gặp Bộ chỉ huy Miền, có thể ra Bình Dương, có thể xa hơn.
Trần Sĩ đánh xe đi. Hàn Ngọc cẩm ngồi suy tư một lúc rồi vào bếp gặp vợ nói:
- Tết nhất phiên phiến! Cô sẵn sàng di chuyển các con đến địa điểm khác.
Liên bị bất ngờ, chị chau mày hỏi:
- Đang yên lành, sao phải chuyển chỗ?
Hàn Ngọc Cẩm đáp:
- Tình huống chiến đấu nên phải sẵn sàng, bị động thì đối phó không kịp.
Trong cuộc tấn công Mậu Thân ta để lộ nhiều sơ hở, nên sau đó Mỹ - Nguỵ lần từng mối mà bắt những người hoạt động bí mật, khi ấy Liên đã kịp dẫn hai con lánh ra Bình Dương, nhưng chị vẫn bị bắt vì dùng giấy tờ tuỳ thân giả.