Phía Sau Cuộc Chiến

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 28 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
*

❊ ❊ ❊

Du Quốc Đống điều Sư đoàn 25 từ Củ Chi tới tổ chức cứu nguy. Đống gọi Sư đoàn trưởng Sư đoàn 25 Lê Văn Tư lên gặp mặt, có cả Cố vấn trưởng - Trung tướng Giêm Hỏ-ling-uốc tham dự. Sau vài câu chuyện mang tính xã giao gây thiện cảm, Đống đặt vấn đề:

- Việt cộng cho hẳn một Sư đoàn tổ chức chốt chặn ở Tàu Ô, chúng xây dựng hầm hào công thủ rất vững chắc, ngăn đường hành quán của chúng ta tiến lên giải vây cho An Lộc và lấy lại những vùng mới mất. Ta bị nhiều thương vong ở khu vực đó. Tôi giao nhiệm vụ giải toả chốt chặn Tàu 0 cho Sư đoàn 25, anh có kế hoạch chiến đấu thế nào?

Lê Văn Tư là kẻ hung hãn, làm gì cũng đúng bài bản, chỉ huy tác chiến cũng phải tuân theo nguyên tắc điều hành việc quân, muốn đưa ra một xử lý tình huống tốt phải hiểu tình huống đó. Tư châm thuốc hút, suy nghĩ thêm rồi đề nghị:

- Mong Trung tướng cho tôi đi quan sát thực địa hoặc sa bàn khu vực Tàu Ô.

Du Quốc Đống không có mô hình sa bàn, hắn bảo sĩ quan tham mưu đem lại bản đồ chi tiết vùng chiến sự. Viên sĩ quan trình bày khá cụ thể tính chất, trạng thái của các vị trí tác chiến.

Lê Văn Tư đánh giá:

- Địch đông về quân số, mạnh về hoả lực, nhưng cái mạnh cơ bản lại nằm ở hệ thống hầm hào, công sự - dùng xung lực thì tổn thất sẽ lớn mà lại khó dự đoán được thành quả. Hắn nhìn Đống nói tiếp: - Thưa Trung tướng! năm ngày đầu đánh hoàn toàn bằng hoả lực các loại, những ngày sau đánh bằng bộ binh kết hợp với hoả lực.

Du Quốc Đống nhìn Cố vấn trưởng Giêm Hô-ling- uốc ra ý hỏi, Giêm Hô-ling-uốc gật đầu. Đống hiểu Gièm muốn nói gì, cái gật đầu ấy cho hắn một chỗ dựa đáng tin. Hắn nhìn Tư, nói:

- Anh có lý! Anh hãy lập kế hoạch thực hiện. Chúng ta cho Việt cộng nếm mùi đại bác.

Cố vấn trưởng Giêm Hô-ling-uốc giải thích cái gật đầu của mình:

- Nếu cần, tôi sẽ yêu cầu Đô đốc Mác Kên phái B.52 đến tăng cường.

Lê Văn Tư chủ trương đánh một trận tiêu diệt triệt để. Hắn vạch kế hoạch hành động từng bước, yêu cầu cấp trên đáp ứng phương tiện cần thiết. Du Quốc Đống và Giêm Hô-ling-uốc đồng ý. Lê Văn Tư chơ lực lượng thiết giáp chốt chặt các ngả đường đối phương có thể tháo chạy, dàn pháo thành từng cụm 9 khẩu. Khi các đơn vị trực tiếp tham gia trận đánh gọi điện báo cáo lên đã hoàn thành công tác chuẩn bị. Hắn tuôn mệnh lệnh vào máy liên lạc:

- Pháo khai hoả!

Ba ngày pháo kích, điểm chốt chặn Tàu Ô hứng chịu ba vạn năm nghìn quả pháo. Để chắc ăn, Tư xin Cố vấn trưởng Giêm Hỏ-ling-uốc gọi B.52 tới tăng cường mỗi ngày hai phi vụ, mỗi phi vụ hoạt động trong hai giờ liền, tốp này bay đi tốp khác bay đến rải thảm bom liên tục, quét thành vệt ngang từ Tây sang Đỏng đường 13. Tiếp đó, Tư còn sử dụng máy bay chiến thuật bắn càn quét bằng tên lửa, trọng liên... ngày đầu 20 lần chiếc, ngày thứ hai 30 lần chiếc, ngày thứ ba 40 lần chiếc, hai ngày tiếp theo dùng nốt 80 phi vụ. Không gian Tàu Ô không mấy lúc ngớt tiếng bom đạn nổ, khói mịt mù cả một vùng.

Sau năm ngày bị hoả lực tầm xa công kích vô cùng dữ dội, trận địa chốt chặn của Việt cộng vẫn im lặng. Có vấn đề thật rồi chăng?

Viên Tư lệnh sính dùng sức mạnh mãnh liệt nhẩm tính tung đòn chừng ấy là đủ. Hắn chống hai tay nạnh hông đứng trước Chiến đoàn 46 và Tiểu đoàn biệt động quân - những đơn vị sắp tới tận chiến địa để kiểm chứng hiệu quả của bom đạn. Tiếp đó, tiến lên giải vây cho An Lộc. Hắn hùng hồn tuyên bố:

- Cộng sản có là sắt thép cũng phải tan chảy thành nước, cũng phải bị nghiền nát thành tro bụi. Các bạn sẽ ung dung hành quân qua một vùng đất hoang tàn không một bóng người, không cây cỏ, thậm chí cả giun dế cũng không còn nữa. Tuy vậy, đề phòng tính bất ngờ của chiến tranh, Trung tướng Tư lệnh Quân đoàn phái 10 máy bay trực thăng vũ trang để yểm hộ cuộc hành quân của các bạn.

Tinh thần binh lính được khích lệ. Trên đầu có máy bay vũ trang bảo vệ, dưới đất có xe bọc thép hộ tống, họ tiến vào vùng đất ngổn ngang gò đống, la liệt hố vũng, cây trốc gốc, cây gẫy ngọn, đất và cỏ cùng nhuộm màu xám thê lương. Không khí đượm mùi khét lẹt, tanh tưởi... Quang cảnh vắng lặng, ngổn ngang gò đống cây cối gẫy đổ gây ấn tượng: không sinh vật nào có thể tồn tại trong vùng đất chết này. Tư lệnh Lê Văn Tư ngồi trên chiếc xe bọc thép không mui, hộ tống phía sau có hai chiếc thiết giáp dàn hàng ngang, nòng súng trọng liên ngất ngư vì xe luôn phải vượt qua chướng ngại. Dù bốn bề yên tĩnh, Tư vẫn thực hiện chức trách theo điều lệnh chiến trường, cho lính hành tiến chiến đấu và xả vài loạt đạn mang tính tượng trưng.

Binh lính bước những bước dài thong thả, mắt tò mò nhìn quanh. Quả là, bom đạn trút xuống đến mức ấy, lại dòng dã mấy ngày liền thì đến "giun dế cũng không còn".

Bỗng, phùn phụt những quả B.40 kéo theo lửa phía sau, lộc cộc những trái lựu đạn, đồng thời tiếng AK 47 rộ lên từng tràng ngắn nhưng ở đều khắp; uy lực hiệp đồng của B.40, lựu đạn, trọng liên, tiểu liên... đè sấp quân lính của viên Tư lệnh chủ quan khinh địch xuống đất; hai chiếc trực thăng vũ trang trúng tên lửa cầm tay bùng cháy, một cái nổ tung, một cái lạng ra xa rồi nổ nốt; hai chiếc thiết giáp đi phía sau xe chỉ huy đều ăn đạn B.40; Tư lệnh Tư và bọn sĩ quan trên chiếc xe bọc sắt không mui kịp nhảy khỏi xe, lãn xuống vệ đường. Những "cộng sản có là sắt thép..." từ dưới đất chồm lên, lô nhố khắp nơi, khẩn trương tung lưới lửa đạn vào bọn lính Sài Gòn đang nhốn nháo tìm vị trí ẩn nấp để chống cự. Viên Tư Lệnh chủ quan và hiếu thắng hò hét quân lính, hắn muốn ra mệnh lệnh gì, binh lính không biết vì tiếng hắn đã bị tiếng nổ dữ dằn của vũ khí át hết cả. Bốn tên lính đặt khẩu cối 81 ly bên cạnh chiếc xe thiết giáp méo mó, chúng chưa kịp thao tác chiến đấu đã bị đạn B.40 của "cộng sản có là sắt thép..." hất tóc loe lên trời; chiếc xe bọc thép cũng bị vạ lây, bốc cháy phừn phụt. Tám chiếc trực thăng hết dàn hàng ngang lại lượn vòng tròn trên đầu những "Cộng sản có là sắt thép..." mà công kích.

Một gã xạ thủ điều khiển khẩu liên thanh kê bên cửa sổ máy bay đang mắm môi lia nòng liên thanh thì trúng đạn nhào rơi xuống đất. Thêm bốn chiếc trực thăng vũ trang dính đạn, ba chiếc bị tên lửa cầm tay đốt cháy thành ba khối lửa lơ lửng trên trời, một chiếc bị AK47 tiện mất cánh quạt rơi thẳng xuống đất như khối đá tảng khổng lồ.

Nguyễn Vĩnh Nghi - Tư lệnh Sư đoàn 21 đóng bản doanh ở Chơn Thành nhận được lệnh của Quân đoàn trưởng Du Quốc Đống phái quân đi đón bọn bại trận. Một tiểu đoàn được cử đi làm nhiệm vụ "thu dung". Vĩnh Nghi là viên tướng rất dũng cảm và cũng rất tò mò, người ta bảo hắn sinh năm Thân nên mang tính khỉ, hắn ngồi máy bay trực thăng vũ trang để chỉ huy, "tiểu đoàn thu dung", nhưng thực ra để giải đáp thắc mắc đối với hiệu quả của hoả lực B. 52, đại bác 105, 155...

- Làm thế quái nào mà Việt cộng vẫn sống trờ trờ dưới ngần ấy bom đạn?

Dẫu nổi tiếng can trường, Nghi vẫn chỉ cho máy bay lướt nhanh trên chiến địa rồi giục phi công lái máy bay về Chơn Thành. Hắn nói với viên sĩ quan tuỳ tùng:

- Hầm hào! Hầm hào quả là lợi hại! Bọn du kích Củ Chi nhởn nhơ bên Sài Gòn hàng mấy chục năm quả có sức mạnh của sự đòi hỏi tồn tại.

Nguyễn Vĩnh Nghi thổ lộ nỗi lo lắng của mình với Quân đoàn trưởng.

Du Quốc Đống biết ra nhiều, muốn cũng rất nhiều, ước muốn nào cũng cần thiết và có lý, duy cái lý tay ngắn không với được xa là gây sự bức bối hơn cả.

- Hạt cát rơi vào tròng mắt, ai mà chẳng muốn tống ra. Nhưng...

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hàn Thế Dũng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.