Pôn- ga nối điện thoại với Tổng chỉ huy Oét-mô-len, nói như hét vào máy mà vẫn bị át bởi những tiếng nổ lớn và nhỏ rầm vang khắp không gian Sài Gòn:
- Chúng tôi bị tấn công dữ dội! Nguy cấp lắm!
Oét-mô-len áp sát ống nghe vào tai.
- Cố tử thủ! Tôi sẽ điều quân cảnh đến giải vây!
Nói đoạn, Oét-mô-len nối liên lạc với Tiểu đoàn quân cảnh 716. Ông ta nói với chỉ huy trưởng Sở chỉ huy quân cảnh Mỹ trong tiếng bom đạn nổ rền:
- Ông điều ngay quân đến giải cứu Bân-cơ. Khẩn trương lắm!
Chỉ huy trưởng quân cảnh phải giục Oét-mỏ-len nhấc lại mới nắm rõ nội dung mệnh lệnh của cấp trẽn. Điểu quân đi giải cứu giữa đêm tới mù mịt, đâu đâu cũng thấy tiếng nổ. Quân phải vượt qua bao ổ phục kích dọc đường? Quân tới nơi có còn đủ sức ứng cứu không hay tự cứu cũng không nổi? Toà Đại sứ xây dựng rất kiên cố kia mà. Không phải tính do dự mà bởi tình thế buộc viên chỉ huy quân cảnh phải xử trí.
- Việc đó cần phải có xe bọc thép và trực thăng mới làm được mà phải chờ đến sáng.
Oét-mố-len giơ tay xem đồng hồ. Bốn giờ hai mươi phút! Tinh huống quả là khó ứng phó ngay, Oét-mô-len ra lệnh tiếp:
- Báo động toàn tiểu đoàn, chờ lệnh điều động. Sẽ có xe bọc thép cho các anh.