Phía Sau Cuộc Chiến

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 28 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
*

❊ ❊ ❊

Khi được Phòng tình hình báo tin: Lon Non hoàn thành cuộc đảo chính bằng nghị trường ở Phnôm Pênh, Tổng thống Mỹ hỏi Cố vấn an ninh quốc gia:

- Lon Non là người thế nào?

Kít-xinh-giơ nhún vai, cách nhún vai miệt thị:

- Tất cả những gì, tài năng và đạo đức, chúng ta biết về Lon Non là tên con người này lộn ngược lộn xuôi vẫn chỉ là Lon Non. Nhưng lại là nhân vật quan trọng trong ván bài Căm-pu-chia của chúng ta.

Ních-xơn cũng suy nghĩ theo hướng đó:

- Vậy ông phải chỉ thị cho các bộ phận trực thuộc Hội đồng an ninh quốc gia, Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân, Cục Tình báo Trung ương biết dự kiến của chúng ta, sẽ sử dụng Lon Non phục vụ kế hoạch Việt Nam hoá; về công luận chúng ta úng hộ sự lựa chọn của nhân dân Căm-pu-chia, về khía cạnh nhạy cảm thì không được phép dò rỉ thông tin khiến Quốc hội phản đối, Nhân dân phán xét.

Biết ý đồ của Nhà Trắng, Mác-san Gơ-rin Thứ trưởng ngoại giao về các vấn đề Đông Á và Thái Bình Dương và là đại diện của Bộ Ngoại giao ở Nhóm phụ trách các cuộc khủng hoảng trực thuộc Nhà Trắng cho rằng Tổng thống xây dựng con người Lon Non là một quyết định nóng vội, gây bức bối cho các quan chức ở Bộ Ngoại giao và Bộ Quốc phòng, khó lường hết mức độ tai hại. Ông nói:

- Sẽ là điều rất phiêu lưu nếu tìm cách giải quyết vấn đề Bắc Việt Nam bằng sức mạnh tại Căm-pu-chia.

Mai-cơ Ri-vơ đại diện Mỹ ở Phnôm Pênh cũng có suy nghĩ theo hướng đó, nhưng sinh động và cụ thể hơn:

- Một trong những nguy cơ lớn nhất của tình hình hiện tại là có thể xảy ra những cuộc xung đột giữa Căm- pu-chia với Bắc Việt và Việt cộng, dù cho bên này hay bên kia khởi sự trước. Một khi cuộc đánh nhau quyết liệt bắt đầu rồi, chắc chắn sẽ xuất hiện khả năng rất nghiêm trọng, sẽ có sự leo thang do yêu cầu viện trợ.

Mác-san Gơ-rin trình bày khía cạnh pháp lý:

- Không có sự ủng hộ to lớn của Hoa Kỳ thì Chính quyền Phnôm Pênh không thể tự bảo vệ mình. Nhưng, ủng hộ tới mức ấy thì Căm-pu-chia không còn là nước trung lập nữa. Điều đó rất khó biện hộ trước Hiến pháp Hoa Kỳ.

Bất chấp những ý kiến cảnh báo, Rô-bớt Pô-xlây phụ tá quân sự của Bộ trưởng Quốc phòng Men-vin Le-dơ liên tiếp nhận được những cú điện thoại nhắc nhở của A-lếch- xan-đi Hây-gơ hoặc chính Kít-xinh-giơ, nhấn mạnh sự cần thiết phải có một cuộc tấn công phối hợp vào vùng đất thánh. Tổng thống Ních-Xơn lo ngại những kẻ mỏng môi nông cạn ở Bộ Ngoại giao cung cấp thông tin cho bọn phóng viên tinh quái nên chỉ thị cho Bộ Quốc phòng không được làm lộ cho Bộ Ngoại giao biết kế hoạch của Nhà Trắng đối với vấn đề Căm-pu-chia.

Men-vin Le-dơ cảm thấy áy náy về sự hung hăng táo tợn của Nhà Trắng mượn cớ bảo vệ chế độ Lon Non để đưa quân đội vượt qua biên giới Căm-pu-chia. Một cuộc hành quân như thế rất nguy hiểm về mặt quân sự, chính trị và ngoại giao, chí ít nó cũng khuyến khích sự chống đối, làm mất sự ủng hộ.

Trong lúc tư tưởng của các quan chức cao cấp phân tán thì Tổng thống Ních-Xơn gặp phải chuyện bực mình. A-be Pho-tát từ chức, Tổng thống tiến cử Cờ-lê-men Hen- su-ốt vào Tối cao pháp viện thay chân A-be Pho-tát; Thượng nghị viện không chấp nhận. Ních-Xơn bực mình, công khai đòi hỏi người thứ hai được tiến cử là Ha-rôn Ca-xoen phải được chấp nhận tức khắc. Thượng nghị viện không phải nhà bếp của Tổng thống mà ông ta muốn ăn gì được nấy.

Tổng thống Mỹ tức giận, ông ta nhớ tới nỗi tức giận của viên tướng Đức tài ba Pát-tông. Ních-Xơn đến Phòng báo chí của Nhà Trắng, gặp Kít-xinh-giơ ở hành lang, ông thổ lộ tâm sự ngổn ngang nỗi bực dọc của mình với người cố vấn thân cận nhất:

- Những Thượng nghị sĩ này nghĩ rằng có thể đẩy tôi đi quanh, nhưng tôi sẽ vạch cho họ thấy ai là người cứng cỏi.

Kít-xinh-giơ hiểu tâm trạng của Tổng thống, ông xé rào đường cho hươu chạy:

- Họ làm công việc của họ, ta làm công việc của ta.

Các Tham mưu trưởng Liên quân ở Oa-sinh-tơn và Tổng chỉ huy Quân viễn chinh Mỹ ở Sài Gòn hưởng ứng tính hiếu chiến của Nhà Trắng. Mở đầu, tận dụng cơ hội nhân dân Mỹ dồn sự chú ý hướng về chuyến bay hiểm nghèo của các nhà du hành vũ trụ A-pô-lô 13, họ yêu cầu Tổng thống cho phép tiến hành một tháng công kích bằng không quân chiến thuật vào Căm-pu-chia. A-bơ-ram bảo đảm:

- Để loại trừ mọi phức tạp gây tai tiếng, việc thả bom sẽ được giữ bí mật hoàn toàn.

Sau khi phê chuẩn cho tiến hành một cuộc tàn sát, Ních-xơn đáp máy bay tới đảo Ha-oai ở giữa Thái Bình Dương sóng gió, để dự buổi chào mừng sự thoát nạn kỳ lạ của các Nhà du hành vũ trụ A-pô-lô 13. Sau đó, ông đến căn cứ Hô-nô-lu-lu gặp Đô đốc Giôn Mắc Kên - Tổng tư lệnh lực lượng Hoa Kỳ tại Thái Bình Dương.

Tổng thống bắt tay thật chặt và nhìn Đô đốc bằng ánh mắt cảm thông của người cha. Con trai Giôn Mắc Kên - thiếu tá Giôn Xít-ni Mắc Kên lái máy bay oanh tạc Hà Nội đã bị bắn rơi ngày 26 tháng 10 năm 1967, hiện đang nằm bóc lịch trong "khách sạn Hin-tơn Hà Nội".

Đô đốc Mắc Kên giữ vai trò quan trọng trong câu chuyện Căm-pu-chia, ông minh hoạ sự chết chóc ở Đông Nam Á bằng tấm bản đồ khủng khiếp. Ních-Xơn có ấn tượng sâu sắc về tấm bản đồ nên yêu cầu Mắc Kên đem theo khi về Mỹ để trình bày với Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân.

Tại Lầu Năm Góc, Đô đốc Mắc Kên căng ra tấm bản đồ Cam-pu-chia với phần nửa đất đai tô màu đỏ cùng những móng vuốt tua tủa đáng kinh sợ vượt quá Phnôm Pênh về hướng Nam và hướng Tây tiến về phía Thái Lan.

-Căm-pu-chia phải được cứu vớt!

Tổng thống Mỹ thốt lên. Nếu ông còn giữ ý định tuyên bố rút khỏi Việt Nam 150.000 người nữa thì nhất thiết phải bảo vệ sườn trái của Sài Gòn. Đó là lời nói và suy nghĩ của một chính trị gia thạo ngón nghề động tác giả.

Ngày 11 tháng 4 năm 1970, Đại sứ Bân-cơ, Tổng chỉ huy Quân viễn chinh Mỹ A-bơ-ram, Tổng thống Việt Nam Cộng hoà Nguyễn Văn Thiệu, Tổng tham mưu trưởng quân Sài Gòn - Cao Văn Viên họp bàn thống nhất kế hoạch. Hội nghị kiến nghị với Oa-sinh-tơn mở cuộc hành quân liên quân Mỹ - Việt vượt biên giới Căm-pu- chia tìm diệt Tổng hành dinh COSVN, kho tàng, căn cứ của đối phương. Cuộc hành quân này có tác dụng: Bảo vệ vùng đất phía đông Căm-pu-chia giáp Nam Việt Nam, thu hút đối phương đến để tiêu diệt, buộc đối phương phải tập trung lực lượng đối phó với Liên quân ở vùng biên giới xa xôi; rèn luyện, trắc nghiệm khả năng quân Sài Gòn qua thực tế chiến đấu sau hơn một năm thực hiện Việt Nam hoá chiến tranh; đồng thời tạo điều kiện củng cố Chính quyền Lon Non.

Ngày 24 tháng 4 năm 1970, Hội đồng an ninh quốc gia Mỹ họp dưới dự điều khiển của Tổng thống Mỹ, xét duyệt kế hoạch "hành quân vượt biên giới" của Liên quân Mỹ - Sài Gòn. Sau cuộc họp, Tổng thống Ních-Xơn đứng dậy, chống hai tay lên mặt bàn nhìn như xuyên thủng lực lượng vô hình nào đấy:

- Tôi muốn chiếm tất cả các vùng đất thánh đó. Hãy vạch tất cả những kế hoạch cần thiết để đạt bằng được mục tiêu ấy và sau đấy cứ thế mà làm. Hãy hạ họ đo ván, không cho họ dùng đất thánh để chống lại chúng ta lần nữa. Phải chấm dứt hẳn!

Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân - EG. Hin-lơ gửi điện cho Tổng chỉ huy quân viễn chinh Mỹ A-bơ-ram ở Sài Gòn:

- Cuộc hành quân vượt qua biên giới Căm-pu-chia phải được bắt đầu vào ngày 27 tháng 4 năm 1970 - Ông nhấn mạnh: - Chúng ta phải sử dụng đến mức tối đa lực lượng của quân đội Việt Nam Cộng hoà và giảm đến mức tối thiểu sự dính líu của Hoa Kỳ và làm cho bộ mặt Hoa Kỳ càng ít lộ ra càng tốt.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hàn Thế Dũng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.