Cuộc xâm lược nhằm triệt phá đất thánh của Bắc Việt đang tiến hành với nhịp độ khẩn trương và tàn bạo thì Ních-xơn cùng Kít-xinh-giơ vượt qua sông Pô-tô-mác đến Bộ Quốc phòng gặp Men-vin Le-dơ và các Tham mưu trưởng Liên quân để tung ra những mệnh lệnh cần thiết cho cuộc chiến ở Đông Dương và cuộc chiến ở chính nước Mỹ - trước công chúng và trong nội bộ. Tâm trạng Ních-xơn bị kích động mạnh, bực bội vì kế hoạch đề ra là hoàn hảo, lực lượng được huy động là mạnh mẽ mà mọi tình hình đều nửa vời, mọi cố gắng đều tỏ ra ít hiệu quả. Điều gậm nhấm tâm hồn ông da diết nhất vẫn là tình cảm "hờ hững" của đồng bào ông đối với ông. Những cuộc biểu tình đòi chấm dứt chiến tranh của nhân dân; những cuộc hội thảo của sinh viên các Trường đại học lên án "Nhà Trắng lạm quyền, Lầu Năm Góc hiếu chiến" là liều thuốc đắng, có thể trị bệnh nhưng rất khó uống. Ông phán xét họ - những kẻ vô công rồi nghề làm rối loạn xã hội và ông đưa ra dự đoán ảm đạm:
Loại bỏ cuộc chiến tranh này, thì sẽ có cuộc chiến tranh khác.
Với cương vị Tổng tư lệnh lực lượng vũ trang Hoa Kỳ, Tổng thống Ních-Xơn ngồi nghe các Tham mưu trưởng Liên quân báo cáo diễn biến cuộc hành quân mà tư tưởng để đâu đâu, đôi khi ông ngắt lời người nói bằng một câu hỏi lạc đề. Rất lâu ông mới tập trung được sự chú ý vào vấn đề bức thiết mà vị Tham mưu trưởng lục quân vừa đưa ra. Ây là con hổ Mỹ vồ miếng mồi Móc Câu, nhưng đã vồ hụt. Đánh giá này thích hợp với tâm trạng bâng khuâng của ông.
Chính lúc ấy, Oét-mô-len đưa ra một nhận xét:
- Còn lâu mới đạt được như dự kiến.
Và chính tình hình đó đã xúc phạm tới điều mong mỏi da diết của Tổng tư lệnh. Ông thể hiện lòng mong muốn của mình bằng càu nói sắc như dao:
- Sẽ xoá sạch vùng đất thánh đó!
Kít-xinh-giơ nói tiếp lời cấp trên:
- Chúng ta có quyết tâm! Chúng ta có sức mạnh trong tay. Chúng ta phải làm được mọi việc chúng ta muốn.
Ních-xơn nhìn suốt lượt các tướng lĩnh, chính khách bộc lộ tâm trạng cứng rắn:
- Các ông phải khuấy động nhân dân bằng quyết định táo bạo. Quyết định táo bạo làm nên lịch sử. Ru-dơ- ven tấn công đồi San Ju-an - một sự kiện nhỏ bé nhưng tác động mạnh làm nhân dân chú ý. Cần xoá sạch chỗ ẩn náu của đối phương.
Kít-xinh-giơ so sánh sự hơn thiệt:
- Cơ sở của họ, công sự của họ phải mất cả năm mới làm xong; nhưng chúng ta có thể triệt phá nó trong vài ngày. Không còn ai sống sót, không còn gì nguyên lành khi đại bác và bom B.52 nổ.
Một người lưu ý Tổng thống về việc những Đại biểu Quốc hội chỉ trích cuộc xâm lược.
Ních-xơn xua tay nói với dáng khuyến khích:
- Đừng lo lắng gì về sự chia rẽ trong nội bộ. Anh em dẫu đánh nhau vẫn cứ là anh em. Chúng ta chỉ quan tâm một điều: khi đã rút gươm ra thì đừng bỏ xuống mà phải giữ chặt nó. Hãy tấn công, đừng phòng ngự!
EGHin-lơ cảnh báo:
- Tôi e...
Ních-xơn đứng dậy tỏ ý không bàn cãi nữa. Ông vừa đi ra cửa vừa nói:
- Hãy diệt hết chúng! Các ông hãy tính toán đi! Nếu cần tôi sẽ chuyển lực lượng từ Châu Âu sang Đông Dương!
Men-vin Le-dơ sực nhớ có lần Tổng thống không tiếc lời tán dương "Thuyết kẻ điên rồ".