Tổ điện báo từ cơ sở bên Gio Linh báo sang:
"Cá mập đã tới".
Hai giờ chiều, Tổ đặc công lên đường, khởi hành từ làng Vĩnh Mốc đến bờ bắc Cửa Tùng, rẽ theo bãi cát ven biển mà đi. Ba chiến sĩ đặc công đeo ba lô con cóc trong chứa ba quả mìn nam châm hình vành khăn và các dụng cụ cần thiết của người hoạt động trên biển: La bàn nước, đèn pin nước, đồng hồ nước, phao bơi... Cúc vẫn chân trần giẫm trên cát, vai khoác AK, lưng đeo lựu đạn, đầu đội mũ rơm. Sĩ quan tham mưu Nguyễn Thái Bảo bước song song với tổ trưởng Nguyễn Văn Tinh, anh đã hoàn thành nhiệm vụ: Chọn địa điểm xuất phát, xác định cự ly, hướng mục tiêu và đã trao đổi tỉ mỉ với anh em đi thực hiện nhiệm vụ tác chiến về không gian cụ thể, giải pháp có thể áp dụng khi tình huống biến chuyển không đúng với dự kiến... Tuy đã hoàn thành nhiệm vụ tham mưu tác chiến anh vẫn đề nghị Trung đoàn trưởng cho mình đi theo Tổ đặc công.
Bảy giờ tối, Đoàn công tác tới cách cửa Tùng chừng hai trăm mét. Cúc ra hiệu cho mọi người dừng lại, một mình cô ra sát mép nước, đến một "vị trí xác định" nhìn sang một "điểm xác định" bên bờ Nam. Một lúc sau, từ "điểm xác định" loé lên một đốm sáng nhỏ, nhấp nháy ba lần. Đấy là tín hiệu "an toàn" mà Tổ giao liên của Cúc quy ước với nhau. Muốn nhận được tín hiệu phải quỳ ở "vị trí xác định" nhìn thẳng sang "điểm nhất định", quan sát ở vị trí khác theo cách khác thì không thể nhận biết. Thằng địch tàn bạo lại quỷ quyệt, làm ăn không chu đáo là nguy ngay với nó. Bọn chúng đã phái người nhái sang bờ Bắc dò la, quấy rối nhưng không qua nổi "thiên lý nhân" của nhân dân nên mon men sang tốp nào bị tóm gọn tốp ấy, cuối cùng bỏ cái thói "học mót" theo cách đánh của du kích Bắc Việt. Nhưng, tính cách thận trọng lúc nào cũng là vũ khí của người hoạt động bí mật.
Cúc dẫn Tổ công tác đến chỗ giấu thuyền. Họ sang bờ Nam an toàn. Ngọc ra tận mép nước đón khách.
Cúc hỏi:
- Eng Long, út Hân đâu? Vào vị trí chưa?
- Rồi, đang cảnh giới Dốc Miếu, xóm Vùng!
- Ngã Cửa Tùng thì rãng?
- Tối ni chúng không tới phục kích, những vẫn cử eng Tuyền quan sát hướng nớ.
Cúc ngoảnh nhìn Tổ đặc công thông báo:
- Đường thông suốt, ta khởi hành! Giữ cự ly năm bước.
Tổ đặc công hành tiến theo rẻo cát gần bờ biển, bên trái sóng biển ầm ào, bên phải sáng trưng đèn dù từ mạn Dốc Miếu toả ra xung quanh và hắt lên trời, sao nhấp nháy trên bầu trời đêm đen. Thỉnh thoảng rộ lên từng loạt dài trọng liên khi thì hướng Đông Hà, khi thì hướng Cồn Tiên nhưng "cần cù" nhất vẫn là mấy thằng Dốc Miếu. Từ ngày bị pháo lớn của Bắc Việt bố trí bên Vĩnh Linh dội sấm sét sang, quân lính đồn trú Dốc Miếu như sống trong chảo lửa, chả đêm nào nằm được yên: chúng bắn cầm canh cũng là nhắc nhớ nhau "hãy tỉnh táo chớ mải ngủ, có động dạng còn kịp chạy xuống hầm ẩn nấp"
Tố công tác vẫn đi, len lỏi qua khe, leo qua cồn cát... bầu trời đen che chở họ, anh chị em du kích Gio Linh bảo vệ họ, từng cửa tiềm tàng nguy hiểm đều có du kích đón và hướng dẫn họ đi tiếp.
Đã tới vị trí xuất phát. Đèn điện từ cảng cửa Việt toả ra vùng ánh sáng hình cầu. Mọi người dừng bên bờ biển. Nguyễn Thái Bảo đứng thẳng người cầm la bàn nước hướng ra ngoài khơi tìm vị trí chỉ định - nơi tàu vận tải Nam Hàn neo đậu. Giây lát anh reo khẽ:
- Đây rồi! - Anh hích vai Tổ trưởng Nguyễn Văn Tinh, hớn hớ nói tiếp: - Cậu nhận ra được chỗ sáng mờ mờ bên kia chứ! Chính hắn đấy! Đèn ở tàu Nam Hàn hắt lên đấy.
Tổ trưởng Nguyễn Văn Tinh vừa sửa soạn vật dụng xuống nước vừa hưởng ứng sự chỉ dẫn của sĩ quan tham mưu, nhưng thực ra là phổ biến biện pháp tiếp cận mục tiêu với hai đồng đội:
- Ở xa, la bàn dẫn đường, đến gần, đèn ở tàu địch làm công việc thay la bàn.
Nguyễn Văn Tinh chào mọi người lại rồi bước xuống nước trước, chờ hai đồng đội xuống theo, anh ngoái nhìn lên bờ giục:
- Các đồng chí về đi!
Sĩ quan tham mưu Nguyễn Thái Bảo đáp:
- Mình ở đây đợi các cậu!
Nữ du kích Trần Thị Cúc nói với theo:
- Đội du kích sẽ rải quân dọc bờ biển đón các em.
Vào kỳ hạ tuần nên triều lên xuống yếu không ảnh hưởng nhiều tốc độ bơi của Tổ đặc công nước. Dù chiếc ba lô đeo sau lưng nặng trên mười ki-lô-gam, nhưng có phao nên anh em chỉ mất sức trườn lên phía trước, họ vừa bơi vừa có thể chuyện trò, tiếng sóng biển ầm ào át tiếng họ cũng chẳng sao.
- Út Cúc... đấy!
- Mấy bố nhà mình... thằng Mỹ... xoay xở...
- Quân Nam Hàn... ruồi nhặng xôn xao...
- Năm nay... kia rồi! Chỗ ánh sáng nhấp nháy...
Tàu vận tải Nam Hàn rõ dần. Tinh ra hiệu im lặng tiếp cận mục tiêu, anh quy định thời gian hẹn giờ cho mìn nổ:
- Đúng ba mươi phút!
Ngoài tên sĩ quan ngồi trên đài quan sát, tên lính trực và ánh đèn, cả con tàu vận tải Nam Hàn ngủ say trong tiếng sóng biển.
Ba chiến sĩ đặc công tới quan sát mục tiêu, lần theo mạn tàu xác định điểm trọng yếu của tàu, áp mìn nam châm vào thành tàu, ra hiệu cho nhau vặn đồng hồ hẹn giờ.
Thế là xong! Họ bơi vào bờ, không có chiếc ba lô nặng sau lưng nên họ bơi khá nhanh. Ba mươi phút sau, ba tiếng nổ lớn phát lên gần như đồng thời. Không ai bảo ai, ba người cùng dừng lại hướng về phía tàu giặc.
Cháy! Nổ!
- A, cháy nổ rất to!
Sóng lớn bất ngờ ào tới trùm lên cả ba chiến sĩ đặc công. Sóng do tiếng nổ lớn kích động tạo ra. Phao đẩy người Tinh lên mặt nước, hai đồng đội kia cũng trong tình huống ấy. Họ có kinh nghiệm hoạt động trong nước nên không bị sặc. Tinh nói to:
- Về thôi! Công việc của chúng ta đã hoàn thành.
Một anh hỏi đùa:
- Tổ trưởng không quên các "út" đang mỏi mắt chờ mình đấy chứ?