Quyết tâm của Mỹ bị phân tán, quyết tâm "đánh cho Mỹ cút, nguy nhào" của ta càng được củng cố và tăng lên gấp bội, điều ấy thể hiện trên chiến trường Khe Sanh. Khe Sanh là ngón đòn nghi binh "giương Đông kích Tây", nhưng bây giờ được đẩy lên thành chiến dịch huỷ hoại thanh danh của sức mạnh Mỹ.
Vì thể diện một siêu cường quốc và không muốn bẽ mặt, Tổng thống Giôn-xơn đòi Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân phải thực hiện quyết tâm của ông:
- Bảo vệ Khe Sanh bằng mọi giá!
Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân thông báo cho các Tư lệnh chiến trường về quyết tâm của Tổng thống:
- Chiến trường Khe Sanh là danh dự của Mỹ.
Hàng ngày, hơn ba trăm lượt máy bay chiến thuật, trên chục lần máy bay chiến lược B.52 ào ào tới thả bom, phóng rốc két xuống chiến hào của quân đối phương vây lấn Khe Sanh mà vẫn không nới rộng được vòng vây. Đại tá Đê-vít Lao-dơ và sáu ngàn quàn của ông ta cố thủ Cụm cứ điểm Tà Cơn như kiến bò trong chảo, không tự cứu nổi mình thì sao có thể tương trợ cho các cứ điểm bạn bị uy hiếp. A Bơ-ram huy động mười bảy tiểu đoàn quân Mỹ và nguy tiến hành một chiến dịch giải toả, có sự trợ lực mạnh mẽ của không quân và pháo binh. Quân ta ngăn chặn và tổ chức đột kích về ban đêm. Nửa tháng sau, cuộc hành binh giải toả của địch kết thúc mà Cụm cứ điểm Tà Cơn vẫn bị bao vây. A Bơ-ram giao cho Trung tướng Kết U-óc Tư lệnh Sư đoàn kỵ binh bay số 1 tổ chức nhiều cuộc hành quân giải vây, đáng kể là cuộc hành quân Xcốt-len ở khu vực Đường 9, Ca-ra-tan và Đi-lơ-oe trong thung lũng A Sần - nhè hậu phương của đối phương mà quật. Vậy mà viên Trung tướng cùng binh lính thiện chiến của hắn chẳng làm nên công tích gì ở vùng Đường 9 - Khe Sanh, về sau hắn bị toi mạng trên chiến trường Lộc Ninh.
Những cuộc gặp trù bị cho Hội nghị Pa-ri đi những bước đầu không mấy khả quan, nhưng ngoài chiến trường rất náo động, nhất là mặt trận Khe Sanh. Sư đoàn 308 anh hùng hành quân vào chiến trường tiếp ứng cho các đơn vị đang vây đánh cụm cứ điểm Tà Cơn. Mỹ - nguy phối hợp mở nhiều cuộc hành quân giải toả, nhưng đều thiệt thân mà vòng vây vẫn vậy. Không thể làm gì hơn, A Bơ-ram đành xem "danh dự nước Mỹ" không quan trọng hơn ngót một vạn sinh mệnh đang sống phi phỏng trong lò lửa Khe Sanh. Khi Bộ chỉ huy Mỹ tuyên bố một cách cởi mở: "Quân Mỹ và đồng minh hoàn thành nhiệm vụ, không cần thiết phải ở lại giữ Khe Sanh", "Chúng tôi không định chịu đựng một Điện Biên Phủ" thì quân Mỹ ở Khe Sanh "khẩn trương" lên máy bay trực thăng dưới làn đạn pháo kích của đối phương.
Ngày 9 tháng 7 năm 68, ta làm chủ Khe Sanh, giải phóng một địa bàn rộng lớn, bảo đảm hành lang vận chuyển chiến lược Trường Sơn.
Sau 170 ngày đêm, chiến dịch Khe Sanh kết thúc, ta loại khỏi vòng chiến 17000 tên (có 13000 tên Mỹ), bắn rơi 480 máy bay, phá huỷ 120 xe quân sự, 65 đại bác và súng cối cỡ lớn, 55 kho, thu nhiều vũ khí, trang bị quân sự..., giải phóng hoàn toàn huyện Hương Hoá. Và tuyến phòng thủ Đường 9 của địch dài trên 40 ki-lô-mét từ Lao Bảo đến Ca La bị bỏ ngỏ.