Phía Sau Cuộc Chiến

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 28 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
*

❊ ❊ ❊

Ních-xơn muốn ký Hiệp định Pa-ri cho nhanh, đưa lính Mỹ về nước sớm ngày nào thì đỡ bị la ó, nguyền rủa ngày ấy, nhưng Nguyễn Văn Thiệu "khủng khiểng" chẳng nghe.

Ních-xơn giục Kít-xinh-giơ:

- Tinh hình trong nước và quốc tế thúc chúng ta phải nhanh chóng kết thúc kế hoạch này!

Kít-xinh-giơ đáp:

- Nhưng chúng ta vẫn chưa được sự đồng ý của anh chàng Á Đông nhỏ bé mà lì lợm kia. Có lẽ Tổng thống nên phái Hây-gơ sang gặp hắn ta.

Ních-xơn đồng ý. Ông cử Hây-gơ bay sang Sài Gòn chuyển bức thư với ngôn từ đay nghiến của mình gửi cho Nguyễn Văn Thiệu, cả một bức thư chứa đầy những lời chua cay và nuối tiếc cũng chỉ để tải một nội dung chủ yếu:

- Tôi đã dứt khoát quyết định sẽ tiến hành việc ký tắt bản Hiệp định trong ngày 23 tháng 1 năm 1973.

Hây-gơ bay tới Sài Gòn, xuống sân bay Tân Sơn Nhất, quan sát soi mói bốn bề chỉ thấy máy bay Mỹ, xe cộ Mỹ, súng đạn Mỹ, dây thép gai Mỹ, mái nhà lợp tôn Mỹ... trừ đất đai, cây cỏ còn thì thứ nào cũng có hơi hướng Mỹ. Ông ta chà chà mấy tiếng rồi leo lên xe do chính Phó đại sứ Cô-mơ ra đón về Đại sứ quán.

Đại sứ Bân-cơ biết sứ mạng của Hây-gơ, nên khách chưa hỏi đã lên tiếng:

- Thiệu ngày càng bướng bỉnh! Chúng ta chê Nguyễn Cao Kỳ, nhưng thực ra Kỳ dễ phục thiện hơn Thiệu.

Hây-gơ đã quan sát cảnh và vật ở miền đất xa lạ này nên thông cảm với cảnh ăn nhờ ở tạm:

- Trẻ mồ côi thường lo sợ tương lai của mình.

Vì có tấm lòng "thương vay" ấy nên khi vào Dinh Độc Lập gặp Nguyễn Văn Thiệu, Hây-gơ dùng lời lẽ mềm mỏng lễ độ chứ không dùng ngôn ngữ "chủ tớ" như Ních-xơn, Kít-xinh-giơ hoặc Bân-cơ thường dùng khi nhắc tới vị Tổng thống Việt Nam Cộng hoà.

Nguyễn Văn Thiệu bộc lộ tâm trạng:

- Tôi không hiểu, thực sự tôi không hiểu người Mỹ.

Hây-gơ thì hiểu lời chì chiết cay đắng ấy, ông ta lựa lời làm yên lòng Thiệu:

- Mỹ không dễ dàng đi đến quyết định ký Hiệp định. Quốc hội, dân chúng và dư luận thế giới buộc ông Ních- xơn phải làm cái việc ông không muốn.

Nguyễn Văn Thiệu dùng ngôn từ để bày tỏ lập trường kiên định:

- Mỹ không muốn, Việt Nam Cộng hoà cũng không muốn. Chúng ta có cái muốn khác nhau.

Hây-gơ đành nói thật:

- Tổng thống của chúng tôi giao cho tôi chuyển bằng lời thông điệp này: Tổng thống Mỹ sẽ cho ký Hiệp định, có thể sẽ làm như vậy một mình; trong trường hợp đó, nếu cần thiết, Chính phủ Mỹ buộc phải giải thích trước dư luận rằng: Chính phủ Việt Nam Cộng hoà ngăn cản hoà bình. Kết quả sẽ là một sự chấm dứt ngay lập tức mọi viện trợ quân sự và kinh tế, việc này không thể nào tránh được.

Nguyễn Văn Thiệu choáng váng, nhìn người vừa tuôn ra những lời ghê gớm, nhưng không nói gì.

Hày-gơ thông cảm cái thế của Thiệu nên lời nói mang ý nghĩa cảnh báo hơn đe doạ:

- Nếu tình huống ấy xảy ra thì không thể ngăn chặn có sự thay đổi nhân sự trong chính phủ của ngài.

Nguyễn Văn Thiệu vẫn im lặng. Ông ta nghi ngờ các động cơ đằng sau những điều khoản mà Bắc Việt khăng khăng bảo vệ; ông ta nguyền rủa gã Kít-xinh-giơ xảo quyệt và vị kỷ không đoái hoài đến quan điểm quyền lợi của Sài Gòn rồi bất chợt ông ta bật khóc thành tiếng.

Đệ nhất phu nhân Nguyễn Thị Mai Anh - người đàn bà sành sỏi đột ngột bước ra. Mai Anh có vẻ ngoài bình thường nhưng tâm địa rất độc ác, mụ thích ngồi xem bọn an ninh ác ôn tra tấn tù nhân, chính mụ nửa quê nửa tỉnh này nghĩ ra thủ đoạn cho rắn vào trong quần nữ tù nhân rồi buộc chặt hai ống. Mụ nói với chồng bằng giọng chì chiết:

- Việc gì ông phải khổ thân thế, họ làm là việc của họ, ta làm là việc của ta. Một mụ nhà quê còn dám "đánh đến không còn gấu quần vẫn đánh" huống hồ ông có cả một Nhà nước, hàng triệu binh lính. Mỹ muốn Hiệp định thì mặc Mỹ bám lấy Hiệp định mà vênh vang.

Hây-gơ còn đang ngạc nhiên, ông ta chưa gặp một tình huống lạ đời như thế này nên chưa biết ứng biến ra sao thì Nguvễn Văn Thiệu đã rút khăn chùi nước mắt, nói bằng giọng như cật nứa xiết cật nứa:

- Mỹ bỏ cuộc thì Việt Nam Cộng hoà đi một mình!

Mai Anh - bà chủ nhà ghê gớm đuổi khéo vị khách thừa:

- Cám ơn ông đã tới đây!

Hây-gơ về Sứ quán Mỹ, hôm sau bay luôn về Oa- sinh-tơn báo cáo với Tổng thống về chuyến Đông du thảm hại của mình.

Ních-xơn và Kít-xinh-giơ đều tức giận, ngay Han- đơ-man là người rất mực điềm tĩnh mà khi biết chuyện cũng đỏ mặt tía tai.

Tức giận cũng chẳng tuỳ tiện bỏ rơi Việt Nam Cộng hoà. Các nước trên thế giới có gắn bó cam kết với Mỹ sẽ nhìn vào cách Mỹ xử lý tình huống gay cấn này. Quan hệ quốc tế không thể là trò chơi Đô-mi-nô.

Han-đơ-man gợi ý giải pháp:

- Nén dùng "Bàn tay nhung"!.

Ních-xơn còn cau mày tìm hiểu lời nói của Chánh văn phòng có hàm ý gì thì Kít-xinh-giơ đã phát hiện ra liền. Cáo già bao giờ cũng là cáo già:

- Việc thuyết phục Thiệu nên giao cho Gièm Sle- xinh-giơ.

Ních-xơn cười, từ hôm đắc cử Tổng thống nhiệm kỳ hai tới nay, đây là lần thứ ba vị Tổng thống bẳn tính, luôn luôn bị dằn vặt này có nụ cười. Ông tỏ ra hào phóng:

- Hỏm nay thứ mấy? Thứ bảy hả? Chi bảy triệu đô la!

Đến lượt Han-đơ-man ngạc nhiên:

- Mua một chữ ký bảy triệu!

Kít-xinh-giơ so sánh:

- Chúng ta mua tiếng thơm "chiến thắng" ở vùng ấy mất hàng trăm tỉ đô la mà vẫn chưa đâu vào đâu đấy!

Ních-xơn gọi Giám đốc CIA đến Nhà Trắng uỷ thác nhiệm vụ tế nhị. Giêm Sle-xinh-giơ giao cho Oan-tơ một trợ lý lắm mưu nhiều mẹo đi thực hiện sứ mệnh "mua chữ ký".

Sang Sài Gòn, Oan-tơ xách cặp bước vào Dinh Độc Lập.

Nguyễn Văn Thiệu tiếp Đặc sứ của Tổng thống Mỹ trịnh trọng nhưng hời hợt. Thiệu hỏi mỉa:

- Tổng thống Mỹ có gì chỉ giáo?

Oan-tơ cảm nhận chất chua chát trong lời nói ấy, nhưng đã được Kít-xinh-giơ rỉ tai về cá tính vị Tổng thống có vầng trán bóng như láng mỡ này, nên sắp sẵn phương án thuyết phục; vả lại, ông ta cũng khá dày dạn trong giao tiếp nên không dễ bị kích động. Trong cặp ông ta có tấm ngân phiếu bảy triệu đô la, khối lượng tiền đồ sộ ấy đủ sức đè bẹp các loại lô cốt boong ke, nhưng hối lộ cũng phải có cách, biết cách, đúng cách, nhất là đối với một vị nguyên thủ quốc gia. Ông ta áp dụng thủ đoạn ngoại giao ru ngủ, nói chuyện xa gần, nói chuyện thời tiết thất thường... để gây thiện cảm.

Nguyễn Văn Thiệu bị gã CIA lẻo khẩu thuyết phục, luôn nhả ra những lời tán thưởng hoặc cái gật đầu vui vẻ... cứ thế bị lôi vào chuyện quốc gia đại sự lúc nào cũng chẳng biết. Đến thời cơ sứ giả của Tổng thống Mỹ có thể thẳng thắn bày tỏ quan điểm:

- Tổng thống Mỹ ký mà ngài không ký thì ngài sẽ mất tất cả. Mất tất cả. Ngài có thể tranh thủ thời gian quá độ tung lực lượng ra khôi phục các vùng bị Việt cộng lấn chiếm, nước Mỹ sẽ kịp thời viện trợ cho ngài vũ khí, kể cả loại vũ khí vừa qua kỳ thử nghiệm; ngoài ra ngài còn được cái này.

Oan-tơ mớ cặp ra lấy tấm ngân phiếu đặt lên bàn đẩy đến trước mặt Nguyễn Văn Thiệu.

Bảy triệu đô la!

Tuy là Tổng thống một nước, là chủ một đường dây buôn lậu hàng chục năm, Nguyễn Văn Thiệu cũng không có số tiền lớn một cách dễ dàng đến thế này. Gom góp cả đời mà đâu có được. Thiệu còn đang băn khoăn thì Mai Anh đã thoăn thoắt bước ra, bà ta tới đâu mùi nước hoa thượng hảo hạng làm ngây ngất, chao đảo không khí tới đấy. Lời nói của bà ta nức mùi thực dụng:

- Tổng thống là sự nghiệp một thời, đô la là sự nghiệp cả đời. Ông nên nể lời ngài Ních-Xơn.

Vậy thì quyết định.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hàn Thế Dũng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.