Phía Sau Cuộc Chiến

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 59 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
*

❊ ❊ ❊

Đại tá Gia-cốp - Trợ lý quân sự của Đại sứ Bân-cơ ra lệnh qua điện thoại cho Chỉ huy quân cảnh vệ Đại sứ quán:

- Áp dụng mọi biện pháp tiêu diệt hết bọn Vi-xi!

Quân cảnh Mỹ dùng hoả lực của tiểu liên cực nhanh, lựu đạn và hơi cay để chặn bước tiến của Vi-xi. Nhưng, đối phương vẫn tràn vào các hành lang, dùng B.40 phá vỡ nhiều mảnh tường, sát thương nhiều quân cảnh Mỹ.

Gia-cốp biết, dù Sứ quán Mỹ kết cấu vững chắc cũng không cản được sức công phá mãnh liệt của B.40 và bộc phá, hấn ta ra lệnh cho tất cả nhân viên dân sự và quân sự của Sứ quán:

- Vừa chống trả vừa rút dần lên tầng thượng qua đường thoát hiểm.

Gia-cốp lên tầng năm gập Đại sứ Bân-cơ cũng vừa rút lên đó. Dù bị đối phương đánh dồn như dồn vịt, viên Đại sứ già vẫn tỏ ra không có dấu hiệu xao xuyến. Ông thuận theo sự sắp đặt của Chúa. Gia-cốp là quân nhân, nghĩa là một người chi tin vào sự thực, sự vận động thực do con người là chủ thể nên đề xuất sự việc để tìm giải pháp:

- Đại sứ quán Mỹ lâm nguy mà Tổng chỉ huy quân viễn chinh Mỹ không hành động. Tôi không biết tại sao có sự im lặng khó hiểu này.

Đại sứ Bân-cơ vận dụng suy đoán của một chính khách để nhận định:

- Có thể Oét-mô-len cũng gặp khó khăn!

Đại tá Gia-cốp là quân nhân nên không chấp nhận thứ quan điểm dung hoà:

- Có năm mươi vạn chiến binh và đầy dù các binh khí kỹ thuật hiện đại nhất thế giới, ông ta thừa khả năng xoay chuyển tình thế. Nhiệm vụ và bổn phận của ông ta là phải quan tâm tới tình trạng nguy cấp của chúng ta chứ. Tôi muốn Nhà Trắng quất roi vào lưng ông ta!

Đại sứ Bân-cơ không muốn làm to chuyện nên xua tay ngăn:

- Chớ! Chớ vội!

Đại tá Gia-cốp không nghe:

- Tôi là trợ lý quân sự, tôi có trách nhiệm về quân sự, về an toàn của Sứ quán, tôi chịu trách nhiệm về việc tôi làm.

Đại tá Gia-cốp vào phòng cơ yếu bảo nhân viên điện đài nối thông điện thoại vô tuyến với Toà Nhà Trắng ở Oa-sinh-tơn.

Bên kia Thái Bình Dương, Cố vấn an ninh Oan Rốt- xtâu nhận điện. Gia-cốp thông báo:

- Việt cộng đã tràn vào Sứ quán, không thấy Oét-mô- len phái quân đến ứng cứu, nguy cấp lắm!

Biết là sự kiện quan trọng, Oan Rốt-xtâu vừa mở loa phát thanh cho Mi-sen Pho-rét-tan cùng nghe vừa lên tiếng hỏi lại:

- Phản ứng của Oét-mô-len?

Gia-cốp đáp bằng giọng bực tức:

- Chúng tôi đã thông báo nhưng chưa thấy biểu hiện Oét-mô-len có phản ứng!

Khi hiểu rõ nội vụ, trong đầu Cố vấn an ninh Mi-sen Pho-rét-tan nảy nở ý nghĩ u ám, ông ta nhìn đồng nghiệp nói:

- Phải báo cáo gấp với Tổng thống!

Hai viên cố vấn sải bước sang phòng làm việc của Tổng thống. Sau câu chào theo nghi lễ là một thông báo giật gân:

- Thưa ngài! Họ đang chiếm Sứ quán ta ở Sài Gòn.

Tổng thống Giôn-xơn ngẩng đầu nhìn lên, những vết nhăn trên trán ông ta xếp lại cồn lên thành từng luống dài, Giôn-xơn không bằng lòng về câu thông báo không có mệnh đề chủ hay không hài lòng với kẻ táo gan nào đó dám tấn công vào khối kiến trúc kiên cố như một boong- ke quân sự. Tính nóng nảy cố hữu ở ông chủ trại chăn bò lại có dịp bộc lộ qua câu hỏi gắt gỏng:

- Họ là ai?

Oan Rốt-xtâu phật ý về giọng nói thiếu thiện cảm của "sếp", nhưng vẫn điềm tĩnh trả lời:

- Việt cộng! Thưa Tổng thống!

Tổng thống Giôn-xcm giương cặp kính mắt xanh lè lướt nhìn hai viên Cố vấn an ninh như nhìn hai gã nhiễu sự đến đây để chỉ trích công việc ông đã làm với sự quan tâm chu đáo rất mực. Tính dễ cáu bẳn ở ông chủ trại lại được châm ngòi bùng nổ:

- Không! Không thể! Không tin được! Kiểm tra lại!

Mi-sen Pho-rét-tan đoán là tính nóng nảy ở Giỏn-xơn tái phát do tình hình chiến sự ở Việt Nam ngày càng tồi tệ. Mỹ cố gắng nhiều bao nhiêu thì thất bại lớn bấy nhiêu, chẳng khác một chú bé lên năm hăm hở dùng nắm đấm toan đập vỡ quả bóng đá. Cố Tổng thống Ken-nơ-đi phát động cuộc "chiến tranh đặc biệt" nên đi vào "đường hầm không lối thoát", còn Nội các đương thời tiến hành cuộc "chiến tranh cục bộ" bằng thủ đoạn gian dối lại quá tự phụ - thực hiện chiến tranh nhưng không tuyên chiến chính thức, đó là thói huênh hoang tự cao tự đại: Tao đã ra tay là mày chết không kịp phân trần. Bây giờ tính đến thế "kẻ năm lạng người nửa cân" mà vẫn khàng khăn phủ nhận thì quả là... Pho-rét-tan đỡ lời đồng nghiệp:

- Đại tá Gia-cốp trợ lý của Bân-cơ trực tiếp báo điện về Oa-sinh-tơn. Một quân nhân thận trọng như Gia-cốp thì không thể có sự hoang báo.

Hai viên Cố vấn an ninh vẫn chưa bình tâm về cách phản ứng nóng nảy khá bất ngờ của Tổng thống thì Uy- liêm Ha-ri-man - Chánh văn phòng Phủ Tổng thống bước vào xác nhận tin tức do hai vị Cố vấn an ninh thông báo là đúng. Uy-ìiêm Ha-ri-man chứng minh sự đánh giá của mình bằng cách dẫn lời của hãng tin Roi-tơ nhận xét tình hình quân sự ở miền Nam Việt Nam. "Lúc này Mỹ thực sự không bảo vệ an toàn được bất cứ chỗ nào, dù một tấc vuông đất ở miền Nam Việt Nam".

Giôn-xơn giơ bàn tay xoa trán, con quỉ "cả tin và bảo thủ" từng làm chủ tâm trạng vị Tổng thống lắm thủ đoạn nhất trong tất cả các đời Tổng thống Mỹ đã bị đánh gục. Ong ra lệnh:

- Bảo Oét-mô-len phải hành động ngay. Bất cứ giá nào cũng không được để cho nước Mỹ mất thể diện. Đại sứ Mỹ phải được an toàn, Sứ quán Mỹ phải được bảo vệ.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hàn Thế Dũng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.