Phía Sau Cuộc Chiến

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 28 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
*

❊ ❊ ❊

Tổ chiến đấu phát triển lên cao hy sinh hết, chỉ còn Ngô Thành Vàn bị thương, súng hết đạn, không còn thứ vũ khí nào khác. Bọn quân cảnh Mỹ đổ bộ trên nóc Sứ quán không xông xuống nhưng liên tục ném lựu đạn cay và thả pháo xuống tầng dưới. Vân buộc phải lùi xuống tầng trệt tìm đồng đội. Tất cả chiến sĩ Tươi, Ninh, Thanh, Chúc, Sáu, Tài, Chân đều hy sinh. Vân tìm vũ khí nằm bên các tử sĩ. Không khẩu súng nào còn đạn. Trong tay Tươi chỉ còm một quả thủ pháo trong tư thế chưa kịp ném đi thì trúng đạn chết.

Vân gỡ khỏi tay Tươi lấy quả thủ pháo, vừa kịp lúc bọn quân cảnh xông vào. Vân nhìn lướt nhanh thi hài các đồng đội tự nhủ:

- Mình sẽ đi với các cậu!

Vân cầm thủ pháo xông vào tốp địch ở gần nhau. Trước lúc hy sinh Vân vẫn không giảm ý chí diệt giặc. Vân không thực hiện được quyết tâm dũng cảm của mình, anh bị trúng đạn ngã vật xuống bất tỉnh nên rơi vào tay bọn Mỹ.

Ngô Thành Vân là người chiến sĩ cảm tử độc nhất sống sót trong cuộc tấn công Toà Đại sứ Mỹ. Cuộc tấn công mà mười sáu dũng sĩ thực hiện đã làm kinh hoàng cho giới chóp bu Mỹ, gây nên sự ngạc nhiên trên dư luận thế giới và tạo ra sức chiến đấu mới cho đồng đội.

Bảy năm sau, ngày Miền Nam hoàn toàn giải phóng, Ngỏ Thành Vân thoát khỏi nhà tù Mỹ - Nguy, về với đồng đội và người thân.

Cuộc tổng tấn công Mậu Thân đã diệt 147.000 quân (có 43.000 quân Mỹ), 200.000 quân nguy đảo ngũ và rã ngũ, phá huỷ hoặc gây hỏng 2370 máy bay, 1700 xe tăng, xe bọc thép, ô tô quân sự, 230 tàu xuồng. Chỉ một trận này, 1.368.000 tấn vật tư chiến tranh của Mỹ - Nguy, chiếm 34% tổng dự trữ bị mất hoặc phá huỷ.

Bộ máy hành chính của Mỹ lại làm việc. Uy-liêm Toóc-ly đứng đầu cơ quan nghiên cứu "Chiến lược của Bắc Việt" trình lên Tổng thống kết quả thu lượm, phân tích tổng hợp của ngành mình.

- Mục tiêu của Hà Nội là nhằm chứng minh sự bế tắc của Hoa Kỳ về quân sự. Trước mắt họ chiếm lấy một số thành phố, không nhất thiết chiếm giữ lâu dài, để biểu lộ sức mạnh của cách mạng ở các vùng nông thôn, khiến người ta bớt tin vào cơ cấu chính phủ Sài Gòn... Những cố gắng ấy nhằm đạt lợi thế để đi tới thương thuyết điếu mà họ nghĩ là không sao tránh khỏi.

Các cố vấn Bân-đi, Rôt-xtâu... không ủng hộ giải pháp thương lượng, họ bị thuyết phục bởi bản báo cáo sáng sủa từ chiến trường gửi về và lời tuyên bố lạc quan của Tổng chỉ huy Quân viễn chinh Oét-mô-len:

- Chúng tôi đang đạt được sự tiến bộ. Mọi hy vọng của đối phương đều bị phá sản. Với sự ủng hộ của đồng bào, chúng tôi sẽ đem lại cho đồng bào một chiến thắng. Chiến thắng trong tầm tay chúng ta!

Tổng thống Giôn-xơn phái Uy-lơ - Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân sang Sài Gòn nắm tình hình.

Ưy-lơ thông báo cho Oét-mỏ-len biết quyết tâm của Tổng thống:

- Mỹ không sẵn sàng chấp nhận một cuộc bại trận ở Việt Nam.

Oét-mô-len nói với Chú tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân về một phát hiện quan trọng:

- Hà Nội đã thay đổi chiến lược, họ bỏ lối đánh lâu dài và tìm cách chấm dứt chiến tranh bằng một chiến dịch quyết định để giành chiến thắng cả về chính trị, quân sự và ngoại giao trong năm bầu cử Tổng thống của Mỹ.

Uy-lơ muốn Oét-mô-len bộc lộ hết mọi yêu cầu cơ bản, nên khích lệ bằng cách đặt câu hỏi:

- Tướng quân cần gì để bảo đảm mục tiêu?

Oét-mô-len đáp:

- Quân địch mở cuộc tấn công lớn, mạnh mẽ trên toàn miền Nam Việt Nam, gây cho chúng ta nhiều vấn đề nghiêm trọng. Nam Việt Nam hiện có chín mươi bảy tiểu đoàn có hiệu lực chiến đấu, nhưng do cuộc tiến công của địch nên phải rút về các đô thị. Nếu họ không thể trở về nông thôn thì Việt cộng sẽ kiểm soát nông thôn. Nước nhà phải tăng viện cho đạo quân viễn chinh hai mươi nhăm vạn lính - Oét-mô-len nhấn mạnh: - Cần có ngay hai sư đoàn làm lực lượng dự bị, nếu không sẽ mất hai tỉnh phía Bắc của miền Nam Việt Nam. Ông ta nhắc lại yêu cầu khẩn thiết: - Cần phải tăng viện ngay hai trăm năm mươi ngàn lính.

Đó là đòi hỏi tất nhiên và cần thiết của một vị tướng đang dàn quân đối phó với một kẻ địch nhìn không thấy, tìm không ra trên một trận địa không phân biệt rõ ràng. Nhưng chuyện đời đâu chỉ là cứ muốn là được.

- Khả năng hiện nay rất hạn chế. Tổng thống có những bó buộc của Tổng thống. Nhưng, Bộ Tham mưu liên quân có thể cung cấp ngay Sư đoàn không vận 82 và một nửa sư đoàn lính thuỷ đánh bộ.

Oét-mô-len nheo nheo một bên mắt, ông thực nản lòng về cách làm ăn giật gấu vá vai. Ông nói với giọng không hài lòng:

- Chúng tôi cần quân để khôi phục lại vị trí đã mất, tăng cường lực lượng bảo vệ những cơ sở nhạy cảm, đối phó với sức tấn công ngày một gia tăng ở mặt trận Khe Sanh.

Uy-lơ gật đầu tỏ ý đồng tình, ông chuyển đề tài:

- Tướng quân cần đất nước đáp ứng gì nữa!

Oét-mô-len sốt sắng, tâm trạng sốt sắng thể hiện lên khuôn mặt lưỡi cày vui vui của ông, làm như những lời sắp bộc lộ mới là vấn đề gan ruột của vị Tổng chỉ huy một đội quân gồm hàng triệu binh lính:

- Tôi có năm kiến nghị: Một là gây sức ép mạnh, tiêu diệt cơ sở hạ tầng của địch. Hai là, đẩy mạnh ném bom Bắc Việt kể cả Hải Phòng. Ba là cắt con đường mòn Hồ Chí Minh. Bốn là, tiến hành một cuộc đổ bộ trên đất liền, phối hợp với hoạt động hỗ trợ của không quân, vượt qua khu phi quân sự đánh vào phía Nam của Bắc Việt. Năm là, chiếm đóng có chọn lọc tại Căm-pu-chia và Lào để dùng cho các cuộc hành quân vào hai quốc gia đó.

Uy-lơ cũng có quan điểm tương tự như Oét-mô-len nên khi về Mỹ, ông đã gặp ngay Tổng thống để truyền đạt những kiến nghị của vị tướng viễn chinh.

Giôn-xơn nghe với vẻ chăm chú đặc biệt. Một nửa kiến nghị là nan giải, vướng trở ngại khó vượt qua, nhưng nổi cộm trong những kiến nghị lại là vấn đề tàng quân. Ông có nguyện vọng đi vào lịch sử Mỹ như một vĩ nhân. Xây dựng "xã hội vĩ đại" và bảo vệ "Thế giới tự do" là đôi trưởng Tài chính), Két-gien-béc (Thứ trường Ngoại giao), Pôn Nít-giơ (Thứ trường quốc phòng) Ri-sác Hem-xo (Giám đốc CIA), Rốt-xtâu (Cố vấn an ninh), Tay-lo (chiến lược gia quân sự) và một số tài năng khác... Ông uỷ nhiệm cho Rốt-xtâu thảo những chỉ thị hướng dẫn "Nhóm Cờ-líp-phớt" tìm hiểu và giải đáp hai nội dung chủ yếu: Có nên tiếp tục chiều hướng hiện nay về chính sách của Mỹ ở Việt Nam không? Tăng thêm hai mươi vạn sáu ngàn quân có giải quyết được vấn đề gì khổng?

Cờ-líp-phớt hiếu chiến, hiếu thắng chẳng thua kém các quan chức đương nhiệm, có những lĩnh vực còn tỏ ra cực đoan hơn cả Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân, nhưng quan điểm của các thành viên lại khá tản mạn. Tuy vậy các nhận định phát hiện, đánh giá của họ là xác thực, có giá trị như một sáng kiến: Cơ quan điều hành không có khái niệm cụ thể, đúng đắn về sự nghiệp phải hoàn thành nên không có phương án triển khai để chiến thắng.

Bộ phận điều hành chiến lược không có mục tiêu rõ ràng, vừa sức nên các biện pháp thực hiện tiến tới mục tiêu mang tính chất nửa vời. Các bộ phận trong guồng máy vận hành chiến tranh chuệch choạc, bộ phận nào cũng chỉ tuân thủ theo tính chất, yêu cầu, mục đích của bộ phận ấy, không có sự phối hợp một cách khoa học vì trách nhiệm chung, mà nặng phần "trung thành bộ phận"- ăn cây nào rào cây ấy. Đáng trách là, các ê-kíp có chức năng lãnh đạo bị ám ảnh bởi khát vọng chiến thắng "lừng lẫy" nên đưa ra mục tiêu quá khả năng, khi thấy triển vọng chiến thắng xa vời thì cố tự bảo vệ bằng mọi cách. Tư lệnh chiến trường, các Cố vấn chủ chốt lòng đầy tự mãn, quá tin vào ưu thế hoả lực, dựa vào sự hơn hẳn về trang bị, đánh thắng trong vài trận đánh chiến thuật, chiến thắng mang tính kỹ thuật không cải thiện được tình hình nhưng ngộ nhận là chiến thắng, do đó đánh giá tiến triển sự việc một cách sai lầm. Buồn hơn, đây là cuộc chiến tranh không thể đưa ra lời kêu gọi động viên tinh thần yêu nước, không có các phong trào đoàn kết ủng hộ sự tham chiến, không có sự suy tôn những thanh niên Mỹ đang chiến đấu ngoài mặt trận, nghĩa là cuộc chiến tranh không dựa trên một cơ sở bền vững nên khi có người thân bị thương vong ngoài trận mạc và cuộc sống hàng ngày trở nên eo hẹp thì tình cảm người Mỹ trở nên xao xuyến, lo âu.

Dĩ nhiên, "Nhóm Cờ-líp-phớt" cũng có ý kiến vô thưởng vô phạt: Không biết trước; không có giải pháp vạn năng... Nghe đủ loại quan điểm, Mắc Na-ma-ra mới "ngã ngửa" khi thực sự cảm thấy Mỹ không hề có một kế hoạch quân sự chín chắn để thắng cuộc chiến này mã Mỹ chờ đối phương sơ hở, đuối sức.

Bộ trưởng Quốc phòng bị dằn vặt từ khi nghe một nhân vật danh tiếng đánh giá mồ hôi, xương máu của hàng triệu người:

- Đấy không phải là cách thức để tiến hành một cuộc chiến tranh!

Cờ-líp-phớt là nhà kinh doanh nhảy sang lĩnh vực chính trị nên thạo khoa vận động, thuyết phục những ý nghĩ tản mạn tập trung về một hướng. Do đó, ý kiến bàn lùi (ngầm có nội dung chí trích, phê phán chính sách thiếu nhất quán của Chính phủ) giảm dần.

Mắc Na-ma-ra để xuất ba giải pháp cụ thể lựa chọn lấy một.

- Muốn đáp ứng yêu cầu tăng quân của Oét-mô-len thì quân thường trực cũng phải tăng thêm bốn mươi vạn lính, phải chi thêm mười tỉ đô la trong năm tài chính 1969.

- Phối hợp tăng quân với đẩy mạnh sáng kiến hoà bình.

- Giữ nguyên quân số nhưng phải thay đổi chiến lược, tức là chi bảo vệ những khu vực thiết yếu và giảm mật độ tấn công những vùng không có dân cư.

Cờ-líp-phớt bày tỏ một ý tưởng mới:

- Xét xem có nên đưa quân số ở Nam Việt Nam từ năm mươi vạn lên một triệu không?

Mắc Na-ma-ra nhún vai:

- Dù có đưa lên một triệu người cũng không chứng tỏ vai trò của Mỹ phải thay đổi.

Phi-líp Ha-bít nói rõ quan điểm tản mạn của Sài Gòn:

- Ý kiến các quan chức Sài Gòn rất khác nhau, có người bảo không nên tăng quân Mỹ, bởi vì tăng quân Mỹ thì chí khuyến khích người Việt Nam ít cố gắng hơn mà thôi.

Cờ-líp-phớt tiếp thu mọi loại ý kiến, nhưng ông làm bản tường trình theo chủ định riêng của mình. Giôn-xơn đặt bản tường trình trước mặt, ông muốn biết ngay điều cần biết:

- Tôi sẽ xem kỹ toàn văn sau. Bây giờ, ông hãy cho tôi biết những suy nghĩ mà ông cho là quan trọng nhất.

Cờ-líp-phớt đang muốn Tổng thống quan tâm ngay đến vấn đề chủ yếu, nên đề cập sáng kiến chủ yếu:

- Việt cộng tồn tại được là do có Bắc Việt. Các chiến dịch không kích Bắc Việt chỉ mang lại hiệu quả nghèo nàn. Mở rộng mặt trận bằng bộ binh sẽ xoay chuyển tình thế nhanh chóng và chắc chắn.

Giôn-xơn lắc đầu:

- Hành động đó sẽ tạo ra sự thoả hiệp kháng chiến chung giữa Bắc Việt và Trung Quốc.

Cờ-líp-phớt tiếp:

- Khí tài quân sự của nước ngoài viện trợ cho Bắc Việt phần lớn qua đường biển. Thả mìn phong toả Hải Phòng sẽ khiến cho Bắc Việt suy kiệt.

Giôn-xơn lại lắc đầu:

- Hành động đó cũng dễ gây chuyện với nước thứ baTàu bè của Liên Xô có thể bị chìm vì ngư lôi Mỹ.

Cờ-líp-phớt trình bày nốt điểm chủ yếu thứ ba:

- Lực lượng của Việt cộng vẫn an toàn sau những cuộc càn quét quy mô là do họ tránh sang Căm-pu-chia, Lào. Mất đất thánh, đối phương không thể lẩn tránh chiến đấu.

Giôn-xơn đáp bằng giọng chán nản:

- Chúng ta không thể vượt quyền Quốc hội. Mẹo hay mấy cũng không nên dùng lần thứ hai.

Cờ-líp-phớt cảm thán:

- Vậy ra chúng ta bị trói cả chân tay!

Giôn-xơn gật đầu công nhận:

- Đúng thế Cờ-líp-phớt! Chúng ta làm việc theo hiến pháp, bị sức ép của nhiều phương diện. Lanh-côn vĩ đại đã dặn dò những kẻ hậu sinh "Bạn có thể lừa dối một số người nào đó vào mọi lúc, với mọi người trong thời gian ngắn nào đó, chứ không thể lừa dối mọi người vào mọi thời gian".

Cờ-líp-phớt - gã quân sư quạt mo hiểu những hạn chế mà Tổng thống vừa viện ra và những hạn chế khác đã ngăn ngừa những nỗ lực quân sự tối đa. Sống trong thế giới ngày nay có thể tồn tại khả năng "muốn là được" không?

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hàn Thế Dũng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.