Ngày 22 tháng 10 năm 1972, ngày của Chúa. Nguyễn Văn Thiệu mời Kít-xinh-giơ đến dự cuộc họp Nội các Việt Nam Cộng hoà thảo luận một số điều khoản trong Hiệp định Pa-ri. Thành phần Nội các dự Hội nghị không đỏng lắm nhưng đủ mặt các nhân vật trọng yếu trong Chính quyền Nguyễn Văn Thiệu. Thủ tướng Trần Thiện Khiêm, Tổng tham mưu trưởng - Đại tướng Cao Văn Viên, Cố vấn an ninh - Trung tướng Đặng Văn Quang, Bộ trưởng Thông tin tuyên truyền Hoàng Đức Nhã. Đệ nhất phu nhân Nguyễn Thị Mai Anh - người đàn bà đa sự ngồi uống nước trong phòng tiếp tân, kề bên phòng họp. Bà ta tò mò, bà ta lo lắng.
Những người dự họp Nội các, từ Trần Thiện Khiêm thuộc loại "miệng thon thớt bụng ớt ngầm" còn đều thuộc hàng thân tín của Thiệu: Đại tướng Cao Văn Viên là nhân vật không thể thiếu; Hoàng Đức Nhã là cháu về đằng ngoại. Đặng Văn Quang và Nguyễn Văn Thiệu cùng đi lính Bảo hoàng năm 1948, cùng đi học Trường Võ bị khoá Bảo Đại ở Huế. Thời gian Ngô Đình cẩn làm mưa làm gió ở Huế, Thiệu và Quang rủ nhau xin làm con nuôi cố Bát Âm - em rể Đương kim Tổng thống Ngô Đình Diệm. Thiệu làm Tổng thống, Quang được cử làm Tư lệnh Quân đoàn 4, trông coi Vùng chiến thuật 4. Thời gian Nguyễn Cao Kỳ giữ chức Thủ tướng. Kỳ mớ chiến dịch chống tham nhũng, phát giác ra Quang phạm nhiều toi tày đình: ăn hối lộ, buôn lậu, nhất là dám đem vũ khí của Mỹ viện trợ cho Quân đội Cộng hoà bán cho Việt cộng. Thiệu cứu Quang bằng cách điều hắn về Phủ Tổng thống làm Cố vấn an ninh quốc gia. Quang là tay hòm chìa khoá của gia đình Thiệu. Bất cứ cuộc họp nào hễ có Thiệu là có Quang cùng dự.
Khai mạc buổi trao đổi lập trường, Nguyễn Văn Thiệu nhìn Kít-xinh-giơ nói:
- Tôi đã xem bản thảo Hiệp định. Người Mỹ không muốn hay không cần tham khảo ý kiến của nước chủ nhà?
Kít-xinh-giơ chưa kịp đáp. Nguyễn Cao Kỳ đã lên tiếng, lời lẽ phẫn nộ:
- Không ai có thể ngờ rằng, Chính phủ Mỹ vì cớ nào đó thúc ép, mà vội vàng chấp nhận một Hiệp định không công bằng với Việt Nam Cộng hoà. Chính phủ Mỹ vì quyền lợi của mình mà bỏ rơi đồng minh.
Cao Văn Viên lo vấn đề bức bách cụ thể hơn:
- Quân Mỹ rút đi, quân Bắc Việt vẫn ở lại, sức ép quân sự dồn cả lên vai Quân đội Cộng hoà. Sự thất bại nằm trong một yếu tố, đó là thời gian.
Hoàng Đức Nhã tỏ thái độ bất mãn:
- Chúng tôi chiến đấu suốt mười lăm năm để chấp nhận một kết cục vậy sao? Hiệp định này chỉ là những cách nói mỹ miều những điều kiện đầu hàng cộng sản.
Bị cả một trận cuồng phong những lời chỉ trích, đay nghiến Kít-xinh-giơ vẫn tỉnh như không. Bụng Kít-xinh- giơ chứa những nỗi niềm cay đắng, ông ta muốn nói: "Các bạn ơi, chúng tôi muốn diệt tiệt nọc Cộng sản hơn các bạn kia. Các bạn nông cạn lắm, các bạn lo cho mình vậy các bạn có nghĩ tới chúng tôi không? Một khi Tổng thống của chúng tôi tái đắc cử, các bạn sẽ biết người Mỹ chứng tỏ lời hứa của mình được thực hiện thế nào và thế nào là sức mạnh Mỹ". Nhưng, kế hoạch giương Đông kích Tây không cho Kít-xinh-giơ thổ lộ thật lòng. Ông ta nói những lời chua chát:
- Tôi hoàn toàn tin rằng có một phương án khác thay thế cho việc ngài không chịu ký Hiệp định là nước Mỹ sẽ ngưng viện trợ hoàn toàn cho các ngài, chương trình Việt Nam hoá sẽ bị bãi bỏ và Oa-sinh-tơn sẽ ký riêng với Hà Nội một Hiệp định mà chúng tôi có thể dễ dàng thoả thuận với nhau.
Thiệu đứng phắt dậy. Ông không chịu nổi sự hỗn xược của một gã Cố vấn đối với một Nguyên thủ quốc gia. Ông tuyên bố đúng như vị thế của một Tổng thống:
- Chúng tôi thà đánh nhau thêm sáu tháng nữa với khả năng còn lại rồi chết, chứ không thể nuốt nhục để sống.
Kít-xinh-giơ bỏ về Sứ quán Mỹ. Ông ta đã thành công trong chuyến du thuyết khích tướng, cứ mặc cho Thiệu làm mình làm mẩy, tha hồ lên án phê phán Chính phủ Mỹ muốn có sớm hoà bình mà xem nhẹ quyền lợi của nước chủ nhà; nghĩ kỹ Kít-xinh-giơ cảm thấy không nên đê Thiệu sống trong tâm trạng đau khổ, lại e từ sự bất mãn sẽ phát sinh sự đối phó tiêu cực như thời Diệm - Nhu bị Chính phủ Giôn-xơn gây sức ép.
Kít-xinh-giơ gặp Đại sứ Bân-cơ truyền đạt ý định muốn gửi lời khuyến nghị của mình tới ổn định tâm trạng cá nhân Nguyễn Văn Thiệu.
Đại sứ Bân-cơ sốt sắng nhận việc:
- Tôi sẽ trực tiếp sang gặp ông ta!
Kít-xinh-giơ gàn:
- Phó đại sứ Cô-mơ đi cũng được.
Bân-cơ cô nài:
- Đại sứ thân hành làm việc đó càng nâng cao giá trị và tính tuyệt mật của công vụ.
Sau cuộc họp ít ngày ở Sài Gòn, Kít-xinh-giơ ngồi máy bay sang Pa-ri, tiếp tục thực hiện "phương án hoả mù".
Kít-xinh-giơ vạch ra một chương trình làm việc khá hấp dẫn: Ngày 19 tháng 10 năm 1972, hai bên ký tắt ở Hà Nội; ngày 26 tháng 10 năm 1972, ký chính thức ở Pa-ri; ngày 27 tháng 10 năm 1972, ngừng bắn trên toàn cõi Việt Nam... Mỹ toan đánh lừa Việt Nam bằng tấm bánh vẽ.
Ních-xơn lo ngại Bắc Việt sớm phát hiện ra cái lõi của "phương án hoả mù", ông bảo Chánh văn phòng Nhà Trắng - Han-đơ-man đánh điện nhắc nhở Kít-xinh-giơ:
- Chúng ta cần tránh không làm bất cứ điều gì có vẻ như là phía chúng ta phá vỡ thương lượng một cách đột ngột. Nếu như xảy ra sự tan vỡ thì phai là do phía họ gây ra chứ không phải chúng ta. Trong bất cứ trường hợp nào, phía chúng ta cũng không được tỏ ra là bên có sáng kiến chấm dứt thương lượng.
Nhưng, nhà trống khó che gió, năng nói dề lầm; kiểu đàm phán cò cưa của Kít-xinh-giơ: nay ông Ních-Xơn yêu cầu thế này, mai ông Thiệu đề nghị cái kia rồi gửi điện xin lỗi không thể sang Hà Nội ký tắt văn bản Hiệp định như đã thoả thuận, xin lùi việc ký tắt sang ngày 30 tháng 10 năm 1972 khiến Lê Đức Thọ cảnh giác rồi phát giác ra lời nói và việc làm của Chính phủ Mỹ có khoảng cách mà trong cái khoảng cách ấy chứa đựng nhiều bất trắc. Ngày 26 tháng 10 năm 1972 Chính phủ Việt Nam vạch trần thù đoạn bang giao tráo trở và cũng là trói buộc Chính phú Mỹ bằng cách công bố Hiệp định Pa-ri đã được thoả thuận ký kết vào ngày 27 tháng 10 năm 1972.
Cùng ngày 26 Tháng 10 năm 1972.
Để đối phó lại "cú vụt hiểm" của Bắc Việt, Kít-xinh- giơ cũng tổ chức họp báo. Mở đầu, kẻ gian xảo này khẳng định như đinh đóng cột:
- Chúng tôi tin rằng hoà bình đã ở trong tầm lay, chi diều chỉnh đôi chút chi tiết trong Hiệp định là có thể ký ngay.
Câu nói này đã cuốn hút dư luận, các đề tin của báo chí tường thuật cuộc họp báo của Kít-xinh-giơ đều in tiêu đề chạy dài: "Hoà bình ở trong tầm tay". Zich-lo - thư ký báo chí Nhà Trắng báo tin này cho Tổng thống biết. Ních-xơn hớn hở:
- Kít-xinh-giơ phản ứng giỏi thật.
Ở Pa-ri Kít-xinh-giơ lại kiếm cớ làm ầm lên là Bắc Việt cỏ tình không muốn đạt tới một Hiệp định.
Lê Đức Thọ đánh điện về nước cảnh báo:
- Chuẩn bị tình huống xấu nhất!