Sau vài buổi họp đàm phán để sửa đổi, điều chỉnh những chi tiết có tính kỹ thuật... Phái đoàn Mỹ và Phái đoàn Việt Nam chấp nhận nội dung Hiệp định.
Ngày 18 tháng 10 năm 1972, Tổng thống Ních-Xơn gửi Thông điệp tới Thủ tướng Phạm Văn Đồng: - Chính phủ Mỹ hoan nghênh thiện chí của Việt Nam và xác định rằng văn bản Hiệp định có thể xem là đã hoàn chỉnh, đáp ứng được mục tiêu của cả hai bên, chỉ còn vấn đề các bản tuyên bố đơn phương là phải làm cho rõ ràng. Tôi nói các ngài có thể tin chúng tỏi, ngày 31 tháng 10 năm 1972 tiến sĩ Kít-xinh-giơ sẽ đến Hà Nội ký tắt văn bản.
Cũng ngày trên, Kít-xinh-giơ hả hê tuyên bố trước công chúng Mỹ:
- Chúng ta đã đạt được một Hiệp định. Quân đội Mỹ sẽ rút khỏi Việt Nam giữa hai hàng hoa tươi và những tràng vỗ tay. Hoà bình ở tầm tay.
Sau đó, Kít-xinh-giơ đáp máy bay sang Sài Gòn đưa thư viết tay của Ních-Xơn gửi Nguyễn Văn Thiệu, nội dung chủ yếu là:
"Tôi tin rằng chúng ta không có cách lựa chọn nào khác là chấp nhận Hiệp định này".
Vẫn nằm trong kế hoạch tung hoả mù làm rối loạn óc phán đoán của người thông minh và ru ngủ kẻ nhẹ dạ.
Ngày 20 tháng 10 năm 1972, Ních-Xơn ra lệnh ngừng ném bom từ vĩ tuyến 20 trở ra. Vẫn là thứ thiện chí "tay đấm tay xoa" dọn đường cho Ních-Xơn bước vào làm chủ Nhà Trắng nhiệm kỳ thứ hai.
Ních-xơn, Kít-xinh-giơ thực hiện các thủ đoạn lừa mị cử tri Mỹ trong tháng bầu cử tới bằng các hành vi ngoại giao thớ lợ hoặc lừa lọc. Nhà Trắng liên tiếp tung ra những cử chỉ hoà bình, những mối quan tâm sâu sắc tới lính viễn chinh Mỹ và gia đình họ. Nhà Trắng không muốn ai rơi vào số phận khổ đau vì chính sách của mình. Nhưng, thực chất cập bài trùng này lại theo quan điểm đàm phán trên thế mạnh: "Chúng ta chỉ còn mỗi một cách duy nhất là phá vỡ thương lượng, đẩy mạnh ném bom để buộc Bắc Việt phải chấp nhận giải pháp do chúng ta đề ra. Nhưng, thời điểm này chưa phải lúc tung ra cú vụt chết người.
Những máy bay Mỹ đang làm nhiệm vụ trên không phận miền Bắc được dồn vào Đường Hồ Chí Minh và miền Nam.