Ám Ảnh Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 70 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 72

❊ ❊ ❊

Chỉ có một chiếc xe van duy nhất nằm trước cơ sở Sửa Chữa Ống Nước Sorenson khi cả hai đỗ xe bên cạnh cái kho hàng nhỏ này. Một trong các thợ sửa ống nước đã đi khỏi. Zoe bước xuống xe, đóng sầm cánh cửa rồi bước đều đến chiếc xe van. Cô nghe tiếng Tatum chạy phía sau, anh tóm lấy cổ tay cô.

“Gì nữa đây?” Cô cáu kỉnh.

Anh lo ngại nhìn cô. “Chúng ta không có lệnh khám xét, cũng không có quyền được vào đây. Hãy... bình tĩnh nhé.”

“Phải,” cô khẽ nói, trong lòng chẳng cảm thấy bình tĩnh tý nào.

Họ cùng nhau tiếp cận chiếc xe van bằng một tốc độ vừa phải. Khi đến nơi, Tatum nép mình sát chiếc xe. Anh thử tay nắm cửa nhưng cánh cửa không nhúc nhích, bị khóa rồi. Zoe làm một vòng quanh chiếc xe, cô liếc nhìn bên trong, cố gắng nhìn ra nội thất trong xe nhưng cửa kính phía sau xe van tối đen; không tài nào nhìn xuyên qua được. Tatum cũng đến xem cùng cô, anh liếc nhìn bên trong.

“Không máu, không phoóc môn, ngay cả thẻ thành viên của câu lạc bộ sát nhân hàng loạt cũng không.”

Zoe ủ rũ gật đầu. “Đi vào trong thôi.” “Rồi làm gì nữa?”

“Thì... tôi từng đến đây rồi. Tôi có thể nói là mình đến hỏi thêm một số câu hỏi.”

Tatum bất mãn nhìn Zoe. Cô nhún vai. Họ còn có lựa chọn nào khác hay sao? Bây giờ mà gọi cho Martinez thì cũng chẳng được gì ngoài tấm vé một chiều rời khỏi Chicago.

Cô bước vào cơ sở sửa ống nước, nhanh chóng nhìn lướt qua nội thất bên trong. Clifford Sorenson đang ngồi đọc báo tại bàn làm việc. Tatum cũng bước vào cùng cô, Clifford để tờ báo xuống và nhìn cả hai.

“Xin chào,” anh nói. “Cô là người bên FBI phải không?”

Zoe nuốt nước bọt. “Đúng vậy,” cô nói. “Đây là Đặc vụ Gray, cộng sự của tôi.”

Clifford gật đầu với Tatum. “Tôi giúp gì được cho hai người?” Anh hỏi, giọng anh thoáng chút lạnh lùng.

“Chỉ là hỏi tiếp vài câu thôi,” Zoe nói. “Anh có rảnh không?”

“Có chứ,” Clifford khoanh tay. Anh không mời họ ngồi, cũng không mời họ uống cà phê. Họ không hề được chào đón ở đây.

“Tôi không muốn có người nghe thấy cuộc trò chuyện giữa chúng ta,” Zoe cẩn thận lựa lời. “Ở đây chỉ có chúng ta thôi phải không, em trai của anh có ở đây không?”

“Chỉ có tôi, cô, và cộng sự của cô thôi”, Clifford trả lời. “Em trai tôi đến nhà khách hàng rồi.”

Zoe gật đầu, trong lòng có chút thỏa mãn. Họ quả thực là anh em ruột. “Được rồi, tôi muốn xác minh những mốc thời gian trước khi anh phát hiện ra vợ chưa cưới của mình bị mất tích. Anh đã đi câu cá với bạn bè, có đúng không?”

“Đúng vậy.”

“Chỉ có bạn bè của anh thôi, không còn ai khác à?”

“Không, chỉ có bạn bè của tôi thôi.”

“Lý do tôi hỏi chuyện này là bởi vì người ta sẽ nhớ những chuyện khác nhau vào những thời điểm khác nhau, đặc biệt là sau một khoảng thời gian dài. Em trai của anh không cùng anh đi câu cá sao?”

“Cũng có lúc nó đi cùng tôi, nhưng lần đó thì không. Tôi vẫn còn nhớ cái ngày đó như in. Đó là ngày kinh khủng nhất trong cuộc đời tôi.”

Thật sao? Có đúng là kinh khủng hơn việc bị nhốt cùng với người em gái đã chết trong chính ngôi nhà của mình không?

“Anh có nhớ tại sao cậu ấy không đi cùng anh không?”

Clifford nheo mắt. “Tôi có cảm giác đây không chỉ là hỏi tiếp đâu, thưa Đặc vụ. Có phải các người lại đang cố gán tội danh giết người cho tôi không? Tôi nghĩ là mình nên gọi điện cho luật sư.”

“Có phải Susan Warner là một khách hàng của anh không?” Zoe liều lĩnh hỏi.

“Giờ thì tôi nhất định phải gọi cho luật sư thôi.”

“Chúng tôi không phải đang buộc tội anh giết vợ chưa cưới của mình đâu, thưa anh,” Tatum hạ giọng. “Nhưng chúng tôi tìm thấy một nhân vật rất khả nghi. Nếu anh chịu trả lời những câu hỏi của chúng tôi thì sẽ rất có ích.”

“Thật sao?” Clifford nói. “Bởi vì những câu hỏi này có vẻ như là đang nhằm vào tôi.”

Trong lòng cô dậy sóng khi nhìn thấy nét mặt căng thẳng của người đàn ông. Liệu cô có chắc rằng em trai của anh ta mới là kẻ giết người chứ không phải anh ta? Nếu cô phán đoán sai và nói ra những gì họ biết, có thể anh ta sẽ nói vị trí của em mình, sau đó đợi họ bỏ đi rồi biến mất.

Cách an toàn nhất chính là nói chuyện với Martinez, cố thuyết phục ông ấy rằng họ đã tìm được manh mối lớn. Sau đó xin lệnh khám xét hoặc là cho người theo dõi cả hai anh em.

Vấn đề duy nhất chính là cô không thể dẹp bỏ linh cảm rằng Jeffrey giờ đang rình rập để tìm một nạn nhân khác, mà có khi hắn đã tìm được rồi cũng nên. Có thể họ chỉ còn lại vài tiếng hay thậm chí là vài phút trước khi một người phụ nữ khác bị giết hại.

Nhưng đó là tất cả những gì cô có, một linh cảm. Cô chỉ biết Clifford có khả năng là kẻ giết người, hoặc có lẽ là cả hai anh em bọn họ, hoặc có thể cả hai đều vô tội. Liệu bây giờ nói ra những gì họ biết thì có gây rủi ro cho vụ án không?

Cô lo lắng nhìn sang Tatum. Đôi mắt anh vẫn điềm tĩnh, anh dịu dàng gật đầu với cô. Anh tin tưởng cô.

Cô quay sang Clifford Sorenson. “Thưa anh, chúng tôi có lý do tin rằng em trai anh chính là người đã giết chết vợ chưa cưới của anh.”

Clifford trừng mắt, anh nhấc điện thoại bàn và bắt đầu bấm số. “Tôi gọi luật sư đây,” anh nói. “Sau đó tôi sẽ gọi cho em trai để đảm bảo nó cũng được nói chuyện với luật sư. Lũ khốn các người...”

“Thử nghĩ lại đi,” Zoe vội vã nói. “Jeffrey có thường xuyên vắng mặt trong những buổi đi câu cá không? Anh bảo hai tuần trước anh đã đi câu với cậu ta vài lần. Nhưng vào đêm đó thì cậu ta không hề đi cùng anh, có đúng không? Rồi cậu ta đã ở đâu vào cái tuần mà vợ chưa cưới của anh mất tích, trước khi thi thể của cô ấy được tìm thấy?” Cô thấy anh ngừng bấm số, tay run rẩy. “Anh có gặp được cậu ta lần nào không? Tôi cá là không đâu. Anh nghĩ cậu ta đã đi đâu? Có chuyện gì quan trọng hơn an ủi anh trai mình và giúp anh ấy tìm kiếm vào lúc đó chứ?”

Sắc mặt của Sorenson trông rất kém. Cô biết anh đã nghĩ đến khả năng đó, rằng em trai anh đã ở cùng với thi thể của người vợ chưa cưới.

“Còn nhớ những gì anh đã nói không? Veronika nói với anh rằng cha mẹ nào con nấy. Cô ấy không phải đang nói đến cha anh và anh đâu, cô ấy đang nói về em trai anh và mẹ anh đấy. Chúng tôi đã biết quá khứ của anh rồi, anh Sorenson. Chúng tôi biết tình trạng của mẹ anh. Biết đâu Jeffrey đã nói những chuyện kỳ quặc với Veronika thì sao? Biết đâu cách cư xử thiếu lý trí của cậu ta khiến cô ấy sợ hãi thì sao? Điều đó lý giải vì sao cô ấy lại căng thẳng, vì sao cô ấy không muốn ở nhà một mình. Có phải Jeffrey có chìa khóa vào nhà anh không? Tinh thần cậu ta có ổn định sau chuyện xảy ra với em gái anh không? Hay là cậu ta đã gặp rắc rối. Cậu ta có bao giờ hẹn hò với ai chưa? Anh có bao giờ gặp được người bạn gái nào của cậu ta chưa? Anh có thật sự chắc rằng đó không phải là do em trai anh làm không, anh Sorenson?”

Loạt đạn vừa rồi đều là dựa trên phỏng đoán và linh cảm, gương mặt của anh nói cho họ biết rằng có một số, hay nói đúng hơn là hầu hết đều đã trúng đích. Clifford chậm rãi đặt điện thoại vào giá đỡ, Zoe biết cơn sốc sẽ tan biến dần và chỉ sau một đến hai phút anh sẽ bắt đầu lấy lại lý trí, tìm cách trả lời những câu hỏi của cô. Cô phải tiếp tục tấn công ngay bây giờ, trong lúc vẫn còn cơ hội.

“Có một người phụ nữ tên Susan Warner đã chết vài tháng trước,” cô nói. “Có lẽ anh đã đọc qua vụ đó trên báo rồi. Chúng tôi có lý do tin rằng cái chết của cô ấy có dính líu đến vụ của Veronika. Chúng tôi nghi ngờ cô ấy từng là khách hàng của anh, và em trai của anh đã đến nhà cô ấy vài lần. Anh có thể kiểm tra được không? Biết đâu chúng tôi đã hoàn toàn nhầm lẫn, biết đâu tất cả những chuyện này chỉ là một sự hiểu lầm lớn.”

Clifford quay sang chiếc máy tính xách tay của anh và bắt đầu gõ phím, thao tác của anh máy móc, nét mặt bàng hoàng. Cuối cùng, anh dựa ra phía sau và nói bằng một giọng thất thần, vô cảm, “Susan Warner là khách hàng của chúng tôi. Jeffrey đã đến nhà cô ấy ba lần.”

Tâm trí của Zoe trở nên hỗn loạn. Cô muốn hỏi người đàn ông này rất nhiều câu hỏi, nhưng hiện giờ có một câu cần được ưu tiên nhất.

“Bây giờ em trai của anh đang ở đâu?” Cô hỏi. “Tôi... tôi không biết. Nó không có nói với tôi.”

“Anh đã nói là cậu ta đi gặp khách hàng mà.”

“Thì tôi tưởng là vậy, nó không có nói với tôi.”

“Chúng tôi cần một danh sách tất cả những khách hàng của em trai anh trong vòng ba tháng qua,” Tatum nói.

“Có thể lên đến hàng trăm cái tên đấy.”

“Hãy thử kiểm tra đi, được không?”

Tinh thần chiến đấu của Clifford đã vỡ nát. Anh chỉ cho họ cách để xem bảng tính Excel trên máy tính xách tay. Tatum ngồi bên máy tính và bắt đầu kiểm tra danh sách. Zoe đang định lên tiếng cãi vã thì thấy rõ ràng thao tác của Tatum lợi hại hơn cô nhiều khi động đến các dữ liệu. So với một đặc vụ FBI vạm vỡ làm việc ở vòng ngoài, kỹ năng sử dụng vi tính của anh rất ấn tượng.

Có chín mươi ba cái tên trong danh sách.

“Hắn sẽ tấn công cô ấy tại nhà,” Zoe nói. “Như vậy có nghĩa là hắn sẽ chọn phụ nữ độc thân.”

Tatum loại bỏ những khách hàng là nam giới, danh sách còn lại bốn mươi mốt cái tên.

“Cô có nghĩ hắn đang nhắm vào phụ nữ có con không?” Tatum hỏi.

“Có khả năng,” Zoe nói. “Nhưng nhìn trên danh sách chúng ta không thể biết khách hàng nào là mẹ đơn thân.”

“Laura Summer,” Clifford nói. “Cô ấy xin được giảm giá vì cô ấy là mẹ đơn thân.”

Zoe liếc nhìn cái tên. “Hắn ta đã ghé nhà cô ấy hai lần,” cô nói. “Tôi nghĩ chính là cô ấy đấy.”

“Chúng ta cần phải chắc chắn,” Tatum nói.

Zoe bấm số điện thoại trong hồ sơ, trong lúc nghe tiếng chuông reo, cô nói: “Gửi danh sách này cho Martinez đi, chúng ta sẽ gọi và giải thích cho ông ấy trên đường đi.”

Tatum gật đầu. Trong lúc đang gửi, anh hỏi Clifford, “Jeffrey có mang theo điện thoại trên người không?”

“Ừm... có. Tất nhiên là có rồi.”

“Chúng tôi cần số điện thoại của cậu ta.”

Clifford gật đầu rồi với lấy một mảnh giấy.

Zoe chờ đợi, cô bồn chồn giậm chân. Laura không trả lời điện thoại.

“Không trả lời,” cô nói.

Tatum bấm gửi và đứng dậy, anh chụp lấy mảnh giấy có số điện thoại của Jeffrey. “Đi thôi.”

vậy thật chẳng bình thường. Và việc ám ảnh về tên sát nhân, sưu tầm những bài báo nhắc đến hắn cũng không bình thường, cô chắc chắn là như vậy. Khi đã đến lúc, cô tiến đến quan tài và ngắm nhìn gương mặt của Clara. Người lớn hơn cô 4 tuổi đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mike Omer

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.