Kỳ diệu vô cùng khi Anders Sát Thủ hiểu hết hắn cần phát ngôn những gì và tại sao với báo chí. Thi thoảng, có thêm chút linh tinh ngoài rìa, nhưng xưa giờ thì hắn vẫn vậy. Mỗi khi hắn sắp nói gì ngu xuẩn, Johanna Kjellander luôn kịp thời ngăn lại và đưa ra câu trả lời hợp lý. Tờ Nhật Báo Hỏa Tốc gửi lại phóng viên và nhiếp ảnh gia đã phỏng vấn sát thủ hồi hai năm rưỡi trước. Chỉ hai tiếng sau khi được mời đến cuộc phỏng vấn độc quyền với sát thủ đã được Chúa cảm hóa, lại sắp mở một nhà thờ riêng, họ đã tức tốc có mặt và chưa bao giờ thấy căng thẳng đến vậy. Trong cuộc phỏng vấn. Anders Sát Thủ diễn giải chi tiết hồng phúc cho đi mà không nhận lại, dù rằng hắn thừa nhận rằng đã lừa gạt chút tiền từ các anh chị thế giới ngầm. Đó là điều ghê gớm nhất thứ nhì xảy ra.
“Nhất mà còn thứ nhì là sao?” anh phóng viên băn khoăn. À, trong nhiều trường hợp khi nhận hợp đồng giết người thì tiền sẽ được ứng trước. Nếu vụ giết người xảy ra thiệt thì đó là điều ghê gớm nhất thứ nhất. Nhưng dĩ nhiên là không có gì xảy ra cả. Thay vào đó số tiền này được trao tặng cho những người đang cần. Còn tên giết người đã bỏ việc không giữ một xu teng nào cho riêng hắn cả (ngoại trừ một số chi phí rất nhỏ chi tiêu vào rượu thánh thể và... rượu thánh thể). Nhân tiện đây, còn nhiều đợt quyên góp vẫn còn chưa được tiến hành. Không thể may mắn hơn, anh phóng viên muốn biết tên những người đã thuê Anders Sát Thủ. Nhân cơ hội này, hắn bày tỏ rằng hắn không muốn tiết lộ tên tuổi họ, bởi hắn cầu nguyện cho họ hằng đêm, rằng hắn luôn dang tay chào đón họ đến với nhà thờ mới mở, để giới thiệu họ cùng Đức Chúa, người rồi sẽ ôm họ vào lòng.
“Hallelujah! Hosanna! Ôi Thiên Chúa!” Anders giơ cao hai tay lên trời thốt lên, dù nữ mục sư đã kịp thúc khuỷu tay vào hông. Không còn nhiều thời gian nữa mà có vẻ như Anders Sát Thủ đã quên béng một chi tiết quan trọng.
Nữ mục sư phải nhắc “Ông còn có những quy chuẩn trong trường hợp cụ thể nữa đúng không?”
“Có hả?” Anders Sát Thủ thả tay xuống. “À đúng! Tui sẽ công khai tên tuổi của những người đã thuê tui giết người hay đánh đấm, có bằng chứng hẳn hoi, trong trường hợp tui bị rượt đuổi trên đường, hay bị bắn giữa trán, hay bị treo cổ, hay nếu tui phải rời khỏi trần thế này quá sớm bằng bất cứ cách nào khác.”
“Ý ông là nếu ông từ trần, cả thế giới này sẽ biết ai là người thuê ông hồi xưa... Liệu chúng tôi có được biết tên tuổi nạn nhân luôn không?”
“Dĩ nhiên là được! Thiên Đàng không cất giữ bí mật nào hết.” Nữ mục sư nghĩ rằng sự thể hiện có vẻ ngớ ngẩn của sát thủ hóa ra lại thành điều hay. Phóng viên tờ Nhật Báo Hỏa Tốc tỏ ra vô cùng hứng thú.
“Ông e sợ rằng thế giới ngầm đang truy đuổi ông?”
“Ôi không,” Anders Sát Thủ trả lời. “Tui có thể cảm nhận rằng họ rồi sẽ được cảm hóa. Tình yêu của Chúa là dành cho cả nhân gian. Cho tất cả mọi người! Nhưng nếu quỷ dữ vẫn ngự trị trong linh hồn họ, thì điều quan trọng cho cả xã hội là... như vậy. Hosanna!” Với câu đó, mọi điều cần nói đều đã nói ra. Nữ mục sư cám ơn phóng viên đã tham gia phỏng vấn, nhưng giờ đã đến lúc mục sư Anders phải chuẩn bị cho buổi giảng đạo đầu tiên. “Vào thứ Bảy, lúc 5 giờ chiều. Đậu xe và cà phê miễn phí!”
Kế hoạch gặp gỡ báo chí là một mũi tên trúng hai con chim. Quảng cáo cho Nhà Thờ Anders là chuyện quan trọng nhất. Nhưng bên cạnh đó, cặp đôi bá tước và thế giới giang hồ cũng nên được cảnh báo hậu quả nếu họ đụng đến dù chỉ một cọng tóc mục sư quản nhiệm. Kế hoạch ban đầu là tốt. Nhưng chưa tốt lắm. Bởi nam nữ bá tước đang nổi trận lôi đình.