Anders Sát Thủ Cùng Bè Lũ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương49
Chương49

❊ ❊ ❊

Trong khi nữ mục sư và gã tiếp tân mất cả chiều Chủ nhật lo lắng chuyện đối phó Börje Ekman, Anders Sát Thủ ngược lại có một buổi chiều vui vẻ. Hắn mới lên khu trung tâm chơi rồi quay về. Ở Stureplan có một quán rượu cạnh bên nhà tắm hơi; sự kết hợp cả hai đúng là súp gà cho tâm hồn và thể xác.

“Ê xin chào,” hắn lên tiếng. “Tui thấy bữa nay có hai người không vui.” Hắn mới tắm xong, cạo râu sạch sẽ, thay áo sơ mi tay ngắn sáng sủa. Hai tay xăm đầy hình dao búa, đầu lâu, hai con rắn uốn éo. Nữ mục sư tự nhắc mình phải nhớ không cho hắn đứng giảng đạo mà không mặc áo khoác.

“Tui nói bữa nay hai người có vẻ không vui,” Anders Sát Thủ nhắc lại. “Tụi mình bàn về bài giảng thứ Bảy này sớm hơn chút đi. Tui có mấy ý nè.”

“Tụi tui đang động não. Hay ông đừng ở đây làm phiền nữa được không,” gã tiếp tân trả lời.

“Động với chả não,” Anders Sát Thủ nói tiếp. “Hay dừng lại chút xíu thưởng thức cuộc sống tươi đẹp đi? Trong kinh Psalm ba mươi bảy cũng có nói ‘Kẻ hiền lương thừa hưởng đất đai và giàu có đời đời.’”

Thằng cha này đọc bao nhiêu phần cuốn sách đó rồi? nữ mục sư trộm nghĩ. Nhưng không nói ra. Thay vào đó, cô đảo mắt lên xuống rồi bảo: “Theo kinh Leviticus mười chín, ông không được cạo râu hay xăm mình, nên ông bớt nói đi được rồi đó.”

“Hay ghê.” Gã tiếp tân mỉm cười hài lòng khi Anders Sát Thủ mới cạo râu lẩn đi, với mớ đầu lâu rắn rết các loại. Chủ nhật rồi đến thứ Hai mà không có giải pháp khả thi nào cho vấn về Börje Ekman. Không còn giải pháp nào hay hơn hai cách đã bàn luận trước đó: hoặc Börje Ekman tự nguyện tham gia nhóm, hoặc lão phải tham gia nhóm dưới sức ép của Jerry cùng dao búa. Cũng có thể cuộc họp lúc hai rưỡi sẽ thành công mỹ mãn, giờ chẳng cần phức tạp hóa vấn đề.

***

Sáng thứ Hai lão gác nhà thờ bắt đầu công việc trước khi chuông điểm chín giờ. Quá chừng việc phải làm. Đầu tiên tất nhiên là xử lý con đường sỏi. Sau đó là vài chỗ trong khu đậu xe, quét dọn những thứ nhớp nháp bỏ lại từ hậu quả của buổi giảng đạo say xỉn lần đầu tiên diễn ra mới hai hôm trước. Do cảnh sát Stockholm ưu tiên kiểm tra cồn trong những lúc mọi người đều tỉnh táo (bao gồm chính cảnh sát), nên không ai phải chịu hậu quả gì. Đâu đó khoảng mười một giờ, Börje Ekman nghỉ tay đôi chút. Lão ngồi trên băng đá dọc con đường vào nhà thờ, rút ra gói bánh mì kẹp xúc xích cùng một chai sữa nhỏ. Lão nhìn vô định về phía trước, liên tục thở ngắn thở dài, đột nhiên trông thấy thứ gì đó trong bụi hồng, vốn nằm chắn ngang tầm nhìn bãi giữ xe phía tây nhà thờ. Lũ bợm rượu bộ muốn xả rác bao nhiêu là xả hay sao? Nhưng mà đó là cái gì mới được? Börje bỏ bánh kẹp và bình sữa xuống, bước đến gần hơn nhìn cho rõ. Một khẩu súng lục? Hai khẩu! Lão sững người lại. Có phải lão mới tìm ra một vụ cướp giật chăng? Rồi lão nhớ lại câu trả lời khi hỏi nhà thờ nhận được bao nhiêu tiền quyên góp. Cỡ năm ngàn? Ôi Chúa ơi, sao lão lại có thể ngây thơ đến vậy! Đó là lý do vì sao các con chiên bị chuốc rượu! Để họ mở rộng hầu bao, và lúc cần thiết thì tương một bãi ói lên trên xô quyên góp, mà có khi bên dưới còn chứa nhiều hơn số tiền chúng nói thu được tuần trước.

Một cựu sát thủ, một nữ mục sư không tin gì vào Thiên Chúa, và... một gã lông bông nào đó. Tên là Per Persson. Rõ ràng là tên giả. Gì nữa nhỉ? Lão chỉ nghe cái tên đó một lần. Có thể khi mục sư quản nhiệm gọi trưởng nhóm bảo vệ, người không bao giờ rời gã nửa bước, “Jerry Dao Búa”! Chúng không nghĩ gì đến Thiên Chúa, chúng không nghĩ gì đến trẻ con đói khổ, chúng chỉ nghĩ cho bản thân mà thôi! Börje Ekman, người cả cuộc đời cũng làm những điều tương tự, nghĩ thầm. Ngay trong khoảnh khắc đó, lần đầu tiên trong đời, Đức Chúa lên tiếng với Börje Ekman, người cả đời đã phụng sự trên trái đất. “Chính là con, Börje, không ai khác, có thể cứu ngôi nhà của ta. Chỉ mình con có thể thấy những chuyện ngông cuồng đang xảy ra. Chỉ mình con hiểu. Chỉ mình con làm được những điều con phải làm. Làm đi Börje. Chỉ cần làm điều đó!”

“Vâng thưa Đức Chúa,” Börje Ekman đáp. “Xin chỉ dạy con: con phải làm gì? Xin hãy bảo ban, con sẽ làm ngay tức khắc. Xin hãy chỉ cho con con đường sáng, thưa Người.” Nhưng Chúa Con cũng như Chúa Cha: Người chỉ lên tiếng khi có thời gian hay khi nhìn xuống. Người không trả lời câu hỏi, bây giờ hay sau này cũng vậy. Sự thật là, Đức Chúa không bao giờ hiển linh lần nữa khi Börje Ekman còn sống.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.