Những tràng pháo tay vang dội nổ ra chào đón Anders Sát Thủ khi hắn bước vào lễ đường. Hắn vẫy tay trái phải trên dưới bốn phương tám hướng, cho đến khi đám đông dịu lại.
“Hallelujah!” hắn cất lời. Đám đông lại nhao nhao lên.
“Hosanna!” Anders Sát Thủ tiếp lời, trong khi đó nữ mục sư đứng sau cánh gà thì thào với gã tiếp tân rằng sát thủ chỉ còn thiếu chưa đọc tên nấm độc nữa thôi. Nhưng vị mục sư quản nhiệm chọn hướng khác:
“Hào phóng, hào phóng, hào phóng!”
“Phải thế chứ,” nữ mục sư tự nhủ. Trong khi học sinh từ hai lớp thuộc trường cấp hai Malar được thuê cầm hộp tiền xuất hiện ken đặc trong ngoài nhà thờ, Anders Sát Thủ tiếp tục phần bài giảng.
“Máu và thánh thể Đức Chúa!” hắn kêu lên và người ta lại vỗ tay rào rào.
“’Thánh thể và máu’ thì đúng trật tự hơn,” nữ mục sư nói nhỏ với gã tiếp tân. “Nhưng hắn nói sao cũng được.”
“Miễn thằng chả đừng lôi cái bánh quế ra,” gã tiếp tân đáp lời. Đến giờ, mục sư quản nhiệm vẫn chưa nói lời nào về câu chuyện cuộc đời, về mục đích sống mới. Đến giờ, vẫn chưa có câu nào liên quan đến câu nào. Nhưng ngạc nhiên thay, đám đông dường như không cần nghe điều đó. Họ coi Anders Sát Thủ đúng như... danh ca Elvis. Mục sư quản nhiệm rút ra một tờ giấy nháp đặt trước mặt. Hắn ngộ ra một chân lý vô giá khi nghiên cứu Kinh Thánh trong xe tải. “Như Paul từng viết cho Timothy: Không rượu chè chỉ có nước, nhưng tí chút rượu vang sẽ có ích cho bao tử.” Gã tiếp tân đập tay vào trán. Nữ mục sư thì thật xấu hổ. Gã điên này còn định nói gì nữa? Lần này đám đông cười òa lên. Vẫn đầy không khí hâm mộ. Mọi thứ trong nhà thờ tiến triển theo chiều hướng tốt. Nữ mục sư và gã tiếp tân đứng sau bức rèm bên trái bục giảng để theo dõi mà không thu hút sự chú ý. Những cậu học trò trường cấp hai Malar tất bật lên xuống các dãy ghế. Hầu như ai cũng có xu để quyên góp, nhưng có vẻ như...?
“Không biết phải anh bị hoa mắt không,” gã tiếp tân nói với nữ mục sư, “hay người nào hạnh phúc nhất sẽ cho đi nhiều nhất?” Nữ mục sư đưa mắt nhìn xuống biển người trong khi Anders Sát Thủ tiếp tục thuyết giảng dựa trên tờ giấy nháp: “Ngay cả nhà tiên tri Habakkuk thấy trước mọi việc khi uống rượu. Cái tên buồn cười quá nhỉ? Dù sao thì trong Kinh Thánh có nhắc rằng, ‘Ngươi cũng hãy uống đi, và làm như người chưa chịu phép cắt bì. Chén của Ðức Giê-hô-va cầm trong tay hữu sẽ đến phiên trao cho ngươi.’” Trích dẫn này hoàn toàn chẳng liên quan gì đến tình huống trong Kinh Thánh, nhưng nó khiến đám đông bên dưới càng phấn khích hơn. Và gã tiếp tân đã đúng. Hộp tiền nhỏ quá, mấy cậu học sinh thay bằng xô, ai đó thậm chí đã bỏ nguyên cái bóp tiền vào. Nữ mục sư không mấy khi chửi thề. Điều này do cô chịu ảnh hưởng cha mình, một mục sư xứ đạo. Ông thỉnh thoảng mới dùng từ ngữ tục tĩu, mà lần nào dùng thì cũng ám chỉ đến cô con gái. Ngoại trừ Chủ nhật, trước khi đến nhà thờ hành lễ. Mục sư xứ đạo sẽ thức dậy, ngồi trên giường, xỏ chân vào đôi dép lê vợ ông đã cẩn thận đặt ngay ngắn bên dưới, nhớ ra hôm nay là Chủ nhật, và tóm gọn một ngày bằng một từ:
“Ôi, mẹ kiếp.” Nên khi nữ mục sư thấy tờ năm trăm kronor và cả cái bóp tiền rơi tõm vào xô quyên tiền, thì cô thấy mình cần diễn đạt ngắn gọn bằng một câu “Quỷ tha ma bắt.” Để bớt tội lỗi, cô nói nhỏ đến mức ngoài bản thân thì không ai nghe được. Tuyệt vời hơn nữa, Anders Sát Thủ hoàn tất một mạch hai mươi phút cuối trên bục giảng. Hắn đa tạ Thiên Chúa đã cho hắn – tên sát thủ khát máu – được sinh ra lần nữa. Hắn gửi lời tri ân đến người bạn, Nữ Hoàng, cám ơn bà đã hết lòng hỗ trợ. Rồi hắn trích thêm vài câu viết sẵn trong giấy nháp, lần này có chút liên quan: “Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy thì không bị hư mất mà được sự sống đời đời.” Rồi hắn lặp lại, giữa những tràng vỗ tay náo động của đám đông: “Hào phóng, hào phóng, hào phóng. Hallelujah, hosanna, amen!” Sau chữ “amen”, nhiều vị khách ngỡ là buổi giảng đã kết thúc (mục sư quản nhiệm còn không biết mình đã giảng xong chưa), họ ồ ạt chạy về phía ông. Ít nhất ba trăm người khác ùa theo. Elvis thì luôn là Elvis thôi. Mục sư Anders bận rộn hai tiếng rưỡi ký tên và chụp hình kỷ niệm. Trong lúc đó, nữ mục sư và gã tiếp tân trả mỗi học sinh một trăm kronor, rồi cùng ngồi đếm phần còn lại.
Một người đàn ông đứng lặng lẽ trong góc cuối nhà thờ, không cầm theo chổi cào trên tay (đằng nào thì máy kiểm tra kim loại sẽ báo động).
“Tạ ơn Chúa đã giao nhiệm vụ cho con sắp xếp lại đống hỗn độn này,” Börje Ekman thì thầm. Thiên Chúa lặng thinh không đáp lời.